Tung Hoành Tứ Hải

Chương 36: 36: Muốn Mãi Ở Bên Cạnh Tôi Không





EDIT:hyaya05
Tối hôm đó Diêu Châu nói với dì Anh không cần làm bữa tối, sau khi trả lời Lâm Ân hắn gọi điện về nhà bảo dì Anh sắp xếp một chút cho bữa tối.
Diêu Châu về nhà vào đầu giờ chiều, đưa Lâm Ân đến trường bắn dưới chân núi tập bắn trong một giờ, khi trở về biệt thự, Lâm Ân phát hiện một chiếc xe giao đồ ăn của một khách sạn cao cấp đang đậu ở sân trước.
Lâm Ân có chút bối rối, tựa người vào cửa sổ xe khách, quay đầu hỏi Diêu Châu: "Tối nay có tiệc tối sao?"
Cậu tưởng Diêu Châu chiêu đãi khách tại nhà nên đã đặt đồ ăn và dịch vụ tận nhà từ khách sạn.
Diêu Châu dừng xe, nới lỏng dây an toàn, nghiêng người về phía ghế phụ, ôm Lâm Ân từ phía sau: "Chỉ có tôi và em thôi."
Cửa sổ ghế hạ xuống, Lâm Ân đột nhiên bị Diêu Châu ôm vào lòng, nhỏ giọng nói" dừng lại" sau đó cậu cảm giác tay của Diêu Châu thò vào bên trong áo len.
Nhưng Diêu Châu không quản này đó, đầu tiên là hôn môi Lâm Ân vành tai, rồi sau đó nâng cằm cậu, ở lái xe cửa sổ trong xe cùng cậu hôn nửa phút.
Khi Lâm Ân bước vào phòng, chân có chút nhũn cậu đã rất cố gắng để tỏ ra bình thường.
Cậu cùng Diêu Châu bước vào nhà, nhìn thấy ba người mặc đồng phục đầu bếp và bồi bàn đang bận rộn dọn bàn và bày biện món ăn.
"Tại sao...!bữa tối lại hoành tráng như vậy?" Lâm Ân hỏi với vẻ mặt khó hiểu.
Diêu Châu thản nhiên giải thích: "Đêm qua tiểu thiếu gia ở quận 20 rất có mặt mũi, thật đáng ăn mừng." Nói xong, hắn xoa đầu Lâm Ân, không ngờ lại nhìn thấy Lâm Ân mỉm cười.
  Nụ cười phát ra từ trong mắt Lâm Ân, nó chân thành và là một loại hạnh phúc thuần khiết.
  Lâm Ân cũng không lập tức cùng Diêu Châu ăn cơm, mà là lên lầu tắm rửa, thay một bộ trang phục lịch sự hơn, sau đó xuống lầu đi đến trước mặt Diêu Châu nói rằng hắn đã chờ đã lâu.
  So với lần đầu tiên họ gặp nhau trong một buổi hẹn hò giấu mặt, Lâm Ân đã thay đổi rất nhiều trong vài tháng qua.
  Mặc dù phần lớn thời gian cậu vẫn mặc quần áo giống học sinh hơn, nhưng thỉnh thoảng sửa sang có thể mang lại cho người ta cảm giác tao nhã.
  Bữa ăn kéo dài hơn thường lệ và không khí rất hòa hợp.

Trong bữa tối, người phục vụ mở hai chai rượu, rượu vang đỏ dùng với sườn cừu, rượu trắng dùng với hải sản, nói chung có thể chọn một.
  Diêu Châu không có mời Lâm Ân uống rượu, mà là Lâm Ân chủ động mời một ly rượu vang đỏ, uống xong nói cũng muốn thử rượu trắng.

  Tâm tình cậu rất tốt, sờ vào ly của Diêu Châu mấy cái, nói "Chúc mừng", nói đồ ăn rất ngon, khóe mắt khi nói có chút ửng hồng.

Không biết là do rượu hay do nguyên nhân nào khác.
  Diêu Châu từ trên bàn nhìn cậu, cảm thấy Lâm Ân quả thực là người dễ hài lòng.

Chỉ một bữa tối thôi cũng có thể khiến cậu vui vẻ đến thế, còn rất cẩn thận mà đi thay quần áo.
  Đêm đó Lâm Ân uống hơi nhiều, Diêu Châu cũng không ngăn cản.
  Bữa tối gần xong, Lâm Ân bảo người phục vụ mang một ly nước soda, cậu chậm rãi uống, tay còn lại đặt lên trán, ánh nến leo lắt, cậu nói với Diêu Châu: "Mặc dù tôi không mang theo máy ảnh, nhưng tôi lại có một bức ảnh hoàn hảo nhất trong đầu."
  Cậu gõ nhẹ vào một bên trán bằng những ngón tay gầy gò trắng trẻo: "sử dụng máy ảnh full-frame 35mm với tiêu cự ống kính 85mm và khẩu độ F2.8 để đạt được độ sâu trường ảnh rộng hơn mà không cần dùng mắt người để lấy nét..."
Lâm Ân có lẽ đã say và nói một số thuật ngữ nhiếp ảnh mà Diêu Châu không hiểu lắm.
Diêu Châu cũng không có ngắt lời cậu, khoanh tay ngồi vào ghế ăn, nghe cậu miêu tả bức ảnh không tồn tại, dần dần mỉm cười.
  Lâm Ân chưa kịp nói xong thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

