Tứ Đại Danh Bổ

Chương 118: Cao thủ hộ vệ cao thủ đi gặp cao thủ






Từ xưa tới nay qua một con trăng vẫn như như trước chiếu sáng cổ nham, cát sỏi trên nham thạch lộ ra vẻ vô cùng hoang vắng. Nơi đây là mấy trăm năm qua Nghi Thần phong đã đứng trên cổ đạo. Băng qua nơi đây nghe nói là đến cuối nhân gian tới một địa phương trù phú chưa được khai hóa, là nơi không chịu lệnh vua, không có luật pháp thậm chí ngay cả sinh tồn cũng không bị năm tháng hạn chế cùng tàn phá. Còn có đường tắt bất tất quá quan nhập thành là có thể từ đường hầm xây dựng từ thời xưa tiến vào kinh sư.



Truyền thuyết truyền ra như vậy.



Lời đồn đãi như nước chảy.



Nhưng nơi này có rất ít nguồn nước.



Tương đối khô cằn, thường khô hạn.



Ban ngày nắng chói chang phủ xuống khiến người nóng rực như cá trên cạn.



Đến buổi tối tại vùng núi hoang này hàn lưu xâm nhập, chuyển lạnh lại chuyển sang lạnh lẽo hơn nữa rất nhanh chóng có thể đóng băng cuối cùng có khi tuyết còn rơi xuống.



Đi tới nơi này mọi người như đối mặt với sự chịu đựng cùng cực của bản thân, không phải vì tịch mịch mà nổi điên mà chính là phải kiên cường, cứng rắn, chịu đủ mọi hành hạ cố gắng vượt qua.



Nếu như nói Bảo Kiếm phong từ ma luyện thành thì nơi đây là nơi tra tấn, nơi đây chính là Luyện Ngục.



Nếu nói hương hoa mai tự chuốc khổ thì người tuyệt đối khốn khổ, tự chuốc khổ.



Cho dù sớm biết đường đi gian nan dĩ nhiên phải chịu khổ sở, Vô Tình đã biết rõ rồi mà vẫn còn cố phải làm, phải lên núi.



Gã không thể không đi.



Bởi vì gã nhận được tin tức tình báo cực kỳ trọng yếu.



Ngô Thiết Dực có tới nơi này, có thể từ nay về sau tuyệt tích thiên hạ, nhơn nhơn sống ngoài vòng pháp luật, có thể từ đó lẩn trốn quay ngoặt về kinh, hội hợp đồng mưu, liên kết đồng đảng khua cờ múa trống quật khởi.



Đây là một đại tham quan điên cuồng cuồng tận thu sưu cao thuế nặng, vi phạm pháp lệnh từng làm tới Thông Phán, Tri Châu. Bình sanh làm quan vì danh, làm ác vô số, hại ngàn vạn lương dân, chiếm đoạt tiền tài phú khả địch quốc. Vì trấn an lòng dân thiên hạ Vô Tình nhất định phải truy bắt, tru diệt đại lão hổ này.



Ngô Thiết Dực khẳng định không phải một người tới đó.



Hắn muốn tới chỗ này gặp một cao thủ mà hắn coi trọng nhất.



... người này đồng thời cũng là người đáng sợ nhất đương kim võ lâm, một trong thập đại sát thủ.



Vương Phi!




... Phi Nguyệt Vương Phi.



Vương Phi thân là một trong Thập đại sát thủ nhưng cũng là một trong hai sát thủ có thân phận kỳ lạ, đặc biệt nhất nguyên nhân là:



Thứ nhất hai sát thủ này không thích nổi danh, không muốn làm nhân vật nổi bật mà mỗi lần xuất hiện đều có nhiều loại thân phận tướng mạo. Cho nên hầu như không có người nào biết bọn họ rốt cuộc là ai chỉ có thể biết là có sát thủ như thế. Thần bí là đặc sắc của bọn chúng.



