Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 70: Trả thù




Cơn gió miễn cưỡng thổi tới từ đầu phố bên kia, quét qua những lá ngô đồng rụng trên mặt đất lát đá đỏ, những phiến là vàng óng ánh tà tà bay đến từ nền trời trong xanh. Từ lầu 60 nhìn xuống bầu trời thu trên công viên trung tâm, từng mảng lá phong lớn, lốm đốm sắc đỏ, thiêu đốt cả một góc đường, hợp cùng lá ngô đồng vàng óng ả và từng bụi cây xanh biếc không biết tên, từng sắc thái mãnh liệt đối lập nhau khiến cho người mê muội nhưng lại có cảm giác không chân thật.

Anh ngủ mê suốt ngày đã hơn phân nửa mùa hè, cảm giác như thơi gian đã ngừng lại nơi đây, dù cho đã hơn hai tháng, loại cảm giác không chân thật này vẫn mãnh liệt như vậy, bởi vì lúc hôn mê phải thông ống thở vào yết hầu nên từ mở to mắt ra hay là mở miệng nói chuyện anh đều phải tập suốt hơn một tháng, chưa từng bao giờ cảm thấy nói chuyện liên tục đối với anh lại là một điều xa xỉ. Lúc vừa tỉnh lại, anh không tỏ ra nhận ra ai, dù cho là lão Lý hay Kelvin tới anh cũng giữ một vẻ mặt hờ hững, một bộ phận trí nhớ bị đông lại trong đầu, nhưng vẫn biết rất rõ cô không có ở bên cạnh mình. Nhưng mà khi anh đằng đẵng buồn chán chìm trong mộng, rõ ràng đã thấy hình bóng cô, mỗi ngày đều bận rộn vì anh, mỗi ngày đều cầu nguyện cho anh…nhưng mà, khi anh mệt mỏi mở đôi mắt ra thì mỗi ngày chỉ còn lại một mình mình, ngoại trừ lão Lý, y tá, bác sĩ,…không hề có cô.

Anh ngồi tựa vào đầu giường, thật ra tư thế như vậy cũng không gọi là ngồi, chỉ có thể là nằm ngửa, chiếc bàn gắn trên giường có đặt một bình thủy tinh không, cách đó không xa đặt một cái đĩa, trong đĩa là những hạt châu thủy tinh năm màu. Bỏ chính xác từng hạt châu này vào trong bình là bài huấn luyện phục hồi hàng ngày của anh, bởi vì thời gian hôn mê quá dài, dù cho liên tục mát xa, muốn tay chân khôi phục lại chức năng như trước ngoài trừ trị liệu phục hồi rườm rà như vậy thì không còn cách nào khác.

Bên ngoài có người gõ cửa, lão Lý đẩy cửa ra giẫm trên mặt thảm dày cẩn thận đi tới, nhìn về phía Vũ Chính trên giường bệnh, sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng mà lại không giống như tro tàn thiếu sức sống như trước nữa, nhẹ nhàng thở ra một hơi, cười nói: “Woa, xem ra mấy ngày nay phục hồi không tệ lắm nhỉ?” Vẫn là dáng vẻ không tim không phổi.

“Cậu còn không biết xấu hổ mà nói ra…” Vũ Chính cũng chẳng thèm liếc nhìn anh ta, tiếp tục dùng tay phải không quá linh hoạt cầm lấy những hạt châu kia, ngón tay thon dài hơi có vẻ cứng ngắc, thật ra phải vất vả lắm mới lấy được một hạt, chậm rãi vươn tay về phía bình thủy tinh. Nhưng không ngờ nửa đường lại rơi xuống, rớt vào trên mặt thảm, trong ánh mắt của anh hiện lên một vẻ bất đắc dĩ cùng thất bại, nhưng trong nháy mắt ánh mắt lại khôi phục lại bình thường.

