Tử Xuyên Tam Kiệt

Chương 12: Chương 2 : Nguyên lão hội nghị 





Tử Xuyên Tam Kiệt
Tác giả: Lão Trư
Quyển 3: Huyết Thủ Mạt Y
-----oo0oo-----
Chương 2: Nguyên lão hội nghị

Nhóm dịch: Tú Xuyên
Đả Tự: Bảo Ngọc + zestax --- 4vn.eu
Sưu Tầm by nguoibantot8 --- 4vn.eu



Đầu tháng 12 năm 779 Đế quốc lịch, toàn thể nguyên lão bàn luận triệu khai hội nghị lần thứ bảy mươi tám trước thời hạn.

Hội nghị đúng ra được triệu khai vào tháng tám năm sau, theo Tiêu Bình nghị trưởng nói: "Bởi vì năm nay phát sinh Dương Minh Hoa làm loạn, sự biến Viễn Đông, nhiều chuyện phong vân biến ảo, thời khắc lịch sử chuyển biến, Nguyên lão hội đại biểu cho lợi ích của dân chúng, là hy vọng của nhân dân, các vị nguyên lão làm sao có thể tọa quan tụ thủ?"

Các vị nguyên lão tham gia hội nghị đều biểu kì: "Đúng, chúng tôi muốn nói cũng là thế!" Năm ngàn nguyên lão, mỗi người nói một câu đã mất hết thời gian hai ngày.

Theo cách nói của Đế Lâm là: "Đánh rắm! Bọn chúng chỉ là quá nhàn rỗi, không chịu nổi cảnh ngồi yên một chỗ mà thôi!" Lớn gan như hắn mà lần này cũng chỉ dám nói trộm trước thân tín Ca Phổ Lạp.

Không chỉ hắn, ngay cả Dương Minh Hoa vào lúc cực thịnh cũng không dám đụng chạm Nguyên lão hội, bởi vì Nguyên lão hội không chỉ ở trên chế độ là cơ cấu tối cao của gia tộc, có quyền quyết sách tối cao, mà trong hiện thực, Nguyên lão hội hôm nay cũng là tổ chức tập hợp quý tộc, hào môn đến từ bảy mươi chín hành tỉnh của gia tộc. Thực lực của bọn họ, vô luận là phương diện kinh tế, chính trị đều rất cường đại, đủ ảnh hưởng đến mệnh mạch của gia tộc. Cả Tổng trưởng Tử Xuyên Tham Tinh cũng là do Nguyên lão hội đưa lên, đối với bọn họ cũng không thể không cung kính.

Hội nghị sang ngày thứ ba cuối cùng cũng vào được chính đề, nguyên lão đến từ Lạc khắc hành tỉnh phát biểu, đề xuất một vấn đề mọi người đều rất chú ý: Năm nay kinh phí khai chi vượt quá dự toán nghiêm trọng! Tuy nói Viễn Đông bạo loạn, nhưng cũng không đến mức khoa trương như thế, vượt chi hơn gấp đôi! Mấy năm trước đại chiến với Lưu phong gia, binh lực động viên còn lớn hơn lần này, nhưng cũng không thấy tiêu chi lợi hại như thế. Liệu có phải trong Thống lĩnh sứ có kẻ nào đó, vào lúc nào đó, mượn cơ hội làm giàu riêng không?

Đám nguyên lão đều đồng ý: Mặt này khẳng định có trò mèo gì đấy. Có người đề nghị: "Triệt để thanh tra Quân vụ xử, Hậu cần bộ, tìm các khoản mục chi tiêu năm nay, nhất định sẽ lòi ra mặt chuột!" Trải qua liên tục hai ngàn cái giơ tay, thông qua nghị quyết này.

Tiêu nghị trưởng tuyên bố: "Từ bây giờ, tất cả vật tư, kim tiền của Hậu cần bộ, Quân vụ sứ đều bị niêm phong đóng băng, đợi Nguyên lão hội phái người kiểm tra. Thành lập Kiểm tra Quân vụ sứ, Hậu cần sứ tài sản ủy viên hội, ủy phái mười nguyên lão đảm nhiệm ủy viên, phụ trách chuyện này. Cho đến khi kiểm tra hoàn tất, hai bộ mới có thể hoạt động lại!"

Đám nguyên lão vỗ tay hoan hô, bọn họ cũng chẳng phải có thâm cừu đại hận gì với Quân vụ sứ và Hậu cần sứ, chỉ là vì Nguyên lão hội ba năm mới mở một lần, bình thường không ai lý đến bọn họ, hiện tại rốt cuộc cũng có cơ hội "Một tay nắm quyền, theo lệnh thi hành!”

Bọn họ nôn nóng tìm cơ hội để thử xem quyền lực trong tay rốt cuộc là tốt hay không tốt, giống như tiểu hài tử có một đôi giày đi mưa mới, mong ngóng trời đồ mưa để mang đi, nhưng nếu như trời không mưa thì nó cũng mang. Đám nguyên lão cấp thiết muốn biết kết quả của lần đầu sử dụng quyền lực, kết quả rất khiến bọn họ thất vọng. Sáng hôm sau, đám nguyên lão được phái đi niêm phong mũi sưng mặt bầm quay về, nói với các đồng sự là sứ giả của Nguyên lão hội đã gặp phải bất hạnh. Khi bọn họ đến Hậu cần bộ, còn chưa kịp nói xong chuyện thì có một nữ nhân lạnh lùng nhìn bọn họ từ trên xuống dưới (giống như đang chẩn đoán bệnh cho bọn họ vậy), sau đó có mấy vệ binh tiến qua, quai hàm bọn họ bị đấm, bọng đái bị đá, mông bị tống một cước văng ra đường, "ầm" một tiếng, cửa lớn đóng lại.

Nguyên lão hội sục sôi phẫn nộ. Có người dám công nhiên gây hấn với tôn nghiêm và quyền uy của Nguyên lão hội! Phải biết, cả tổng trưởng Tử Xuyên Tham Tinh cũng phải cung cung kính kính với bọn họ. Hành vi này không thể tha, phải đem ra trảm, so với Dương Minh Hoa, Lưu Phong Sương còn đáng ghét hơn! Qua điều tra thần tốc, cuối cùng xác nhận nữ ma đầu tội ác cực đỉnh đó gọi là Ca San, hiện đang là Xứ trưởng Hành chánh xứ, kiêm lý Hậu cần bộ thời chiến.

Đám nguyên lão bắt đầu biểu quyết đầu phiếu, thông qua nghị quyết lâm thời: Cách chức Ca San, khai trừ cô ta! Hành động thập phần thần tốc, một ngày một đêm lại thêm tám canh giờ là đưa ra quyết định Hơn nữa còn thành lập "Điều tra Ca San tội hành ủy viên hội", "Trừng trị Ca San tội hành ủy viên hội", còn mệnh lệnh Tổng thống lĩnh La Minh Hải phải lập tức đến Nguyên lão hội tiếp thụ chất vấn: "Ngươi rốt cuộc quản giáo bộ hạ như thế nào!" Nếu như trả lời không ổn, bọn họ cả La Minh Hải cũng triệt chức luôn!

La Minh Hải đến rất nhanh, lão biết không nên đắc tội với đám người này.

La Minh Hải tán thành quyết định cách chức Ca San của Nguyên lão hội (Có quan hệ gì, đợi hội nghị kết thúc, lão lập tức phục chức cho Ca San), biểu hiện rất đau lòng hối tiếc: Bản thân lại không phát hiện Ca San là một mỹ nữ xà lòng dạ thâm sâu, để cô ta ở bên cạnh lâu như thế. May nhờ các vị nguyên lão mắt sáng như thần, phá được lớp ngụy trang của cô ta, tinh lọc đội ngũ gia tộc: Lão đại biểu cho Thống lĩnh xứ cảm tạ mọi người.

Tiếng vỗ tay như sấm, đám nguyên lão xưng tán: "Vị Tổng thống lĩnh La Minh Hải này thật hiểu đại thế mà!"

"Thế nhưng," Ngữ khí La Minh Hải đột chuyển: "Ca San quả thực tội không thể tha, nhưng sau lưng cô ta còn có một cự ác chân chính! Người này tâm ngoan thủ lạt, giết người vô tội, dã tâm bừng bừng, tay đầy huyết tinh, mấy cái này coi như chúng ta chưa tính đến. Nhưng gần đây khiến người ta vô cùng khó chịu là hắn thường miệt thị sự thật, khinh miệt phỉ báng các vị nguyên lão thần thánh của chúng ta. Nhịn, hay là không nhịn đây! Có thể khẳng định, hành động của Ca San là do hắn ở phía sau điều khiển. La Minh Hải tôi thân làm Tổng thống lĩnh gia tộc, nghe đến ác ngôn của cuồng đồ, trong lòng kích phẫn cả đêm khó ngủ, nhưng vì người này quyền thế cao vời, một tay che trời, tôi chức quan nhỏ, vô lực tiến hành trừng trị hắn, thập phần hổ thẹn!"

Năm ngàn cái mồm trong hội nghị gào lên như sấm rền: "Hắn là ai? Nói ra đi, đem hắn chặt thành vạn khúc!"

