Từ Tổng Tài Bạc Tỷ Thành Kẻ Ăn Chơi

Chương 245: Lá không chạm vào thân




Vu Mặc Nguyên là một lão già giang hồ từng trải, tuy chưa từng đến Sông Hương và cũng không biết nhiều về tài chính, nhưng trực giác cho ông ta biết rằng Hàn Diệc Nhiên là một công tử bột cái gì cũng không biết.

Ông ta nhìn Hàn Diệc Nhiên nghi hoặc, Vu Mặc Nguyên hỏi: "Nhà các cậu làm về tài chính, chẳng lẽ không hiểu người ta nói cái gì sao?" “Không phải tôi đã nói hết rồi sao, tôi rất ít khi quan tâm đến việc của công ty.” Hàn Diệc Nhiên cúi đầu không dám nhìn bất kỳ ai có mặt ở đó. "Vậy thì anh đến đây làm gì? Đầu tư vào công ty gì?" Lục Tam Phong thản nhiên hỏi, trong lòng cười nhạo khi thấy anh ta như vậy, năm đó khi anh đến cục lương thực lừa người khác, nhìn không đến nỗi ra bộ dạng như này. Rốt cuộc thì vẫn chưa đủ kinh nghiệm. “Chính là đầu tư vào Thực phẩm Phong Giai thôi!” Hàn Diệc Nhiên nói như cầm được một năm rơm cứu mạng, sau đó nói tiếp: “Ba tôi định đầu tư vào một doanh nghiệp trong nước, để tôi giám sát và quản lý. "Thật sao? Tại sao tôi chưa nghe nói Thực phẩm Phong Giai có công ty đầu tư từ bên phía Sông Hương. Bây giờ có ba công ty, nhưng đều là doanh nghiệp nhà nước, ngân hàng và quản lý cổ phần doanh nghiệp. Lục Tam Phong nhìn chằm chằm vào anh ta chế nhạo: "Anh có chắc bây giờ anh đang nói cái gì không? "

Vu Mặc Nguyên hỏi Dao Thùy Chi: "Dao Thùy Chi, cô nói thật đi, thời gian dài như vậy, cậu ta có từng đưa tiền không? Cậu ta đưa cô đi đến Sông Hương chưa?"

Dao Thùy Chi lộ vẻ xấu hổ, rất nhiều người ở đó nhìn thấy cảnh này, cô muốn giữ mặt mũi mà đã nói dối, nhưng đứa con trong bụng cô đã được năm sáu tháng, cô vẫn luôn nghi ngờ, không ít lần cô muốn đến sống với anh ta ở biệt thự Sông Hương hào hoa đó, gặp mặt ba mẹ của anh ta, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị khước từ tránh né.

Dao Thùy Chi ngẩng đầu nhìn người đàn ông hoàn mỹ trong lòng cô, nói: "Hàn Diệc Nhiên, rốt cuộc anh có phải đến từ Sông Hương?" “Đúng vậy, anh nói tiếng Chăm hay thế này, nhưng do gia đình anh xảy ra chuyện không ổn.” Hàn Diệc Nhiên lúng túng nói: “Công ty không được lớn cho lắm, chuyện kinh doanh cũng xảy ra một chút vấn đề không được thuận lợi, một khoản tiền trong ngân hàng đã bị đóng băng, cần một chút tiền để xoay sở."

Những người ở đó ai nấy đều dỏng tại mở to mắt xem kịch hay, mặt mũi bác cả có vẻ khó coi, kết quả này tuy rằng không dễ dàng chấp nhận, nhưng cũng có thể chấp nhận được, chỉ cần có tiền xoay sở, đến lúc đó tự nhiên sẽ như mũi tên bay lên trời. “Lấy hộ chiếu ra, để tôi xem qua, tại sao ngân hàng lại đóng băng tài khoản của anh?” Lục Tam Phong hỏi. "Đó là vì tài khoản đang gặp rủi ro và nó đã bị đóng bằng khẩn cấp, cần phải bỏ ra mười nghìn đô la Mỹ vào đó để giải quyết việc thẻ bị đóng băng." Hàn Diệc Nhiên nhìn Lục Tam Phong và sốt ruột nói: "Chuyện này anh không hiểu đâu!" "Tài khoản đang gặp rủi ro? Vậy thì lấy tiền ra đổi tài khoản khác đi, để tôi dạy một chút kiến thức cho anh. Việc đóng băng khẩn cấp tài khoản chỉ có thể là do rửa tiền, huy động vốn bất hợp pháp, cưỡng chế nợ và đơn xin bảo quản tài sản của doanh nghiệp...” Lục Tam Phong nhìn anh ta cười nói. “Anh làm sao vậy?” Hàn Diệc Nhiên nhíu mày trán anh ta nhăn nhó lại, nhìn Lục Tam Phong nghiến răng nghiến lợi. “Tổ trưởng sản xuất dây chuyền!” Lục Tam Phong dập điếu thuốc tàn trong cái gạt tàn nói: “Kỳ thực một số việc rất đơn giản, không phải tặng cho ông nội một gói trà, mở ra cho chúng tôi mở mang kiến thức một chút là biết được hay sao.

