Tuần Thú Đại Minh

Quyển 3 - Chương 231: Bách độc tà công




Đoàn Phi hỏi vặn lại:

- Trừ cô ta ra còn ai vào đây nữa? Lẽ nào Triệu Ngạn tự hạ độc mình hay sao?

Tô Dung nói:

- Cũng không phải là không có khả năng Triệu Ngạn nghe mình bị triệu đến thì lo lắng thanh danh, chân tướng bị bại lộ liền uống thuốc độc tự sát.

Đoàn Phi nói:

- Ý của ngươi là Triệu Ngạn giết vợ mình, sau đó hai năm mới sợ tội mà tự sát?

Tô Dung bình thản, đáp:

- Suy luận này dù sao thì cũng có lý hơn là nghi ngờ một cô bé giết hại cả cha lẫn mẹ mình.

Đoàn Phi trong lòng bỗng nảy ra ý gì đó, liền nói:

- Một cô bé giết liền cả cha lẫn mẹ? Dung nhi, ngươi quả thực đã làm bừng tỉnh người trong mộng. Triệu Hiểu Xuân này rất có khả năng ấy.

Tô Dung kình ngạc, nói:

- Ta chỉ là thuận miệng nói thế, sao công tử lại tin đó là thật?

Quản Tiêu Hàn liền nói:

- Ta nhìn Triệu Hiểu Xuân lần đầu tiên đã có cảm giác cô ta rất cổ quái. Xem ra trực giác của ta không sai. Dung nhi muội, một con bé cũng có thể giết người, và thậm chí còn ghê rợn hơn cả người lớn.

Tô Dung lắc đầu, nói:

- Không thể nào. Triệu Hiểu Xuân không phải là người như thế. Cô ta cũng không có lý do gì phải giết cha ruột của mình cả.

Quản Tiêu Hàn cười, nói:

- Xem ra Dung nhi muội cũng cảm thấy cô ta có khả năng giết hại mẹ mình rồi. Nếu đã như thế, cô ta giết cha mình thì cũng không có gì là đáng ngạc nhiên cả.

Tô Dung thản nhiên, nói:

- Nếu muốn giết, sớm giết đi, sao phải đợi đến hôm nay? Lẽ nào cô ta có khả năng biết trước mọi việc? Biết được hôm nay điều tra lại vụ án của mẹ cô ta vì vậy mà hạ thuốc độc với cha ruột mình. Đồng thời còn tinh thông cả điều chế thuốc độc, làm cho chất độc trong người cha cô ta đến lúc bị dùng hình mới phát tác?

Quản Tiêu Hàn bị bác bỏ như thế thì không nói được lời nào, Triệu Hiểu Xuân hoặc có động cơ, nhưng rõ ràng không có khả năng hạ độc giết người như thế. Đoàn Phi nhìn hai người bọn họ, cười nói:

- Hai ngươi tranh luận làm cho ta tỉnh ngộ ra nhiều thứ. Ta cũng cảm thấy hung thủ giết Triệu thị có khả năng là Triệu Ngạn hoặc Triệu Hiểu Xuân, một trong hai người bọn họ. Mà Triệu Hiểu Xuân có lẽ không có khả năng trộn thuốc độc giết người. Nếu như không phải cô ta, vậy thì là ai đây? Hôm nay Triệu Ngạn có ăn gì khác không?

Quản Tiêu Hàn cười, nói:

- Đại nhân, chất độc không nhất định là vào từ đường miệng đâu.

Đoàn Phi sững sờ. Quản Tiêu Hàn chưa dứt lời đã kinh hãi, nói:

- Không tốt rồi. Chúng ta trúng kế rồi!

Quản Tiêu Hàn nhanh như chớp, trong chốc lát đã mất hút. Trong khi mọi người còn chưa hiểu gì, vẫn là Tô Dung và Đoàn Phi phản ứng nhanh, bọn họ nhìn nhau. Không ai bảo ai, kêu lên:

- Tên khám nghiệm tử thi họ Trương?!

Thân mình Tô Dung chợt lóe lên, Đoàn Phi vừa thấy xuất hiện một tàn ảnh, Tô Dung đã trở về lại chỗ cũ, Đoàn Phi vội kêu lên:

- Dung nhi, sao người lại trở về? Mau tới nhà xác đi!

Tô Dung nói:

- Vương Đường hận công tử thấu xương. Hiện tại bên cạnh công tử không có cao thủ bảo vệ, tiểu nữ không thể rời đi dễ dàng được. Hơn nữa, Hoa Minh với Quản tỷ tỷ võ công cao cường, chắc là đủ để đối phó với mọi bất trắc xảy ra.