La Minh Hải rất khổ sở: "Vậy có được không? Hắn dù sao cũng là đồng sự của tôi, ngoài mặt khó phân chân tướng, nhưng rất thích nói xấu sau lưng người khác..."

"Nói ra đi! Nói ra đi! Không được bao che cho hắn!"

La Minh Hải bị bức không còn cách: "Các người đã muốn, ta chỉ đành..."

Cuồng đồ đó gọi là Đế Lâm.

Đám nguyên lão lập tức thành lập "Đế đô lưu huyết dạ tội hành điều tra ủy viên hội", "Viễn Đông đại đồ sát tội hành điều tra ủy viên hội", "Đế Lâm tham ô thụ hối tội hành điều tra ủy viên hội", tổng cộng thành lập hai mươi mốt ủy viên hội, hơn bốn trăm nguyên lão vui mừng đảm nhiệm ủy viên: "Cuối cùng có chuyện để làm rồi!"


Đám nguyên lão phát xuất Chất vấn văn, yêu cầu Đế Lâm lập tức đến Nguyên lão hội tiến hành lấy lời khai.

Khi Đế Lâm đến lấy lời khai, chẳng có một cuồng đồ thô tục ngang ngạnh hung ác như trong tường tượng của mọi người. Đế Lâm y phục chỉnh tề sạch sẽ, cử chỉ nhàn nhã, đám nguyên lão vừa thấy đã sinh hảo cảm: "Người này tướng mạo tú mĩ, ngữ điệu ôn nhu, còn hay xấu hổ, lúc nói chuyện thậm chí còn đỏ hồng má như nữ hài nhân, có đúng là bạo đồ tay đầy máu như La Minh Hải nói không?"

Lời của Đế Lâm cũng rất khiến người ta tin tưởng, hắn thành khẩn nói: "Chuyện thật chẳng liên quan đến tôi. Mọi người nghĩ xem, Ca San là quan viên Thống lĩnh xứ, tôi là đầu não của Giám sát thính. Mà Thống tĩnh xứ và Giám sát thính thế như thủy hỏa, sao có khả năng là tôi sai Ca San làm tội hành vạn ác bất xá đó chứ?"

Nói dường như cũng có đạo lý, nhưng: "Vì sao Tổng thống lĩnh La Minh Hải nói là ngươi làm?”

Trên da mặt trắng trẻo mịn màng còn hơn con gái của Đế Lâm thoáng hồng: "Cái này...Mọi người liệu có thể không hỏi không? Chuyện này có liên quan đến bí mật giữa tôi và La Minh Hải!”

Sự tò mò của đám nguyên lão bị dẫn dụ: "Không được không được, ngươi phải nói!"

Đế Lâm do dự, ngập ngừng, miệng há mấy lần, cuối cùng lên tiếng: "Tôi sợ...Nói ra La Minh Hải sẽ giết tôi".

Đám nguyên lão nhất tề bảo đảm: "Toàn thể nguyên lão sẽ làm chủ cho ngươi!"

Dụ dỗ hồi lâu, Đế Lâm cuối cùng mới ấp a ấp úng đáp ứng sự tò mò của bọn họ: Mọi người có chú ý đến ánh mắt của La Minh Hải không? Có nhìn thấy trong đó một thứ rất...rất kỳ lạ không? Có phát hiện, khi La Minh Hải nhắc đến tên của tôi, biểu tình, thần thái, ngữ khí của lão đều đổi không?

Nghe hắn nói, đám nguyên lão mới nhớ lại: "Đúng à, La Minh Hải bình thường rất thâm trầm lãnh tĩnh, khi nói đến tên Đế Lâm cả người đều biến đổi, hệt như bò tót nhìn thấy vải đỏ, trong mắt như có lửa, chẳng lẽ..."

Đế Lâm trịnh trọng gật đầu: "Các người đoán không sai! Là như thế!"

"Thật là như thế?"

"Đúng là như thế! La Minh Hải là một tên biến thái! Lão bị chứng đồng tính luyến ái!" Đế Lâm kiên quyết nói: "Lão có cảm tình rất không bình thường với tôi, đã nhiều lần quấy rối tôi! Thậm chí còn đưa ra yêu cầu vô sỉ với tôi, đe dọa nếu tôi không đáp ứng, lão sẽ báo phục tôi!"

Đám nguyên lão há mồm: "Yêu cầu vô sỉ là..."

Đế Lâm đỏ bừng mặt: "Lão thích nhất là cưỡi ngựa”

"A!”

"Còn có nhỏ đèn cầy!"

"A, A!"

"Thậm chí thích dùng roi da đánh người ta, bắt người ta quỳ hô Nữ vương điện hạ, trừng phạt tôi đi!"

"A, A, A!" Đám nguyên lão nghe như say như mê, lộ ra thần sắc phiêu phiêu, bộ dạng rất hâm mộ.

Ngữ khí Đế Lâm chợt biến: "Đương nhiên Đế Lâm tôi đường đường là hảo nam nhân, trong nhà còn có hiền thê, dĩ nhiên không thể đáp ứng mấy cái trò hạ lưu đó. Từ đó lão rất hận tôi, luôn tìm cơ hội báo phục tôi! Thậm chí còn phái thủ hạ Ca San vũ nhục các vị nguyên lão đại nhân để vu hãm cho tôi!"

Đám nguyên lão bỗng nhiên đại ngộ: "Đúng à! Ca San rõ ràng là bộ hạ của La Minh Hải! Vừa rồi sao chúng ta không nghĩ đến chứ?"

Lại nhìn nhìn "Dung nhan kiều diễm" của Đế Lâm, đã khí phẫn mà chuyển thành "Hoa dung thất sắc"...

Bọn họ càng tin tường.

Mọi người há miệng mắng: "La Minh Hải đúng là đồ cầm thú!” Những nguyên lão hôm trước cầm tay La Minh Hải thì vội đi tìm Tiêu độc thủy rửa tay, sợ bị nhiễm chứng biến thái bất trị đó. Ngữ khí bọn họ tuy phẫn nộ, nhưng tâm tình rất kích động:

Đường đường Tổng thống lĩnh gia tộc lại là một tên biến thái, lần này về nhà có chuyện mới lạ để nói rồi!

Mọi người cổ vũ Đế Lâm: "Không cần sợ, cứ nói hết ra! Nguyên lão hội sẽ làm chủ cho ngươi! La Minh Hải dám động một sợi lông của ngươi, chúng ta sẽ diệt hắn!"

Dưới sự thúc giục cổ vũ của mọi người, Đế Lâm bị La Minh Hải quấy rối, áp bức đã lâu, lấy hết can đảm cáo tố với đám nguyên lão chủ trì chính nghĩa: La Minh Hải không những đạo đức suy đồi, sinh hoạt thối nát, lão còn rất thích tìm những nữ hài vị thành niên chơi trò "Hoàng đế", buổi tối thích mặc váy siêu ngắn, môi bôi son đỏ chót chạy khắp công viên hỏi người khác: "Bằng hữu, ngươi có cô đơn không?" Hơn nữa về công vụ thì lão cực đoan chẳng xứng chức. Lúc Viễn Đông vừa bạo loạn, lão cự tuyệt đề xuất hợp lý của Đế Lâm, cố ý bàng quan nhìn thế lực phản loạn phát triển cực đại, tội ác của lão đã đạt đến mức người người phẫn nộ!


"Mọi người nghĩ xem, mục đích của La Minh Hải rốt cuộc là gì chứ?” Đế Lâm dùng ngữ khí thâm sâu, nhãn quang thâm thúy nhìn khắp hội nghị.

"Đúng à, rốt cuộc là gì chứ?” Đám nguyên lão ào ào nghị luận, trải qua năm canh giờ thảo luận, cuối cùng đưa ra kết luận: "Rất rõ ràng, La Minh Hải là dư nghiệt của phản tặc Dương Minh Hoa! Lão kế thừa tội ác và dã tâm của Dương Minh Hoa, cấu kết với phản tặc Viễn Đông, nhân lúc loạn điều chủ lực quân đội ra Viễn Đông, tước đi thực lực của gia tộc, chỉ đợi thời cơ đến, lão lập tức như Lôi Hồng, công khai phản lại gia tộc! Đồng thời lão lại lợi dụng thân phận Tổng thống lĩnh, kéo bè kết đảng, tham ô kinh phí của gia tộc để chuẩn bị làm phản trong tương lai! Chuyện của Ca San lần này chính là một tín hiệu!"

Đế Lâm lại có chút không dám tin: "Các người nói La Minh Hải tham ô, nhận hối lộ, chơi nữ sinh, tôi đều tin. Nhưng nói lão muốn tạo phản..tôi thấy lão không xấu đến như thế?"

Đám nguyên lão rất tức giận: "Đế Lâm, xét cho cùng là ngươi quá dễ dàng tin người. Trong Thống lĩnh xứ tiềm phục một kẻ đầy dã tâm như thế, ngươi là thủ não của Giám sát thính lại chẳng chút phát giác! Thất chức à!”