Lục Bỉnh Văn ngồi ở bàn bên cạnh không ngừng nghe, vội vàng lấy lá trà bên cạnh ra, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết được thật giả.

Thực ra, một lão già giang hồ từng trải như Vu Mặc Nguyên trong lòng cũng đã đoán được tám chín phần, một tia hoảng sợ thoáng qua trên mặt Hàn Diệc Nhiên, anh ta nói: "Bụng của tôi không được khỏe, đi vệ sinh một chút!" “Cậu chạy đi đâu vậy?” Vu Mặc Nguyên bước tới, chặn đường anh ta, rồi nói: “Không trùng hợp đến như vậy chứ?

Người bình thường không thể nhìn ra được trà với giá bảy tám thậm chí mười triệu, nhưng những người ngu ngốc cũng có thể nhìn ra trà có giá vài chục nghìn với trà có giá cả chục triệu trăm triệu. Truyện88.net trang web cập nhật nhanh nhất

Mở ra vừa nhìn qua một cái, chỉ là một miếng bánh trà bình thường không có gì đặc biệt cả, sắc mặt Lục Bỉnh Văn xanh mét, vội vàng đóng hộp lại, có nhiều người thân như vậy, anh ta không thể để mất mặt được.

Hàn Diệc Nhiên lúc này không còn gì để nói, anh ta lăn lộn trên giang hồ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị xảy ra sự việc ngoài ý muốn, nhưng đây là lần đầu tiên thủ đoạn của anh ta bị vạch trần, hơn nữa ở một quận xã xôi phía bắc này lại có những người thực sự hiểu viết về Sông Hương và tài chính nhiều đến như vậy.

Vu Mặc Nguyên không cho anh ta rời đi, Hàn Diệc

Nhiên ngồi xuống, bộ dạng có vẻ bình tĩnh, Dao Thùy

Chi đã mang thai đứa trẻ, gia đình này có thể làm gì anh ta được chứ, Hàn Diệc Nhiên nhìn chằm chằm vào

Lục Tam Phong một lúc, và trực giác nói với anh ta rằng người này nhất định không phải là một người bình thường. "Anh rốt cuộc là ai?" “Anh hãy nói cho tôi biết anh là ai trước.” Lục Tam Phong lười nói chuyện với anh ta, người như anh ta, ngày nay đừng nên có quá nhiều, lừa tình lừa tiền, rất nhiều cô gái bị lừa mà dẫn đến mang thai, tiền tài nhà cửa đều bị anh ta lừa lấy hết, và sau đó biến mất không để lại bất cứ dấu vết nào.

Dao Thùy Chi ngây ngốc ngồi đó, mặc dù đã nghi ngờ trong khoảng thời gian này nhưng cô vẫn không thể chấp nhận được khi sự thật ở trước mắt, cô vẫn luôn nghĩ rằng mình đã kết hôn với một hoàng tử sống.

Không chỉ có gia đình giàu có, ở nước ngoài còn có những trang viên, ra vào đều là xe sang, thậm chí là trực thăng. Dao Thùy Chi cũng từng thầm vui mừng vì tình cờ mang thai đứa con lần này, cô nghĩ gạo đã nấu thành cơm như này, thì anh ta có chạy đẳng trời.

Bác cả đứng ở đó sắc mặt xanh mét, có thể thấy cả người ông ta như bị sét đánh, trời đã hơn trưa một chút, mọi người đều đã rời đi, chỉ còn lại người của bàn này ngồi lại ở đây. "Thằng nhãi, để tôi nói cho cậu biết, dù là ở huyện hay thành phố, tôi đều có người của mình, cậu có lăn lộn trốn đi đến đâu chỉ cần một cuộc điện thoại là tôi có thể biết được rõ ràng nơi cậu đang trốn, tốt nhất cậu nên tự mình nói ra, nếu không ông đây sẽ đánh gãy chân cậu.” Vu Mặc Nguyên nhìn chằm chằm Hàn Diệc Nhiên đe dọa.

Hàn Diệc Nhiên cũng tỏ ra bình tĩnh, nói thẳng tên gốc và quê quán của mình. Trước khi kết hôn, Dao Thùy Chi đã lấy hết số tiền cô kiếm được dưới nhiều danh nghĩa khác nhau. Tiền quà nhận được trong đám cưới và của hồi môn của cô dâu đã bị lấy đi hết. Tất cả tiền được anh ta lấy để mua quần áo, tiêu sạch số tiền đó không còn lại gì.

Anh ta như lợn chết không sợ nước sôi nói: "Muốn đánh thì cứ tự nhiên, hiện tại tôi cũng là ba của đứa trẻ, cũng đã nhận được giấy đăng ký kết hôn. Tôi lăn lộn giang hồ nên cũng sẽ sớm biết sẽ có này này rồi."

Dao Thùy Chi đã khóc hết nước mắt, mọi thứ cô mong mỏi đều trở nên trống rỗng, Vu Mặc Nguyên muốn kéo anh ta ra đánh cho một trận, nhưng Dao Thùy Chi đã ngăn anh lại. “Vậy thì... vậy thì anh có thể cải tà quy chính được không?” Dao Thùy Chi nghẹn ngào. “Đương nhiên, ở bên cạnh em và con, anh nhất định sẽ trở nên tốt hơn. Một nụ cười hiện lên trên mặt Hàn Diệc Nhiên, rất ấm áp. “Vậy thì tốt, em sẽ đồng ý tin tưởng anh!” Dao Thùy Chi lau nước mắt và nói.

Giang Hiểu Nghi nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt, luôn cảm thấy rất quen thuộc, ánh mắt lưu lại trên người Lục Tam Phong mấy giây, anh của trước kia giống với Hàn Diệc Nhiên bây giờ đến nhường nào. Giang Hiểu Nghi cũng biết anh ta không thể thay đổi, nhưng bây giờ có nhiều người vây quanh anh ta như vậy, anh ta sợ bị mọi người xông vào đánh nên đã dùng kế hoãn binh, còn Dao Thùy Chi thì đã lún vào đầm lầy quá sâu rồi.

Vốn là chuyện của gia đình, người khác cũng không dễ xen vào, bác cả mặt đen xì tức giận đi tới, nói: "Bữa tiệc đã tan rồi, đã đến giờ quay về rồi, đi thôi!"

Hàn Diệc Nhiên đứng dậy và sửa sang lại bộ vest, với nụ cười tự tin trên khuôn mặt một lần nữa, trông anh ta có vẻ thành đạt hơn những người thành đạt một chút. Cập nhật nhanh nhất trên Truyện88.net

Khi anh ta rời đi, ánh mắt của anh ta vẫn nhìn về phía Lục Tam Phong, anh ta nghĩ thầm rằng quay về nhất định phải tìm hiểu điều tra người này rốt cuộc là ai.

Nằm tay Dao Thùy Chi, thể hiện sự thân mật đặc biệt, cả hia cùng nhau bước xuống lâu

Vu Mặc Nguyên thở dài, vẻ mặt bất lực hỏi Lục Tam Phong: "Cậu biết nhiều nhiều thật đấy, biết cả về tài chính?" "Chỉ là đọc một số tờ báo mà thôi!" "Trên báo có những thứ này à?" “Anh ta biết cái gì chứ, ba, chúng ta trở về đi, ngoại trừ tên lang băm thì chính là bọn lừa đảo.” Vu Quang Lâm đưa Vu Mặc Nguyên đi với ánh mắt khinh thường.

Lục Tam Phong thở dài nhẹ nhõm một hơi ngồi xuống, cơm nước xong, đứng dậy nói: "Đi về đi!" “Ba nói để con về nhà, buổi tối sau khi ăn cơm xong thì trở về khách sạn." Giang Hiểu Nghi thì thào. “Được!”

