Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 92: Ngoại truyện 8: ngoại truyện Thân Mạc: Cuối cùng




Hôm qua mưa rào, nước mưa dâng cao, cảnh tượng trời đất đen kịt một màu như là tận thế, hôm nay lại mặt trời chói chang, bầu trời trong vắt, không khí trong lành thoải mái.

Điện thoại của Vân Du được để ở trong phòng sạc pin, người thì đang ở trong bếp bận rộn. Thân Mạc vệ sinh cá nhân xong xong đi vào bếp, cậu đang múc thức ăn ra đĩa. Hắn tiện tay bưng đặt lên bàn, khen một câu: "Thơm quá."

Vân Du rất vui vẻ, còn hơi ngượng ngùng.

Sáng sớm Vân Dương đã chạy đến, kéo Vân Du đánh giá từ trên xuống dưới. Nghe nói hôm qua Thân Mạc đội mưa đi đón cậu, hắn quay lại nhìn mấy lần, nói chẳng có thành ý gì: "Cảm ơn nhiều nha."

Thân Mạc cũng không quan tâm.

Mà chuyện đêm hôm đó kéo gần khoảng cách của hai người lại, lúc Thân Mạc trực ban Vân Du nhớ đưa cơm đến phòng trực cho hắn, Thân Mạc cũng nhớ thường xuyên mua út đồ ăn vặt và sách cho cậu, thậm chí có lúc hai người xem phim cùng nhau, sơ ý một cái là ngủ chung chăn, cho đến sáng hôm sau tỉnh lại.


Đối với Thân Mạc, sáng sớm tỉnh dậy trước mặt có một người tồn tại là chuyện chưa bao giờ xảy ra. Lần đầu tiên trải qua, hắn phát hiện khuôn mặt trước mặt này quả thực vừa mắt thể không diễn tả được bằng lời.

Vân Du trắng trẻo non nớt, lúc há miệng hai má xuất hiện lúm đồng tiền, tô điểm cho gương mặt thanh xuân càng thêm trẻ con.

Thân Mạc nhìn chăm chú một lúc, tim bỗng đập rộn ràng. Hắn quay mặt đi chỗ khác.

Hắn nhận ra được việc không ổn.

Hình như hắn thích bạn nhỏ này rồi.

Đương nhiên ban đầu hắn không ghét Vân Du, nhưng bây giờ hắn biết kiểu thích này khác với kiểu thích bình thường.

Ví dụ như hắn muốn hôn cậu, muốn nhẹ nhàng ngậm đôi môi cậu, ảo tưởng sự ngọt ngào đó.

Đó là sự kích động khi yêu đương.

Thân Mạc nhẹ nhàng xuống giường, kéo cửa ra về phòng mình.


Vân Du không biết gì cả, tỉnh lại ngoan ngoãn đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng, lại phát hiện trong nồi có cháo ——

Có lúc Thân Mạc cũng nấu cơm, nhưng buổi tối hắn hay thức đêm nên chưa từng nấu bữa sáng, sau khi Vân Du đến thì ba bữa của hắn được bảo đảm hơn nhiều.

Thân Mạc đi siêu thị mua giấm về làm giá đỗ chua ngọt. Hắn biết Vân Du thích ăn món này, lần nào cũng ăn được hai cái bánh màn thầu.

Lại ngồi ăn cơm với nhau, chú Thân Mạc bỗng cảm thấy lòng là lạ, thỉnh thoảng nhìn Vân Du. Người kia để ý thấy, mờ mịt sờ mặt của mình: "??"

"Cậu và Vân Dương thật sự không giao du à?"

Tuy rằng không hiểu sao Thân Mạc bỗng hỏi câu này, mà Vân Du vẫn nghiêm túc gật đầu: "Không."

Thân Mạc gật đầu, không hiểu sao cười một tiếng. Vân Du nghi hoặc liếc mắt nhìn hắn, không tiện mở miệng, lại yên lặng ăn bữa sáng.