Đối diện phê bình nghiêm khắc của các nguyên lão, Đế Lâm hổ thẹn cúi đầu, biểu kì: "Không biện pháp, bản thân tôi quá thiện lương, cứ nghĩ người khác cũng như mình, vì thế thường bị gạt. Các vị nguyên lão đại nhân sáng suốt, nhìn ra bản chất đại gian đại ác của La Minh Hải, bóc trần dã tâm của lão. Thật là may mắn của quốc gia!”

Hội nghị kéo dài đến tối, đám nguyên lão nhanh chóng thông qua nghị quyết, thành lập "La Minh Hải tính tao nhiễu án kiện điều tra ủy viên hội", "La Minh Hải tạo phản mưu nghịch điều tra ủy viên hội", "La Minh Hải tham ô hủ hóa điều tra ủy viên hội", "La Minh Hải đạo đức bại phôi điều tra ủy viên hội"...đến "La Minh Hải tùy địa thổ đàm (nhổ nước bọt lung tung) sự kiện điều tra ủy viên hội", "La Minh Hải đại tiện hoàn tát bất sát thí cổ (Đi ị xong không chùi đít)điều tra ủy viên hội" thì đã là sáu mươi một ủy viên hội rồi, một ngàn ba trăm nguyên lão khi thế hùng hổ làm ủy viên..

Các nguyên lão không được chọn buồn bã, nhưng Tiêu nghị trưởng an ủi mọi người: "Mọi người chớ nôn nóng, cứ từ từ! Bánh ngọt còn, bơ còn thì ủy viên hội mới cũng sẽ được lập!’’

Khi Đế Lâm mệt mỏi rời khỏi hội nghị Nguyên lão hội,thì trời đã tối thui. Ca Phổ Lạp chờỉơ ngoài tiến lên nghênh tiếp, né tránh không dám nhìn Đế Lâm. "Làm gì lấm lét như thế?” Đế Lâm lập tức phát hiện.

"Không có gì, đại nhân ngài vừa nói, La Minh Hải rất muốn cỡi ngựa gỗ, nhỏ nến với ngài...là thật à?"

Đế Lâm một quyền đánh y bay sang bên kia đường, nhìn y gằn giọng: "Lần tới ngươi dám nhắc lại chuyện này dù chì một chữ, ta giết ngươi!" Trên gương mặt xinh đẹp đầy sát khí.

Ca Phổ Lạp không dám thở mạnh, gật gật đầu, nhổ ra một bụm máu cùng hai cái răng.

Mắt thấy hai vị quan viên tối cao của gia tộc là Tổng thống lĩnh và Giám sát trường tố nhau ở Nguyên lão hội, đám quan viên cấp dưới cũng học theo, ào ào chạy đến hội nghị, báo cáo cừu gia của mình. Mỗi ngày cáo trạng đến Nguyên lão hội liên miên bất tuyệt, đám nguyên lão mừng như được vàng, thành lập ủy viên hội nhiều như lông trâu, rất nhanh đã không còn đủ nguyên lão để làm ủy viên, chỉ đành nhọc sức một nguyên lão làm ủy viên đến mấy ủy viên hội.

Nhất thời, thành một phong trào ở Đế đô, đám quan viên quen biết gặp nhau cứ hỏi: "Hôm nay ngươi có tố cáo gì không?"

Ai cũng là nguyên cáo, đồng thời cũng là bị cáo. Lấy Tổng thống lĩnh La Minh Hải làm mẫu, lão là nguyên cáo của bảy mươi mốt ủy viên hội, đồng thời lại là bị cáo của tám mươi ba ủy viên hội, mỗi ngày phải nhận cả chồng giấy triệu tập, nội dụng thì đủ mọi thứ, lão bất mãn hét: ”Vì sao Bảo hộ vị thành niên nữ đồng thân tâm kiện khang ủy viên hội cùng Đại lực đề xướng mẫu nhũ uy dưỡng tuyên truyền ủy viên hội đều biến ta thành bị cáo chứ?" Lão cả ngày cứ chạy vòng vòng các ủy viên hội, chẳng còn thời gian đâu xử lý sự vụ Thống lĩnh xứ.

An ủi duy nhất của lão đó là: Đế Lâm còn thảm hơn lão, ủy viên hội khống cáo hắn lên đến một trăm năm mươi sáu hội. Đế Lâm ngay cả thời gian đi tiểu cũng không có.

Dưới tình huống như thế, quan viên lớn nhỏ của gia tộc cả ngày đều là trình diện, nghe cáo, biện luận, tố cáo, chẳng còn ai chuyên tâm công vụ, công việc các bộ đều vận hành chậm chạp. Chỉ có Hậu cần bộ của Ca San là còn miễn cưỡng vận hành, nàng biết công tác bộ mình liên quan đến sự sống của mấy chục vạn tướng sĩ tiền tuyến, là đường sinh mệnh của bọn họ, tuyệt đối không thể đình đốn một ngày. Tuy nàng đã bị miễn chức, nhưng đám bộ hạ và La Minh Hải vẫn nhắm mắt làm ngơ đề nàng làm việc. Cuối cùng bị Nguyên lão hội phát hiện: "Con mụ Ca San vẫn còn không chịu đi!" Một công văn đưa tới, nàng bị câu lưu trong Trị bộ thiếu, "Xem cô ta còn giở trò được không!"

Hai tuần sau, kiện cáo đã phát triển đến mức điên cuồng, cả người rất có danh dự, luôn được tiếng tốt trong dân là tướng quân Tư Đặc Lâm cũng bị tố cáo, nguyên cáo là một đám trưởng lão đại biểu cho Bán thú nhân, Ải nhân, Xà tộc, Tinh linh quái ở Viễn Đông chạy đến Đế đô, bọn họ khóc lóc với Nguyên lão hội: "Chúng tôi là thần dân trung thành của gia tộc, tuy cùng vương quân gia tộc có mấy chuyện đụng chạm không vui vẻ, nhưng hoàn toàn là hiểu lầm! Đó là hiểu lầm rất bất hạnh à! Chúng tôi chỉ mâu thuẫn với quý tộc đương địa, nhưng đối với Tổng trưởng điện hạ hòa ái, chúng tôi luôn tín cẩn yêu quý. A, vừa rồi quên nói: Tổng trưởng điện hạ hòa ái vĩ đại, đem ánh sáng ấm áp chiếu khắp đại địa, các chủng tộc Viễn Đông vĩnh viễn khắc ghi ân đức của ngài. Chúng tôi cầu nguyện cho Tổng trưởng điện hạ sống mãi!

"Vừa rồi nói đến đâu rồi? Đợi một chút, để tôi xem bản thảo, a, là thế này, chúng tôi cùng vương quân gia tộc phát sinh chút hiểu lầm, chúng tôi đã nhận ra sai lầm của mình, thành tâm hối cải, không tin thì nhìn nước mắt sám hối của chúng tôi đi! (Đám đại biểu nhỏ lệ tí tách). Suy cho cùng, chúng tôi đâu phải thánh hiền, phải có mắc sai lầm chứ. Thế nhưng Tư Đặc Lâm chẳng hiểu, suốt ngày cứ dí theo sau đít chúng tôi, hô giết giết, chém chúng tôi máu chảy thành sông, chúng tôi kêu gào "Dừng tay, chúng tôi không đánh nữa!" Chớ hiểu lầm, người Viễn Đông chúng tôi là dũng cảm nhất, thiện chiến nhất, không phải chúng tôi sợ Tư Đặc Lâm mà là chúng tôi kính trọng Tổng trưởng điện hạ. Không ngờ hẳn vẫn vì lập công, truy đuổi không tha, chém giết chúng tôi hoài!

"Suy cho cùng, đều là lỗi của Tư Đặc Lâm, nếu hắn không chống cự, không phải, ý của tôi là, nếu hắn không gây hấn thì sự tình đã không thể phát sinh, thiên hạ lập tức thái bình rồi! Chúng tôi thực đã chịu không nổi, thỉnh các vị nguyên lão đại nhân làm chủ cho thần dân của gia tộc! Trừng trị Tư Đặc Lâm hung ác, sau đó mọi người vui vẻ, đồng tâm hiệp lực, biến Viễn Đông thành vùng đất đẹp đẽ của gia tộc!"

Phản quân Viễn Đông muốn đàm phán hòa bình. Đám nguyên lão đang bị quân phí công kích nhức đầu lập tức mừng rỡ. Qua một ngày một đêm hòa đàm, Nguyên lão hội cùng phản quân ký hiệp nghị đình chiến lâm thời.

Nguyên lão hội phát quân lệnh đi Viễn Đông: Vương quân gia tộc ở Viễn Đông nhất loạt giữ vững chiến tuyến, không được di động, không được chủ động công kích phản quân. Tất cả phải đợi chỉ thị sau hội đàm giữa Nguyên lão hội và đại biểu phản quân.

Đồng thời Nguyên lão hội còn triệu hồi Quân đoàn trưởng Trung ương quân Tư Đặc Lâm từ Viễn Đông về, muốn y về Đế đô để tiếp thụ chất vấn: Vì sao hung tàn với dân chúng Viễn Đông như thế, phải chăng vì lập công mà bất chấp, có ý gây hấn chiến hỏa?

