Tuần Thú Đại Minh

Quyển 3 - Chương 244: Lâm Giang đấu thi tiên




Đoàn Phi cười khổ một tiếng, hôm nay chỉ e phải khiến mọi người thất vọng rồi. Trong đầu hắn danh thơ tuy rằng không ít, nhưng mà quá nửa đều là trong thơ cổ rồi, nói ra chắc khiến người khác cười rụng răng mất. Thơ từ cận đại hắn cũng nhớ được ít nhiều, bất quá cũng không thể tùy tiện lấy ra dùng a. Ứng cảnh ngâm thơ đâu có dễ dàng như vậy chứ, thuận miệng liền có thể đọc ra được. Bất quá thời khắc này hắn đã không còn đường né tránh nữa rồi, nếu không thì sẽ thành sợ tỷ thí mất. Đoàn Phi chỉ đành gật đầu nói:

-Thôi được, hôm nay mọi người có nhã hứng như vậy, ta cũng đành bêu xấu để mọi người chê cười vậy. Thăng Am huynh là thi tiên nhất đại tài tử, nhất định phải khẩu hạ lưu tình đó a.

Dương Thận vui vẻ nói:

-Lam Bảo huynh rốt cuộc cũng chịu ứng chiến rồi. Vậy thì ta cũng không khách khí nữa, chúng ta lấy thơ kết bạn. Huynh thua rồi không được khóc đó a!

Dương Thận tài cao bát đấu, tâm cao khí ngạo. Ngoại trừ Nội các Đại học sĩ Lý Đông Dương vừa là thầy vừa là bạn ra thì thơ văn của những người cùng thời không có mấy ai khiến y để tâm đến. Biểu hiện của Đoàn Phi tuy rằng xuất chúng nhưng cũng không dọa được Dương Thận. Vì thế Dương Thận tràn đầy tự tin lại kích thích ngạo khí của Đoàn Phi. Đoàn Phi chắp tay nói:

-Thăng Am huynh xin mời chỉ giáo! Thăng Am huynh là tiền bối của ta, vậy xin mời huynh làm trước.

Mọi người đều yên tĩnh lại, vẻ mong đợi nhìn hai người. Dương Thận ngẩng đầu nhìn về phương xa. Hiện giờ bọn họ đang ở giữa dòng nước, hai bên bờ đều là nhà dân nối nhau san sát. Những hình ảnh mà hậu thế xem như nhân văn thắng cảnh này, ở thời đại này lại vô cùng phổ biến không có gì đáng nhắc tới. Ánh mắt Dương Thận bất giác quay trở lại, đột nhiên dừng lại trên mình Quản Tiêu Hàn.

Quản Tiêu Hàn tò mò cúi xuống nhìn lại thân mình. Trâm cài trên tóc nàng khẽ lay động, tóc ở sau gáy liền rủ xuống. Dương Thận linh cơ vừa động, liền nói:

-Kim bích giai nhân đọa mã trang.

Mọi người yên tĩnh đợi Dương Thận đọc tiếp, bất quá bảy bước thành thơ cũng đâu phải dễ dàng như vậy chứ. Dương Thận lắc lắc đầu nghĩ ngợi một chập. Thuyền đi qua một khu dân cư, phía trước xuất hiện một tán cây, chim nhỏ ríu rít hót vui, một người con gái lưng hái hoa dại kết thành vòng hoa đội trên đầu. Dương Thận đại hỉ liền đọc tiếp:

-Chá cô lâm lý thải thu phương.

Y lại quay đầu, ánh mắt từ trên mình Quản Tiêu Hàn chuyển sang mặt Đoàn Phi. Dương Thận thong thả cười cười, hoàn thành bài thơ của mình:

-Xuyên hoa quán lũ bàn hương tuyết. Tăng bả phong lưu não Đoàn lang.

