Tứ Quốc Tranh Phi

Chương 60




Mạc Ly Hiên bật cười, nàng vẫn như vậy, làm ngừơi nghe đau lòng như vậy. Hắn một tay ôm eo nàng điêu luyện nhảy khỏi tường thành cao vút. Mộc Khả Hân cũng không phản kháng, nàng cũng chán, đi ra ngoài chơi chút vậy.

Vẫn như xưa nàng đi dạo phố cùng hắn, tò mò ngắm mọi vật xung quanh, nhưng khuôn mặt vẫn lạnh nhạt không nhìn ra cảm xúc. Lúc đấy nàng mua cho nàng sợi dây chuyền, hắn không nghĩ nàng vẫn giữ. Trong lòng tràn tia ấm áp.

Mộc Khả Hân đột ngột mở miệng "Ngươi có biết gì về Thất Vương Phi Nam Quốc?"

Trực giác cho nàng biết hắn biết chuyện về nàng ta. Mạc Ly Hiên đứng hình, trong lòng khẽ run, tại sao nàng lại hỏi về chuyện đó, hắn lấy lại bình tĩnh nhìn thẳng mắt nàng trả lời "Nàng là một đại mỹ nhân, tài sắc toàn vẹn, tiếc rằng bạc mệnh"

Mộc Khả Hân rung động, rõ ràng hắn đang nói về Thất Vương Phi nhưng nàng lại có cảm giác đang nói bản thân. "Thất Vương Gia không yêu nàng ta sao?"

Mạc Ly Hiên cười khổ, sao lại không yêu? Phượng Mặc Yên yêu nàng đến chết đi sống lại, cho dù nàng "mất" cũng đã lâu nhưng hắn vẫn một lòng tìm kiếm. " Không, Thất Vương Gia yêu nàng"

Mộc Khả Hân cụp mắt, nàng có nghe nhiều về Tiêu Dao Vương cùng nàng, rõ ràng yêu đến vậy sao lại tổn thương nàng.

Hai người bước vô tửu lâu ngồi xuống. Mạc Ly Hiên gọi vài món. Hắn chăm lo nàng kĩ càng. Mộc Khả Hân không khỏi tò mò hỏi " Tại sao lại tốt với ta như vậy, ta với ngươi vốn chỉ gặp nhau một lần"

" Vì cảm giác thôi, ta muốn bảo vệ nàng" Hắn cười nhẹ, trên khuôn mặt bình thường không hiểu sao lại trở nên nổi bật, nàng bĩu môi cúi xuống dùng bữa, nhưng trong lòng lại trở nên ấm áp.

Mạc Ly Hiên lại lên tiếng " Mai nàng đi Nam Quốc, đã chuẩn bị đầy đủ chưa?"

" Rồi " Nàng lạnh nhạt trả lời, đi Nam Quốc lần này không hiểu sao nàng lại thấy chờ mong, giống như được về cố hương, nó rất quen thuộc.

Hắn trong mắt xẹt tia không đành lòng, nàng quay về có phải sẽ yêu Phượng Mặc Yên hoặc Phượng Mặc Khuynh. Cho dù bọn họ tổn thương nàng sâu sắc như vậy. Hân Hân ta phải làm gì để giữ nàng ở lại làm Hoàng Hậu của ta.

Sau khi ăn xong Mạc Ly Hiên đưa nàng về phủ, hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, mai nàng đi rồi, không biết sẽ gặp gì trong tương lai, hắn chỉ biết giờ phút này nàng là của hắn. Rời môi nàng hắn cười nhẹ kêu tạm biệt sau đó bỏ đi.

Mộc Khả Hân sờ lên đôi môi còn vương vị ấm, có cảm giác rất quen thuộc, mùi hương đó nàng đã ngửi qua ở đâu. Đi vào phủ Bạc Khinh Nhiễm vẫn chưa về, đi cả ngày mệt mỏi nàng nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Nửa đêm nàng cảm nhận được có người ôm nàng vào lòng, phớt nhẹ nụ hôn lên môi. Mộc Khả Hân như chú mèo nhỏ chui vào trong lòng hắn. Ấm áp ngủ say sưa.