Tháng 12 năm 779, Tư Đặc Lâm nhận được thư gọi của Nguyên lão hội, từ Viễn Đông tiền tuyến quay về Đế đô. Trên đường ngang qua doanh trại "Tú tự doanh", y đặc biệt đến thăm hảo hữu Tử Xuyên Tú. Hai vị chí hữu đã lâu không gặp cuối cùng đã chạm mặt nhau nơi Viễn Đông khói lửa, một trường cảm động lòng người xuất hiện...

"Cung hỉ phát tài, Tú lão bản! Nghe nói gần đây tiền tài như nước à!"

"Hà hà, Bạch Xuyên, mau dâng trà cho Tư Đặc Lâm lão bản. Gần đây sanh ý thế nào? Có phát tài không?”

Minh Vũ đưa cho Tư Đặc Lâm một tấm danh thiếp, cung kinh: "Thỉnh chiếu cố sinh ý của công ty!" Tư Đặc Lâm nhìn danh thiếp của Minh Vũ, dầy đặc mấy chục Đổng sự trường, Tổng kinh lý mấy chục công ty. Tư Đặc Lâm nhìn tán thán không thôi, khó mà tưởng tượng một người lại làm nhiều chức vụ như thế.

Đám bộ hạ đều biết ý lui ra, chỉ còn Tử Xuyên Tú và Tư Đặc Lâm.


Tử Xuyên Tú hỏi: "Tư Đặc Lâm, ngươi sao rảnh rỗi chạy đến chỗ ta? Trung ương quân chẳng phải đang ờ tiền tuyến sao? Ngươi không ở đó, ai chỉ huy bộ đội?"

