Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu: Phi Tử Bất Thiện

Quyển 1 - Chương 140: Tiếng tiêu đêm giao thừa




Edit: Ong MD

Beta: Thỏ SN

Lúc Vãn Lương tiễn Ngọc Dung Hoa về thì đêm đã khuya, nhưng ta không hề cảm thấy buồn ngủ. Phương Hàm khoác thêm áo choàng cho ta, khuyên nhủ: “Nương nương nên nghỉ ngơi đi, bên ngoài ngày càng lạnh hơn rồi.”

Ta lắc đầu, tối nay nghe Ngọc Dung Hoa nói chuyện xong, tự nhiên ta cảm thấy thương hại Hạ Hầu Tử Khâm. Nếu hắn biết trong lòng ta nghĩ như thế, nhất định lại tức giận cho mà xem.

Đúng rồi hắn vốn là một người vô cùng kiêu ngạo.

Cùng Phương Hàm chậm rãi đi vào trong sân, ngồi ở ghế đá. Bầu trời đêm không một ánh sao, gió thổi qua thật lạnh lẽo. Phương Hàm lặng yên đứng bên cạnh ta, không nói một câu.

Ngồi một chút, bỗng nhiên không biết từ chỗ nào, truyền đến tiếng tiêu.

Ta hơi hoảng sợ, cũng thấy sắc mặt Phương Hàm khẽ thay đổi, nhưng vẫn nhẹ giọng nói: “Đêm khuya rồi, nhất định là đám cung nhân rảnh rỗi, lấy tiêu ra thổi lung tung. Để nô tì gọi Tường Thụy ra xem thử.” Nói xong nàng xoay người bước đi.

Ta bỗng nhiên gọi nàng lại, trong tiếng tiêu này ẩn giấu nỗi nhớ da diết, hôm nay là đêm giao thừa, người thổi tiêu kia chắc hẳn đang nhớ nhà.

Cung nhân cả đời không được phép xuất cung.

Cho dù chết, thi thể cũng không được phép mang ra ngoài.

Khúc nhạc này, thực sự là tiếng tiêu nghẹn ngào nức nở, là âm thanh đoạn tuyệt với trần thế.

Càng nghe lại càng làm cho người ta không kiềm chế được phải rơi lệ.

Ta đương nhiên không phải nhớ nhà.

Ta chỉ bỗng nhiên nhớ tới tiên sinh của ta, sau đó lại nghĩ tới Cố Khanh Hằng.

Hai người nam tử quan trọng nhất trong lòng ta, bây giờ đang ở nơi nào?

“Nương nương khóc sao?”

Lúc hoàn hồn lại, mới thấy Phương Hàm khẽ nhíu mày, với tay đưa chiếc khăn tay đến, nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt cho ta. Ta vừa nín khóc lại bật cười, chẳng qua là hai mắt quá mệt mỏi, cần gột rửa một chút mà thôi.

Không biết ngồi bao lâu, mãi đến khi tiếng tiêu kia đột nhiên ngừng lại.

Đợi lát nữa, cũng không nghe thấy nó vang lên nữa. Khẽ lắc đầu, có lẽ người thổi tiêu đã mệt, ta cũng mệt mỏi rồi.

Trở về tẩm cung, Phương Hàm hầu hạ ta đi ngủ xong, mới thổi tắt đèn, nhẹ nhàng lui ra ngoài. Ta trở người, mở mắt nhìn về cánh cửa, trong lòng thầm ảo tưởng tối nay, hắn bỗng nhiên lại đến vào lúc nửa đêm như trước.

Vừa nghĩ khóe môi không tự giác lại cong lên.

Ta bắt đầu nhớ nụ cười tà mị của hắn, còn có mùi Long Tiên Hương quen thuộc trên người hắn.

Mang theo nụ cười, bình yên chìm dần vào giấc ngủ.

Trong mơ màng, dường như ta thực sự cảm nhận được vòng ôm ấp ấm áp của người đàn ông ấy, hắn ôm lấy ta, nở nụ cười bình thản mà đẹp đẽ.

Hắn vừa cười vừa gọi ta, Đàn phi, Đàn phi, nàng có biết, vì sao trẫm lại ban cho nàng một chữ “Đàn” không?

Ta cũng cười, đương nhiên ta biết, ý nghĩa thâm sâu của hai từ ‘Đàn phi’.