Trong nhà có một màn hình video kết nối với camera giám sát ngoài cửa, Diêu Châu nhìn thấy trên màn hình xuất hiện bóng dáng Cao Trạch, đứng dậy nói với người phục vụ bên cạnh: "Đừng cho cậu ấy thêm rượu nữa, đợi cậu ấy uống xong cốc nước này liền đưa cậu ấy lên lầu nghỉ ngơi."
  Sau đó Diêu Châu đi tới mở cửa cho Cao Trạch, Cao Trạch đến gặp Diêu Châu để nói chuyện về Lance.

Diêu Châu hỏi hắn có muốn vào nói chuyện không, Cao Trạch đưa cho Diêu Châu một điếu thuốc, nói chỉ nói vài câu, nói chuyện xong sẽ dừng lại ở cửa rồi rời đi.
  Thế là hai người đứng dưới ánh đèn hiên nhà mỗi người hút một điếu thuốc.

Đứng một lát, ước chừng mười lăm phút, Cao Trạch lái xe rời đi, Diêu Châu trở vào trong nhà.

  Trong nhà ăn, dì Anh đang dặn dò nhân viên nhà hàng thu dọn đồ đạc, Diêu Châu đi thẳng lên tầng hai, đi vào phòng ngủ chính.
  Lâm Ân ngồi ở mép giường, hai tay ôm mép giường, hơi cúi đầu, cởi áo vest bên ngoài áo, đặt lên chiếc ghế bành bên cạnh.
  Phòng ngủ chính chỉ bật một chiếc đèn ngủ, ánh sáng mờ ảo và dịu nhẹ.
  Diêu Châu đến gần Lâm Ân, Lâm Ân nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn Diêu Châu, mỉm cười nói: "Hình như tôi uống hơi nhiều rồi."
  Diêu Châu đút một tay vào túi quần, tay kia đưa ra gạt tóc Lâm Ân trên trán cậu.
  Rượu tiếp thêm dũng khí cho Lâm Ân, cậu nắm lấy bàn tay đang đưa ra của Diêu Châu, không những không buông ra mà còn đặt lòng bàn tay lên má anh nói: "Má em nóng lắm phải không?"
  Những nụ hôn và ôm sau đó có vẻ tự nhiên.
  Diêu Châu vừa hôn Lâm Ân vừa cởi cúc áo, dùng lòng bàn tay cảm nhận được thân thể Lâm Ân có chút run rẩy.
  Trước kia, Diêu Châu việc gì cũng là người dẫn đầu, nhưng lần này hắn hiếm khi dỗ dành Lâm Ân chủ động.
  Khi Lâm Ân nắm lấy vai Diêu Châu và từ từ dâng mình, Alpha giữ cậu lại với một lực không thể từ chối và đột nhiên hỏi cậu trong tiếng nức nở và thút thít: "Em có muốn ở bên tôi mọi lúc không?"
  Lâm Ân nhanh chóng nói: " muốn" gần như không chút do dự.

Đầu cúi thấp, lông mi vùi trong bóng tối, môi hơi mấp máy, tạo cho cậu một khí chất nhẫn nại và khoan dung, mặc dù đã nói ra điều gì đó trong lòng nhưng vẫn không quên gật đầu.
  Niềm vui đau đớn tích tụ nhanh chóng, Lâm Ân nhanh chóng không có thời gian để suy nghĩ lý do câu hỏi của Diêu Châu.

Cậu chìm đắm trong ảo tưởng về tình yêu mà Diêu Châu trao cho mình, say mê gọi tên đối phương, trao thân không chút dè dặt.
  Đợi mọi chuyện xong xuôi, Lâm Ân nằm trong lòng Diêu Châu, tóc bên trán hơi ướt, vết đỏ trên môi còn chưa phai.
  Diêu Châu một tay ôm cậu, tay kia kéo chăn lông cừu đắp cho hai người.
  Về sau Lâm Ân luôn rất im lặng, đồng thời cũng có chút thèm cái ôm của Diêu Châu.


Chỉ cần Diêu Châu để tay sau gáy một hai phút là cậu sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
  Diêu Châu dùng đầu ngón tay chạm vào má cậu, nhỏ giọng đánh thức cậu dậy, sau đó nói với cậu: "Tôi đã hẹn với bác sĩ, hai ngày nữa sẽ cùng nhau đến bệnh viện kiểm tra."
Lâm Ân bối rối khoảng mười giây, Diêu Châu không nói gì nữa, chