Từ Hôm Nay Bắt Đầu Ngược Tra Nam

Chương 34: Lãnh Địa Bị Người Khác Chiếm Lấy






Đánh quyền xong, Tiêu Diệp đi tắm rồi mặc áo khoác rời khỏi phòng tập.
Diệp Đình vừa mới về nước, còn có nhiều việc bận nên hai người vừa đánh quyền ở phòng tập xong thì hẹn nhau bữa sau cùng ăn cơm rồi vội vàng chia tay.

Tiêu Diệp ngồi trong xe một hồi lâu, không có ý định khởi động xe.

Trong đầu hắn cứ mãi hiện lên hình bóng của Triệu Hướng Hải.

Hắn nhớ đến sự tỉ mỉ chu đáo của Triệu Hướng Hải trước kia, nhớ đến sự bao dung cùng ôn nhu mà Triệu Hướng Hải từng dành cho hắn, nhớ đến 7 năm hắn và anh, còn có Nhạc Nhạc trao cho nhau hết thảy sự ấm áp của một gia đình thật sự, nhớ đến những gì đã xảy ra trong suốt 7 năm qua...!
Rồi nhìn lại bộ dáng dứt khoát rời đi của Triệu Hướng Hải, Tiêu Diệp chỉ cảm thấy lồng ngực mình đập thình thịch, đau nhức không ngừng.

Hắn cười khổ một tiếng, siết chặt tay lái.

Diệp Đình nói với hắn rằng "Đau dài không bằng đau ngắn", khuyên hắn nên chia tay.


Nhưng Tiêu Diệp chỉ cần tưởng tượng đến việc sau này khi gặp lại Triệu Hướng Hải, cùng lắm cũng chỉ có thể lấy mối quan hệ bạn bè, bên người Triệu Hướng Hải có lẽ rất nhanh sẽ có nam nhân khác xuất hiện, nắm lấy bàn tay Triệu Hướng Hải, cướp đi ánh mắt của Triệu Hướng Hải vốn nên thuộc về hắn, hắn liền cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay gắt gao siết chặt lấy, hô hấp cũng khó khăn.

Hắn không thể chia tay Triệu Hướng Hải.

Người này tác động quá nhiều đến cảm xúc của hắn, hắn không thể để anh đi như vậy được
Không bao giờ!
Tiêu Diệp hoảng hốt khởi động xe lao vun vút không hề có mục đích.

Chờ đến khi hắn dừng xe, hắn mới nhận ra phía trước chính là công ty của Triệu Hướng Hải
Lúc này anh ấy còn chưa tan tầm.

Tiêu Diệp lạnh mặt di chuyển xe xuống bãi đỗ xe, nhưng mãi không bước chân ra khỏi xe
Hắn ngồi ở trong xe không biết bao nhiêu lâu, chờ cho đến khi trời đêm bắt đầu hiện rõ những ngôi sao, mới thấy bóng dáng Triệu Hướng Hải tây trang giày da từ bên trong đi ra.

Trong lòng Tiêu Diệp nhảy dựng lên, vừa định mở cửa xe thì nhìn thấy phía sau Triệu Hướng Hải, một bóng dáng thon dài đang nối gót đi đến bên cạnh anh, hai người nói nói cười cười thân mật.

Tiêu Diệp nhìn kỹ, là Tống Tu.

Được lắm.

Anh ấy cư nhiên lại ở cùng với Tống Tu!
Hắn gắt gao nghiến chặt răng, gương mặt anh tuấn hiện rõ vẻ tức giận cùng ghen tuông.


Chờ đến khi Triệu Hướng Hải đi đến gần, lúc này Tiêu Diệp mới lạnh lùng xuống xe, nặng nề đóng sập cửa xe lại.

Thân hình cao lớn ngăn lại trước mặt hai người kia.

Triệu Hướng Hải vừa nhìn thấy Tiêu Diệp, ý liền biến mất trong nháy mắt: "Cậu đến đây làm gì?".

truyện ngôn tình
"Chờ anh tan tầm." Tiêu Diệp nhìn chằm chằm Triệu Hướng Hải: " Đưa anh về nhà."
Triệu Hướng Hải hừ nhẹ một tiếng: "Không cần, tôi có xe."
Dứt lời, anh nhấc chân muốn rời đi, ai ngờ Tiêu Diệp bước nhanh hai bước, trực tiếp chắn ngang người Triệu Hướng Hải: " Cả ngày hôm nay anh cũng chưa trả lời tin nhắn của tôi, tôi có chuyện muốn nói với anh, lên xe với tôi đi."
"Nghe không hiểu tiếng người có phải không?" Triệu Hướng Hải trầm mặt xuống: " Tiêu Diệp, cậu đừng có ầm ĩ nữa.

Tống Tu, đừng để ý đến hắn, chúng ta đi."
Tiêu Diệp vội vàng bắt lấy cánh tay Triệu Hướng Hải, la lên: " Anh muốn đi đâu? Đi làm gì?"
"Đi hẹn hò, vừa lòng cậu chưa?" Trên mặt Triệu Hướng Hải đã lộ rõ vẻ không kiên nhẫn: "Đừng có quản tôi."
Tiêu Diệp bị anh năm lần bảy lượt cự tuyệt, trong lòng liền bốc hỏa, trực tiếp duỗi tay kéo người vào trong lòng, ngang ngược nói: "Đừng quản anh? Anh cho rằng tôi sẽ trơ mắt nhìn anh cùng Tống Tu hẹn hò? Triệu Hướng Hải tôi nói cho anh biết.

Anh đừng có mơ!"

Tống Tu nhìn thấy Triệu Hướng Hải bị lôi đi, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt ngay tức khắc: "Hải ca."
Tiêu Diệp vốn dĩ không quan tâm đên tên tiểu bạch kiểm ngu ngốc như con gà yếu đuối này, nhưng khi vừa nghe thấy cậu ta kêu Triệu Hướng Hải hai chữ Hải ca, ngọn lửa trong lòng lại bùng cháy dữ dội, sự ghen tuông nồng đậm bỗng chốc tràn ra trong nháy mắt.

Hắn quay đầu, tàn nhẫn trừng mắt nhìn Tống Tu: "Cậu gọi anh ấy là cái gì?"
Tống Tu bị hỏa khí cường ngạnh của Tiêu Diệp dọa sợ đến mức không nói lên lời.

"Cậu gọi anh ấy là Hải ca?" Tiêu Diệp nheo mắt nhìn: "Con mẹ nó ai cho phép cậu gọi anh ấy như vậy!"
Mấy năm trước lúc hắn cùng Triệu Hướng Hải ở bên nhau, khi đó hắn gọi Triệu Hướng Hải là Hải ca
Hai chữ này mang theo tất cả tình cảm thân mật gần gũi, chiếm trọng lượng không nhỏ trong lòng Tiêu Diệp
Con mẹ nó Tống Tu là cái thá gì?
Cậu ta cư nhiên dám gọi Triệu Hướng Hải như vậy?
Tiêu Diệp sắc mặt thâm trầm, trong lòng nổi điên như thể lãnh địa của mình bị người khác cướp lấy..