Tu Chân Thế Giới

Chương 298: Điên cuồng




"Ai đã giết Trác Quang?"

Thanh âm của Minh Tiêu lão tổ không lớn nhưng vẫn đủ nghe rõ.

Minh Tiêu lão tổ đứng ngoài nhìn vào, Tả Mạc cũng chẳng dám thảnh thơi ngồi trên áng mây như tước nữa, bất quá, điều này cũng không ngăn cản hắn khinh bỉ đối phương.

"Anh thật không hiểu, Minh Tiêu phái sao lại lắm lời thừa tới vậy, đúng là trên bất chính dưới tất loạn."

Phì, vài người bật cười thành tiếng, bầu không khí khẩn trương cũng giảm đi không ít.

Tả Mạc miệng nói vậy song trong lòng thật ra đang rất khẩn trương. Bản thân Vô Không Kiếm môn cũng có bốn cao thủ kim đan song hắn chưa từng thấy một kim đan cao thủ nào không chút cố kỵ tỏa ra khí thế. Cho dù trong ngày sư huynh Vi Thắng trúc cơ, sư bá Tân Nham cũng không dùng toàn lực.

Áp lực do Minh Tiêu lão tổ tạo ra như một ngọn núi đè xuống, hắn thậm chí có phần thở không nổi nữa.

Kim đan quả nhiên kinh khủng!

Hắn hoàn toàn không hứng thú nói lời thừa, hai bên đã đánh tới mức này rồi, không cần mượn bất cứ lý do gì nữa. Cái gì mà tiên lễ hậu binh các loại, chẳng phải vô nghĩa sao?

"Lầu phù chiến, tấn công đồng loạt!" Tả Mạc nghiến răng nghiến lợi ra lệnh.

Ba mươi sáu tòa lầu phù chiến đột nhiên tỏa ánh sáng bạc rực rỡ.

Hơn trăm đạo cương lôi như mưa bao phủ lấy Minh Tiêu lão tổ.

"Thú vị đấy." Minh Tiêu lão tổ mỉm cười một cái, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.

Hơn trăm đạo cương lôi bắn vào khoảng không, biến mất nơi xa xăm.

Hic, Tả Mạc hít một hơi lạnh!

Tốc độ thật nhanh!

Thần thức của hắn không ngờ lại không theo kịp nổi tốc độ của Minh Tiêu lão tổ. Tình huống lần này hắn mới gặp lần đầu. Trong thành Kim Ô, những tu giả khác đều không khỏi ngạc nhiên thất sắc.

Không ai bắt kịp tôc độ của Minh Tiêu lão tổ!

Tốc độ cực nhanh, ngay cả tốc độ của cương lôi cũng kém vài phần.

Tuy rằng lúc trước Tả Mạc cũng đã dự liệu trận chiến này sẽ cực kỳ gian nan song hiện giờ nhìn lại, mức độ khó khăn vẫn vượt ngoài tưởng tượng của hắn.

Không cần Tả Mạc ra lệnh, lớp cương lôi thử hai nhanh chóng bắn về phía Minh Tiêu lão tổ.

Vô dụng rồi!

Tả Mạc thầm lắc đầu, tốc độ của đối phương quá nhanh, ngay cả tốc độ của cương lôi cũng không theo kịp được.

Minh Tiêu lão tổ quả nhiên lại biến mất lần nữa.

Vẫn không bắt kịp!

Tả Mạc sắc mặt ngưng trọng, con ngươi co mạnh lại, không đúng!

Minh Tiêu lão tổ bỗng xuất hiện trước một đạo cương lôi, vươn tay ra.

Tê tê tê!

Cương lôi như bị một bức tường vô hình ngăn cản, không cách nào tiến thêm, dừng giữa không trung cách bàn tay dựng đứng của hắn ba tấc. Minh Tiêu lão tổ thong dong trấn định đưa tay ra bắt lấy viên đạn cương lôi.

Ba ba ba!

Tiếng cương lôi nổ vang lên không dứt bên tai, vô số điện mang như rắn nhỏ quấn quanh ngón tay hắn.

Minh Tiêu lão tổ như không hề cảm giác được, đưa viên đạn cương lôi tới trước mặt, xem xét kỹ càng. Điện mang màu bạc lập lòe chiếu lên khuôn mặt hắn, lúc sáng lúc tối.