“Cái này cũng không thể trách tôi được, cậu hôn mê hơn hai tháng, cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh, bình thường vô cùng, bất kể Dư Chân có ở bên cạnh thêm mắm thêm muối thế nào cũng không thể thay đổi được cô ấy, ai mà biết được trước khi cậu vừa mở mắt ra thì cô ấy đã bay về Giang Lâm chứ?” Thật ra nghĩ cũng biết, Lâm Hinh Ý sao có thể dễ dàng tha thứ việc Vũ Chính kí tên vào đơn ly hôn chứ? Đôi khi chôn giấu càng sâu thì lúc bộc phát lại càng khủng bố, phụ nữ mà…

Lúc lão Lý ngồi xổm xuống nhặt hạt châu trên mặt thảm lên, Vũ Chính nhìn thấy tờ báo anh ta cầm phía sau lưng, nhướng mày hỏi: “Đó là cái gì?”

Động tác của lão Lý trở nên cứng ngắc, thật ra cái này vốn chính muốn cầm đến cho cậu ta xem, nhưng mà lúc vừa bước vào đã hối hận, nhìn thấy cậu ta nói cũng phải thở gấp, “tin tức”như vậy làm sao cậu ta chịu nổi?

Vũ Chính nhìn thấy anh ta né tránh lời anh nói, dùng bàn tay trái đã sử dụng tốt cầm lấy điều khiển từ xa trên bàn, chỉ về phía chiếc TV LCD cực lớn nhấn một cái, “Cậu muốn nói cái này sao…” giọng nói không mang theo một chút tình cảm.

Trên màn hình, Hinh Ý cằm đầy, cổ thon dài, bờ vai mĩ nhân trơn mượt, khuôn ngực vừa phải, eo thon nhỏ tinh tế, cặp mông hơi cong lên…nghiêng người, sườn xám xẻ cao, trở thành một người phụ nữ Trung Quốc ưu nhã, vẻ tinh tế, vũ mị cùng gợi cảm đều được phô bày hết sức tinh tế, dường như đang dùng một loại phương thức hàm súc nhất, chiếc sườn xám chuyển động giữa dòng người dịu dàng ung dung. Dáng vẻ phục tùng cười yếu ớt, một loại xinh đẹp thanh tao không thể nắm lấy hút hồn người. Lão Lý thừa nhận, bỏ qua Lưu Dư Chân đứng bên cạnh mà cô đang khoác tay thì hình ảnh này quả thật phi thường xinh đẹp.

“Cậu…cậu không tức giận sao?” Lão Lý cẩn cẩn thận thận để không chạm đến cơn lôi đình của anh, thật ra còn có thể trách ai đây, cũng chính bản thân anh dẫn sói vào nhà ngầm đồng ý cho người ta đi quyền rũ bà xã mình thôi. Từ chuyện này nhìn lại, có thể rút ra một kết luận, Giang Vũ Chính dù có thông minh thế nào, dù cho không ai có thể bì nổi cũng sẽ có lúc hồ đồ ngớ ngẩn.

Vũ Chính vẫn bình tĩnh như vậy, “Trong công nghiệp cạnh tranh càng cao thì không phải càng có lợi cho sự phát triển sản xuất sao?”

“Giọng điệu của cậu cứng rắn nhỉ, xem ra lại sắp có trò hay để xem rồi!” Lý Tử Ngôn nhìn Vũ Chính cúi đầu không nói, âm thầm cười trộm, nếu như cái thế giới này thật sự có người có thể trị được Giang Vũ Chính, người này không phải Lâm Hinh Ý thì còn ai vào đây? Tuy từ khi anh cậu ta tỉnh lại đến giờ cô ấy vẫn chưa thèm liếc nhìn lấy một cái nhưng ngẫm lại cô ấy là loại phụ nữ gì nha, mỗi ngày Giang Vũ Chính nháy mắt bao nhiêu lần đều sẽ có số liệu lập tức truyền đến Giang Lâm cho cô ấy, hơn nữa hình như còn lệnh cho bệnh viện trong lúc phục hồi không được cho cậu ta rời đi nửa bước. Giang Vũ Chính có muốn không để ý đến sống chết chạy về tìm cô ấy cũng không có cửa, chỉ có thể cách cả một đại dương nhìn ảnh chụp của cô ấy cùng Lưu Dư Chân mỗi ngày anh anh em em được đăng báo thôi. Thật ra từ đáy lòng anh rất bội phục cô, anh không phải không nghĩ tới cô sẽ tức giận, chỉ là dùng cách này để trả thù Vũ Chính thì…

Mà cũng chỉ có tên nhóc Lưu Dư Chân quá ngốc mới cho là mình có cơ hội, xem ra chiến tranh giữa ba người này sẽ nhanh chóng nổi lên. Cái khoảng trời thu Giang Lâm kia có muốn nghĩ cũng đừng nghĩ sẽ được bình an.

