Từ Xưa Kẻ Ngốc Luôn Khắc Phản Diện

Chương 46: C46: Chương 46




Đầu ngón tay rời khỏi cá con lam bảo thạch, Thi Đại nhìn nó.

Lấp lánh trong suốt, tinh xảo xinh đẹp, khiến người ta yêu thích.

Không nhìn ra, hóa ra Giang Bạch Nghiễn lại hứng thú với mấy món đồ nhỏ nhắn xinh xắn này.

Thấy nàng nở nụ cười ẩn ý sâu xa, Giang Bạch Nghiễn: "..."

Cảm giác Thi Đại đã hiểu lầm gì đó nhưng chàng không muốn giải thích.

Hoặc giả chàng không tìm được lý do giải thích.

Lam bảo thạch này, Giang Bạch Nghiễn không tặng được nữa.

Vốn dĩ chàng định tiện tay mua nó, tùy ý làm quà tặng báo đáp nàng, cũng chỉ là một viên đá bình thường thôi, chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng giờ đây bị Thi Đại vuốt ve, vệt màu xanh ở đuôi cá kia, bỗng thêm chút mập mờ khó nói nên lời.

Khi Thi Đại chạm vào bảo thạch, vì sao xương máu chàng lại hóa run rẩy?

Giang Bạch Nghiễn không thể nghĩ kỹ hơn, chỉ biết không thể để nàng nhìn thấy con cá kia nữa.

Khép lòng bàn tay lại, che đậy cá con chặt chẽ.

"Giang huynh đang mua châu báu?"

Diêm Thanh Hoan phát hiện hai người chưa rời khỏi cửa tiệm người Hồ, đứng bên cạnh ngắm nghía:

"Nhìn chất lượng này, giá bảo thạch không thấp nhỉ?"

"Lấy từ núi tuyết đấy, bảo vật trấn tiệm."

Khẩu âm Đại Chiêu của ông chủ hơi sứt sẹo:

"Lam bảo thạch, có thể chiêu tài tiến bảo, trừ tà trấn trạch."

Thần kỳ thế ư?

Diêm Thanh Hoan mỉm cười vui vẻ, chờ khi rời khỏi tiệm, quyết định thỉnh giáo nhân sĩ chuyên nghiệp:

"Thi tiểu thư, trang sức châu báu thật sự có thể thay đổi vận thế ư?"

Có người nói vàng bạc bảo thạch chứa năng lượng và từ trường, cũng có hiệu quả trong việc chuyển vận khai vận.

Nhưng đám công tử quý tộc suốt ngày mặc vàng đeo bạc, trong lịch sử, vẫn có rất nhiều người rơi vào kết cục không tốt.

"Chuyện này không có kết luận chính xác, không thể coi là thật."

Thi Đại tập trung ngẫm nghĩ:

"Nhưng châu báu đáng giá, chắc chắn mang lại may mắn cho việc kết giao bạn bè và vận đào hoa."

Tại sao chứ? Có huyền cơ gì chăng?

Diêm Thanh Hoan hoang mang thoáng chốc, vừa định lên tiếng dò hỏi, đã thấy Thi Đại chớp mắt, giọng điệu chắc chắn:

"So với huyền học, phải tin tưởng hơn vào sức mạnh tiền bạc chứ."

Diêm Thanh Hoan: "..."

Đạo lý thẳng thắn, thô bạo lại thông thấu biết bao!

"Hóa ra, là, vậy."

Dạ du thần ngồi trên vai hắn giọng điệu u ám, co lại thành một cục:

"Chúng ta, không có, tiền, không có, bạn."

Diêm Thanh Hoan: "..."

Dạ du thần các ngươi sống thảm thế sao?!

Những người khác cũng phát hiện Thi Đại và Giang Bạch Nghiễn không đi theo đội ngũ, bèn dừng lại bên ngoài cửa tiệm người Hồ chờ đợi.

Trái tim Liễu Như Thường lên xuống thấp thỏm.