"Tâm tư khá xảo diệu, hiếm có, hiếm có." Minh Tiêu lão tổ lộ vẻ kinh ngạc, ngoài ngạc nhiên ra còn có chút tán thưởng.

Vừa dứt lời, hai ngón tay trắng nõn tinh tế khẽ niết, viên đạn cương lôi giữa ngón tay lập tức bị niết thành vô số mảnh vụn điện mang nhỏ, tiêu tán giữa những ngón tay của hắn.

Thành Kim Ô chìm vào tĩnh lặng.

Ai nấy đều bị cảnh tượng này dọa cho ngây người, khuôn mặt Tả Mạc cũng lộ vẻ sợ hãi.

Đấy là cương lôi đó…

Dùng tay niết vỡ cương lôi, điều này… điều này không thể xảy ra!

Đầu óc Tả Mạc trống rỗng, sự cường đại của Minh Tiêu lão tổ vượt xa sự tưởng tượng của hắn!

Hắn ngơ ngác đứng đó!

Minh Tiêu lão tổ cũng khong sốt ruột, lạnh nhạt nói: "Lầu phù chiến này do ai xây nên? Có thể miễn tội chết."

Tả Mạc dần dần khôi phục tinh thần, nghĩ lại vừa rồi mình bị dọa đứng ngây ra đó, hắn cũng hơi xấu hổ. Hóa ra mình cũng sợ chết đến vậy! Xung quanh tĩnh lặng vô cùng, thàn Kim Ô đang bị Minh Tiêu lão tổ áp chế hoàn toàn, một ít người thậm chí đã lộ vẻ tuyệt vọng.

Ánh mắt Tả Mạc vẫn không để ý tới, đảo qua nữ tu bên cạnh. Nữ tu lúc thường ngày vẫn lẳng lặng đứng bên hắn như người gỗ, kể cả đối với Minh Tiêu lão tổ nàng cũng vẫn thờ ơ như vậy.

Trong lòng Tả Mạc càng thêm xấu hổ, không ngờ anh lại không bằng một nữ nhân.

Hắn ngẩng đầu nhìn Minh Tiêu lão tổ đang lơ lửng trên không trung bên ngoài thành, lửa giận trong lòng bốc lên!

Tên này hình người dạng chó, tâm tư ác độc tới cực điểm, tính mệnh các tu giả khác trong mắt hắn chảng bừng một tinh thạch!

Càng nghĩ Tả Mạc càng tức giận, nếu không phải do hắn mình đã sớm rời khỏi Tiểu Sơn giới, cần gì nơm nớp lo sợ mỗi ngày như bây giờ!

Hôm nay anh sẽ chơi với chú!

Tả Mạc trong lòng tức giận, sợ hãi cũng lập tức không cánh mà bay.

"Tiếp tục bắn!"

Mệnh lệnh đằng đằng sát khí của Tả Mạc khiến những người khác sửng sốt, vẫn tiếp tục bắn sao? Hoàn toàn vô dụng mà! Bất quá khi bọn họ thấy ánh mắt hung hãn ác độc của Tả Mcj, lập tức rung mình, lão bản muốn liều mạng rồi! Bọn họ dồn dập phấn chấn lại tinh thần, sự sợ hãi đối với Minh Tiêu lão tổ ở trong lòng cũng giảm bớt không ít.

Lầu phù chiến lại lóe sáng!

Khóe mắt Minh Tiêu lão tổ lộ vài phần mỉa mai.

Ánh sáng lại lóe lên, cương lôi bắn ra như mưa về phía Minh Tiêu lão tổ.

"Không được phép dừng!"

Tả Mạc quát lớn, toàn thành đều nghe được. Tu giả trong lầu phù chiến đồng loạt rung mình, toàn lực phát động.

Cương lôi như mưa, thanh thế kinh người.

Trong cơn mưa cương lôi truyền tới một tiếng cười khẽ.

Không một khỏa cương lôi nào chạm được tới góc áo Minh Tiêu lão tổ, lần này hắn không biến mất tại chỗ mà nhẹ nhành né tránh trong cơn mưa. Không hiểu vì sao, tốc độ hắn nhìn qua rõ ràng không nhanh song không một viên cương lôi nào bắn trúng được hắn.