Trong lòng người nhớ nhung gì đó là một chuyện vô cùng kỳ diệu, ví dụ như hồi xưa lúc Thân Mạc tập thể hình xuống tầng chưa từng lo vấn đề vô cùng ngu ngốc như kiểu không gặp được Vân Du, nếu như cậu tan làm sớm thì làm sao đây, thế nhưng hôm nay đầu hắn cũng chỉ quanh quẩn những vấn đề này.

Do đó hắn xuống tầng mua một cốc nước ép hoa quả trong cửa hàng mà Vân Du làm, thuận tiện nhìn cậu mấy lần.

Khi Vân Du tự tay đưa ống hút và nước ép hoa quả cho hắn, tim hắn bỗng lâng lâng, giống như là bị khinh khí cầu kéo bay lên, còn lắc lư trên không trung.

Thân Mạc chưa từng thích ai, thế nhưng hắn không phải người ngu. Hắn biết cái gì gọi là thích, cái gì gọi là quan tâm, cái gì gọi là giấu trong lòng nhớ mãi không quên.

Thân Mạc bắt đầu mỗi ngày một cốc nước ép hoa quả, có lúc hứng thú còn cố ý chạm thử vào đầu ngón tay Vân Du khi nhận cốc. Đây cũng là một loại cảm giác kỳ diệu, hắn cảm thấy lòng của mình cùng khinh khí cầu trôi dạt vào tầng mây, lượn lờ trong sương mù. Nói đơn giản thì là như đối mặt với tiên cảnh. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenlol.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Thân Mạc bỗng không muốn về, ngồi ở quầy bar nhìn Vân Du bận rộn. Cậu đeo găng tay dùng một lần, dùng dao cắt hai đầu quả cam, sau đó dùng tay lột sạch vỏ.

Mấy ngày mùa hè dễ bị cảm, Vân Du không thể tránh, thỉnh thoảng phải hít mũi. Thân Mạc nghĩ vậy, đi siêu thị mua mấy quả lê tươi.

Hai người cùng về nhà, Vân Du chưa nhận ra Thân Mạc mua lê để làm gì, mãi đến khi hắn mở miệng: "Về nhà nấu lê hấp đường phèn, trị cảm mạo."

Vân Du lại bị cảm động đỏ vành mắt lên, vội gật đầu.

Thân Mạc bởi vì mình giành được độ thiện cảm mà thấy suиɠ sướиɠ, nói: "Áo T shirt trắng hôm qua cậu mặc đẹp lắm."

Vân Du sững sờ, Thân Mạc tiếp lời: "Màu xanh lam hôm nay cũng đẹp."

Vân Du: "..."

"Thật ra cậu đẹp, mặc gì cũng đẹp."

"... ??"

Vân Du vừa khó hiểu vừa thẹn thùng, không biết làm thế nào với cơn mưa lời khen của hắn.
"Cảm ơn." Cậu nhỏ giọng nói, nhẹ nhàng dùng tay che gương mặt hơi đỏ lên.

Đằng trước có một nhóm người, trông có vẻ như là vừa mới ra khỏi quán bar gần đó. Có người còn loạng choạng, như là say. Thân Mạc tinh mắt thấy được người quen, kéo tay Vân Du, nhẹ nhàng đi sang bên khác đi vòng qua.

Trong khoảnh khắc lướt qua, người kia dừng bước, lơ mơ hỏi người bên cạnh: "Người kia... Có phải Thân Mạc không?"

Vân Du đỡ máy trợ thính, cảm thấy mình nghe lầm.

Thân Mạc cũng nghe thấy, chỉ là bước chân hắn vẫn rất vững vàng, như thể đối phương nói tên của một người khác.