Mọi người mặc kệ nghe thơ có hiểu hay không đã đồng thanh khen hay. Những người nghe hiểu đều cố nhịn cười nhìn sang Quản Tiêu Hàn. Quản Tiêu Hàn tính cách phóng khoáng thoải mái cũng phải đỏ lựng hai má. Nếu đổi thành Thanh Thanh hoặc là tình ca song tuyệt chưa biết chừng sẽ hờn dỗi vài câu, chọc cho đám nam nhân thoải mái cười lớn. Bất quá Quản Tiêu Hàn lại chưa từng bị người ta trêu đùa như vậy bao giờ, cho nên nhất thời không biết làm sao cho phải.

Dương Thận làm bộ lau mồ hôi trên trán, chắp tay hướng Đoàn Phi nói:

-Thật may đã không làm xấu mặt. Vất vả lắm mới ngâm được bài a. Bây giờ xin mời Lam Bảo huynh rồi.

Từ lúc Dương Thận còn chưa bắt đầu ngâm thơ thì Đoàn Phi đã nghĩ đến nát óc rồi, bất quá tới giờ cũng vẫn chưa nghĩ ra được bài thơ nào ứng cảnh. Lúc này bị Dương Thận bức cung, Đoàn Phi càng nóng như lửa đốt, càng nghĩ không ra được một chữ nào.

Tô Dung thấy Đoàn Phi cuống đến mồ hôi đầy đầu, trong lòng cũng có chút hụt hẫng, lại có chút đau lòng rút khăn bước tới lau mồ hôi cho hắn, dịu dàng nói:

-Công tử không nên nóng vội, tâm tĩnh lại thì sẽ có linh cảm thôi.

Nhìn thần tình ân cần chăm sóc của Tô Dung, Đoàn Phi cảm động nắm chặt tay nàng nói khẽ:

-Dung nhi, ngươi thật là tốt.

Tô Dung thấy hắn thân thiết với mình giữa đám đông như thế liền đỏ mặt rút tay lui lại phía sau. Đoàn Phi có chút thất vọng. Nghĩ tới nàng trước nay không chịu đáp ứng lưu lại, sớm muộn cũng phải ra đi, trong lòng hắn không khỏi có chút cay đắng. Nhìn dáng hình Tô Dung áo trắng như tuyết không vương chút bụi trần, một bài hát bất chợt xuất hiện trong đầu Đoàn Phi. Hắn liền cất giọng ngâm:

Băng tuyết thiếu nữ nhập phàm trần

Huyền Vũ hồ bạn sơ kiến tình

Thị phi nan giải hư như ảnh

Nhất kháng ái nhất thân hận

Nhất lũ thanh phong nhất ti hồn

Trượng kiếm hiệp tửu giang hồ hành

Đa thiếu ân oán túy mộng trung

Mạch nhiên hồi thủ vạn sự không

Kỷ trọng mạc kỷ khỏa tùng

Kỷ tằng viễn loan kỷ thanh chung

Ánh mắt mọi người đều dừng lại trên mình Tô Dung. Tô Dung tinh thần chấn động, không thể tự chủ quay sang nhìn Đoàn Phi. Hai người bốn mắt nhìn nhau, rất lâu vẫn không thể tách ra.

Tiếng vỗ tay khen hay khiến hai người bừng tỉnh. Tô Dung gấp gáp quay người nhìn ra nơi khác, trong lòng thì rối như tơ vò. Nàng rất tự nhiên đã coi bài thơ này là Đoàn Phi cố ý dành riêng cho nàng. Nghĩ tới hai người sớm muộn cũng phải chia tay, khi bản thân mình sớm tối thanh tu thì Đoàn Phi một kiếm một rượu lưu lạc hồng trần kiếm tìm tung tích của nàng. Tô Dung không kìm được hai mắt cay cay, suýt chút nữa thì đã rơi lệ.

-Dung nhi muội tử có chuyện gì vậy? Bài thơ này của Đoàn đại nhân không hay sao?

Quản Tiêu Hàn đến gần bên Tô Dung, thâm thúy hỏi.

-Hay, thực sự là quá hay a.