“Thật sự nhẫn tâm để một mình cậu ta ở Mĩ sao?” Giọng nói của Hiểu Văn truyền đến từ trong điện thoại, mang theo một chút ý cười, hai người này thật đúng là oan gia kiếp trước mà, sóng gió dồn dập.

“Ai bảo anh ta làm ra chuyện như vậy chứ? Đổi lại là chị, chị có tức giận không?” Hinh Ý đứng từ lầu 75 Giang Lâm nhìn thành phố phồn hoa, cắn răng hung dữ nói.

“Đúng, Giang Vũ Chính ơi, Giang Vũ Chính, thông minh một đời lại hồ đồ nhất thời nha, không để cho Hinh Ý của chúng ta thành quả phụ ngược lại thành bị chồng ruồng bỏ…” giọng điệu trêu tức rõ ràng như vậy.

“Chị trêu tức em thì cảm thấy vui vẻ vậy sao…” Hinh Ý chỉ thấy tức, mỗi người đều đem cô ra chê cười, tuy người biết chuyện này cũng không nhiều lắm.

“Còn nữa, rốt cuộc em và Lưu Dư Chân đã xảy ra chuyện gì? Không phải em thật sự dùng anh ta để trêu tức Giang Vũ Chính đấy chứ?”

“Chuyện này tự em sẽ biết chừng mực, hơn nữa em và Dư Chân cũng chỉ là bạn bè mà thôi, bạn bè thân thiết.” Cô nhìn vào một đống email từ bệnh viện bên Mĩ trên màn hình.

“Này, đến lúc đó ông xã của em không trở lại thì đừng có mà tới tìm chị khóc lóc đấy! Chị cũng không muốn bị chìm trong cơn đại hồng thủy này của người hai đâu!” Rõ ràng chính mình đau lòng cho Giang Vũ Chính muốn chết lại còn làm ra vẻ không thèm quan tâm, đến lúc cậu ta đau ở đâu đớn ở đâu còn không phải chỉ có em đau lòng thôi sao, Lâm Hinh Ý, em còn chưa thấy qua sự lợi hại của cậu ta sao?

“Trước hết chị cứ lo mà chú ý đến chuyện của ông xã chị đi!” Cô thẳng thừng cúp máy, đầu dây bên kia Hiểu Văn cười điên cuồng.

Đèn tường chiếu vào hành lang thật dài, lá cây bên đường đã bay mất, một chiếc đèn chụp rớt bên cạnh một cái cây trơ trụi, tiêu điều thưa thớt đến đáng thương, cô đảo đầu xe dừng ở trước gara, theo thói quen ngẩng đầu lên nhìn thư phòng, đèn không sáng. Sau khi quản gia gọi điện thoại nói anh đã trở về, cô lùi lại tất cả cuộc họp đầu tiên. Cô liều mạng tự nói với mình cô vẫn còn đang chiến tranh lạnh với anh tuy không có cách nào để ngừng nghĩ về anh dù chỉ một giây. Mỗi khi trời tối y tá bên kia đều gửi đến một bản báo cáo đầy đủ về quá trình hồi phục, nhưng mà không đủ chính là không đủ, có trời mới biết cô rất muốn nhìn thấy anh…nhưng mà cô lại không cam lòng, dựa vào cái gì lại bị anh xỏ mũi dẫn đi, anh dựa vào cái gì chứ?

Đứng trước cửa lớn hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh rồi mở cửa ra, quản gia ra chào, cô ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn ông ấy quay đầu đúng ngay về phía ông ta hỏi: “Anh ấy ở đâu?”