Tư Đặc Lâm cười khổ đem sự tình kể gã nghe, lấy ra thư triệu tập: "Ta lập tức quay về, đám khốn đó thật là phiền chết đi được! Nhưng lại chẳng có cách gì khác, dù sao trên chế độ bọn họ là...A?" Y kinh hãi nhìn Tử Xuyên Tú từ trong thùng rác lấy ra một mớ giấy, nhìn rất giống thư triệu tập của y.
"Ngươi, ngươi, đây là mạo phạm..."
"Ái chà, thời gian là vàng bạc! Ta hiện tại sinh ý bận rộn, đâu có rảnh đến nói huyên thuyên với bọn chúng. Bát quá không hề gì, ta đã mời một trung đội luật sư giúp ta đi lấy lời khai rồi!" đọc truyện mới nhất tại .
Tư Đặc Lâm cười: "Làm thế phải có tiền. Nghe nói hiện tại ngươi làm ăn rất lớn, giúp ta có được không?"
"Không vấn đề! Chúng ta giao tình thế nào chứ?" Tử Xuyên Tú khẳng khái: "Muốn mượn tiền cứ nói thẳng ra là được!"
Tư Đặc Lâm lắc đầu: "Không phải mượn tiền. Gần đây bị đám mù mắt đó quậy loạn lên, cýung ta bị gián đoạn lương. Ta muốn mua của ngươi một trăm vạn cân gạo. Minh Huy giới thiệu ta đến, hắn nói các người làm yâst nhanh, hàng sẽ đưa đến tận cửa".
"Không vấn đề!" Tử Xuyên Tú vừa nghe mắt sáng rỡ: "Giá quân nhu lương thực cao hơn mười phần trăm, đặt cọc trước một phần năm, hai bên làm hợp đồng. Sau khi hàng hóa đưa đến cho các người, các người thanh toán toàn bộ số còn lại rồi thanh lý hợp đồng. Đơn giản vậy thôi, ngươi muốn mua theo dạng FOB hay là CIF đây?"
Tư Đặc Lâm nghe đến hoa đầu chóng mặt, thành thật thừa nhận: "Mấy cái này ta không hiểu”.
"Hà hà, không hiểu càng tốt! À, ta nói là ngươi không hiểu, ta hiểu là được rồi! Đây đây, trên người ngươi có mang chi phiếu không? Còn phải thêm vào hợp đồng điều này "Đối với những điều khoản hợp đồng ta đều hiểu và đồng ý" dưới chữ ký của ngươi. Đúng đúng, ký tên đi, điền ngày tháng vào. Xong!"
Tử Xuyên Tú hài lòng thổi mực phù phù: "Ta nói, Tư Đặc Lâm ngươi sớm nên đem chuyện cung ứng giao cho chúng ta làm. Ngươi xem Minh Huy sớm đã giao cho chúng ta toàn quyền lo chuyện hậu cần, Hắc kỳ quân ăn uống sung sướng hơn Trung ương quân ngươi nhiều. Lại nói Hậu cần bộ cũng vui vẻ, bọn họ gần đây bị Nguyên lão hội quấy phá, không thể hoạt động, ngươi sao lại nhìn ta như thế? Hoài nghi ta gạt ngươi à? Chúng ta giao tính lâu rồi, sao có chuyện đó chứ?"
Tử Xuyên Tú vội đem hợp đồng giấu đi, không để Tư Đặc Lâm xem nữa, gã chuyển đề tài: "Tình huống tiền tuyến gần đây sao rồi?"
Tư Đặc Lâm thở dài: "Đình chiến rồi! Chúng ta mất đi cơ hội cuối cùng kết thúc nội chiến Viễn Đông! vốn phản quân đã trúng bẫy, bị chúng ta dẫn dụ xuống bình nguyên. Giao chiến trên bình nguyên, bọn chúng căn bản không phải đối thủ của ta! Mắt thấy vòng vây sắp khép kín, đột nhiên nhận được lệnh đình chiến của Nguyên lão hội.
Không được công kích! Thế là chúng ta chỉ đành đứng yên nhìn người ngựa phản quân ung dung chạy đi. Quá đáng tiếc! Đó đều là phần tử trung kiên và cốt cán của phản quân, nếu như diệt bọn chúng, phản loạn có thể kết thúc rồi!”
Tử Xuyên Tú nghe ngữ khí của Tư Đặc Lâm có lẫn sự nuối tiếc và thống khổ, nghĩ đến gian khổ tháng ngày qua của y, nguy hiểm vô số, hiện tại chì vì một mệnh lệnh tào lao đưa tới mà bị cắt ngang mọi thứ. Nhất thời gã cũng không biết dùng lời gì an ủi, hai người bỗng trầm mặc.
vẫn là Tư Đặc Lâm lên tiếng trước: "Đế đô gần đây cỏ gì mới không? Ta cả báo cũng chẳng có để xem, chẳng ung dung như ngươi".
"Vẫn như cũ, Tổng trưởng nói: "Mọi người thêm dầu, thêm dầu vào", Đế Lâm và La Minh Hải thì lúc nào cũng đấu nhau. Ngươi xem Đế Lâm diễn thuyết ở Nguyên lão hội này" Tử Xuyên Tú đưa qua một tờ báo: "La Minh Hải đề nghị thi ân với phản quân ờ Viễn Đông, khoan thứ cho bọn chúng. Đế Lâm lập tức phản bác: kẻ chiến thắng thi ân có thể được tôn kính. Kẻ chiến bại cũng nói thi ân, thật chỉ là khinh miệt!"
Tư Đặc Lâm xem báo, kì quái nói: "Chúng ta không có chiến bại à?"
"Ý của Đế Lâm là chúng ta sau mấy lần thất bại, thể diện và uy nghiêm của gia tộc đã mất đi, nếu như thấy đánh không xong thì chiêu an, sẽ khiến nhân sĩ thiên hạ cười nhạo. Hiện tại hệ phái quý tộc ở Viễn Đông đang cố ủng hộ ý kiến của hắn, chủ trương nghiêm khắc trấn áp trừng trị, giết một cảnh cáo trăm, bảo vệ tôn nghiêm của quý tộc. Còn đám quý tộc nội địa thi chỉ mong chiến tranh mau kết thúc, giảm thiểu áp lực quân phí. La Minh Hải đứng về phía chủ hòa. Hiện tại song phương đã cãi đến không thể chấm dứt, Đế Lâm mắng La Minh Hải là gian tế của phản quân, là quốc tặc! Hai người sém đánh nhau ở Nguyên lão hội".
Tư Đặc Lâm nhíu mày: "Đế Lâm không nên như thế. Vô luận là chủ chiến hay chủ hòa đều phải xuất từ công tâm, đều phải vi mục đích cứu vãn gia tộc, chỉ là mọi người đi con đường khác nhau mà thôi".
Tử Xuyên Tú cười thầm sự ngây thơ của Tư Đặc Lâm: ở đâu có công tâm chứ? Nguyên nhân duy nhất khiến La Minh Hải tán thành hòa đàm là để đối đầu với Đế Lâm.
Nếu như Đế Lâm nói: "Mọi người hòa đàm đi!" La Minh Hải nhất định nói: "Không! Vì bảo hộ tôn nghiêm gia tộc, chúng ta phải tử chiến đến cùng!"
"Được rồi, Tư Đặc Lâm, ngươi có cách nhìn thế nào?"
Tư Đặc Lâm cười: "Đây không phải là vấn đề quân sự, mấy cái này là chính trị. Ta hiện chỉ có đợi, đợi Nguyên lão hội hay Tổng trường có lệnh cho chúng ta, nếu như là Chiến, chúng ta tiếp tục đánh. Nếu là Hòa ta sẽ triệt quân. Phục tùng, đó mới là nhiệm vụ của chúng ta".
Nghĩ một chút, Tư Đặc Lâm thêm một câu: "Quân đội nếu như có tư tưởng riêng, là sự tình cực kì nguy hiểm".
Tử Xuyên Tú ngẫm nghĩ ý trong lời của Tư Đặc Lâm, cười cười: "Ngươi lại nữa rồi! Ta không phải hỏi ý kiến của Quân đoàn trưởng Tư Đặc Lâm, ta là hỏi lão bằng hữu Tư Đặc Lâm có cách nhìn thế nào với cục thế".
Tư Đặc Lâm suy nghĩ, từ từ đáp: "Ta không hiểu chính trị, cũng chẳng có hứng thú với Tôn nghiêm quý tộc. Bất quá giống như hiện tại, hai tập đoàn chính trị chia rẽ vì lợi ích, mỗi bên đều có lực lượng vũ trang cường đại, ta không tin có thể dựa vào đàm phán mà có được hòa bình. Nếu có cũng chỉ lả hòa bình giả tạo, khó mà duy trì lâu, cuối cùng cũng thông qua chiến tranh để xác lập. Nói thì mâu thuẫn, nhưng ta cho rằng, hòa bình chân chính chỉ có thể thông qua chiến tranh mới có được. Lưu huyết và tương tàn là điều ta không muốn thấy, nhưng gia tộc muốn thống nhất Viễn Đông, muốn lớn mạnh, nhất định phải trả giá đắt". , ,
Tử Xuyên Tú cảm thấy kính trọng, gã không ngờ Tư Đặc Lâm suốt ngày bận rộn đánh trận lại có tư tưởng thâm sâu như thế.
"A Tú, cách nhìn của ngươi thì sao?"
Tử Xuyên Tú đáp: "Ngươi nói rất có đạo lý, nhưng ta không giống các người, ta tuy xuất thân Đế đô, nhưng lớn lên ở đây, Viễn Đông có thể nói là quê hương thứ hai của ta. Năm xưa, ta đích thân tháy quý tộc nhân loại áp bức khinh khi các dân tộc khác ra sao, hiện tại, ta là thấy những kẻ bị áp bức đáp trả lại chủ nhân tàn bạo của họ mà thôi. Vô luận ai thắng ai bại, đây vẫn là một trường huynh đệ tương tàn đáng xấu hổ. Trận chiến này có đánh tiếp thì cũng chẳng có kẻ thắng, chỉ có lưỡng bại câu thương. Nếu như Nguyên lão hội có thể thông qua cách không đổ máu để giải quyết vấn đề, ta rất tán thành. Lời này ta cũng chỉ dám nói trước mặt ngươi, không thì kẻ khác sẽ vu cho ta phản quốc!"