Đáng tiếc tên này say khướt, hai ba bước vòng đến trước mặt Thân Mạc, lắc cái đầu mơ màng nhìn chăm chú hắn một lúc, bỗng tỉnh táo: "Đúng là Thân Mạc thật! Bây giờ cậu làm gì? Tôi đến quán bar nhiều lần vẫn không tìm được cậu."
La Tuấn đi đến kéo Lương Tấn: "Cậu cậu cậu uống say rồi."

Lương Tấn hất tay hắn ta ra.

Hắn ta tìm Thân Mạc đã rất lâu rồi, từ lần đó Thân Đông dạy dỗ đám cậu ấm này, Lương Tấn vẫn nghĩ đòi lại thể diện thế nào.

Đương nhiên hắn ta không dám đi tìm Thân Đông gây sự, bất kể là Thân đại công tử trước đây hay là vợ của người nắm quyền nhà họ Thịnh hiện tại, hai thân phận này hắn ta đều không trêu chọc nổi.

Hắn ta vốn tưởng lần đó Thân Đông chịu giúp Thân Mạc là hai anh em làm lành rồi, nhưng giờ khắc này nhìn thấy cách ăn mặc và thái độ của Thân Mạc, rõ ràng là không phải.

"Cậu to gan đấy, cũng mặt dày nhỉ, lại còn dám ở Vọng Đô, làm sao? Còn thiếu tiền không? Mấy anh đây có thể thưởng cho chút." Lương Tấn lớn giọng dùng lỗ mũi nhìn Thân Mạc, mấy người xung quanh ngoại trừ La Tuấn đều tỏ vẻ xem kịch vui.
Vân Du kinh ngạc nhìn người say khướt trước mặt, lại xoay mặt nhìn Thân Mạc. Người kia lại không hề hoảng loạn, thậm chí còn hiền lành nói cho Lương Tấn: "Giờ không thiếu tiền."

"Anh cậu cho cậu tiền à?" Lương Tấn xì cười: "Cậu đúng là mặt dày, không nghĩ mẹ mình hại... Á!"

Thân Mạc đá mạnh vào hạ bộ hắn ta, đột nhiên không kịp phòng. Lương Tấn xụi lơ trên đất, che hạ thân đau đến độ co giật cả cơ mặt, lại càng bừng bừng sức sống.

La Tuấn gọi: "Thân, Thân, Thân Mạc!"

Mấy người bạn kia của Lương Tấn vây quanh, Thân Mạc nhìn, cười nói: "Muốn gây sự thật à? Nghĩ kĩ chưa?"

Lời này có hàm ý, người chưa uống say cũng tỉnh hơn.

Lần đó Thân Đông ở hộp đêm khiến người ta hiểu rõ Thân Mạc không phải người có thể bắt nạt. Nói cách khác, trừ phi hôm nay mấy người họ gϊếŧ chết Thân Mạc, không thì chuyện đến tai Thân Đông, không ai chạy thoát được.
Không có não như Vương Diệp nhà đã phá sản, đám cậu ấm này đã bị dạy dỗ vì chuyện lần trước một lần. Bây giờ Thịnh Khâu quay lại nhà họ Thịnh, uy danh Tiểu Tứ gia người khác thì không biết, người trong giới vẫn hiểu.

Mọi người cũng lui về sau một bước, La Tuấn đỡ Lương Tấn dậy, nói: "Cậu ấy uống uống say... Cậu cậu đừng..."

"Tôi không chấp nhặt với anh ta." Thân Mạc liếc nhìn Lương Tấn, thấy mặt hắn ta xanh tím, hỏi: "Tỉnh rượu chưa?"

Lương Tấn che nửa người dưới kẹp chân, vô cùng chật vật, thấy Vân Du được hắn nắm tay, bỗng cười xấu xa: "Mày muốn giữ sĩ diện trước mặt tình nhân, quên mất mình từng quỳ đòi tiền trước mặt chúng tao chứ gì? Tao con mẹ nó lúc đó không nên nể tình, phải cởi sạch quần áo mày tìm con chó làm mày một trận, tao xem mày có mặt mũi..." (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenlol.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
"Chát!" Một tiếng vang lên.

