Tu La Kiếm Thần

Chương 17: Chương 17





Nhiều năm sau, người ở Minh Yên các không còn là nàng ấy, trong Bích Hoa lâu cũng không còn bóng dáng xinh đẹp của nàng ấy nữa, còn đi về đâu, một nữ tử bụi trần như nàng ấy làm sao biết được kết cục của mình?
Tiếng đàn vang lên, từng luồng cảm xúc truyền ra ngoài.
Cố Thiên Mệnh chậm rãi khép hai tròng mắt, lẳng lặng lắng nghe khúc hát vô danh.

Kiếp trước hắn trải qua vô số kiếp nạn, cũng không địch lại với sự ăn mòn của năm tháng, làm sao hắn không nghe ra tâm trạng trong khúc đàn của Trình Khả Vi.
Kiếp này nếu không phải có Cố gia, e rằng Cố Thiên Mệnh còn chưa kịp hồi phục tri thức của kiếp trước đã chết thảm rồi.

Vì vậy, Cố Thiên Mệnh không rõ mình nợ Cố gia cái gì.

Cố gia của Cố Thiên Mệnh vĩnh viễn sẽ không suy tàn!
Khúc cuối, Cố Thiên Mệnh chậm rãi mở mắt, sau đó nhìn thẳng vào Trình Khả Vi, trịnh trọng nói: "Vi cô nương, nếu cô muốn rời khỏi Bích Hoa lâu, tìm một chỗ bắt đầu cuộc sống mới, ta có thể giúp cô”.
Lần này, Cố Thiên Mệnh không dùng bổn công tử để xưng hô, mà dùng ta.

Bởi vì đây là một lời hứa, Cố Thiên Mệnh rất trịnh trọng.
Trình Khả Vi đột nhiên ngây ra, hai mắt nổi lên từng tia rung động, im lặng một hồi rồi mới nói: "Khả Vi đa tạ Cố công tử quan tâm nhiều năm nay, hạng nữ nhi yếu đuối như Khả Vi nếu như rời khỏi Bích Hoa lâu, làm sao có thể sống tự lập ở nơi khác được”.
Chi bằng cứ ở lại Bích Hoa lâu, nhân lúc vẫn còn dung nhan, đàn thêm mấy năm nữa cho công tử, vậy cũng đủ rồi.
Những lời này Trình Khả Vi âm thầm nói trong lòng, còn những thứ khác, nàng ấy cũng sẽ không suy nghĩ nhiều.
Hạng nữ tử lưu lạc vào nơi bụi trần chẳng khác gì một món đồ chơi trong mắt quan lại quyền quý, có thể gặp được người thật lòng chờ đợi như Cố Thiên Mệnh, Trình Khả Vi cũng hài lòng rồi.
“Ừ”, Cố Thiên Mệnh chần chừ gật đầu.
Đúng vậy, nữ tử dung mạo xinh đẹp yểu điệu không quyền không thế giống như Trình Khả Vi nếu như mất đi che chở của Bích Hoa lâu, e rằng cũng không có kết cục gì tốt.
“Thiên Mệnh ca, một thị nữ vừa đến cửa thông báo mời chúng ta đi xuống tham dự lễ”.
Lúc này, giọng nói của Hàn Ngụy phá vỡ bầu không khí nặng nề đè nén trong Minh Yên các.
Lễ ở Bích Hoa lâu chính là ngày đổi mới mấy tháng một lần, rất nhiều công tử trẻ tuổi và quan lại quyền quý cũng tới xem những cô nương trẻ tuổi mới đến này.

Hiện giờ, đại sảnh Bích Hoa lâu tập trung trên một trăm công tử, khắp nơi đều kỹ nữ phục vụ
Mùi nước hoa và mùi son phấn phụ nữ xông vào mũi, khiến rất nhiều người mê mẩn, trong ánh mắt mang theo vẻ mê man lười biếng, thật sung sướng biết bao.
Sau khi Cố Thiên Mệnh rời khỏi Minh Yên các trên tầng, hắn cùng Hàn Ngụy đến chỗ đại sảnh tầng một trong Bích Hoa lâu.
Cố Thiên Mệnh mặc áo trắng, đôi mắt sắc bén, mái tóc dài bồng bềnh, lập tức thu hút ánh mắt nhìn chăm chú của tất cả mọi người trong đại sảnh.
“Cố thiếu gia lại xuống rồi, mẹ nó! Lễ lần trước, ông thần này đều ở trên lầu nghe đàn uống rượu, hôm nay sao lại phá thiên hoang đi ra nhỉ?”, một vị công tử thế gia trong đại sảnh nhìn thấy Cố Thiên Mệnh chậm rãi đi xuống, kích động sợ hãi, chén rượu trong tay cũng run rẩy.
“Hy vọng hôm nay ông thần này tâm tình tốt, nếu không e rằng sẽ lại xảy ra chuyện”, một công tử anh tuấn nào đó âm thầm lau mồ hôi trên trán, tự lẩm bẩm.
“Nếu có thể được Cố công tử xem trọng, vậy thì tốt biết bao…”, rất nhiều cô gái xinh đẹp trong đại sảnh nhìn vào Cố Thiên Mệnh, tâm hồn thiếu nữ hỗn loạn.

Các nàng hy vọng mình giống Trình Khả Vi ở Minh Yên các, có thể nhận được sự che chở của Cố Thiên Mệnh, vậy thì các nàng tội gì phải tiếp rượu đàn hát cả đêm lẫn ngày, tội gì phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
“Cố công tử và Hàn công tử đến rồi! Các công tử vào ngồi đi!”

Nữ tử đứng ở cửa cầu thang nghênh đón Cố Thiên Mệnh chính là chưởng sự của Bích Hoa lâu, mặc dù nàng ta đã gần bốn mươi, nhưng đôi mắt xinh đẹp và dáng vẻ mềm mại vẫn khiến người ta không thể nào khinh thường.
Tô Tỉnh Viện thân là quản sự Bích Hoa lâu, cũng không muốn đắc tội với Cố Thiên Mệnh, nàng ta mím đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười, nghênh đón Cố Thiên Mệnh từ trên tầng đi xuống, không dám có chút bất kính.
Ban đầu Cố Thiên Mệnh gây rắc rối ở Bích Hoa lâu, đánh các đại công tử nhà giàu, không quan tâ m đến quy tắc của Bích Hoa lâu, đương nhiên đáy lòng Tô Tỉnh Viện cực kỳ bất mãn.
Vì vậy, Tô Tỉnh Viện đã bẩm báo bất mãn trong lòng cho chủ sự chân chính của Bích Hoa lâu.

Nhưng điều khiến nàng ta kinh ngạc chính là, chủ sự vô cùng cao quý trong mắt nàng ta lại nói một câu: "Cố gia không dễ chọc, cứ để hắn náo loạn đi! Cho dù hắn có phá hủy Bích Hoa lâu cũng không thể bất kính với hắn”.
Từ đó về sau, Tô Tỉnh Viện cũng không còn có thái độ bất mãn với Cố Thiên Mệnh nữa, mỗi lần hắn đến Bích Hoa lâu, nàng ta đều đích thân tiếp đãi, pha trà phục vụ..