Thu dọn vài thứ ở trên bàn ăn, Giang Hiểu Nghi cũng bắt đầu giúp đỡ, Lục Tam Phong có thể cảm nhận được Giang Hiểu Nghi cùng Lục Minh Thông hai người họ trong lời nói có sự lạnh lùng xa lạ hơn, không giống mấy ngày vừa mới trở về nhà, thoải mái giống như đang ở nhà riêng của mình vậy.

Giang Hiểu Nghi trong lòng có một cảm xúc không nói nên lời đối với đứa nhỏ, nhưng một câu nói của Lục Bỉnh Văn hôm nay đã hoàn toàn khiến cho cảm xúc của cô ta và sự lo lắng như bùng nổ lên.

Mặc dù hai vợ chồng Lục Minh Thông không nói gì, nhưng không nói chính là biểu hiện lớn nhất, áp lực tâm lý của cô ta không phải Lục Tam Phong có thể dễ dàng hiểu được.

Buổi chiều cả nhà bác cả trở về nhà, không khí ở nhà buồn tẻ không sao tả xiết, tất cả những mộng tưởng đẹp để về tương lai đều tan tành, vốn định sẽ đem ra khoe khoang nhưng không ngờ lại có kết quả như vậy.

Bác cả đang ngồi trên chiếc ghế gỗ hơi sờn hút thuốc, ông ta ngẩng đầu lên trầm giọng nói: "Tôi nói cho anh biết, dù anh là thần thánh phương nào đi nữa thì cũng đừng nghĩ nhà họ Lục chúng tôi dễ dãi. Số tiền mà anh đã lấy đi của nhà chúng tôi thì hãy trả lại toàn bộ cho chúng tôi, nếu không mẹ nó ông đây sẽ lấy mạng của anh, biết không hả!" "Đừng lo lắng, từ từ hôm nay tôi sẽ rửa tay gác kiếm không làm những chuyện như vậy nữa. Kể từ khi tôi quen biết với Dao Thùy Chi, tôi luôn cảm thấy lương tâm mình có lỗi với của cô ấy” Hàn Diệc Nhiên vừa khóc vừa nói, anh ta bỗng quỳ trên mặt đất hai chân bò tới ôm lấy đùi của Dao Thùy Chi: "Vợ, anh có lỗi với em và con."

Nước mắt Dao Thùy Chi sướt mướt rơi xuống không ngừng, cô vội vàng kéo anh ta dậy rồi nói: "Không sao đâu, mọi chuyện đã qua rồi, anh mau đứng dậy đi, dưới đầu gối của người đàn ông có vàng*, sau này cải tà quy chính an phận sống yên ổn là được." *Dưới gối người đàn ông có vàng: ý chỉ người đàn ông không nên tùy tiện quỳ xuống như vậy sẽ làm mất thể diện khí khái của một người đàn ông.

Hàn Diệc Nhiên thề đủ thứ lời thề độc trước mặt Dao Thùy Chi anh ta hứa sẽ thay đổi lỗi lầm trong quá khứ và nói: "Anh vẫn còn nằm trong tay hơn một nghìn đô la Mỹ trong tay của một người bạn khác, chút nữa anh sẽ đi tìm người bạn đó để lấy lại, cũng coi như là đặt một dấu chấm kết thúc với nghề này!"

Người chủ hết sức cảnh giác và nói: “Cháu đi theo anh ta đi.”

Hàn Diệc Nhiên gật đầu đồng ý, sau khi ra khỏi ngõ một lúc lâu, anh dừng lại nhìn Dao Thùy Chi và nói: "Trời lạnh như vậy, em đi theo anh sẽ phải chịu khổ, anh thật sự không nỡ nhìn em như vậy, em mau quay về đi, anh đi một lúc sẽ quay lại, em hãy yên tâm đừng lo lắng gì cả, cho dù anh có nhẫn tâm không bằng cầm thú đến mức nào thì cũng không thể không cần con của chúng ta? "

Dao Thùy Chi suy nghĩ một chút liền gật đầu đồng ý: "Vậy anh mau đi sớm trở về sớm nhé!"

Hàn Diệc Nhiên mỉm cười, anh ta đưa tay chạm vào mặt cô đồng ý, nhìn Dao Thùy Chi đi về, Hàn Diệc Nhiên xoay người bỏ chạy, trên mặt mang theo nụ cười đắc thắng, trong miệng nói: "Ra ngoài đời lăn lộn là phải hiểu được đạo lý lá cây không chạm vào thân, tiếp tục gia đình tiếp theo!