Vân Du tát một cái, đừng nói là Lương Tấn, Thân Mạc cũng theo bản năng chớp mắt một cái.

Vân Du tức run, chỉ vào Lương Tấn mãi mới phun ra một chữ: "... Xấu!"

Lương Tấn tức điên: "Mày con chó này, mày cũng dám đánh..."

Mặt Thân Mạc sa sầm, hắn nhấc chân đá vào mặt hắn một cái thật mạnh, "Tôi thấy hôm nay anh say rồi, tối về tỉnh táo lại, không thì chỉ sợ việc hôm nay không dễ nói với Thịnh Khâu."

Lương Tấn lau cái mũi đầy máu, gào thét muốn xông lên đánh hắn. La Tuấn mập mạp lại kéo hắn ta lại, "Nghĩ đến Thịnh Khâu, đừng phát điên nữa!"

Việc này nếu Thân Mạc mà mặt dày đi tố cáo, chắc chắn Thịnh Khâu sẽ nhúng tay. Thế nhưng hiểu là một chuyện, lúc này không thể vứt bỏ sĩ diện lại là một chuyện khác, Lương Tấn vẫn giãy giụa không chịu buông tha cho Thân Mạc.
Thân Mạc cũng nhận ra, nếu không có Vân Du thì hắn không ngại đánh nhau hồi tưởng thanh xuân. Mà giờ khắc này, hắn muốn cho Lương Tấn một cơ hội.

Hắn nắm chặt tay Vân Du đi, cậu vừa đi còn vừa quay đầu lại lườm Lương Tấn, tức giận bất bình.

Hai người đi một đoạn, Thân Mạc để ý thấy Vân Du vẫn đang run. Hắn dừng lại, vỗ vỗ bả vai cậu, cười hỏi: "Làm sao thế?"

"Giận... Giận!"

"Đừng giận, anh ta chỉ đang say khướt thôi."

Vân Du mở to hai mắt nhìn hắn, mím môi đỏ mắt lên: "Oan, ức!"

Thân Mạc cười ra tiếng, bóp mặt cậu một cái, nói: "Không oan ức, ngoan."

Vân Du ngẩn ngơ, lắc đầu, chỉ vào Thân Mạc: "Oan, ức."

"Tôi cũng không oan ức."

Tâm trạng Vân Du vẫn kích động: "Quỳ, xấu!"

Thân Mạc lại cầm tay Vân Du, trong mắt đầy ý cười, dịu dàng nói: "Lúc đó chúng tôi chỉ là trao đổi đồng giá, họ cần tôi đóng vai thằng mua vui cho họ. Tôi đây thì lại cần tiền trong tay họ, đôi bên cùng có lợi, làm ăn thôi."
Vân Du lắc đầu, cậu cảm thấy Thân Mạc nói không đúng, nhưng ánh mắt của đối phương lại nói cho cậu biết, hắn cho là như vậy thật. Chuyện này không coi là khuất nhục, chỉ là thủ đoạn tranh thủ lợi ích mà thôi.

Hai người họ tiếp tục nắm tay về nhà, Vân Du ngơ ngác suy nghĩ suốt dọc đường, cho dù thế nào cũng không thể tán thành với ý nghĩ của Thân Mạc. Cậu vẫn cảm thấy hắn rất oan ức, cực kỳ oan ức!

Đến cửa nhà, Thân Mạc bỗng hỏi cậu: "Cậu bị bắt nạt sao không thấy oan ức? Tức cho tôi làm gì?"

Vân Du ngây ngẩn.

Thân Mạc chỉ bỏ lại câu nói này rồi đi vào bếp.