Với sự hiểu biết của nàng ta, Giang Bạch Nghiễn không thể thích mấy món đồ nhỏ kia được, sở dĩ chàng mua, chỉ có một cách giải thích.

Tặng cho người ta!

Nếu trong tiểu thuyết trước hoa dưới trăng, Giang Bạch Nghiễn sẽ không nói tiếng nào nhét vào tay Thi Đại.

Bảo thạch nho nhỏ nặng tựa ngàn cân, hai người lặng lẽ nhìn nhau giữa biển người náo nhiệt, Liễu Như Thương cũng được cong môi như ý nguyện.

Nhưng tại sao.

Giang Bạch Nghiễn không biết cố gắng như vậy, còn cất đồ lại?!

Nụ cười sẽ không tan biến, chỉ chuyển từ môi nàng ta, sang Thẩm Lưu Sương.

Thẩm Lưu Sương: Rất tốt, trước mắt xem ra Giang Bạch Nghiễn vẫn đối xử bình thường với muội muội nàng ta.

Lúc trước là do nàng ta nghĩ nhiều, sự thật chứng minh, Giang công tử là chính nhân quân tử.

Chắc thế.

Ánh mắt Thi Vân Thanh lóe lên vẻ mỉa mai.

Sở thích của Giang Bạch Nghiễn đúng là ngây thơ, mấy món đồ trang sức lòe loẹt kia, ngay cả đứa nhỏ như cậu cũng không thèm mua.

"Thi tiểu thư."

Diêm Thanh Hoan lên tiếng:

"Cách đó không lâu cô nói chợ tây có nhiều chỗ thú vị hơn, là nơi nào?"

Nhắc đến chuyện này, nàng không còn mệt nữa.

Thi Đại mỉm cười, ngoắc tay với nhóm người:

"Đi theo ta."

Nương theo trí nhớ, Thi Đại đi trước dẫn đường.

Phạm vi chợ tây khá lớn, châu ngọc la liệt, gấm vóc muôn nơi. Bước chân nàng nhanh nhẹn len lỏi vào giữa, làn váy không ngừng đung đưa, như một cánh bướm linh động.

Đi qua vài con hẻm nồng nàn hương rượu, Thi Đại dừng lại trước một tòa nhà.

Lầu các tinh xảo xinh xắn, đang độ đông rét lại có rất nhiều nhành hoa nhô ra khỏi cửa sổ, uốn lượn lan tràn, phủ kín hơn một nửa bức tường chất gỗ bên ngoài.

"Hoa lan, hoa mai, hoa đào, mẫu đơn..."

Diêm Thanh Hoan biết tên của mỗi loài hoa:

"Ngay cả hoa quỳnh cũng có!"

"Còn không phải sao."

Bạch Cửu Nương Tử thò hơn nửa người ra:

"Yêu khí nồng nặc."

"Là vũ phường do hoa yêu mở."

Thi Đại mỉm cười lộ răng nanh, giữ vẻ thần bí:

"Đẹp lắm đó, vào trong sẽ biết."

"Vũ phường này tên là Thanh Hồng."


Thẩm Lưu Sương và nàng từng đến đây vài lần:

"Vũ giả trong phường đều là hoa yêu, rất có tính thưởng thức."

Nộp tiền tham gia là có thể vào trong.

Nơi này không có pháp trận, ngoài lầu các tĩnh lặng yên ắng, không nghe thấy động tĩnh bên trong, vừa vào cửa, tiếng đàn sáo lọt vào tai, xen lẫn tiếng khen hay và thán phục không ngớt.

Bục tròn lớn được đặt ngay giữa lầu một, vô số vũ cơ nhanh nhẹn nhảy múa, tay áo tung bay, vòng eo mềm dẻo.

Vũ khúc hoa lệ du dương, nhịp trống vang lên, váy đỏ biến ảo xoay vòng, như từng đóa sen lửa ngạo nghễ nở rộ.

Ban ngày không mấy đông khách, bóng người phía trước chẳng ngăn được tầm nhìn.