“Vừa về đến nhà đã về phòng nghỉ ngơi…” không đợi quản gia nói cho hết lời, cô đã trầm giọng nói: “Ai cho anh ta vào phòng tôi ngủ.” Quả gia nhìn thấy cô ủ dột như sắp khóc, không dám nói một câu. Từ khi phu nhân từ Mĩ trở về thì không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là…

Dẫm trên bậc thang bằng gỗ, cô không biết mình đang mang tâm tình gì, tức giận, hay là vui vẻ? Từ thời khắc anh tỉnh lại cô đã không hề liếc nhìn anh, cho dù là tức giận cũng không thể đánh đuổi đi sự lo lắng cùng mong nhớ trong đáy lòng. Có thể cô như thế nào cũng không thể thừa nhận mình giống như một đứa trẻ vậy, lúc trước anh nói một câu không ly hôn thì có thể kéo cô về bên cạnh anh, nhưng một tờ giấy ly hôn của anh lại đuổi cô ra khỏi cuộc đời anh. Cô giận chính mình không có sức đấu tranh như vậy, để mặc cho anh cần thì anh cứ lấy.

Ngọn đèn trong phòng vẫn nhu hòa như vậy, thói quen của anh, cho dù chỉ có một mình cô ở đây cũng chưa từng thay đổi nó, nhưng mà sao anh lại tàn nhẫn như vậy, nói bỏ cô sang một bên là bỏ.

“Giang Vũ Chính, anh đi ra ngoài cho tôi…” Giọng nói của cô không lớn nhưng ánh mắt lại đỏ bừng, làm thế nào cũng không thể khiến cho mình bình tĩnh lại.

Người ngủ trên giường không chút động tĩnh nào, dường như thật sự không hề nghe thấy.

Đi đến bên giường nắm cô tay anh kéo đi, lúc sờ đến cổ tay anh, đau lòng đã vượt qua hết thảy, một người đàn ông lớn như vậy mà cổ tay lại gầy đến nỗi không có một chút thịt nào, nắm trong tay mà nhẹ bổng. Cho dù trong lòng cô đang cất một bụng tức giận nhưng giờ phút này cũng đã biết mất không còn tăm hơi.

Người ngủ trên giường không biết khẽ lẩm bẩm câu gì đó, giật giật nửa người trên chết lặng, lại mê man ngủ. Cô nhìn thấy tư thế ngủ không được tự nhiên của anh, cẩn thận tỉ mỉ nâng eo của anh lên, nhẹ nhàng giúp anh xoay người, lại cầm qua một cái gối mềm chặn lên lưng anh. Ngồi trên mép giường nhìn người hai tháng qua không gặp, cảm giác giống như có rất nhiều thứ tích tụ trong lòng muốn đào bới ra tất cả, không còn chỗ nào để che giấu, lẩn trốn.

Đầu ngón tay nghịch lướt qua vết thương chỗ yết hầu bị thông ống thở, vết thương đã đóng vảy, nương theo ngọn đèn mờ nhạt nhìn lại đã mờ đi rất nhiều nhưng làm sao có thể xóa đi những đau đớn kia?

Ngoài cửa truyền đến tiếng động, cô lập tức đứng lên, ánh mắt giấu đi tất cả tình cảm, lấy lại vẻ ngoài bình tĩnh. Y tá riêng đứng ngoài cửa, Jane. Jane là hộ lý chăm sóc cho anh từ khi ở Mĩ, lần này hẳn là cùng hộ công Daniel trở về.

Cô nhìn thấy trên tay Jane cầm tinh dầu mát xa, kinh ngạc hỏi: “Làm sao vậy?” Trong tình huống bình thường, không phải đặc biệt không thoải mái thì anh sẽ không để cho người khác giúp anh mát xa.

