Từ Đại Thụ Bắt Đầu Tiến Hóa

Chương 10: 10: Đạn Bổ Nhào





Mà lúc này, chợt vài tiếng kêu bén nhọn đột nhiên vang lên đánh thức Ngu Tử Du.

Giương mắt nhìn lại, giọt tinh hoa nhỏ đã chia làm tám và rơi vào trong miệng tám con chim ưng.

Chít chít chít chít! ! Trong thanh âm bén nhọn chói tai, tám con chim ưng cũng hơi chấn động.

Ngay sau đó thân thể của bọn nó lớn lên cực nhanh.

Mỗi con trong đó vốn chỉ to bằng nắm tay, lúc này đã lớn đến cỡ một con bồ câu.

Hơn nữa, thu hút sự chú ý nhất chính là mỏ chim của chúng đã hiện ra độ cong đặc trưng của mỏ chim ưng, nhìn qua cực kỳ có tính công kích, trong mơ hồ đều lộ ra sự sắc bén lạnh lùng.

Hơn nữa móng vuốt của chúng nó cũng dài hơn mấy phần.

Xoạt xoạt.

Nhẹ nhàng kéo lê, toàn bộ tổ chim đều bởi vì móng vuốt của chúng mà chia năm xẻ bảy.

Nhưng mà giờ khắc này cũng không ai chú ý tổ chim.

Chỉ vì lúc này tám con chim ưng đã giương cánh.

Oanh! ! Cánh nhọn mà dài hơi chấn động nhấc lên sóng gió.

Ngay sau đó, trong sự ngạc nhiên chợt lóe rồi biến mất của Ngu Tử Du, tám con chim ưng đã biến mất trước mắt hắn.

"Chết tiệt, nhanh vậy sao?"Nhìn tám con chim ưng b ắn ra giống như viên đạn đã hóa thành điểm đen ở xa xa, Ngu Tử Du cũng nhịn không được vẻ kinh ngạc.


Nhanh.

Thật sự là quá nhanh.

Tốc độ phi hành của chim ưng bình thường cũng chỉ khoảng 60 đến 100 km.

Chỉ khi lao xuống ở góc 45 độ, tốc độ của nó mới có thể đạt tới 386 km/h.

Mà hiện tại, mấy con chim ưng biến dị này, chỉ riêng tốc độ phi hành đã đạt tới hàng trăm km/h.

Đây, nói đùa gì vậy?Nếu đúng như vậy,Vậy khi chúng nó lao xuống! ! Như là nghĩ tới cái gì, Ngu Tử Du chợt giật mình.

Mà đúng lúc này,‘’Ngâm, ngâm! ! ’’Phảng phất như ưng minh, thanh âm mang theo lực xuyên thấu cực độ, phảng phất như kim thiết tề minh, đủ để đâm thủng màng nhĩ người.

Sau vài tiếng kêu.

Oanh, oanh, oanh! ! Liên tiếp tám đạo lưu quang từ chân trời đánh úp lại.

Nhanh.

Nhanh đến khó tin.

Cho dù là mạnh như Ngu Tử Du, lấy tốc độ nắm bắt động thái của hắn bây giờ cũng vẻn vẹn chỉ là thấy mấy đạo bóng đen chợt lóe rồi biến mất.

Sau đó.

Răng rắc.

Một tảng đá lớn cách Ngu Tử Du không xa đột nhiên chấn động.

Ngay sau đó, trong ánh mắt ngạc nhiên của Ngu Tử Du, ở giữa khối cự thạch đúng là xuất hiện tám cái cửa động lớn bằng nắm tay.

Xuyên thấu qua cửa động, Ngu Tử Du thậm chí có thể nhìn thấy bầu trời đêm đằng sau.

Xuyên thấu.

Một tảng đá lớn cao ba mét hoàn toàn bị xuyên thấu.

Loại lực xuyên thấu này, sợ là đủ để xuyên thấu thép tấm mười mấy cm.

‘’Ngâm, ngâm! ! ’’Lại là vài tiếng kêu to, từ sau tảng đá lớn, mấy con chim ưng bỗng nhiên lung lay bay tới.

Thỉnh thoảng còn lắc đầu, phủi đi bụi bặm trên người.

Thoạt nhìn, hình như bọn nó cũng có chút không thoải mái.

‘’Đám tiểu gia hỏa này.