Hoa xinh mê hoặc mắt người, Liễu Như Thường không khỏi than thở:

"Đẹp quá."

Bạch Cửu Nương Tử ngửi hương hoa lan tràn trong không khí, lúc lắc cái đuôi như say rượu:

"Thơm quá, muốn hút mật hoa."

Thi Vân Thanh cũng bị mùi hương xông cho mơ hồ, nếu lúc này đang ở hình dáng loài sói, chắc chắn sẽ không khống chế nổi vẫy đuôi.

Đúng là rất thơm.

Nhưng Giang Bạch Nghiễn lại cau mày.

Chàng không thích náo nhiệt, lần đầu tiên đến chốn này.

Vũ đạo trên bục hiển nhiên rất đẹp, ngặt nỗi Giang Bạch Nghiễn chẳng chút hứng thú, còn về hương thơm đang tản ra xung quanh...

Lòng chàng bỗng dâng lên một thoáng hoang mang.

Giang Bạch Nghiễn cho rằng mình thích hương hoa.

Đêm Thi Đại tặng hoa mai cho chàng, chàng ngậm vào miệng, lòng thấy ngọt thanh trong trẻo, tỉ mỉ nhấm nháp thưởng thức.

Hoa mai vào miệng, lan ra đầu lưỡi, cuốn vào cổ họng, trở thành một phần trong máu thịt của chàng, mùi hương âm thầm mãi lâu không tan, Giang Bạch Nghiễn chưa từng thấy phản cảm.

Đó là hơi thở có thể hòa thành một thể với chàng, hôm nay ngửi được, chỉ thấy ngọt ngấy.

"Vẫn chưa đến lúc đặc sắc nhất đâu."

Thi Đại quay đầu, đáy mắt phản chiếu ánh nến vụn vỡ:

"Nhanh thôi."

Nhịp trống dồn dập, tiếng nhạc tăng lên.

Trời còn chưa tối, bên trong đã thắp sáng đèn. Vầng sáng lưu chuyển, như sóng nước lướt qua váy đỏ, nhất thời bóng đỏ bay lượn, khiến người ta chẳng kịp ngắm nhìn.

Không biết từ đâu, có người ngạc nhiên thốt lên.

Diêm Thanh Hoan tập trung nhìn qua, bỗng dưng trợn tròn mắt.

Một vũ cơ vén tay áo lên, mép áo đung đưa, cả cánh tay bỗng hóa thành một nhành hoa mai.

Nhành cây nhẹ run, hương mai lan tỏa khắp chốn, sau động tác của nàng ta, mưa hoa nở rộ, rơi xuống người xem.

Chớp mắt, làm gì còn nhành mai nữa, trong tay áo đỏ của vũ cơ, vẫn là cánh tay nõn nà như mỡ đông.

"Oa!"

Liễu Như Thường xem đến mê mẩn:

"Yêu tinh hoa mai."

"Mùi này."

Thi Vân Thanh ngửi:

"Rất giống trên người tỷ."

Thi Đại chỉ vào túi hương ở thắt lưng:

"Đây là mùi hoa mai mà."

Vũ đạo kế tiếp có thể gọi là mỹ lệ.

Dáng người hoa yêu mềm dẻo, nhẹ nhàng, điệu nhảy linh động thanh thoát, được các nàng làm bật lên vẻ nhiệt tình như lửa.

Làn váy lượn lờ trong gió, mỗi một bước chân, là một đóa hoa đỏ rực bay bổng nở rộ. Có khi phất nhẹ tay áo dài, cánh hoa lất phất, rơi xuống vai người xem.

Giang Bạch Nghiễn cầm một đóa, rũ mắt đánh giá.

Mai đỏ được chàng ôm vào lòng đêm đó, bây giờ nhìn lại, chỉ thấy tầm thường.

Màu sắc quá đậm, mùi hương quá nồng, dẫu đánh giá thế nào, cũng không phải kiểu chàng yêu thích.

