Tứ Đại Gia Tộc: Bản Tình Ca Của Vương Tử

Chương 113: Đầm rồng hang hổ (1)




Từ Eros bay đến Mĩ quốc cần tám giờ, Quý Thần Hi và Tô Mạt đều phải nghỉ ngơi thật tốt, điều chỉnh tinh thần xong xuống máy bay thì Quý Thần Hi ngăn trở hành động muốn xuống giường của Tô Mạt, trực tiếp đem chăn mỏng đắp lên trên người cô, chèn lên eo ôm lấy.

Tô Mạt cho rằng Quý Thần Hi chỉ là muốn ôm cô xuống máy bay, nhưng không nghĩ đến Quý Thần Hi không nhìn thẳng xe lăn Kerry đưa lên, nghênh ngang ôm cô ở trong ngực trực tiếp đi ra lối đi sân bay.

“Thần Hi. . . . . .”

“Xe lăn là cho người tàn tật ngồi, Tô Tô của anh vẫn do tự anh ôm là tốt nhất.” Vô luận là trường hợp nào đều không quên bộ dáng côn đồ của mình, Quý Thần Hi ở bên tai Tô Mạt hà hơi ra, xấu xa cười một tiếng, “Hơn nữa, hiện tại anh ôm một, kỳ thật chính là ôm hai, trừ em ra còn có người trong bụng nha.”

Tô Mạt đỏ mặt lên, đập nhẹ bả vai anh, vùi đầu vào trong ngực anh không nói thêm gì nữa.

Đi qua đại sảnh sân bay thì Tô Mạt nghe tiếng thì thầm liên tục bèn ngẩng đầu nhìn lên, mắt thấy toàn bộ ánh mắt cả phòng đều tập trung lên trên người của cô và Quý Thần Hi, trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ.

Khóa tầm mắt ở trên người Quý Thần Hi không cần phải nói, tất cả đều là than thở, hướng tới cô tự nhiên tất cả đều là thèm muốn.

Câu thường nói, nam tuấn tú ôm mỹ nhân, đương nhiên có thể khiến cho xôn xao. Vậy mà, Quý Thần Hi loại đẹp trai quốc tế này ôm trong ngực cũng không phải là mỹ nữ tuyệt thế gì, mà là một cô gái Phương Đông nhỏ yếu, nhiều lắm là chỉ là thanh lệ, vô luận như thế nào cũng không thể nói là xinh đẹp.

Thật không biết anh chàng đẹp trai mắt xanh này nghĩ thế nào, thật là hoa tươi cùng. . . . . . cỏ dại, không tương xứng a không tương xứng.

Tô Mạt là một cô gái rất tự biết mình, dĩ nhiên hiểu, hoa tươi là chỉ Quý Thần Hi, cỏ dại hẳn là đang nói mình.

Bất đắc dĩ mà lắc đầu một cái, cô cũng không muốn có liên quan đến một ngừơi đàn ông gây vạ như vậy, đáng tiếc, số mạng không thể tự mình làm chủ. Mà các mỹ nữ cắn khăn tay, chỉ có thể trách vương tử điện hạ khẩu vị khác biệt. . . . . .

“Em đang nghĩ cái gì, mà lại cau mày vậy?” Thần thái của Tô Mạt không thoát khỏi mắt của Quý Thần Hi, thấy cô cau mày cười nhẹ, Quý Thần Hi cảm thấy rất kỳ quái.

“Không sao. Đúng rồi, bây giờ chúng ta phải đi đâu?” Đi qua đại sảnh sân bay người đến người đi, Quý Thần Hi dưới sự bảo vệ của cận vệ Eros, Tô Mạt được ôm vào một chiếc Cadillac phiên bản dài màu đen.

Mặc dù Quý Thần Hi nói lấy thân phận tư nhân tiến vào, bộ dạng phô trương kinh thiên động địa thuộc về quốc gia không có lấy ra, nhưng cũng không thể không chú ý thân phận của mình, nên nổi bật thì nhất định sẽ nổi bật.

“Trước đi đại lộ thứ năm Newyork, sau lại đi Gia Tộc Nặc Duy Tư” Quý Thần Hi đè xuống một phím, nâng lên một vách ngăn cửa sổ trong suốt, rèm hai bên trong nháy mắt kéo lên.

“Đại lộ thứ năm, là chỗ nào?”

“Đó là thiên đường mua đồ nổi tiếng và đại lộ Paris Champs Elysees, là quần áo trang sức hàng hiệu, tinh phẩm, hàng da làm người ta yêu thích không buông tay, và nhiều quầy cửa hàng chuyên doanh nổi tiếng toàn cầu.” Quý Thần Hi ôm cô vào trong lòng, đắp chăn mỏng lên eo cô, kiên nhẫn giải thích, “Chúng ta lúc đi ra mặc vô cùng tùy ý, muốn đi Gia Tộc Nặc Duy Tư, làm thế nào cũng không thể thất lễ ở nơi này.”

Tô Mạt gật đầu một cái, “À, biết.”

Phật muốn kim trang, người muốn y trang quả nhiên là thật.

Nhưng có thể coi đáng ủng hộ nhất là ánh mắt đặc biệt thẩm mỹ cùng phẩm vị của Quý Thần Hi, phẩm vị, ánh mắt và khéo tay thiết kế của anh tạo cho Tô Mạt trong gương giống như tiên nữ.

Một bộ lễ phục gấm màu trắng, hình như Quý Thần Hi rất thích cho cô mặc quần áo màu trắng, nhưng quả thật màu trắng cùng với khí chất lạnh như băng của Tô Mạt khá phù hợp.