Tô Dung miễn cưỡng thu nhiếp tâm thần, xoay lại cười nói:

-Dương đại nhân, ngài nói xem?

Dương Thận khen:

-Lam Bảo quả nhiên tài trí. Bài thơ này tuy rằng câu từ không phải tuyệt hảo, bất quá ứng cảnh ứng tình, cùng với bài thơ của ta đều nói tới hai vị cô nương trước mắt đây. Quả thực là hiếm có. Bất quá Lam Bảo huynh làm thơ lẽ nào không xem trọng quy luật hay sao? Bài thơ này ta không biết phải quy về thơ hay là từ đây.

Đoàn Phi thản nhiên đáp:

-Thăng Am huynh đã quá cứng nhắc rồi. Dám hỏi thất ngôn ngũ luật là do ai tạo ra? Trước người đó lẽ nào lại không có thơ văn gì sao? Lẽ nào không làm thơ theo quy tắc thì không thể coi là thơ hay sap? Vậy thì từ lại là từ đâu mà có? Nếu người người đều cứng nhắc giống như Thăng Am huynh đây thì chỉ e là sau Đường thi, Tông từ, Nguyên khúc thì Đại Minh đã sắp không còn gì để mang ra so sánh nữa rồi.

Lời nói Đoàn Phi không chút khách khí, bất quá Dương Thận, Tô Dung và Quản Tiêu hàn nghe vào giống như một hồi chuông cảnh tỉnh. Dương Thận chỉ cảm thấy sau lưng toát mồ hôi hột, không còn dám xem thường Đoàn Phi nữa.

Bọn Thạch Bân thấy Đoàn Phi nói cho Dương Thận á khẩu, cho dù không hiểu ý nghĩa cũng biết được keo này Đoàn Phi đã thắng rồi. Bọn họ đồng thanh reo mừng khiến cho Dương Thận trên mặt lộ ra chút bối rối.

Quan thuyền cuối cùng cũng chuyển vào Trường Giang, trước mắt bỗng nhiên trở nên rộng mở. Quản Tiêu Hàn thấy không khí có chút căng thẳng, ánh mắt bèn xoay chuyển, cười nói:

-Dương đại nhân tài trí hơn người, cũng không kém cạnh với danh sĩ Đường Tống. Ta còn nhớ Dương đại nhân từng viết một bài thơ “Cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy. Lãng hoa đào tận thị anh hùng”.

Đây là một bài thơ tự bạch của Dương Thận, truyền bá rộng rãi vô cùng. Nghe Quản Tiêu Hàn đọc ra bài thơ này, ánh mắt mọi người đều hướng ra Trường Gian sóng xô trùng trùng điệp điệp. Dương Thận trên mặt cũng xuất hiện ý cười. Bất quá Đoàn Phi lại cắt ngang lời Quản Tiêu Hàn, buột miệng nói:

-Không đúng!

Quản Tiêu Hàn ngạc nhiên, Dương Thận cả giận nói:

-Lam Bảo, Quản cô nương đọc đâu có sai. Bài thơ này có chỗ nào không đúng chứ?

Đoàn Phi lúc này mới ý thức ra bài thơ này là do Dương Thận làm. Hắn ha ha cười nói:

-Bài thơ này phải là “Cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy. Lãng hoa đào tận anh hùng” mới đúng (Sóng biển rút cạn anh hùng).

Tiểu Hoàn cười nói:

-Đoàn đại nhân, lần này đại nhân đã sai rồi. Bài thơ này của Dương đại nhân tiểu nữ cũng có nhớ. Đại nhân đã đọc sót một chữ rồi, phải là “Lãng hoa đào tận thị anh hùng mới đúng” (Rút cạn sóng biển là anh hùng)

Tiểu Hoàn nghĩ sẽ được Dương Thận khen ngợi, nào ngờ Dương Thận lại trầm ngâm như nước nhìn về phía chân trời xa tít. Quản Tiêu Hàn cùng Tô Dung cũng đều mang một thần sắc trầm tư. Lời nói của Tiểu Hoàn lúc này trở nên bất ngờ và không hợp tình huống chút nào.