Chàng sẽ ngậm nó vào miệng chăng?

Tất nhiên là không.

Đã nhiễm vị hỗn tạp, ngay cả cầm trong tay, Giang Bạch Nghiễn cũng thấy vô vị.

Ngón tay buông lỏng, hoa mai rơi xuống đất.

Chàng không hề sinh lòng thương tiếc, hờ hững ngước mắt.

Thi Đại đang đứng phía trước.

Trước giờ nàng luôn thích những cảnh tượng rực rỡ xinh đẹp, đang nhón chân ngửa đầu nhìn quanh, thi thoảng lại thì thầm đôi câu với Thẩm Lưu Sương.

Từ góc độ của Giang Bạch Nghiễn, chỉ có thể trông thấy phần gáy trắng nõn của nàng, cùng vài sợi tóc bồng bềnh bay sau vành tai.

Hương hoa như tấm lưới, bao phủ lấy chàng.

Cảm giác này không hề khó chịu, ma xui quỷ khiến, Giang Bạch Nghiễn hơi khom người:

"Thi tiểu thư."

Một khoảng cách vừa khéo chạm đúng chỗ cần.

Vừa không quá thân mật, lại ngửi được mùi hương quanh người nàng...

Quả nhiên không khác gì hương mai.

Giang Bạch Nghiễn lại không chán ghét.

Giọng nói của chàng vang lên bên tai không lời báo trước, như làn gió lướt qua cánh rừng.

Sống lưng Thi Đại tê dại, đột ngột quay đầu:

"Sao vậy?"

Lọt vào mắt là đôi mắt đen nhánh, trông Giang Bạch Nghiễn có vẻ hoang mang:

"Túi thơm Thi tiểu thư dùng, có gì khác với hoa mai không?"

Câu hỏi gì vậy nè?

Thi Đại ngẩn ngơ, thành thật đáp:

"Trong túi thơm, có thêm một vài thứ khác. Đinh hương, đàn hương, hồi hương...nhưng mà chủ yếu vẫn là hoa mai."

Thi Đại loáng thoáng hiểu ra gì đó, tươi cười hỏi:


"Giang công tử thấy mùi hoa này dễ ngửi, muốn làm túi thơm hả?"

Giang Bạch Nghiễn nhìn nàng không chớp mắt một thoáng, mỉm cười rất khẽ.

Chàng thẳng người dậy:

"Ta không thích hương mai ở đây."

Không thích mùi hoa mai?

Thi Đại khựng lại.

Vậy mà nàng còn tặng chàng hoa mai kìa...

Nhiều suy nghĩ lung tung còn chưa kịp nảy mầm, đã nghe Giang Bạch Nghiễn làm như vô ý nói:

"Bó hoa Thi tiểu thư tặng, thơm hơn nhiều."

Đáy lòng ỉu xỉu bỗng vui trở lại.

Đôi mắt Thi Đại lấp lánh:

"Thật sao?"

Cười xong lại thấy không đúng:

"Nhưng chúng đều là hoa mai mà. Lẽ nào Giang công tử không thích mùi hoa quá nồng?"

Giang Bạch Nghiễn nhếch môi:

"Chắc thế."

Nhớ kỹ rồi.

Thi Đại gật đầu.

Giữa lúc trò chuyện, trên bục đã xong một điệu múa.

Biểu diễn ở Thanh Hồng Lâu bắt đầu từ sáng đến tối muộn, nhóm người liên tiếp xem vài điệu múa, chờ khi ra khỏi cửa lớn, trời đã vào đêm.

Đến chợ tây, nhất định phải thử món ăn đặc sản của người Hồ.

Thi Đại ngựa quen đường cũ, tìm thấy sạp hàng bán bánh người Hồ.

Cần một khoảng thời gian mới nướng bánh xong.

Nhân lúc đó, nàng vốn muốn hỏi dự định tối nay của dạ du thần, ánh mắt rơi lên đầu vai Diêm Thanh Hoan, lòng khẽ động.