Sáng hôm sau dậy, giường bên cạnh đã trống không không có người. Thấy nàng đã tỉnh, người hầu vội đi vào sửa soạn. Hôm nay nàng diện trang phục đỏ sẫm, trên đầu chỉ cài nhẹ chiếc trâm, đơn giản phù hợp đường đi dài. Một tỳ nữ nói " Vương Phi, Vương Gia đã đợi ở ngoài, nô tỳ dẫn người ra ngoài"

Mộc Khả Hân gật nhẹ đầu, chúng nô tỳ ngưỡng mộ nhìn nàng. Vương Phi vừa xinh đẹp vừa lạnh lùng như băng đăng tiên tử, Vương Gia đúng thật không chọn nhầm người. Tiểu Liên vừa đi vừa rục rè hỏi " Vương Phi, nô tỳ thấy ngươi thật xinh đẹp, còn giỏi như vậy trên thế gian chắc không ai bằng được"

" Chưa hẳn, có một người đấy" Nàng mỉm cười nhẹ, nếu là đối thủ Mộc Khả Hân nàng cũng có một.

Tiểu Liên ngạc nhiên " Là ai vậy?"

" Người đó ở rất xa" Nàng nhìn về phía xa, Đặc Công xuất sắc, đội trưởng phi vụ tinh nhuệ. Đối thủ số một của nàng, chính là tính tình chẳng chút nào nghiêm túc, lúc nào cũng hâm hâm dở dở. Đã thế còn mê trai, không tiền đồ. Nàng nhớ có một lần nhiệm vụ nàng ta phải bắt được nàng, suốt nguyên buổi câu nàng ta lập đi lập lại là " Mộc Khả Hân, ngươi nên ngoan ngoãn chịu trói đi, đừng làm mất thời gian của bổn đặc công, ta còn phải về coi nam phụ đáng thương Đông Phương Ảnh như thế nào nữa"

Đúng là dở hơi. Lạc Thiên Nhan còn giới thiệu nàng cuốn đó, làm hại nàng xém nữa đi giết luôn tác giả. Tống Thiên Nhan ngu ngốc, đi yêu Đông Phương Triệt. Nàng không thích Đông Phương Triệt hay Đông Phương Ảnh, người nàng ấn tượng lại là Tây Lăng Duệ, âm trầm mưu mô nhưng lại nghĩa khí.

Đi đến xe ngựa, vì là đại lễ đăng ngôi nên đương nhiên Tây Quốc phải mang lễ vật đến chúc mừng. Bạc Khinh Nhiễm thấy nàng đi tới, trong mắt hiện sủng nịnh, hắn bước đến dìu tay nàng " Hôm nay nàng rất đẹp"

" Ngươi cũng vậy" Mộc Khả Hân cười nhẹ trả lời, hắn diện trang phục màu bạc, mái tóc dài buộc phía sau, vài sợi tóc rải hai bên thái dương. Khuôn mặt góc cạnh nghiêm nghị, đôi ngân đồng cùng chiếc mũi cao.

Mộc Khả Hân cùng Bạc Khinh Nhiễm toạ chung một xe ngựa. Dàn xe kéo nhau rời Nhiếp Chính Vương Phủ đi đến Nam Quốc. Trong góc tối, một bóng đỏ đứng đó nhìn hướng xe đi, hắn lạnh giọng dặn dò " Đi theo bảo vệ nàng, nếu lần này còn sơ suất, ngươi tự hiểu"

" Thuộc hạ hiểu" Ám cung kính trả lời, thoắt ẩn biến đi. Mạc Ly Hiên nhìn theo xe, Hân Hân ta mong là có lựa chọn đúng, dù thế nào nàng cũng phải nhớ có ta yêu nàng. Ta còn việc phải giải quyết, sau khi xong ta sẽ đi tìm nàng.