Thứ hai, hai gã sát thủ này gây án, giết người thủ đoạn hết sức đặc biệt, phương pháp quá mức mãnh liệt. Cho nên bọn chúng dù không nói rõ là do bọn chúng hạ thủ mọi người cũng sẽ đoán được nhất định đó là bút tích của bọn chúng.



Thứ ba, bọn chúng chủ yếu lại không vì tiền mà giết người.



Thứ tư, bản thân bọn chúng cũng không thích giết chóc.



Năm, phương thức bọn chúng giết người rất đặc biệt, mỗi người chết đều không cùng một biện pháp, bọn chúng cũng không thích tái diễn trò cũ cũng không cho phép người khác sao chép. Bọn chúng như vẽ một bức tranh, viết một bài thơ, sáng tác một thiên văn chương, thái độ đi giết người của chúng vốn coi như giết người là một loại hình nghệ thuật.



Thứ sáu chẳng hạn như Vương Phi sau khi giết người thích lưu lại một tảng đá.



... một tảng đá ưu nhã.



Tại sao?



Không biết!



... có lẽ ngoại trừ chính bản thân hắn không ai biết rõ nguyên nhân.



Mọi người chỉ có thể đoán.



Phỏng đoán.



Cho nên có người cho là hắn làm vậy để tưởng nhớ một người.



Vương Tiểu Thạch!



Hắn tại sao muốn kỷ niệm gã? Bọn họ từng gặp nhau qua sao? Bọn họ từng phát sinh qua chuyện gì khi ở chung với nhau? Chuyện gì khiến cho hắn mỗi lần giết người đều lưu lại một tảng đá trong suốt như vậy? ... vậy thì không biết được, lời nói lại phân vân rồi!



Sát thủ Vương Phi tại sao muốn vì Ngô Thiết Dực mà hành động?



Nghe nói hắn đối với Ngô Thiết Dực từng có lời hứa.



... chẳng lẽ hắn cũng như Thần Kiếm Tiêu Lượng vì thực hiện lời hứa đối với Triệu Yến Hiệp cho nên bất đắc dĩ phải vì cứu Ngô Thiết Dực mà xuất thủ ba lần?



Nghe nói hắn thiếu Ngô Thiết Dực một ân tình.



... hay là giống như Ly Ly vốn là thân thuộc của Hổ Uy Thông phán Ngô Thiết Dực nên đương nhiên liều mạng bảo vệ lão?



Cũng có người đồn rằng hắn giữ nghĩa khí với Ngô Thiết Dực.



... có lẽ tựa như tình hình của Trang Hoài Phi đã nhận ân huệ của Ngô Thiết Dực nên đến khi lão gặp rủi ro lẽ dĩ nhiên vì báo đáp mà tận lực?



Ai biết được!



Vô Tình lại biết ngoại trừ Vương Phi còn có hai nhân vật. Chỉ e rằng so với tên sát thủ kia còn phiền toái hơn nhiều.



Bởi vì Ngô Thiết Dực nhất quyết sẽ không một mình đi tới nơi hoang sơn dã lĩnh này.



Lão cùng một cao thủ đi gặp một cao thủ khác.



Bên người Ngô Thiết Dực luôn không thiếu cao thủ.



Bởi vì lão từng là đại quan lại thường di chuyển.



Quan cao quyền trọng tự nhiên phải có nhiều người bảo vệ.



... một người đắc đạo gà chó thăng thiên huống chi là người bảo vệ của lão.



Lão cũng là nhân vật tài phú nhất phương.



Lão lợi dụng chức quyền cơ hồ đối với việc buôn bán củi, gạo, mắm, muối, trà, đường, vận chuyển … các nghành nghề đều nhúng tay vào, sưu cao thuế nặng, vay lãi kếch sù mà cướp đoạt. Xem nhẹ chuyện nước coi nặng chuyện tư tranh thủ không ít cao nhân sống chết phụng mệnh dưới tay lão.