Đoàn Phi dậm mạnh chân, hắn bước nhanh về Liễm phòng. Tô Dung và Thạch Bân, Hồng Bang bám theo sát. Trong đó Hồng Bang kinh ngạc nói:

- Đại nhân, việc khám nghiệm tử thi sao rồi? Chúng ta làm sao bị trúng kế vậy?

Đoàn Phi không quay đầu lại trả lời:

- Chúng ta nghi ngờ cái tên khám nghiệm tử thi kia là giả, chính là Triệu Ngạn hạ độc y. Triệu Ngạn vừa chết, y liền có cơ hội lẻn vào Liễm phòng trộm thi thể.

Hồng Bang bừng tỉnh ngộ ra ồ một tiếng, Tô Dung tiếp tục nói:

- Tên khám nghiệm tử thi kia đến thật đúng lúc, chúng ta lại không ngờ tới điểm này.

Khi gần tới Liễm phòng chỉ nhìn thấy một vầng quang màu xanh lam ngút trời. Quản Tiêu Hàn vẫn bồng bềnh như tiên nữ bay lên trời, nàng mặc chiếc váy lớn nhảy múa rồi rơi xuống nóc nhà, nhìn về phía Đoàn Phi ở xa xa nói:

- Công tử, thi thể của Vương Thế Dũng đã bị lấy đi, bọn chúng chắc chưa chạy xa đâu, tiểu nữ đuổi theo xem sao.

Đoàn Phi lớn tiếng đáp:

- Giữ mình cẩn thận.

Quản Tiêu Hàn dạ một tiếng, sau đó nàng tựa đám mây xanh bồng bềnh bay đi rất nhanh. Đoàn Phi nhanh chóng tới Liễm phòng, bên ngoài Liễm phòng không có gì thay đổi, nhưng vừa vào phòng chứa xác thì nhìn thấy Tưởng Tuấn, Triệu Hiểu Xuân, Hoa Minh và mấy người lớn có nhỏ có nằm kín mặt đất. Trên mặt mỗi người đều xanh xanh đen đen rất đáng sợ. Trong đó Triệu Hiểu Xuân và Tưởng Tuấn vẫn còn thở bình thường, Hoa Minh và mấy cao thủ Cẩm y vệ khác hơi thở yếu ớt, có thể tắt thở bất cứ lúc nào cũng không biết. Tô Dung nghiêng mình đi tới bên cạnh Hoa Minh, lấy tay ấn vào đầu vai hắn, Đoàn Phi lại đến phía Tưởng Tuấn tìm hiểu.

- Công tử cẩn thận!

Tô Dung hoảng sợ hô lên một tiếng, rút kim châm về tay mình, lời nàng nói đã có phần chậm trễ. Đoàn Phi đã nắm chặt mạch môn của Tưởng Tuấn, đột nhiên, Đoàn Phi cảm thấy ngón trỏ ngón giữa và ngón áp út đặt trên mạch môn của Tưởng Tuấn tê dần. Sau đó cảm giác tê tê ngứa ngứa truyền lên trên, giống như bị côn trùng cắn một phát. Cảm giác đó nhanh chóng lan truyền lên trên.

Đoàn Phi cúi đầu nhìn, chỉ nhìn thấy ba đường màu đen từ ba ngón tay bắt đầu lan tràn về phía trước, chỗ khuỷu tay uốn khúc thì bị nghẹt. Nội công trong cở thể Đoàn Phi tự động lao tới đỡ lại. Tô Dung chạy tới bên cạnh Đoàn Phi, đúng lúc vừa định giúp hắn một tay, chỉ thấy thần sắc Đoàn Phi quái dị, hắn giơ tay trái ra hiệu nói:

- Không cần.

Cái cảm giác tê ngứa đó thật kỳ quái, không biết thế nào, trong người Đoàn Phi đột nhiên xuất hiện một dục vọng mãnh liệt. Sức mạnh kỳ lạ này không dễ đối phó giống như âm dương độc mà Tô Dung và Hạ Thịnh bị trúng. Nội lực của Đoàn Phi mặc dù đủ để có thể hóa giải đỡ phần nào, nhưng tốc độ lại cực chậm. Màu xanh đen trên mặt Tưởng Tuấn nhanh chóng biến mất, hắn hừ nhẹ một tiếng, chớp chớp mắt rồi tỉnh lại. Đoàn Phi thu tay lại hỏi:

- Cảm giác thế nào? Đây là mấy ngón tay?

Tưởng Tuấn ánh mắt nghi ngờ nói:

- Ba ngón, tiểu nhân không sao cả. Chuyện gì xảy ra vậy? Bọn họ sao rồi?