Tư Đặc Lâm nghe rất nghiêm túc, cười cười: "Ta đã nói qua, vô luận chiến hay hòa đều vì mục đích cứu vãn gia tộc, chỉ là hai con đường khác nhau mà thôi, ta không thể vì cái ngươi nói mà ngừng tay. Bất quá ngươi ở trước mặt đại ca nên khéo léo một chút, đại ca chúng ta vốn tính nóng như lửa à”.
"Ta biết! Đúng rồi, sém chút nữa quên mất, Lí Thanh và Tạp Đan đều nhờ ta mang thư cho ngươi. Ngươi đợi chút, ta tìm đưa cho ngươi..." Tử Xuyên Tú tìm một hồi lâu mới tìm thấy trong đống giấy dùng để đi đại tiện. "A. tìm được rồi!"
Tư Đặc Lâm run run nhận lấy thư cùa Tạp Đan, sùng kính hôn lên lá thư, mờ ra, vẫn không xem, lại hôn một cái, đột nhiên nghi hoặc: Thư này có đấu vết nước dính vào, y quá quen tính cách của Tử Xuyên Tú, nhìn gã hỏi: "Nói thật đi, ngươi đã lén xem? Nước này là chuyện gì đây?"
Tử Xuyên Tủ biết hiện không nên hồi đáp, co giò chạy trước mấy bước, hổn hển đáp: "Đó là nước mắt! Là Tạp Đan công chúa thương nhớ ngươi mà rơi lệ! Ngươi biết không, ngày ngươi đi, Tạp Đan rất là thương tâm. Hôm viết thư khóc đến chết đi sống lại, nước mặt thấm vào thư..."
”A!" Tư Đặc Lâm cảm động, bắt đầu xem thư.
Tư Đặc Lâm quân.
Đây là lần đầu tiên tôi dùng ngôn ngữ nhân loại để viết thư, nếu như có gì không đúng, mong quân bỏ qua.
Quân vẫn khỏe? Viên Đông địa thế cao lạnh lẽo, xin quân phải biết tự bảo vệ thân thể. Từ sau khi quân đi, tôi vẫn rất ổn, xin quân chớ lo lắng, Trữ tiều thư rất chiếu cố cho tôi. Hôm trước, tôi đi Thần miếu, người ta nói, thần linh ở đó chuyên bảo vệ chiến sĩ xuất chinh. A Trữ nói với tôi, trước đây muội ấy vẫn thường đến đây cầu nguyện cho Tú Xuyên các hạ được bình an, kết quả rất linh nghiệm, Tú Xuyên các hạ đã bình an quay về!
Hiện tại, tôi ở đây cầu nguyện cho quân, cũng như Trữ tiều thư cầu nguyện cho Tú Xuyên các hạ, hy vọng quân có thể sớm ngày bình an quay về, hy vọng đúng như lời Trữ tiểu thư nói, thần linh có thể nghe, thần linh đã bảo hộ cho Tú Xuyên các hạ thì cũng bảo hộ cho quân. Theo tôi thấy, Tú Xuyên các hạ là một tên khốn kiếp quậy phá cũng được thần linh che chở thì người tốt như quân càng có tư cách được thần linh thương yêu...
Tử Xuyên Tú nhân lúc Tư Đặc Lâm xem thư nhập tâm, lén lút chạy ra ngoài, mới đi được hai bước, đột nhiên quân đao sắc bén của Tư Đặc Lâm đã đặt trên cổ gã. Tử Xuyên Tú cười hai tiếng, vội quay về chỗ ngồi, không hiểu Tư Đặc Lâm không ngẩng đầu, làm sao có thể phát hiện chứ?
Tư Đặc Lam thờ dài, xem xong thư của Tạp Đan. Mục quang sắc bén của y liếc Tử Xuyên Tú, phảng phất như muốn xuyên qua lục phủ ngũ tạng của gã: "Thật là không có lén xem?"
"Thật không có!"
"Vậy sao chỗ dán thư có miếng rách?”
"Đó là chuột cắn!”
"Chuột cắn sao bên trong vẫn còn nguyên vẹn?"
"Đó là do chuột chỉ muốn thử răng!"
"Trên thư sao có dấu tay đen thui? Còn có mấy chấm vàng nhạt?"
Tử Xuyên Tú vô ngôn hồi đáp, bên ngoài bỗng truyền vào tiếng đối thoại của Minh Vũ và La Kiệt.
La Kiệt bóp méo giọng: "Quân an! Viễn Đông địa thế cao lạnh lẽo, xin quân phải biết tự bảo vệ thân thể!"
Minh Vũ giọng eo éo: ”La Kiệt, tạ cầu nguyện cho ngươi! Tú Xuyên các hạ xấu xa như thế còn có thể cứu linh hồn, người tốt như La Kiệt ngươi càng có tư cách xuống địa ngục!"
La Kiệt lớn tiếng: "Tư Đặc Lâm đại nhân, ta tố cáo với ngài, mấy chấm vàng nhạt trên thư là: Một lần đại nhân đi đại tiện không có báo mới, ngài liền xách phong thư đi xem, kết quả là cười đến nỗi đánh rơi thư, không dễ gì mới nhặt lại được..."
Hắn đã không cần nói thêm, trong phòng đã truyền ra tiếng đánh nhau kinh thiên động địa cùng tiếng Tử Xuyên Tú gào lên: "Cứu mạng! Người đâu! La Kiệt, tên khốn nhà ngươi! Cứu mạng!"
Cáo biệt Tử Xuyên Tú, Tư Đặc Lâm ngày đêm kiêm trình quay về Đế đô, không biết vì sao, tốc độ của y rất nhanh, sớm hơn hạn kì trình diện Nguyên lão hội rất nhiều. Do hiện tại Nguyên lão hội mở, dường như quý tộc và hào môn cả nước đều đến Đế đô xem nhiệt náo, càng đến gần Đế đô, đường đi càng đông đúc, có nơi Tư Đặc Lâm phải dùng thân phận Thống lĩnh Trung ương quân mới nhanh chóng thông qua. Y không ngờ đó là: Bản thân y đã là đệ nhất danh tướng nổi danh khắp Tử Xuyên gia tộc, được công chúng rất chú ý, cho dù y không hề phô trương, thế nhưng, lần này tin tức y về kinh vẫn được truyền rất nhanh...
"A Trữ!" Tạp Đan như một cơn gió chạy vào phòng khách, kích động đỏ bừng mặt: "Ta ờ trên đường nghe được một tin! Biết gì không? Tư Đặc Lâm quay về rồi! Huynh ấy về rồi! Tin tức truyền khắp thành, đến đâu cũng nghe nói, huynh ấy về rồi! Huynh ấy về rồi! Làm sao đây! Huynh ấy về rồi!" Nàng kích động nói lặp đi lặp lại có một câu.
Bỗng nhiên, nàng ngẩn ra: Người đang đứng trong khách sảnh quay lưng lại, chính là Tư Đặc Lâm! Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều ngẩn ngơ, vui mừng không nói được lời.
Tư Đặc Lâm thay đổi nhiều quá. Mới có mấy tháng mà già đi nhiều, mặt trời Viễn Đông nhuộm đen mặt y, phong sương hằn trên gương mặt anh tuấn, hai bên tóc mai đã xuất hiện sợi bạc, y mới hai mươi lăm à!
Trong lòng Tạp Đan sinh ý thương xót, nước mắt trào ra. Người trong lòng mình dù đã thành kẻ bảo vệ kiên định nhất cho Tử Xuyên gia tộc anh hùng trong mắt vạn người, nhưng kì vọng của mình đối với huynh ấy chỉ có một, đó là bình an quay về, thần minh, người cuối cùng cũng nghe cầu nguyện của con.
Nàng khống chế bản thân, cúi chào Tư Đặc Lâm: "Đã lâu không gặp. Huynh vẫn khỏe? Phong thái của huynh càng hơn xưa!"
Tư Đặc Lâm cũng trịnh trọng chào lại: "Nàng khỏe chứ? Nàng vĩnh viễn giữ được vẻ mỹ lệ như mùa xuân của mình!" Hai tay dâng lên một bó hồng đỏ như tiên diễm, ánh mắt vô cùng ôn nhu và yêu thương.
Tạp Đan không còn nhịn nổi, nhận lấy bó hoa, nước mắt chảy thành dòng, nhưng vẫn lên tiếng: "Hoa đẹp cũng tàn, dung mạo đẹp cũng già, vạn vật thế gian, chỉ có dũng khí là đẹp nhất. Huynh có dũng khí vô hạn, huynh là đẹp nhất!"
Tử Xuyên Trữ đứng bên cạnh yên lặng nhìn, nhìn những người hữu tình gặp nhau, nàng rất cao hứng cho bọn họ, nhưng cũng cảm thấy mắc cười: Song phương rõ ràng đều thích nhau muốn chết, vậy mà còn giả bộ nghiêm túc đối đáp, thật không thẳng thắn à.
Nàng dù có hứng tiếp tục đứng suy nghĩ, nhưng phát hiện ánh mắt sắc bén của Tư Đặc Lâm và nhãn quang mỹ lệ của Tạp Đan cùng nhìn vào mình. Rõ ràng bọn họ đang truyền một tin đến: Trữ tiểu thư xinh đẹp, khả ái à, nếu như cho ta nói một lời, lúc này nàng thật là kỳ đà cản mũi đó!
"Hắc hắc", Tử Xuyên Trữ cười, bước một bước ra cửa.
Tư Đặc Lâm và Tạp Đan cũng chẳng nói gì, trong mắt chứa đựng vô số ý nghĩ phong phú.