Vân Du ngồi xuống ghế salon. Cậu nghĩ khi người khác gọi cậu là thằng câm, Vân Dương cảm thấy những người kia đang bắt nạt cậu, thật ra cậu không cảm thấy thế, bởi vì cậu đã quen, hơn nữa cậu cũng xem như là nửa người câm, người ta nói không sai.
Cậu cau mày nghĩ, tình huống của Thân Mạc và của cậu không giống nhau, căn bản không thể vơ đũa cả nắm.

Tối hôm đó hai người không ngủ ngon, Vân Du bởi vì nghĩ nên không ngủ được, Thân Mạc thì ngồi trước máy tính điều tra giá thị trường chứng khoán của nhà họ Lương.

Để tránh Lương Tấn tiếp tục gây sự với hắn, thậm chí quấy rầy Vân Du, hắn cần thiết nhổ cỏ tận gốc.

Nhưng hôm nay hắn lại không quá nghiêm túc, hắn luôn nghĩ đến biểu cảm của Vân Du hôm nay, phẫn nộ, tức giận, dại ra, nghi hoặc... Hắn cảm thấy hôm nay Vân Du siêu đáng yêu, đáng yêu khiến cho hắn muốn cắn một cái.

Vì vậy hắn vừa xem máy tính, vừa thỉnh thoảng cười, lúc lên giường hắn vẫn đang nghĩ một cái tát mà bạn nhỏ vung lên và biểu cảm tức giận bất bình của cậu lúc đó.

Vân Du ngủ một giấc đến trưa hôm sau, lúc tỉnh dậy Vân Dương đang ngồi bên cạnh nhìn cậu. Vân Du sợ hãi ngồi bật dậy, Vân Dương cau mày, nói: "Nghe Thân Mạc nói hôm qua em đánh người ta à?" (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenlol.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Vân Du trong mắt Vân Dương luôn là con ngoan như bé cưng, đối với Vân Dương, cậu đánh người ta quả thực là nằm mơ giữa ban ngày.

Vân Du chậm rãi gật đầu, ánh mắt sợ hãi, lo Vân Dương ghét mình.

Vân Dương được cậu trả lời khẳng định, chậc một tiếng, xoa đầu cậu: "Du Du giỏi lắm, cũng biết đánh người rồi."

Vân Du cau mày, Vân Dương lại dặn dò cậu: "Nhưng lần sau không thể như thế nữa, không cho em dính líu vào chuyện của Thân Mạc, biết chưa?"

Vân Du lắc đầu từ chối.

Vân Dương hê hê một tiếng, Vân Du cúi đầu, hắn cười ra tiếng, nói: "Em và Thân Mạc thân nhau à?"

Gật đầu.

"Tuy rằng anh chê cậu ta..." Vân Dương nói: "Nhưng thôi, em vui vẻ là được."

Vân Du ngại ngùng cười.

Cậu và Vân Dương ngồi đối diện với nhau một lúc, Vân Dương nói mấy câu lung ta lung tung. Vân Du tỏ vẻ nghiêm túc nghe nhưng tâm hồn thì treo ngược cành cây. Khi Vân Dương đứng dậy rời đi, cậu vội đeo dép tiễn hắn đi.
Thân Mạc ngồi trước bàn liếc Vân Dương một cái, người kia chậc một tiếng, giơ ngón giữa với hắn: "Lần sau mà để cho em tôi mạo hiểm thì tôi sẽ tìm anh cậu xử lý cậu."

Thân Mạc gật đầu, Vân Dương rất kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn. Bình thường Thân Mạc luôn trước mặt Thân Đông khác sau lưng khác, khi còn bé Thân Đông và Thân Mạc vẫn thân thiết, Thân Mạc ở trước mặt Thân Đông gọi hắn là anh Vân Dương, sau lưng thì lạnh nhạt với hắn. Sau này quan hệ xấu đi, hắn hoặc là cung kính, hoặc là lườm nguýt, rất ít khi nghiêm túc đồng ý như thế, đặc biệt là khi lời hắn có ý khiêu khích.