Lão đa trí lại giỏi nịnh bợ, ỷ thế hoành hoành, cũng kết giao rất rộng với các lộ hào kiệt, nhân sĩ. Vì vậy khi vụ án lão phát sinh, gặp tai kiếp người tài ba ra mặt, lộ diện, xuất thủ vì lão rất nhiều.



... .Vũ Đả Hà Hoa Văn Chấn Đán, Đại Kỳ Quyển Phong Dư Cầu Bệnh, Tử Điện Xuyên Vân Đường Hựu, Ngũ Lôi Oanh Đỉnh Vu Thất Thập, Hóa Huyết Phi Thân Thập Bát Thư Kích thủ, Đan Y Thập nhị kiếm, Hô Duyên Ngũ Thập Hô Niên Dã, Lữ Chung, Nhạc Quân, Đường Sao, Thiết Phiến Dạ Xoa Lê Lộ Vũ, Hoắc Chử Tuyền, Hoắc Ngọc Thi, Tập Anh Ô, Tập Lương Ngộ, Đường Thất Kinh, Đường Thập Nhị . . đều là loại người này nhưng phần lớn trong đó đã vì bảo vệ Ngô Thiết Dực mà bỏ mạng.




Vì đuổi bắt Đại lão hổ này mà khiến đồng mưu Triệu Yến Hiệp cùng năm mươi bốn vị sự phụ chống đối chết không ít người, Thấn Kiếm Tiêu Lượng cũng ngã xuống, Đại Mộng Phương Giác Hiểu chán nản thất tung.



Thục trung Đường Môn vì cùng Ngô Thiết Dực có mưu đồ bí mật, cũng có hợp mưu nên không thể làm gì khác hơn là phái tinh nhuệ cao thủ đi hỗ trợ vốn bọn chúng cũng trăm phương ngàn kế muốn cướp bóc số tài bảo cực lớn kia của Ngô Thiết Dực. Kết quả trước sau hao tổn hai đại cao thủ là Đường Thiết Tiêu cùng Đường Thiên Hải, trong lúc hỗn loạn Phi Thiên Đường Lang còn bị phế đi đôi tay.



Ngay cả ở Thiểm Tây người vốn nổi danh cùng cước pháp Truy Mệnh, Đả Thần Thoái Trang Hoài Phi tính luôn cả mẹ ruột của gã, người gã thương mến quyến luyến cùng nhạc phụ tương lai Tạ Mộng Sơn, tính luôn cái chết đồng đảng của gã là Hà Nhĩ Mông, Hạ Kim Trung, đồng liêu Dư Thần Phụ, Hà Khả Nhạc, Lương Thất Điều tất cả đều bỏ mạng.



Vì tranh cướp tang vật tức tiền tham ô của Ngô Thiết Dực mà dâng mạng còn có Thiểm Tây Tổng Bộ Thượng Phong Vân cùng với thất tỉnh danh bộ Thiết Diện Vô Tư Đỗ Tiệm, cùng với bào đệ hắn Đỗ Lão Chí. Thiết Thủ, Lãnh Huyết, Truy Mệnh trong Tứ đại danh bộ cũng thụ thương không nhẹ!



Vì Ngô Thiết Dực đã hao tổn bao nhiêu anh hùng, cao thủ!



Vì muốn đánh Đại lão hổ này hy sinh thật sự quá lớn!



Cũng vì hy sinh đã lớn như vậy cho nên mới nhất định phải bắt được, chỉ tội tên đầu sỏ Đại lão hổ!



Cho nên Vô Tình mới xuất thủ!



Cho nên dại sư huynh của Tứ đại danh bộ bất kể thân mình tàn tật hành động bất tiện cũng muốn xuất động, đuổi bắt Đại lão hổ!



Gả không để cho tên đầu sỏ này nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật!



Gã không để ai hi sinh nữa!