"Hắc hắc hắc" Tử Xuyên Trữ vừa bước ra cửa một bước, kinh ngạc phát hiện cánh cửa đã vô thanh vô tức khép lại, hình ảnh cuối cùng nàng thấy là: Tạp Đan nhảy vào lòng Tư Đặc Lâm, hai người ôm chặt lấy nhau.
Tạp Đan thật hạnh phúc" Tử Xuyên Trữ kết luận trong lòng: "Tư Đặc Lâm có đủ ưu điểm cùa nam nhân: huynh ấy chính trực, dũng cảm, ôn nhu, chung tình, tiền đồ rộng mở. Người như thế Tạp Đan yêu là phải".
Nàng cảm thấy hơi thất lạc: Vì sao có người lại thích một kẻ không chính trực, không dũng cảm, không ôn nhu, không chung tình, không tiền đồ chứ?
Trời trong xanh thẳm kéo dài mãi mãi đến Viễn Đông, đến Viễn Đông, nơi có người yêu thương đang chiến đấu. Muội nhớ huynh, a Tú, ở phương xa, huynh có biết không?
Ngày 10 tháng 12 năm 779, khi Tư Đặc Lâm cùng Tử Xuyên Tham Tinh bước vào đại sảnh hội nghị Nguyên lão hội, một tràng vỗ tay hoan hô cất lên! Đám nguyên lão lập tức hoan nghênh, tiếng vỗ tay kéo dài không dứt, một trận hoan hô: "Chúng tôi gởi lời chào Bất bại danh tướng!"
"Vạn tuế! Vạn tuế!" Mấy ngàn cặp mắt đồng thời nhìn vào Tư Đặc Lâm, những kẻ biết hay không biết Tư Đặc Lâm đều giơ tay chào.
"Tại hạ là Ngũ Kì đến từ Cơ Tân hành tỉnh, đảm nhiệm nguyên lão cho tỉnh. Rất vinh hạnh hôm nay đích thân được gặp đệ nhất danh tướng của gia tộc!"
"Tại hạ là nguyên lão đến từ Viễn Đông, cảm tạ Tư Đặc Lâm đại nhân vì chúng ta mà trừng trị phản đồ, bảo vệ tôn nghiêm của gia tộc!"
"Tư Đặc Lâm đại nhân, chiến tích huy hoàng của ngài tăng thêm uy phong cho Ưng kì, Nguyên lão hội đại biểu cả Tử Xuyên gia tộc cảm tạ ngài!"
Tiêu nghị trưởng đảm nhiệm chủ tri hội nghị lớn tiếng: "Đến đây, Tư Đặc Lâm đại nhân, đến chỗ này! Đến chỗ này để mọi người đều có thể thấy ngài, nói với mọi người vài tiếng đi!"
Nhận được hoan nghênh long trọng như thế, Tư Đặc Lâm cảm giác rất bất an. Bản thân đến cùng Tổng trưởng, nhưng chỉ có bản thân được hoan nghênh, Tổng trưởng thì chẳng ai quan tâm, thể diện Tổng trưởng để đâu?. Hà huống, hiện trường còn có quan viên cấp cao hơn mình là Tổng thống lĩnh và Giám sát trưởng, bản thân lại nói trước, vậy có lễ mạo hay không?
Tử Xuyên Tham Tinh cảm thấy Tư Đặc Lâm lúng túng, mỉm cười nói: "Lên đi, Tư Đặc Lâm. Đây không chỉ là đối với mình ngươi, cũng là kính ý đối với mấy chục vạn chiến sĩ ở Viễn Đông. Ngươi đại biểu cho bọn họ, không có gì hổ thẹn".
Mắt thấy tiếng hô hào khắp nơi: "Lên đi, lên đi, Tư Đặc Lâm! Nói với chúng tôi mấy câu!" Tư Đặc Lâm chỉ đành xin lỗi Tử Xuyên Tham Tinh, lúng túng nói: "Điện hạ, hạ quan thất lễ rồi".
Tử Xuyên Tham Tinh tươi cười vỗ vỗ vai y, biểu kì cổ vũ.
Tư Đặc Lâm đi lên đài cao, bốn bên lập tức dậy tiếng vỗ tay Tư Đặc Lâm khiêm tốn cúi đầu, đợi tiếng vỗ tay dịu bớt, y đưa tay ngụ ý muốn nói. Hội trường yên tĩnh lại, chỉ nghe thanh âm của Tư Đặc Lâm vang trong đại sảnh: "Hôm nay rất vinh hạnh được đến Nguyên lão hội nghị thần thánh, mắt thấy phong thái của các nguyên lão đại nhân, nghe những lời trí tuệ của các vị, chứng kiến các vị quyết định chính sách đường lối cho gia tộc, bản thân lại được cống hiến chút thiển kiến, tôi cảm thấy vô cùng quang vinh, cảm tạ các vị nguyên lão đại nhân đã cho tôi cơ hội này! (Tiếng vỗ tay như sấm) Vừa rồi tôi được các vị nhiệt tình hoan nghênh, tôi rất vinh hạnh, xin cảm tạ mọi người. Thế nhưng, các vị cho tôi vinh dự quá cao, Tư Đặc Lâm tôi chỉ là một quân nhân, thật không đảm đương. Nếu như nói có công lao, phải là Tổng trưởng điện hạ uy đức vô thượng, các chiến sĩ liều chết chiến đấu trên sa trường. Còn về cá nhân tôi, chỉ là không có phạm phải sai lầm mà thôi, thật không dám được mọi người xem trọng như thế".
"Mây đen chiến tranh che khắp bầu trời Tử Xuyên gia tộc, chúng ta phải làm gì? Là chiến hay hòa? Sinh tồn, hay là tử vong? Đều do các vị nguyên lão đại nhân sáng suốt quyết định, tương lai của gia tộc nằm trong tay các vị. Xin các vị đoàn kết hiệp lực, vì gia tộc, vì chúng ta mà có những quyết định đúng đắn nhất!"
"Còn về tôi, chỉ có thể nói, quân đội thủy chung là trung thành! Quá khứ là thế, hiện tại cũng thế, tương lai cũng không thay đổi! Xin các vị nguyên lão tin tưởng, chúng tôi luôn sẵn sàng chấp hành mệnh lệnh. Vô luận quyết định cuối cùng là chiến hay hòa, chúng tôi đều nghe lệnh, đều nhất nhất chấp hành. Quân đội, thủy chung là thanh kiếm trung thành nhất trong tay gia tộc, vào lúc bảo vệ gia tộc thì ra khỏi vỏ, bắt kẻ địch phải đổ máu chiến trường!”
Đoạn diễn giảng ngắn ngủi của Tư Đặc Lâm kết thúc, tiếng vỗ tay lại vang dội cùng tiếng hoan hô: "Tư Đặc Lâm, rất hay!"
Tư Đặc Lâm muốn đi xuống, nhưng mọi người dùng tiếng vỗ tay lưu y lại, bức y phải đứng đó hướng xuống mọi người mà chào hỏi. Y tuy khiêm tốn, nhưng cũng cảm thấy rất tự hào: Làm một quân nhân, trong cuộc đời còn có thời khắc vinh diệu hơn thế này không?
Trong những gương mặt nhiệt tình bên dưới, y nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của La Minh Hải, y gật đầu chào, La Minh Hải gượng gạo hồi lễ, chỉ khẽ lắc lư cái đầu trên cổ. Tư Đặc Lâm cười thầm, y biết La Minh Hải lúc này rất không sảng khoái. Y di chuyển mục quang, lại phát hiện Đế Lâm.
Đế Lâm cười tươi đưa ngón tay cái lên tán thưởng. Đế Lâm đối với việc Tư Đặc Lâm được ủng hộ rất cao hứng, không chỉ vì Tư Đặc Lâm là huynh đệ của hắn, cũng vì thành công của Tư Đặc Lâm khiến La Minh Hải khó chịu. Trong lòng hắn tính toán: Hiện tại quân đội có ba vị tướng lĩnh nắm trọng binh, trong đó Phương Kính đã ngầm đứng về phía hắn, hiện tại thêm Tư Đặc Lâm quật khởi, trong tay La Minh Hải chỉ còn có Minh Huy, mà tên Minh Huy chạy nhanh đó khó mà trờ thành chỗ dựa được. Đương nhiên, theo tính cách của Tư Đặc Lâm, y không thể công nhiên đấu tranh chính trị với La Minh Hải, nhưng vô luận thế nào, trước mắt chí ít cũng đứng trung lập, tương lai khi đấu tranh kịch liệt, lúc cần y phải lựa chọn, hắn khẳng định y sẽ đứng về phía mình.
Hà hà, ai có thể ngờ, ta đã bất tri bất giác kiến lập được ưu thế trong quân đội chứ?
Hắn xuất hiện suy nghĩ: Vì sao không giúp Tư Đặc Lâm đoạt lấy vị trí Tổng thống lĩnh của La Minh Hải chứ? Sự tình này tuyệt không phải không thể, Tư Đặc Lâm có danh vọng, có chiến công, có hệ thống quân đội hỗ trợ, lại được dân chúng và Nguyên lão hội yêu mến, Tử Xuyên Tham Tinh cũng tin tưởng y...Nếu như thành công, đây đúng là một đòn trí mệnh với La Minh Hải.
Hắn bỗng nhiên nghĩ đến sự tình này, bất đồ cười thành tiếng, trong đầu nghĩ: "Tư Đặc Lâm cũng bắt chước diễn thuyết chính trị, vừa rồi dường như nói rất khẳng khái, thế nhưng thủy chung về việc chiến hay hòa vẫn không để lộ quan điểm của bản thân, không đắc tội với bất cứ bên nào. Y lúc nào biến thành inh như thế? Là ai dạy y?
Đêm buông xuống, một ngày hội nghị cũng kết thúc, Tư Đặc Lâm và Đế Lâm cùng bước khỏi hội trường, nhất tề thở phào.
Đuổi mấy tùy tùng đi, hai người kề vai bước đi trên nhai đạo Đế đô.
Tư Đặc Lâm cảm thán: "Cuối cùng cũng kết thúc rồi!"
Đế Lâm mỉm cười: "Chỉ mới kết thúc hôm nay thôi, ngày mai lại tiếp. Nhẫn nại chút đi huynh đệ, ngươi hôm nay có chút không khống chế được bản thân, ta ở xa còn nghe ngươi nắm tay kêu răng rắc”.
Tư Đặc Lâm bật cười: Thật sao? Đương thời biểu tình của ta nhất định rất đáng sợ, nguyên lão ở Lạc khắc tân hành tỉnh bị dọa đến sắc mặt trắng bệch. Bất quá bọn họ xác thật cũng ồn ào vô lý, lại đem mấy chuyện của Hậu cần bộ đi hỏi ta, lương thực bồ cấp, vũ khí trang bị, đủ thứ hầm bà lằng. "Ngươi xem, đây không phải không minh bạch sao, Hậu cần bộ đầu tháng chín cấp cho các ngươi năm vạn mũi tên. Các ngươi hiện tại sao nói không có?" Ta đáp "Bắn phản quân hết rồi" Hắn lại hỏi: "ở đâu? Bắn bao nhiêu phản quân? Tên của bọn chúng? Bắn trúng chỗ nào? Có giấy y sinh chứng minh không? Không có? Không có chút chứng cứ nào, vậy rốt cuộc chẳng phải các ngươi tham ô đống vũ khí này à?"
Tư Đặc Lâm tức giận nói: "Ta sao có thể đi tìm phản quân bị bắn để hỏi tên tuổi chúng chứ? Ta tham ô năm vạn mũi tên để làm gì, đem về làm củi nhóm lò à"
Đế Lâm vẫn cười: "Nhẫn nại đi. Không nghe nói à? Khi thiên tài xuất hiện trên thế giới, có một đặc điểm có thể giúp đề nhận dạng hắn: Tất cả cứ liên hợp tiến công hắn. Bất quá bọn họ cũng không phải một lòng tấn công ngươi, bọn họ là nguyên lão thuộc phái chủ hòa, ngươi lại là anh hùng trong mắt phái chủ chiến, bọn họ bất quá là muốn thông qua ngươi đả kích bên kia. Ngươi nếu như nổi giận là trúng phải âm mưu của bọn chúng".