Đoàn Phi lắc đầu nói:

- Không tốt lắm, nhưng mà chắc không sao. Ngươi yên tâm đi.

Tưởng Tuấn gật đầu, mệt mỏi nhắm mắt lại nói:

- Tiểu nhân khắp người đau mỏi, xương cốt rã rời.

Tô Dung nói:

- Đây là chuyện bình thường, ngươi vừa mới từ Quỷ Môn Quan về đấy, nghỉ ngơi một hai ngày là được, nếu có thể đi lại vận độngđược, nên luyện công thêm thì sẽ càng nhanh khỏi hơn.

Tưởng Tuấn gật đầu, Đoàn Phi đi đến Triệu Hiểu Xuân, dặn dò:

- Thạch Bân, Hồng Bang, các ngươi dìu hắn về nghỉ ngơi đi.

Hai người dìu Tưởng Tuấn đi khỏi, bên cạnh Đoàn Phi chỉ còn lại một mình Tô Dung. Ba phần tâm tư Tô Dung đều dành cho Đoàn Phi, bảy phần còn lại thám thính xung quanh. Độc công mà Tưởng Tuấn và Triệu Hiểu Xuân trúng phải có phần yếu. Sau khi Đoàn Phi có kinh nghiệm đã nhanh chóng hóa giải thay Triệu Hiểu Xuân. Nhưng nàng ta dù sao vẫn là một thiếu nữ, cơ thể không cường tráng bằng Tưởng Tuấn. Vì vậy mới tỉnh lại rồi lại hôn mê tiếp. Đoàn Phi đặt cô ta xuống, đi đến Hoa Minh, Tô Dung nói:

- Hoa Minh công lực thâm hậu, tình trạng còn tốt. Công tử hay là cứu Tiêu Húc trước tốt hơn.

Tiêu Húc là một trong năm tên Cẩm y vệ đầu tiên đi theo Đoàn Phi, công lực của hắn với Hoa Minh không kém nhau lắm. Nhưng tình hình hiện tại quả nhiên nghiêm trọng hơn Hoa Minh, Đoàn Phi vội vàng đến bên cạnh Tiêu Húc, chìa đôi bàn tay ra, khống chế mạch môn hai tay của Tiêu Húc, rồi cùng lúc hút độc cho hắn. Bọn Tiêu Húc trúng loại độc mạnh hơn nhiều, mặc dù Đoàn Phi đã có kinh nghiệm, lại có sự chuẩn bị, nhưng độc công trong hai tay của Tiêu húc đã tấn công nội công tích trữ ở hai tay Đoàn Phi, nội lực của huyệt thương dương, lao mạnh vào cơ thể Đoàn Phi.

Các huyệt trên tay Đoàn Phi thất thủ, liệt khuyết, xích trạch, hiệp bạch, thiên phủ, vân môn. Thủ thái âm phế đã bị công hãm quá nửa, mãi đến huyệt trung phủ khó khăn lắm mới bảo vệ được. Tay bên kia màng ngoài của tim các huyệt cũng bị xâm hại, cho huyệt thiên tuyền gần tâm mạch chân mới đứng vững được. Tô Dung sớm chuẩn bị hỗ trợ bất kỳ lúc nào, thấy khỏe rồi mới yên tâm. Chỉ thấy sau một lúc, màu xanh đen trên mu bàn tay của Đoàn Phi dần biến mất, Đoàn Phi thu tay lại đứng lên, chép miệng nói:

- Độc công thật lợi hại. Dung nhi, ngươi không biết lai lịch của nó ư? Ta suýt chút nữa là không chống đỡ nổi rồi. Đây chắc không thể là công phu từ bọn ma giáo.

Tô Dung gật đầu, nói:

- Nó chắc chắn không phải đến từ ma giáo, mà là độc công của Bách Độc môn. Tiểu nữ có lẽ có thể miễn cưỡng giải độc cho hai người bọn họ. Nhưng tất nhiên công lực tổn hại không ít, trong ít ngày không thể hoạt động được. Tên ma đầu đó cố ý giữ lại tính mệnh của họ mà không giết, chính là vì muốn tiêu hao công lực của chúng ta.

Hai tay Đoàn Phi nhức mỏi không dứt, hắn lắc lắc tay, nói:

- Nếu chúng ta không cứu chữa cho bọn họ thì sao?

Tô Dung đáp:

- Nói như vậy, bọn họ sẽ từng người từng người chết đi, chết một cách cực kỳ thê thảm, nó đả kích nghiêm trọng đến tinh thần của chúng ta.