Tử Cực Thiên Hạ

Quyển 1 - Chương 17: Thiên cực đồ




Chẳng lẽ là vòng tay trên cổ tay trái của nàng, xích linh? Vương Tử không khỏi sờ lên cổ tay trái, chính là, không có,xích linh của nàng như thế nào lại không thấy?

*(xích linh:là cái vòng tay Vương Tử đeo trên tay từ bé tới giờ í...

Trước edit có từ thủ trạc:được dịch là cái vòng tay.

nhưng giờ Vương Tử lại gọi là xích linh[linh còn có nghĩa là màu đỏ] nên tớ nghĩ đó là tên của cái vòng tay đó)*

Vương Tử cẩn thận sờ sờ cánh tay, mặc kệ cái vòng tay kia có phải là bảo vật hay không,đó là thứ nàng mang trên tay từ nhỏ tới giờ,chỉ thuộc riêng về nàng!

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày nó sẽ không thấy đâu,tựa như cái gì đó trong trí nhớ khiến nàng vững vàng chấp nhất, chấp nhất tìm kiếm dấu vết mỏng manh kia,là thứ tồn tại không thể dao động trong cảm nhận Vương Tử!

Biểu tình Vương Tử chưa từng thay đổi quá nhưng giờ khắc này không khó có thể nhìn ra thần sắc nàng mơ hồ lo lắng,sốt ruột thậm chí cả vẻ sợ hãi trước nay chưa từng có,con ngươi tối đen như mực,sâu không thấy đáy,tĩnh lặng,vô ba vô lan kia tưởng chừng vĩnh viễn không thay đổi,thời điểm này tựa như một cục đá rơi vào đầm nước uông đàm, một vòng một vòng đẩy ra bộ dáng thật sự sốt ruột.

"Xích linh, xích linh" Vương Tử nỉ non nói ra.

Đột nhiên, tựa hồ có một trận gió đánh úp lại, bởi vì phân thần,thời điểm tới trước mặt Vương Tử,nàng theo bản năng đưa tay ra đón, lại ngoài ý muốn phát hiện là một cuốn sách mỏng manh.

Vương Tử vội vàng nhìn lướt qua đã nghĩ tiếp tục tìm kiếm xích linh,khi thu hồi tay, đột nhiên dừng lại, bởi vì tên sách nàng tựa hồ đã gặp nhau ở nơi nào, chỉ trong nháy mắt, Vương Tử nhớ tới đây đúng là tên của một trong hai bộ sách trân quý do hai huynh đệ thời kì Thái cổ dành cả đời sáng chế ra được ghi trong【 kỳ dị lục 】khiến các giới tìm kiếm suốt mấy trăm triệu năm qua:【 Thiên Cực Đồ 】!

Tầm mắt Vương Tử rất nhanh tập trung trên cuốn sách kia,chính là một cuốn sách mỏng manh,làm thành từ loại giấy thông thường, nếu không phải bởi vì ba chữ【 Thiên Cực Đồ 】,nàng trăm triệu sẽ không nhìn lại nó,khi Vương Tử muốn chính thức mở ra xác nhận, đã thấy trong sách một mảnh trống không, điều này khiến Vương Tử hoài nghi do có người nào đó nhàm chán lấy ra làm trò đùa dai,nhưng ngay lập tức nàng liền phủ định ý tưởng này.

Bởi vì nàng nhớ rõ Tuệ Viễn phương trượng từng nói qua, bảo vật đều cần lấy máu nhận chủ, nếu vậy...Vương Tử dùng sức cắt qua ngón cái một vạch nhỏ, đem máu nhỏ vào trong sách, đã thấy máu tươi thật sự sấm nhập tiến vào trong sách biến mất không thấy,nhưng lại không có biến hoá gì, Vương Tử tiếp tục dùng miệng vết thương trên ngón cái ban đầu khai thông thêm một lỗ hổng lớn, máu tươi ồ ạt chảy vào trong sách, biến mất không thấy.

Nhưng vẫn không có biến hóa, Vương Tử ấn chặt ngón tay khiến máu không ngừng chảy ra,thân thể hiện tại không giống thân thể trước kia của Hiểu Trúc, một chút không khoẻ liền chịu không nổi, sau một lúc lâu, ngay tại thời điểm Vương Tử lại một lần nữa hoài nghi có người chơi trò đùa dai, đã thấy cuốn sách trên tay đột nhiên xảy ra biến hóa.

Giống như bị ma pháp điểm trúng bình thường, chỉ trong nháy mắt cuốn sách liền hóa thành trong suốt,ở tại trên không trung một tấc lại một tấc trải ra tựa như một bộ sách dài...

Vương Tử có thể cảm giác được trái tim của nàng ẩn ẩn đập nhanh hơn mấy nhịp, nếu như cuốn sách này đích thực là bản【 Thiên Cực Đồ 】kia, nàng có phải hay không có thể đến gần sự kiên trì bấy lâu nay một chút, có phải hay không không cần tiếp tục bước đi trên con đường gần như vô vọng, có phải hay không, có thể khiến cho nàng chân chính có được lực lượng trở lại địa phương trong trí nhớ...

Mà lúc này,bộ sách dài ẩn ẩn có đồ văn hiện lên...

Đồ văn càng ngày càng rõ ràng,ba chữ "Thiên, Cực, Đồ" bừa bãi từng chữ hiện lên, không phải dùng bút viết, càng giống như dùng một lực lượng sinh sôi in lại, chữ viết phóng đãng không kiềm chế được, đầu bút lông bén nhọn lại cực kỳ vững vàng, Vương Tử thậm chí có thể cảm giác được một trận áp bách, bá đạo cực kỳ!

Vương Tử ổn định tâm thần dời ánh mắt đi,chỉ duy nhất ba chữ này cư nhiên làm cho thân thể nàng run rẩy không tự chủ được nghĩ muốn quỳ sát xuống!Bá đạo như thế!

Lúc này cuốn sách dĩ nhiên hình thành một quyển trục, khúc dạo đầu là tên sách, Vương Tử đưa tay muốn mở quyển trục ra,đầu ngón tay vừa mới đụng tới một chút, quyển trục đột nhiên hóa thành một đạo lưu quang tiến vào trong ánh mắt của nàng!

Lập tức Vương Tử cũng cảm giác được trong đầu tự động hiện ra quyển trục vừa rồi, quyển trục từ từ mở ra,văn tự ngắn gọn, nhưng Vương Tử chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra văn tự này cùng ba chữ "Thiên Cực Đồ" mới vừa rồi không xuất ra từ tay một người,văn tự này vẫn như cũ ẩn chứa áp bách vô hình, nhưng cũng không giống với ba chữ vừa rồi khiến cho nàng không thể thừa nhận nổi.