Vân Dương không tìm được nguyên do, nhưng hắn lại không thể hỏi tại sao Thân Mạc đột nhiên nghiêm chỉnh, lại hừ một tiếng rời đi.

Vân Du và Thân Mạc ngồi bốn mắt nhìn nhau, Thân Mạc nói: "Đỡ cảm hơn chưa?"
Gật đầu.

"Nghĩ đến đâu rồi?"

Vân Du sững sờ.

Thân Mạc cười: "Ý của tôi là, em có cảm thấy mình thích tôi không?"

Vân Du: "!!!"

"Thôi." Thân Mạc nói: "Tôi rất thích em, hai chúng ta hẹn hò thử xem?"

Đờ ra.

"Hả?"

Vân Du đỏ mặt, nghiêm túc suy tư, sau đó cẩn thận gật đầu.

"Đồng ý à?"

"Ừm!"

"Thế nghĩa là thích tôi?"

Vân Du: "..."

Thân Mạc bật cười, ngữ điệu dịu dàng, nói: "Tôi nghiêm túc."

Hắn nói như thể trần thuật, ánh mắt chăm chú. Vân Du hít một hơi, gật đầu thật mạnh.

"Nếu như em đồng ý thì chúng ta thích ứng từ bây giờ..." Thân Mạc bỗng nhích đến gần, hơi hất cằm lên, nhìn đôi môi mềm mại, thấp giọng nói: "Từ hôn môi."

Sau mười phút.

Vân Du lộn mèo trên giường trong phòng mình, một tay che miệng, một tay quạt hai má nóng bừng, mắt còn liếc lung tung, sợ bị người ta phát hiện dáng vẻ của mình.
Lúc Thân Mạc hôn cậu ra vẻ bình tĩnh, đến khi tách ra cậu vẫn không nói lời nào. Trong mắt Thân Mạc lại đầy ý cười, sự ấm áp và vui sướng đó làm cho cậu muốn kêu lớn tiếng, nhưng cuối cùng cậu chỉ núp trong phòng, cuộn mình trong chăn. Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Thân Mạc đi vào gọi cậu: "Em không ăn cơm à?" (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenlol.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Vân Du không ừ hử gì.

"Tiểu Du?"

Thân Mạc kéo chăn của cậu ra, lộ ra một gương mặt đỏ chót, cúi xuống cười nói: "Một cái hôn là no rồi? Anh làm em thấy không ngon miệng vậy à?"

Vân Du thật thà lắc đầu.

Thân Mạc lại khom lưng hôn cậu một cái, hôn không hề có tìиɦ ɖu͙ƈ nào, ngọt ngào lại mê say. Vân Du cảm giác như là uống rượu, chóng mặt.

Thân Mạc lại buông cậu ra, nhẹ giọng nhắc nhở: "Em nhát quá."
Vân Du: "!!"

Cậu không muốn bị Thân Mạc xem là nhóc con chưa từng trải sự đời, bỗng ngồi thẳng, sau đó hôn môi hắn một cái, lúc rời đi phát ra một tiếng "chụt", một tiếng vang nhỏ này làm tai và cổ cậu trong nháy mắt đỏ au.

Ý cười trong mắt Thân Mạc càng nhiều, ngoài miệng vẫn nghiêm túc đánh giá: "Không tệ, mà vẫn phải không ngừng cố gắng."

Vân Du yên tâm, lại gật đầu một cái.

Thân Mạc nhìn cậu nhóc trước mặt, tim bỗng nhiên bị cảm giác chưa bao giờ cảm nhận được làm cho căng đầy, cảm giác đó như thể kẹo bông, vừa ngọt vừa mềm. Hắn nghĩ đó là cái gọi là hạnh phúc.

Hắn nghĩ, khoảng thời gian này nhất định sẽ vô cùng thú vị.

END

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn tất cả địa lôi, bình luận, tưới, lưu trữ!! Có duyên gặp ở bộ sau!! Chúc mọi người hạnh phúc an khang ~!!
----------oOo----------