’’Sủng nịch nhìn thoáng qua, Ngu Tử Du vươn ra tám nhánh cây.


Nhìn cành cây, đám chim ưng chợt phát ra một tiếng kêu kinh hỉ.

Sau đó, rất quen thuộc rơi vào giữa cành cây, hưởng thụ Ngu Tử Du vuốt v e.

Mà lúc này, Ngu Tử Du cũng chú ý tới tấm bảng trên đầu chim ưng.

[Chủng tộc: chim ưng biến dị.

Tuổi thọ: 0,2/20 năm.

Đẳng cấp: Nhập giai tam cấp.

Thiên phú bản mệnh: Đạn bổ nhào - Tốc độ vượt qua tất cả, mang cho bọn nó lực xuyên thấu vô song, đủ để xé rách tất cả phòng ngự.

(Chú thích: Tác dụng phụ rất đáng sợ, nếu là không sử dụng hợp lý, tại trước khi xé rách địch nhân, thân thể của bọn nó có thể bởi vì không chịu nổi tốc độ bộc phát mà hóa thành bột phấn)Năng lực đặc thù: Không.

Rất đáng sợ, nhất là bản mệnh thiên phú, tuy nói có chút giống thủ đoạn cuối cùng dùng để lấy mạng liều mạng.

Đơn giản đánh giá một câu, Ngu Tử Du nhìn mấy con chim ưng, ánh mắt cũng ngưng tụ.

Không nói cái khác, riêng một dòng bản mệnh thiên phú mới xuất hiện ra cũng đủ làm đám chim ưng này trở nên bất phàm.

Có lẽ là tác dụng của sinh mệnh tinh hoa nhưng cũng có thể là thiên phú của chủng tộc chim ưng.

Nhưng vô luận nói như thế nào, địa vị của mấy con chim ưng này trong lòng Ngu Tử Du đều thẳng tắp tăng lên, thậm chí còn vượt qua một con hồng hồ biến dị bên cạnh hắn.

Ở thời đại siêu phàm này, những thứ càng là hướng tới gần siêu phàm càng mạnh,Mấy con chim ưng này, cùng với một con hồng hồ biến dị đều đủ để trở thành cánh tay đắc lực của hắn.

Suy nghĩ đến đây, Ngu Tử Du gảy gảy cành cây.

Sau vài hơi thở.

Dưới sự nỗ lực của hơn mười cành cây của Ngu Tử Du, dùng tán cây và lá cây che đậy ở trên cùng, một tổ chim khổng lồ giống như chậu rửa mặt, đã được dệt ra.

Đây là tổ chim Ngu Tử Du đan cho tám con chim ưng.


Có sào huyệt này ở đây, Ngu Tử Du tin tưởng quan hệ của mình cùng chúng nó sẽ càng thân cận.

Còn về hồng hồ! ! Nghĩ tới đây, rễ cây giống như cự xà màu đen của Ngu Tử Du cũng bốc lên lần nữa.

Ầm ầm, ầm ầm! ! Trong lúc mặt đất rung động, một cái cửa động đen nhánh đã hiện lên cách Ngu Tử Du không xa.

‘’Đi đi.

’’Dùng cành cây lay động đầu Hồng Hồ, Ngu Tử Du cũng cười nhạt.

Hồ ly cư trú trong sào huyệt.

Cái sào huyệt mà rễ cây của hắn tạo ra trông cũng không tệ lắm.

Ít nhất bên trong đã là chiếm cứ không ít rễ cây đủ để sưởi ấm.

Hơn nữa, trong mơ hồ, Ngu Tử Du cũng là nhận thấy được, vật chất thần bí ở xung quanh rễ cây của hắn nồng đậm hơn ở trong không khí.

Rễ cây của hắn đang hấp thu những vật chất thần bí này.

Mà những dã thú này cũng hẳn là hấp thu vật chất thần bí trong không khí, từ đó không ngừng tiến hóa hướng siêu phàm.

Nếu thật sự là như thế, sào huyệt hắn làm ở nơi này tựa như động thiên phúc địa, đối với Hồng Hồ có chỗ tốt rất lớn,Không có đạo lý nó sẽ không thích.

Quả nhiên,Không bao lâu, như là phát hiện chỗ tốt của sào huyệt, Hồng Hồ này đúng là ở lại trong sào huyệt không chịu đi ra.

.