Người tí hon màu đen sương khói mờ mịt co lại trong áo choàng, không thấy rõ ngũ quan, chỉ nổi bật đôi mắt to tròn.

Thi Đại nhìn qua theo tầm mắt dạ du thần.

Là bánh Hồ trong tay người đến kẻ đi.

Nghĩa là...nó muốn ăn hả?

Thi Đại vốn mua một phần cho nó, chờ bánh người Hồ nướng xong, đưa đến cho người tí hon:

"Cầm được không?

Cái bánh này còn to hơn cả người của dạ du thần.

Nó hơi thất thần:

"Cho, ta sao?"

"Để ta cầm cho."

Diêm Thanh Hoan nhớ nó còn mất sức, nhận bánh Hồ từ tay Thi Đại, giơ cao tay phải, dừng bên môi dạ du thần.

"Đa, tạ."

Dạ du thần dường như không biết làm sao, lắc lư cánh tay, lại đung đưa chân nhỏ:

"Đại ân đại đức, không báo đáp hết."

Câu này là lần đầu tiên không hề ngập ngừng.

Yên lặng một chốc, người tí hon trong áo choàng đen di chuyển cơ thể, cắn bánh Hồ.

Không phải ảo giác.

Có thể thấy rõ sương đen quanh người nó bắt đầu nhúc nhích sôi trào, như cành cây sinh trưởng, thoạt trông cả cơ thể đều đang đung đưa trái phải.

Cùng là tiên gia, Bạch Cửu Nương Tử vạch trần không chút thương tiếc:

"Nó đang vui đấy."

Bánh hồ được nướng từ bột mì trộn với mỡ heo, mật ong, thơm ngọt giòn rụm, cắn miếng đầu tiên, đã có thể nghe thấy một tiếng giòn tan.

Ngay sau đó vị ngọt lan tỏa, lấp đầy răng môi, mật ong được bọc trong hương mè, giòn rụm nóng hổi.

Liễu Như Thường:

"Ngon quá."

Thẩm Lưu Sương:

"Mỹ vị nhân gian."

Bạch Cửu Nương Tử ăn ngon đến quên tấu hề.

Rời khỏi công việc, ăn no uống say, là may mắn nhân gian.

Thi Đại bị nóng đầu lưỡi, khẽ rên một tiếng, híp mắt lại:

"Vui lắm đó."

Giang Bạch Nghiễn ngước mắt, trong ánh đèn rực rỡ của thành Trường An, liếc thấy vài lọn tóc dựng thẳng trước trán nàng.

Hệt như con người nàng, tràn đầy sức sống lại nhe nanh múa vuốt.

Bánh Hồ vào bụng, ấm áp thoải mái.

Liễu Như Thường nhìn vẻ ăn như sói hổ của dạ du thần, tò mò hỏi:

"Trước đây ngươi chưa từng ăn cái này à?"

"Từng ăn, rất ít."

Dạ du thần đáp:

"Tiền, không đủ."

Mười sáu vị dạ du thần phụ trách tuần tra ban đêm, qua lại giữa các thành trì.

Đây là công việc cực kỳ tốn thể lực, trời vừa sáng, phải ngồi yên tĩnh dưỡng. Tóm lại là, từ sáng đến tối, không có thời gian rảnh rỗi.

"Dạ du thần được hóa thành từ linh khí trời đất, sau khi vào đêm chưởng quản tám phương, là sứ mệnh mà họ phải thực hiện."

Bạch Cửu Nương Tử hiểu ra:


"Tiền không phải vấn đề mà chúng nên cân nhắc."

Quả thật rất khó liên hệ những thần tiên cổ xưa với chuyện làm công kiếm tiền.

Thi Đại lại như có điều suy nghĩ.

Thoáng chốc, Thi Đại đột nhiên lên tiếng:

"Dạ du thần tuần tra trong đêm, làm sao để đi lại khắp nơi vậy?"

Những người khác không có phản ứng gì với câu hỏi này, chỉ xem như nàng tò mò.

