Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu: Phi Tử Bất Thiện

Quyển 1 - Chương 118: Tỷ muội tình thâm




Edit: Ong MD

Beta: Kim NC

Thấy ta trầm mặc nàng ta nhịn không được, định xông lại, cung nữ bên người nàng ta vội vàng đỡ lấy nàng ta, nhỏ giọng: “Nương nương, người cẩn thận một chút ạ!”

Nghe lời nhắc nhở của cung nữ này, nàng ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Thế nhưng sự tức giận trên mặt không hề giảm đi, nàng ta nghiến răng nói: “ Đừng tưởng ta không biết ngươi dùng chiêu kế mê hoặc dụ dỗ Hoàng thượng! Dựa vào một khuôn mặt tầm thường như ngươi làm sao lọt vào mắt hoàng thượng được?”

Nàng ta quả thật rất giận, quên luôn cả việc tự xưng là “ bản cung” rồi. Ta không nhịn cười được, nàng ta đố kị, đố kị với khuôn mặt tầm thường như ta, đố kị với một kẻ như ta mà vẫn có thể lôi kéo được sự quan tâm, để ý của Hạ Hầu Tử Khâm. 

Ta bước lên vài bước, ghé vào bên tai nàng ta cười: “Cho dù ngươi đẹp thì sao, hiện giờ ngươi cũng đâu thể thị tẩm, vậy mà vẫn trông chờ Hoàng thượng mỗi ngày ngủ lại Khánh Vinh cung sao? Đừng quên, Hoàng thượng là đàn ông.”

“Ngươi đúng là thứ không biết hổ thẹn!” Nàng ta nhịn không được quát ầm lên.

Chỉ vậy đã bảo ta không biết hổ thẹn sao? Ta cái gì cũng không làm, cùng lắm chỉ nói một câu mà thôi. Xem ra Thiên Phi, thực sự rất dễ bị chọc tức. Ta nghĩ, ta nên kiềm chế lại để tránh cho cái thai trong bụng nàng ta có gì không hay xảy ra lại rước họa vào thân.

Thiên Phi chỉ thẳng vào ta, ngón tay run rẩy, một lát sau mới rít từ kẽ răng ra một câu: “Ngươi chớ vội đắc ý, phải biết rằng, nữ nhân trong cung này không chỉ có một mình ngươi!” Nàng bỗng nhiên xoay người đi, đưa tay cho cung nữ đỡ rồi nói, “Nhuận Vũ, chúng ta đi!”

“A, nương nương, người cẩn thận, người chậm chậm một chút thôi!” Nhuận Vũ vừa cẩn thận đỡ nàng ta vừa kinh hoàng kêu lên.

Nhìn theo bóng lưng của Thiên Phi, ta chậm rãi lặp lại lời nàng ta mới vừa nói, nữ nhân trong cung, không chỉ có một mình ta. Xem ra, lời nói của ta đã cảnh báo nàng ta. Phải biết rằng thừa dịp nàng ta mang thai, có biết bao nhiêu người sẽ mượn cơ hội này để tranh thủ sự ân sủng của Hoàng thượng. Nàng ta lại ngu dốt như vậy buộc ta phải nói thẳng ra, chắc hẳn nàng ta cũng phải hiểu rõ rồi.

Nàng ta còn có thể trông chờ vào ai? Còn có thể ngóng đợi ai được nữa?

Bàn tay ta siết chặt lại, khóe miệng từ từ nở một nụ cười.

Thiên Lục.

Người nàng ta có thể nghĩ đến, cũng chỉ có nàng mà thôi.

Các nàng không phải tỷ muội tình thâm sao? Lần này, để ta xem thử, tỷ muội các nàng rốt cuộc là tình thâm tới mức nào?