Vòng trân châu cài vai, gấm rũ xuống, bên hông trang trí đoá hoa lụa nhỏ rầy rà đem bụng hơi nhô ra của Tô Mạt che dấu hoàn toàn, nhìn không ra khác thường.

Quý Thần Hi cũng đổi một bộ tây trang màu bạc, áo sơ mi màu xanh đậm, ở cổ áo của áo sơ mi có gắng hai miếng cẩm thạch, làm nổi bật đôi mắt màu xanh, sáng chói rực rỡ của anh.

Đứng ở bên cạnh Tô Mạt, Quý Thần Hi rất hài lòng cách ăn mặc hai bên xứng đôi phù hợp.

“Tô Tô, chúng ta nên đi.” Quý Thần Hi đã thanh toán.

Tô Mạt gật đầu một cái, mặc cho Quý Thần Hi chèn lên eo mình ôm lấy, đi ra cửa tiệm.

Quý Thần Hi và Tô Mạt dừng lại ở trong cửa hàng nhãn hiệu nổi tiếng thế giới không quá nửa canh giờ, lúc đi lại mang theo nghi vấn của mọi người: người đàn ông tuấn mỹ cao quý như vậy tại sao lại đối với một cô gái lạnh như băng bình thường không có gì lạ đặc biệt như vậy, chẳng những tốn công ăn mặc cho cô ấy, còn tự mình ôm cô ấy ra ra vào vào?

Khi xe lái vào một biệt thự hoa tựa như vườn hoa hoàng gia, Tô Mạt mới hỏi: “Gia Tộc Nặc Duy Tư rốt cuộc có lai lịch gì?”

“Gia Tộc Nặc Duy Tư nổi lên từ hai thế kỷ trước, vẫn tham gia vào chuyện đất đai cùng dân sinh, trải qua gần trăm năm đánh liều nên tích lũy đựơc một lượng của cải lớn. Đến đệ nhị thế chiến, Gia Tộc Nặc Duy Tư toàn lực ủng hộ chính quyền Mĩ quốc ngay lúc đó, mà dưới sự giúp đỡ tài lực của Gia Tộc Nặc Duy Tư, Mĩ quốc thành công nắm lại thắng lợi cuộc chiến tranh này, từ đó Gia Tộc Nặc Duy Tư liền đi vào quỹ đạo chính trị tài chính kinh tế. Cho đến vài thập niên trước, kinh tế Mỹ quốc cải cách, Gia Tộc Nặc Duy Tư hoàn toàn thối lui khỏi giới chính trị, lại chiếm cứ gần ba thành tư bản của Mĩ quốc, từ đó trở thành gia tộc tư bản lớn nhất Mĩ quốc, cho tới bây giờ.”

Tô Mạt cái hiểu cái không gật đầu một cái, “Nói cách khác, thế lực gia tộc này đối với Mĩ quốc có ảnh hưởng rất lớn?”

“Có thể nói là như vậy, cho nên lúc đó cậu nhỏ vì củng cố địa vị anh ở Eros, phá lệ tiếp nhận đề nghị hôn ước của Gia Tộc Nặc Duy Tư không phải là quý tộc.”

“Nếu như vậy, anh có biện pháp gì có thể khiến cho Gia Tộc Nặc Duy Tư đồng ý từ hôn đây?”

Quý Thần Hi đã tính trước nên cười cười, “Mặc dù Gia Tộc Nặc Duy Tư có tài sản lớn, lại vẫn chưa có thoát khỏi ảnh hưởng của tổ tiên bọn họ, mặc dù đất đai của bọn họ là trồng trọt lương thực, mặc dù lương thực là nhu phẩm cần thiết của dân chúng, có thể vì gia tộc đổi lấy một khoản của cải lớn, vậy mà, bọn họ lại không có khoa học kỹ thuật, đất đai, châu báu, bệnh viện, vận tải vân vân. . . . . .”

Khoa học kỹ thuật, đất đai, châu báu, bệnh viện, vận tải?

Tô Mạt nghe Quý Thần Hi nói ra mấy cái danh từ này, cứ có cảm giác có ý tưởng gì đó chợt lóe lên, nhanh đến mức làm cô bắt không được.

Quý Thần Hi nhìn khoảng cách ngoài cửa sổ, ý xấu kéo Tô Mạt qua.

“Thần. . . . . .”

Còn chưa kịp suy nghĩ lời nói của Quý Thần Hi, hai cánh đỏ bừng đã bị anh cắn nuốt, mút hôn, hai tay bị một tay của anh kiềm ở sau lưng, cái ót bị một bàn tay khác của anh cố định, động sợ không được.

Thật là kỳ quái, tay Thần Hi thoạt nhìn thon dài đẹp mắt như vậy, tại sao lại có khí lực lớn như vậy, một tay là có thể hoàn toàn nắm cánh tay cùng cổ của cô trong tay?

Hơn nữa tay của anh còn lớn hơn nhiều so với trong tưởng tượng của cô, chẳng những có thể nhẹ nâng cái ót của cô, ngay cả hai lỗ tai của cô cũng bị anh chi phối, đầu ngón tay của anh nhẹ cọ bên tai, mất khống chế nóng lên.

Chốc lát, lại diễn biến thành miệng đắng lưỡi khô, cô không tự chủ mà duỗi lưỡi nhọn, cũng ở giữa răng môi cùng với anh thân mật hôn, giống như là cảm giác được ý của cô, Quý Thần Hi khẽ mở môi, đầu lưỡi trêu chọc cô, dụ khiến cô xâm nhập trong miệng của anh, cùng với anh trầm mê trong ôm hôn điên cuồng.