“Từ sau khi Giang tiên sinh hôn mê tỉnh lại, bởi vì lượng hoạt động mỗi ngày có hạn, thần kinh phần eo không vận động nên vô cùng yếu, thường thì nửa đêm đau đến mức không thể nào ngủ được, nhưng mà thuốc giảm đau se ảnh hưởng đến nhận thức, mỗi ngày sau khi ngài ây tỉnh lại bác sĩ đều kiểm tra nhận thức cho ngài ấy…cài này cũng là một trong những tiêu chuẩn quan trọng để cân nhắc xem ngài ấy có được xuất viện không, ngài ấy vì để được nhanh chóng xuất viện nên chỉ có thể nhịn không uống thuốc giảm đau…bình thường trong tình huống này chúng tôi đành phải chọn phương pháp trị liệu phù hợp để giảm bớt đau đớn cho ngài ấy. Trên đường trở về từ Mĩ bởi vì gặp thời tiết xấu, máy bay xóc nảy gay gắt, thiếu chút nữa đã làm cho ngài ấy bị co giật. Cho nên phải cho ngài ấy uống thuốc chống co giật, sau khi trở về đã nói qua với bác sĩ riêng, vì để tránh khả năng nửa đêm bị co giật nên phải giúp ngài ấy mát xa toàn thân….” Jane là người Mĩ gốc Hoa, tiếng Trung cũng khá lưu loát, nhưng mà khẩu âm vẫn rất nặng. Lúc Giang Vũ Chính hôn mê vẫn luôn là cô và hộ công Daniel chăm sóc anh, tuy không biết hai vợ chồng Giang Vũ Chính xảy ra chuyện gì nhưng dù cho là ai cũng đều phát hiện ra có điểm không ổn. Sau khi nói xong chỉ lẳng lặng nhìn Hinh Ý, không lên tiếng nữa.

Mắt Hinh Ý nhìn tinh dầu trong tay cô, nhẹ nhàng thở dài, nhận lấy chai dầu nói: “Để đó cho tôi đi.”

Trong gian phòng trống rỗng, ngọn đèn bàn lập lòe chiếu vào khuôn mặt tái nhợt không chút máu của anh, khuôn mặt bởi vì gầy mà càng thêm anh tuấn cùng mạnh mẽ. Tay cô tràn đầy tinh dầu, tản ra một hương thơm thấm vào ruột gan, nhẹ nhàng mát xa tấm lưng cùng cơ thể cứng ngắc của anh, thật ra cũng chẳng gọi là cở thể, bởi vì gầy nên tay nhấn xuống cảm giác như chỉ còn lại một bộ xương, xúc cảm tuyệt đối không tốt chút nào, nhưng mà cô lại rất yêu thích. Xương sống có một vết sẹo thật dài, chính vết sẹo chỗ này đã làm cho phần eo của anh hoàn toàn mất đi tri giác.

Cô cảm thấy nước mắt đã rưng rưng, cắn chặt môi, lực trên bàn tay vẫn cực kì nhẹ, nghiêng người nằm xuống bên cạnh anh, ôm lấy eo của anh, ôm lấy bụng nhỏ của anh, trong chốc lát, chân của cô nhẹ nhàng quấn lấy hai chân lạnh buốt lại còn thon gầy của anh, vuốt ve, muốn đem nhiệt độ của mình truyền đến trên người anh.

Cô không biết đã bao lâu không ôm anh như vậy, cô đã từng cho rằng không còn cơ hội nữa. Mặc kệ trong lòng có tức giận đến đâu, giờ khắc này, cô thầm muốn ôm chặt anh như vậy, dán sát vào lưng anh, cảm thụ nhiệt độ cùng mùi hương cơ thể anh, mùi hương chỉ thuộc về cô. Cô chỉ cần được ôm anh là tốt rồi, thật sự, để cho cô có được sự ấm áp trong chốc lát của anh, làm cho cô giảm bớt nỗi nhớ nhung đè nén hai tháng nay, làm cho cô khôi phục lại khí lực để ngày mai đối mặt với anh, làm cho cô có thể tiếp tục xem nhẹ sự yếu ớt của anh mà đối kháng anh…

Nhưng mà, Lâm Hinh Ý đã quấn lấy Giang Vũ Chính thì thật sự chỉ là một lát thôi sao? Hãy cứ để cho chúng ta tin tưởng, Tomorrow is another day. (Ngày mai lại là một ngày mới)