Chỉ duy nhất Giang Bạch Nghiễn ngẩng đầu, tầm mắt nhìn vào đuôi mắt hơi cong lên của Thi Đại, mắt hạnh như ánh sao tỏa sáng.

Rất quen.

Ban đầu khi nàng dụ dỗ yêu họa bì đến cửa hàng son phấn làm việc, cũng có biểu cảm y hệt như vậy.

Giang Bạch Nghiễn: "..."

Hiểu rồi.

Lại bắt đầu nữa đúng không.

Giờ hợi.

Đại Chiêu không có lệnh giới nghiêm ban đêm, chợ tây về đêm đèn đuốc sáng rỡ.

Dù là chốn náo nhiệt đến mấy, cũng có lúc rã rời.

Con hẻm nhỏ yên tĩnh u ám, những cửa hàng ban ngày đều đóng cửa hết. Gió đêm nổi lên, lay động một góc áo choàng đen, vang tiếng sột soạt.

Vài bóng người khổng lồ như mọc ra từ bóng tối, im hơi lặng tiếng. Vì dán sát vào mép tường, rất khó khiến người ta phát giác.

Bóng đen như con rắn trườn bò, quen thuộc xuyên vào ngõ hẻm đầu đường, tốc độ cực nhanh, áp lực mạnh mẽ như núi.

Chợt có người đi đường loáng thoáng trông thấy, dù biết rõ là dạ du thần, vẫn hoảng hồn mặt mày xanh mét vì khí thế kia.

Đột nhiên, một thiếu nữ thò đầu ra khỏi góc rẽ ở phố dài, như đang tìm kiếm gì đó, chạm phải tầm mắt của dạ du thần dẫn đầu.

Bốn mắt nhìn nhau.

Thi Đại thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười tươi tắn:

"Cuối cùng đã tìm được rồi."

Một lúc sau.

Ngõ hẻm vắng vẻ không người, mười lăm bóng đen cao ba mét đứng thẳng như cán bút, như mười lăm tòa tháp khiếp người.

Trong tay bọn nó đều cầm...

Miếng bánh Hồ thơm phức.

Theo những gì dạ du thần mà họ cứu tiết lộ, họ là mười sáu tiên gia không có tên, dùng thứ tự để xưng hô với nhau.

"Là, bánh, hồ kìa."

Thập Nhất dần dần nở nụ cười:

"Ngọt đó."

"Lâu rồi chưa ăn bánh Hồ, mùi vị tuyệt vời."

A Nhất dẫn đầu mỉm cười thành thật, thể hiện sự kính trọng với nhóm Thi Đại:

"Đa tạ chư vị."

Thi Đại phát hiện, trong nhóm dạ du thần, càng xếp hạng phía trước, tốc độ nói chuyện càng nhanh.

Người mà họ cứu trong thần cung Liên Tiên, là Thập Nhị.

"Đa tạ Trấn Ách Ti Trường An, cứu Tiểu Thập Nhị của chúng ta."

A Nhị đỡ người tí hon vào lòng bàn tay:

"Để ta xem, sao lại ốm nhiều như vậy?"

Người tí hon lộ vẻ tủi thân.

Thi Đại: "..."

Rất rõ ràng đây nào phải chỉ là ốm đi thôi đâu!

"Thực ra."

Thi Đại quyết định nói thẳng:

"Hôm nay vẫn còn một chuyện muốn bàn với các vị tiên gia."

Nàng vừa dứt lời, mười sáu đôi mắt tròn vo đều nhìn qua đây.

Có người còn đang gặm bánh Hồ giòn rụm.

Thi Đại:

"Liên quan đến việc kiếm tiền."

Thập Lục:

"Kiếm..."

A Nhất ngạc nhiên:

"Kiếm tiền?"

A Nhị ưỡn thẳng lưng:

"Kiếm tiền!"

Thi Đại nhanh nhẹn búng tay:

"Đúng vậy, theo ta thấy, với năng lực của các vị rất hợp làm giao hàng."