Gã trước hết bắt lại tham quan Ngô Thiết Dực này mới có thể thuận nước đẩy thuyền đem đồng đảng trong triều của lão moi ra, truy tới tận gốc rễ đám người Lý Bang Ngạn, Thái Kinh, Lương Sư Thành, Vương phủ một lưới tóm gọn. Còn đem cường hào ác bá các lộ, các châu phủ, phụ tử Chu Miễn từng tên một lôi ra công pháp.



... nếu là quan lại bao che cho nhau thừa gió bẻ măng không tiếc mọi giá có thể giải vây tội lỗi như thế quả thật không thể nào xử theo hình luật. Dựa theo tính cách của Vô Tình cũng không còn cách nào khác, không thể làm gì khác hơn là từ chức hình bộ đi làm một gã sát thủ chính nghĩa cùng với sư huynh đệ của gã một đường giết sạch những thứ cậy vào quyền thế, hoành hành chốn thôn quê hẻo lánh trời đất oán hận, tội ác đầy trời, đại gian đại ác này!



Không có biện pháp.



Đó chỉ là lúc vạn bất đắc dĩ, vô pháp vô thiên mới có làm như vậy!



Đó là đường cùng.



Cũng là tuyệt lộ.



‘Nếu như ngươi làm vậy thì đến cùng’ Gia Cát tiên sinh nói với gã ‘Ngươi chỉ còn cách giết luôn hoàng đế!’



... khi quân phạm thượng, phản nghịch tạo phản, Vô Tình vốn cũng không có ý tứ như vậy.



Gã chỉ muốn vì nước trừ gian, vì dân trừ hại.



‘Tại sao?’ cho nên gã hỏi lại.



‘Mạnh Tử viết: Trên có người tốt, dưới tất có người như vậy!’ Gia Cát tiên sinh nói.



‘Đương kim thánh thượng ăn chơi sa đoạ cho nên trên làm dưới theo, còn có người bao che. Vì vậy kết quả nếu muốn trừ gian nịnh chỉ sợ đầu đảng có tội ác cự lớn đứng đầu chính là chữ Thiên. Đó là muốn thay đổi triều đại rồi!’



Vô Tình ngạc nhiên: ‘Mỗi lần thay đổi triều đại thiên hạ vạn dân đứng mũi chịu sào, thụ hại rất sâu, không tới nước sinh tử tồn vong có thể thoát được thì thoát!’



‘Ta chính là muốn kéo dài!’ Gia Cát Tiểu Hoa thở dài nói:‘Bất kể một bước nhỏ, rất nhỏ hay là một bước dài, thật dài đều muốn từ từ cải cách, tiến bộ. Chuyện trì hoãn thì viên mãn, chúng ta có chí nhưng có thể làm được bao nhiêu đều tốt đẹp? Nhưng nếu có thể làm một ít thì chính là một ít, có thể trừ một điểm ác liền bớt đi một điểm ác. Nếu lấy giết chặn giết dù cho có thể bình thiên hạ tất thiên hạ cũng đại loạn, sanh linh đồ thán!’



Gia Cát khuyến khích Vô Tình:‘Hay là trước mắt hãy phạt ác trừ gian xem sao! Đem vây cánh thủ phạm đại ác trong triều nhất nhất tiểu trừ. Cuối cùng khi bọn chúng hoàn toàn cô lập, mất hết viện binh, mất sức chiến đấu mới quay đầu mâu chỉ hướng bọn chúng, bắt bọn chúng đền tội!’



Đúng vậy! Không tới đường cùng Vô Tình sẽ không muốn đi con đường mưu phản, thay triều đổi đại!



Gã không muốn thiên hạ vạn dân lại một lần nữa lâm vào chiến hỏa, nạn lửa binh!



Gã chỉ muốn bắt đại lão hổ Ngô Thiết Dực này. Chính là tận sức mình có thể làm bao nhiêu là thực tế bấy nhiêu.



Cho nên gã tới.



Bởi vì gã không tiện di chuyển nên còn mang theo hai gã cao thủ của Lục Phiến Môn.