Minh Tiêu lão tổ cười khẩy, tiếng cười rơi vào trong tai đám tu giả lập tức khiến bọn họ nổi giận, ai nấy dốc hết sức lực, điên cuồng truyền linh lực vào lầu phù chiến.

Ba mươi sáu tòa lầu phù chiến lóe sáng chói mắt khiến người khác không cách nào nhìn thẳng vào.

Cương lôi càng thêm dày đặc, như cuồng phong bão táp, kèm theo khí tức uy mãnh, ầm ầm bao phủ lấy!

"Ha ha."

Tiếng cười khẩy của Minh Tiêu lão tổ lại một lần nữa truyền tới tai mọi người.

Tả Mạc nhanh chóng nhếch mép, đột nhiên hơi cong về phía trước.

Đinh!

Tên bầu trời thành Kim Ô, vòng Phạn Âm mạnh mẽ tuôn ra một vòng sáng vàng kim, tiếng vòng du dương lượn lờ vang lên!

Một luồng chấn động vô hình lấy thành Kim Ô làm trung tâm, ầm ầm tản ra!

Sát chiêu của Thiên Hoàn Nguyệt Minh trận – Nguyệt Minh Băng âm.

Minh Tiêu lão tổ vốn đang thong dong chợt cứng người lại, không né kịp, một viên cương lôi đánh ngay giữa mặt hắn!

Ba!

Trên khuôn mặt hắn điện xà bay loạn, thân thể Minh Tiêu lão tổ cứng đờ.

Ba ba ba!

Vài khỏa cương lôi liên tiếp đánh vào người hắn.

Ầm!

Điện xà va vào nhau trong lúc di chuyển hỗn loạn, nổ thành một quầng sáng chói mắt, Minh Tiêu lão tổ bị ánh sáng bạc bao phủ, khó thấy rõ thân hình.

"Hay!" Tả Mạc vạn phần kích động, hận không thể nhảy dựng lên.

Vừa rồi hắn lệnh cho lầu phù chiến không ngừng tấn công là muốn tạo cho Minh Tiêu lão tổ một ảo giác, lầu phù chiến là thứ bọn họ ỉ vào nhất. Hắn và tháp nhỏ tâm thần tương thông, thời cơ phát động Nguyệt Minh Băng Âm cũng vừa đúng lúc.

Ha ha, kim đan thì sao nào? Chẳng phải cũng bị anh lừa sao?

Tả Mạc trong lòng vô cùng đắc ý, toàn thân như ăn nhân sâm, sảng khóa không nói nên lời.

Bất quá hắn cũng không dám trông cậy vào cương lôi có thể giết chết Minh Tiêu lão tổ, hành động bóp nát cương lôi vừa rồi của đối phương chứng tỏ cương lôi trình độ này không cách nào tạo thành thương tổn trí mạng cho gã.

Nhưng lần này thành công bắn trúng Minh Tiêu lão tổ làm cho sĩ khí tăng lên rõ rệt. Bên trong thành lúc trước bầu không khí trầm lắng, giờ đây mỗi người trên mặt đều lộ ra vẻ vui mừng. Đừng nhìn thấy bên trong thành Kim Ô đa số đều là ngưng mạch giả so với kim đan giả chỉ kém một giai, nhưng chín phần mươi nơi đây chưa ai từng cùng kim đan động thủ qua.

Lúc trước mỗi cử động của Minh Tiêu lão tổ đều thể hiện sự cường đại của hắn, laà cho người khác cảm thấy tuyệt vọng. Mà Tả Mạc lại có thể chứng minh cho bọn họ thấy, kim đan cũng có thể bị bắn trúng.

Mọi người được cổ vũ lớn lao, mỗi người đều vững tin, trận chiến đấu này có thể gian nan vô cùng nhưng bọn họ không phải là không có cơ hội thắng lợi. Bọn họ không sợ chiến đấu gian nan, chỉ sợ toàn bộ công sức đều bỏ xuống sông xuống biển.

Ngân quang tan đi, Minh Tiêu lão tổ lại một lần nữa xuất hiện trước mắt mọi người.