A Nhất cau mày:

"Giao hàng?"

Thập Nhị mờ mịt:

"Giao, hàng?"

Thập Lục: "...Tiền."

Ánh mắt Thi Đại lộ vẻ trìu mến, nhìn dạ du thần út đang cúi đầu gặm bánh hồ.

Từ miệng Thập Nhị, nàng biết cách thức tuần tra của dạ du thần.

Địa điểm tuần tra ở khắp các thành, mỗi lần tuần tra xong một tòa thành, sẽ dùng thuật dịch chuyển, đi đến nơi tiếp theo.

Tuần tra các thành trì chủ yếu trong Đại Chiêu, tổng cộng mất mười ngày, mười ngày sau, lại xuất phát từ điểm ban đầu ở phía nam.

Mười ngày.

Từ phương nam vận chuyển cây vải đến thành Trường An, tăng ca tăng giờ, liên tiếp thay người ngựa chạy không ngừng nghỉ, cũng phải mất mười lăm ngày mới đến nơi.

Khi quyết định để cương thi giao hàng, Thi Đại còn từng phiền não, không thể vận chuyển khoảng cách quá xa.

Chẳng phải cơ hội đã đến rồi sao.

"Lấy ví dụ nhé."

Thi Đại kiên nhẫn giải thích:

"Ta ở thành Trường An, muốn chuyển đồ đến cực bắc. Mọi người vừa khéo phải đến cực bắc tuần tra, có thể giúp ta đưa đến đó luôn, đúng không nào?"

A Nhất dẫn đội gật đầu.

"Đây chính là giao hàng, nói thẳng ra, gọi là giao hàng đường dài."

Thi Đại nhướng mày:

"Đại Chiêu thường di chuyển bằng xe ngựa, xét về tốc độ, thua kém các ngươi rất xa. Nếu các ngươi muốn tuần tra, chắc chắn sẽ đi khắp các thành trì một lượt, nhân tiện giao hàng, chẳng phải cũng thuận đường đó sao?"

A Nhị động não cực nhanh:

"Quả thật là vậy."

Bọn họ phải đi lại kiểm tra khắp chốn theo thường lệ, không làm trái sứ mệnh, cũng không có tổn thất gì.

Hình như...cũng được lắm nha?


"Nhân thủ của mọi người có hạn, có thể vận chuyển những món hàng hương liệu, châu báu và mật tín quý trọng nhỏ nhắn."

Thi Đại cong môi, vài lọn tóc trước trán khẽ đung đưa, mắt hạnh cong cong tỏa sáng:

"Tin ta đi, thù lao chắc chắn không ít. Các vị thấy sao?"

"Họ, đã cứu ta."

Thập Nhị vung vẩy hai tay trong lòng bàn tay của đồng đội, muốn giành sự chú ý:

"Là, người tốt."

Nhóm dạ du thần suy nghĩ.

Mười lăm bóng đen cộng thêm một quả cầu đen nhỏ xíu, dần dần tập trung lại với nhau, lẩm bẩm thì thầm.

Sâu trong bóng đêm, vang lên tiếng cười nhạo.

A Cửu lạnh lùng cất lời:

"Chúng ta là, thần ti dạ, tại sao, phải làm bạn với phàm nhân? Ta..."

Còn chưa nói hết, A Nhị đã nắm lấy hai tay của Thi Đại:

"Trừ nó ra, chúng ta nhất trí đồng ý!"

A Cửu: "?"

A Cửu:

"Ngươi, từ từ. Ta còn chưa..."

A Nhị:

"Chỉ cần giao hàng tận nơi là được rồi phải không? Làm sao để chúng ta biết địa chỉ ở đâu?"

Vì phải tuân thủ trách nhiệm tuần tra ban đêm, nghèo rớt mồng tơi nhiều năm như vậy, có tiền không kiếm là đồ ngu.

Nó muốn ăn bánh Hồ!

A Cửu: "?"

Được lắm.