Một người là Lão Ngư. Ngoại hiệu của gã cũng như tên, ấy là



‘Thiết mã



Kim qua



Dạ độ quan



Tạc dạ động đình



Kim triêu hán khẩu




Minh nhật hà xử



Hào xướng đại giang



Anh hùng bệnh tửu



Hào kiệt tật cừu



Loan cung mãn nguyệt



Xạ thiên lang



Sát nhân chỉ là đầu điểm địa



Tô sát cáp nhĩ ngư huyền cơ’



đây là một chiến sĩ trong Lục Phiến Môn, bình sinh chỉ phục thị Vô Tình, Vô Tình đơn giản gọi gã là Lão Ngư.



Một người tên là Tiểu Dư, người này ngoại hiệu cùng nguyên danh thường gọi là Dư Đại Mục



Tam Kiếm Nhất Đao đồng Bạch Khả Nhi, Diệp Cáo, Hà Phạm, Trần Nhật Nguyệt vốn là thư đồng cũng là kiệu đồng nhưng ở nơi này gập ghềnh hoang dã đương nhiên không thể dùng bốn tên tiểu tử này khiêng kiệu. Bốn người bọn họ chẳng qua là muốn đi, Vô Tình nhất thời không lay chuyển được mà sau khi suy nghĩ sâu xa cảm giác có thể phối hợp với chuyện gì đó nên rốt cuộc cho bọn họ đồng hành.



Nhưng Vô Tình một lần nữa nhắc lại.



Bản thân Ngô Thiết Dực là một cao thủ.



Bản thân lão vốn đã rất khó đối phó.



Nhưng khó đối phó hơn chính là cao thủ cận thân Ngô Thiết Dực.



Người này họ Chu, tên thật hiếm ai biết nhưng mọi người đều gọi là Sát Gia.



Cao thủ họ Chu này vốn là tâm phúc bên cạnh Đông Nam vương Chu Miễn. Ngô Thiết Dực lúc được thế đã cho phụ tử Chu Miễn không ít chuyện tốt. Nghe nói, Chu Miễn chỉ ‘lại quả’ cho lão Chu Sát Gia làm cận vệ lão đã hài lòng.



... nghe nói, khi hắn giận dữ thì giết người, giết cả nhà nên có tên là Chu Sát Gia.



Bọn họ muốn tới cổ nham gặp một cao thủ.



Đó là đại tướng của Thục trung Đường Môn.



Đường Hóa.



Phá Lạn vương Đường Hóa.



... thương khi hắn xuất thủ. Không khỏi rách nát.



Thục trung Đường Môn muốn hùng bá võ lâm nên liên kết với Hổ Uy Thông Phán Ngô Thiết Dực cùng nhau hành sự, đối với thế gia trên giang hồ âm thầm cướp bóc, tranh đoạt quyền lực. Mà nay lão gặp rủi ro dĩ nhiên muốn đầu nhập vào Đường gia bảo, Đường Hóa chính là tới tiếp ứng. Cũng không khác biệt Thục trung Đường gia muốn đoạt lấy tài bảo trong tay Ngô Thiết Dực nên nhất định sẽ hạ thủ đối với Ngô Thiết Dực, Đường Hóa tới là để giết lão.



Vô Tình nhận được tin tức từ từ Bạch Hoắc, nhân vật có thân phận cực cao sau cửa Hình bộ.



Phá Lạn vương Đường Hóa rời Thục trung đi Sơn Tây, một đường tới Mãnh Quỷ miếu nên gã mới hoài nghi Ngô Thiết Dực chạy tới chỗ này để gặp mặt.



Sau đó gã lại nhận được tin tức từ Truy Mệnh.



Có người thấy Chu Sát Gia xuất hiện ở vùng này, tin tức đó khiến cho gã càng thêm tin tưởng.



Ngô Thiết Dực đã tới!



Chắc chắn đại lão hổ đang ở khu vực phụ cận Nghi Thần phong!