Khi nhìn thấy bộ dáng của Minh Tiêu lão tổ, mọi người không khỏi cười to.

Chỉ thấy quần áo trên người Minh Tiêu lão tổ bây giờ thủng lỗ chỗ, giống như một tên khất cái, mà làm cho người ta cảm thấy buồn cười chính là mặt của hắn bị cháy đen xì.

Tả Mạc cười ha ha, đột nhiên bay lên trời, tay phải giơ lên cao, lớn tiếng nói với những người bên trong thành: "Mọi người nghe rõ, nói theo ta nhé!"

Mọi người đều ngừng cười, nhất thời ngẩng cao đầu, không khỏi điên cuồng khởi động linh lực, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ kích động.

Tả Mạc xoay người, mặt hướng về phía Minh Tiêu lão tổ. Hít một hơi thật sâu, mạnh mẽ vươn tay chỉ thẳng vào lão tổ, gào to: "Tên già!"

Toàn thành bảy tám ngàn người dùng hết khí lực, đồng thời gào to: "Tên già!"

Bảy tám ngàn người cùng gào, thanh âm cực lớn, ngay cả ngọn núi cũng khẽ run lên, sơn cốc vang vọng không dứt.

Tròng mắt Tả Mạc trợn tròn, dùng hết khí lực toàn thân lại một lần nữa bạo phát: "Chờ cậy mạnh!"

Thành Kim Ô từ trên xuống dưới, theo đó mà gào: "Chớ cậy mạnh!"

Tả Mạc rướn cổ họng, tiếp tục gọi: "Cậy mạnh bị sét đánh!"

Mọi người chỉ cảm thấy máu trong người vọt lên đỉnh đầu, gần như muốn nổ tung, không chút nghĩ ngợi, toàn thân linh lực vận đến cực hạn, bảy tám ngàn người tức giận gào thét: "Cậy mạnh bị sét đánh!"

Tiếng gào truyền khắp nơi, một tiếng gần lấy trung tâm là thành Kim Ô ầm ầm tản ra, thanh thế không kém Nguyệt Minh Băng Âm lúc trước.

Sơn cốc vang vọng: "Bị sét đánh trúng…"

Tả Mạc chỉ cảm thấy vui sướng nói không nên lời, chống nạnh ngửa đầu cười to: "Ha ha ha ha ha ha!"

Trên mặt mọi người phấn khích hồng cả lên, nhất thời học theo Tả Mạc chống nạnh ngửa đầu cười to: "Ha ha ha ha ha!"

Tiếng cười to của bảy tám ngàn người tràn ngập sự hưng phấn, có thể cảm nhận được.

Dung Vi nghe được mà trợn mắt há mồm, ngây ra như phỗng.

Trung niên nhân vẻ mặt ngạc nhiên, nam tử thì hưng phấn vô cùng, trong miệng lặp đi lặp lại: "Thống khoái! Thống khoái! Thật sự là thống khoái!"

Minh Tiêu lão tổ sắc mặt lúc trắng lúc xanh, sự lãnh đạm thong dong, phong phạm của cao thủ đều bị lão quăng đi hết sạch.

Tóc tai bù xù, ánh mắt loé lên hung quang, như độc xà muốn cắn người ta!

Tả Mạc lúc này hoàn toàn không để ý, hắn một lần vung tay lên, mọi người thấy tư thế lập tức tất cả đều kìm nén âm thanh của mình, thành Kim Ô lập tức trở nên yên tĩnh đến nỗi một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe được.

Tả Mạc hai mắt đỏ bừng, đằng đằng sát khí: "Các huynh đệ!"

Hơi dừng lại, mạnh mẽ mà quát to: "Thịt hắn!"

Phía dưới mấy ngàn người, không chút nghĩ ngợi đồng thời gào to: "Thịt hắn!"

Tả Mạc chỉ cảm thấy tinh lực toàn thân như đạt tới cực hạnh, mạnh mẽ một lần nữa đề cao âm lượng, gào lên một tiếng nữa: "Giết hắn!"

Vành mắt mọi người như muốn nứt ra, cùng gào to: "Giết hắn!"

Sát khí nồng đậm, trời đất biến sắc!