Hễ tranh luận, nó chưa từng thắng nổi.

Thông thường nó còn chưa nói ra luận điểm của mình, cái tên A Nhị nhanh mồm nhanh miệng đã nói xong hết.

"Ta sẽ liên hệ khách nhân giúp các ngươi, dán địa điểm lên món hàng."

Thi Đại nắm lại tay của nó, sương đen ngưng kết thành thực thể, mát lạnh:

"Chuyện tuyên truyền cũng giao cho ta."

A Nhất ở một bên:

"Chia bao nhiêu?"

"Ba bảy, ta ba, các ngươi bảy."

Thi Đại:

"Được không?"

Được, quá được đi chứ.

Gần như thoáng chốc, không hẹn mà gặp, các bóng đen cao lớn khiếp người đều co giật khóe môi, nở nụ cười chất phác.

Lại tăng thêm con đường kiếm tiền chưa từng nghĩ đến rồi.

Diêm Thanh Hoan nhìn mà than thở:

"Thi tiểu thư đa tài, nhặt được báu vật rồi!"

Không, là thiên tài.

Liễu Như Thường sốc nặng:

"Đây là gia đình kinh thương sao?"

Ngay cả tiên gia cũng bị nàng tìm ra con đường kiếm tiền, thật đúng là vạn vật sinh tài.

Thẩm Lưu Sương vuốt cằm:

"Nên nói, không hổ là muội ấy?"

Thi Vân Thanh: "..."

Cậu không hiểu nổi tỷ tỷ của mình.

Kết thúc thương nghị, trong ngõ hẻm lại vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.

Bóng đen khổng lồ áp sát bên tường, sau khi tạm biệt nhóm người Thi Đại, lặng lẽ tiếp tục tuần tra.

Bóng đen lay động, cảm giác áp lực như hình với bóng.

Không hề đề phòng gặp phải cảnh này, phụ nhân trở về đêm hôm mặt mày tái nhợt, kéo chặt cánh tay nữ nhi, trốn vào góc tối.

Ba chữ lớn bỗng hiện ra trong lòng: Dạ du thần.

Diện mạo hung ác, không thích nói cười, thần minh như tòa tháp sắt.

Tối nay nàng ta gặp phải, sẽ không chọc giận chúng chứ?

Cơ thể không ngừng run rẩy, phụ nhân ôm chặt con mình.

May mà dạ du thần không hề phát hiện nàng ta.

Trong gió đêm, truyền đến lời thì thầm của thần minh.

"A Cửu ngốc ghê."

Bóng đen xếp thứ hai nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Chuyện này với chúng ta trăm lợi không hại, sao không đồng ý?"

"Ta cái đó gọi là, một người hát mặt trắng, một người hát mặt đỏ."

Một bóng đen khác hừ lạnh:

"Ngươi, không hiểu, mới ngốc."

"Được rồi, được rồi."

Dạ du thần dẫn đầu là khủng khiếp nhất, mặt mũi mơ hồ, như ngọn núi lớn, cơ bắp căng chặt mạnh mẽ tựa sắt thép, khiến người ta khiếp vía.

Lúc này nó tốt tính hỏi:

"Chờ kiếm được tiền, các ngươi muốn ăn gì?"

Thập Lục:

"Đồ chơi..."

A Nhị hưng phấn:

"Cổ lâu tử!"

Thập Nhị vẫn ở trạng thái tí hon, được A Nhất ôm trong tay, nhảy nhót vài cái:

"Cơm, thanh, phong."

Thập Lục:

"...bằng đường."

A Nhất mỉm cười dỗ dành:

"Được, mua đồ chơi bằng đường cho ngươi."

Phụ nhân: "?"

Đây là dạ du thần trong truyền thuyết đó sao?

"Nương."

Trong lòng nàng ta, nữ nhi nhìn bóng đen bay xa với vẻ mới lạ tò mò, mở to mắt nhìn nàng ta:

"Con cũng muốn ăn đồ chơi bằng đường."