-Ta… ta nói không sai a.

Thanh âm Tiểu Hoàn càng lúc càng nhỏ đến khi tiêu tan trong vô hình. Đoàn Phi tự biết bản thân đã phạm vào đại kỵ. Thơ của người ta ngươi cũng dám tùy tiện sửa bậy, chẳng phải là làm mất mặt người ta lắm sao? Huống chi Dương Thận còn là thi nhân đương thời nổi tiếng nhất. Đoàn Phi mạo muội chỉ trích câu thơ nổi danh của y, chẳng phải là đã chọc vào cái sọt lớn hay sao?

Đến lúc không khí càng lúc càng u ám, Dương Thận mới đột nhiên dùng thanh âm có chút bi thương mà nói:

-Sửa hay lắm, sửa hay lắm. “Cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy. Lãng hoa đào tận anh hùng. Thị phi thành bại chuyển đầu không. Thanh Sơn y cựu tại. Kỷ độ tịch dương hồng”

“Bạch phát ngư tiều giang chử thượng. Quán khán thu nguyệt xuân phong. Nhất hồ trọc tửu hỉ tương phùng. Cổ kim đa thiếu sự. Đô phó tiếu đàm trung”.

Bản gốc “Lâm Giang tiên” vốn là tác phẩm thời niên thiếu của Dương Thận làm khi độ giang tiến về Bắc Kinh tham dự kỳ thi Điện, sau khi thi đậu Giải Nguyên. Năm đó Dương Thận hùng tài vĩ lược, tâm tình tất nhiên là khác xa với lúc này. Sau này vì vụ án đại lễ nghi mà bị điều đi Vân Nam. Từ trong bi thương bàng hoàng mà nhìn thấu thế sự, từ đó đem “Lâm Giang tiên” sửa thành bản thơ mà hậu thế thường sử dụng khi bình luận “Tam Quốc Diễn Nghĩa”.

Bởi vì Đoàn Phi xen vào làm thay đổi lịch sử cho nên Chính Đức không chết, vụ án đại lễ nghi cũng chưa từng phát sinh. Bất quá Dương Đình Hòa cũng vẫn là vì ngỗ nghịch với Hoàng đế mà bị bãi quan. Còn vận mệnh Dương Thận thì lại phát sinh biến hóa, y không mang tâm trạng bi thương cho nên “Lâm Giang tiên” bản mới đại triết đại ngộ nhìn thấu thế nhân vốn không có khả năng xuất hiện nữa. Nhưng mà một câu vô tình của Đoàn Phi lại giúp nó giáng lâm xuống thế gian này. Nói thế sự biến hóa khó lường chắc cũng chỉ đến như vậy mà thôi.

Dương Thận khoát tay nói:

-Đây là công lao của Lam Bảo. Nếu không phải hắn điểm tỉnh thì ta làm sao có thể bước ra một bước đột phá như vậy chứ? Lam Bảo sửa một chữ này đâu thể chỉ dùng ngàn vàng mà đong đếm? Lam Bảo a Lam Bảo, Dương Thận ta hôm nay coi như bái phục huynh rồi!

Đoàn Phi trong lòng toát mồ hôi hột nhưng ngoài mặt vẫn làm ra bộ dạng thành khẩn lắm. Hắn vui tươi hớn hở nói:

-Chỉ là trùng hợp mà thôi. Thăng Am huynh đã quá lời rồi. Chuyện làm thơ là đau đầu nhất đó, hôm nay chỉ đến đây thôi được không? Thăng Am huynh hãy tha cho ta đi.

Dương Thận cuối cùng cũng cất tiếng cười lớn, tựa như đã dẹp bỏ tất cả gánh nặng trong lòng, có một cảm giác hân hoan giống như siêu thoát, cũng không ép Đoàn Phi đấu thơ nữa. Đoàn Phi rốt cuộc thoát được một kiếp, quay lại nghĩ sau lưng mình mồ hôi đã ướt sũng cả rồi.