Tư Đặc Lâm bình tĩnh lại: "Ta minh bạch rồi. Hiện tại rốt cuộc thái độ Nguyên lão hội là gì? Chiến hay là hòa, vô luận thế nào đều phải nhanh đưa ra chủ ý! Hiện tại mấy chục vạn quân đội đang đợi ở Viễn Đông, quân phí một ngày cả mười vạn à!”
Đế Lâm lắc đầu: "Ngươi nên biết, thế lực Nguyên lão hội phân thành hai phái: hệ Viễn Đông và hệ nội địa. vốn thế lưc quý tộc Viễn Đông chiếm ưu thế, nhưng vì trong bạo loạn, rất nhiều quý tộc Viễn Đông đã tán mạng, lĩnh địa và tài phủ của bọn họ cũng biến mất, thực lực Viễn Đông giảm sút, các nguyên lão nội địa liền nhân cơ hội dành quyền khống chế. Nhưng hệ phái Viễn Đông không hề chịu nhịn, cực lực phản kích, hiện tại song phương đang giằng co. Muốn chiến hay hòa phải dựa vào thực lực bên nào mạnh hơn!" Đế Lâm không nói, kì thật đây cũng là tranh đấu giữa hắn và La Minh Hải.
Tư Đặc Lâm có chút minh bạch, lại hỏi: "Vì sao bọn họ không tiến hành biểu quyết? Như thế thắng thua chỉ một buổi là có kết quả rồi!"
Đế Lâm mỉm cười: "Đấu tranh chính trị kì thật chẳng khác gì chiến trường, cũng phải nghiên cứu chiến thuật mưu lược. Đầu phiếu biểu quyết cũng tương đương với một trận chiến sinh tử! Chẳng hạn như Tư Đặc Lâm ngươi, dưới tình huống thực lực gần ngang ngửa, liệu có chịu đem toàn bộ binh lực đánh một trận sinh tử hay không?"
Tư Đặc Lâm lắc đầu: "Không. Ta có thể kiên nhẫn chờ, đợi khi địch lộ sơ hở, đợi bộ đội tiếp ứng đến, đồng thời phái bộ đội quấy nhiễu, dẫn dụ địch phân tán binh lực, sau đó đánh vào sườn và sau lưng đối phương, đến khi nào xác định ưu thế, lúc đó ta mới chịu cho chủ lực quân quyết chiến, một trận là thắng".
Đế Lâm gật đầu: "Đạo lý là như thế. Song phương trong Nguyên lão hội cũng đang tránh chính diện giao chiến, cũng đang đợi viện quân, lôi kéo nguyên lão trung lập, mua chuộc người đối phương, cũng tìm sơ hở đối phương để công kích, chẳng hạn Tư Đặc Lâm ngươi đứng về phía chủ chiến nên bị công kích, đến khi nào đối phương tin rằng đã chiếm ưu thế số phiếu, lúc đó mới tiến hành biểu quyết".
Tư Đặc Lâm đã minh bạch, cảm thán: "Mấy chục vạn đại quân thương vong, mấy trăm vạn quân phí, không ngờ là vì nguyên nhân thế này!" Y có một câu không nói ra: Chẳng trách chúng ta có quân đội cường đại nhất đại lục, Tổng trưởng các đời đều dũng mãnh như sư, đều là danh tướng, khắc Lưu Phong gia ở Tây bắc, cự Ma tộc ờ phía đông, thế nhưng cương thổ từ sau đời Tổng trưởng thứ ba chẳng hề tăng thêm.
Y nhìn Đế Lâm: "Đại ca, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi, nhưng không biết nói..." Y dừng lại không nói.
Đế Lâm dừng bước nhìn, hai người đưa mắt nhìn nhau. Ánh mắt của Đế Lâm sáng rõ: "Ngươi muốn hỏi ta vì sao phải cực lực chủ chiến, phải chăng cũng như đám nguyên lão, có động cơ cá nhân dơ bẩn trong đó, phải không?”
Tư Đặc Lâm thành thật thừa nhận: "Đúng thế". Kháng nghị: "Bất quá từ dơ bẩn ta chưa từng nghĩ qua, là ngươi nói à!"
Đế Lâm mắc cười: "Huynh đệ có gì cứ nói thẳng, ngươi thật là không thành thật".
Hắn chuyển sang ngữ điệu nghiêm túc: "Ta phản đối nghị hòa vì ta cảm thấy phản quân không có thành ý. Bọn chúng nói hòa bình, nói rất nhiều, nhưng liên quan đến hòa bình thì nói hàm hồ. Chẳng hạn, chúng ta muốn bọn chúng giao ra phản tặc Lôi Hồng, bọn họ lại nói Lôi Hồng đã thất tung không biết đâu. Chúng ta muốn bọn họ không quấy phá đường chuyển lương của ta, bọn chúng lại nói chẳng liên quan, là đạo tặc làm, liên quân bọn chúng chẳng thể ra lệnh cho đạo tặc. Rất rõ ràng là nói bừa, đạo tặc tuyệt đại bộ phận đều là bại binh của Liên hợp quân.
"Chúng ta yêu cầu, Vương quân gia tộc đã ngừng tấn công, chủng tộc liên quân phải chăng cũng biểu kì thành ý lưu ở trên chiến tuyến? Bọn họ lại nói mùa thu đến rồi, binh sĩ của liên quân phải về nhà thu hoạch vụ mùa, thế nhưng chúng ta phái người trinh sát, thì được biết bọn chúng đang chiêu mộ, động viên tân binh ra chiến đấu.
"Còn nữa, bọn chúng nói muốn xây dựng "Viễn Đông lạc viên" để mọi người vui chơi hòa bình, nhưng cái "Lạc viên" đó là thế nào? Ai quản? Có thuộc chủ quyền của gia tộc không? Bọn chúng cũng chỉ nói hồ đồ, không hề có thành ý
"Tổng hợp lại, kì thật mục đích phản quân đề nghị đình chiến đã rất rõ: Mùa đông sắp đến, đất ở Viễn Đông sẽ bị đóng băng, không thể đào hào. Mà không thể đào hào, đánh nhau ở bình nguyên, bọn chúng chỉ là phế vật, binh lực có nhiều hơn căn bản cũng chẳng thể là đối thủ của chúng ta. Bọn chúng muốn qua mùa đông, đợi khi mưa xuống đất sình lầy, lúc đó kị binh trọng giáp của chúng ta sẽ khó xoay sở, sẽ giống như heo sa lầy để bọn chúng chém giết
"Đối với đám dân tộc hiếu chiến đó chúng ta giết mấy chục vạn người căn bản chẳng thấm tháp gì, chỉ cần bọn chúng nguyện ý, tùy thời có thể bổ sung cả trăm vạn quân đội. Còn qua nghị hòa, gia tộc sẽ suy nhược, khi bọn chúng đem quân đoàn cường đại sung mãn đến tái chiến, đến vây khốn cứ điểm Ngõa Luân, chúng ta lấy gì đối kháng bọn chúng đây?"
Tư Đặc Lâm nghe đến kinh tâm, hỏi: "Vừa rồi chỉ là một nguyên nhân. Còn nguyên nhân khác không?"
Đế Lâm kiêu ngạo: “Phản nghịch là tội lớn, tuyệt đối không thể tha. Có lẽ quý tộc Viễn Đông bạo ngược, có lẽ quan viên Viễn Đông tham lam, nhưng chúng ta phải khiến dân chúng biết: Vô luận lý do hay nguyên nhân gì, phản bội gia tộc chỉ có đường chết. Nếu như chúng ta hôm nay khoan thứ cho phản nghịch Viễn Đông, ngày mai chúng ta sẽ đối diện cả trăm chỗ bạo loạn, Tử Xuyên gia tộc cũng sẽ tan rã như Quang minh đế quốc thôi!"
Tư Đặc Lâm lắc đầu: "Muốn đem máy ngàn vạn dân chúng Viễn Đông giết sạch thì không thể".
"Là không tỏê. Cuối cùng chúng ta cũng phải khoan thử, nhưng nhất định phải sau thắng lợi. Chỉ có chiến thắng mới có thể thi ân, lúc đó khoan thứ cho bọn chúng, sẽ thể hiện sự khoan dung và nhân đức của gia tộc, không tổn hại uy tín gia tộc. Như hiện tại đã vội hòa đàm, lại nói là khoan thứ, thi ân, thật là khiến người thiên hạ cười trẹo quai hàm, tổn hại đến uy thế gia tộc vô cùng!
"Tư Đặc Lâm, ngươi rất có uy vọng. Đám nguyên lão rất kính trọng ngươi, lời của ngươi rất có phân lượng, đến lúc ngươi nhất định phải đứng về phía ta. Đây là vi tiền trinh của gia tộc, giữ thân yên như La Minh Hải là ngu xuẩn".
Tư Đặc Lâm vốn đã định giữ ý trung lập, hiện tại nghe Đế Lâm nói rất thành khẩn, hơn nữa cũng rất có đạo lý, trong lòng cũng không khỏi dao động, do dự trăn trở, cuối cùng nói: "Được, nếu như ta phải lựa chọn, ta nhất định đứng về phía ngươi".
Lời hứa này vẫn có chút mơ hồ bất định, nhưng đã khiến Đế Lâm rất hài lòng. Hắn hiểu cá tính của Tư Đặc Lâm, một lời nói ra là không đổi, lời hứa này đã là cực hạn của y, điều này rất có lợi cho Đế Lâm.
Bọn họ vừa nói chuyện vừa đi, thoáng chốc đã đến ngã rẽ.
Đế Lâm đã nhẹ lòng, dừng bước: "Thế nào? Cùng đi thăm Tú Giai không? Nàng vẫn luôn lẩm bẩm không biết ngươi và a Tú ở Viễn Đông thế nào, ăn ngon không, đi thưởng thức tài nấu ăn của nàng không?"
Nếu như bình thường Tư Đặc Lâm nhất định nhận lời, nhưng hôm nay y phải khéo léo từ chối: "Hôm khác đi. Hôm nay có hẹn rồi".
Bị từ chối, Đế Lâm cũng thấy bất ngờ, cẩn thận quan sát Tư Đặc Lâm, đột nhiên cười lớn: "Đúng à, trăng lên sao sáng, ước hẹn sau hoàng hôn. Nhìn bản mặt hớn hở của ngươi, rõ là: xuân ý tràn trề, hà hà, người ta là có cuộc hẹn ngọt ngào, đại ca ngươi thật là không thức thời rồi!"
Tư Đặc Lâm đỏ bừng mặt, vẫn còn chống chế: "Đại ca chớ có nói tào lao".
"Được được, ta không nói nữa, chuyện này..." Đế Lâm đến gần, nghiêm túc nói: "Liệu có cần ta chân thành khuyên bảo hay không?"
"Hả? Cái gì?"
"Phải biết giữ lại chút sức, chớ hoạt động quá sức, bằng không lúc phải về Viễn Đông lên ngựa không nổi đó!" Đế Lâm nhíu mày, ra vẻ rất lo lắng.
Qua một lúc Tư Đặc Lâm mới nghĩ ra, cử quyền đấm tới, Đế Lâm sớm đã chuẩn bị, co giò chạy như một làn khói, còn lưu lại một câu: "Lúc rảnh thì đem Lí Thanh qua nhà ta ăn cơm, mọi người đều là người một nhà, không cần xấu hổ!"
Mỉm cười nhìn theo thân ảnh của Đế Lâm, trong mắt Tư Đặc Lâm hiện nét sầu: Lí Thanh! Đúng à, suýt chút nữa quên mất, bản thân cỏn có vị hôn thê hiền lành này, phải làm sao đây!
-o0o-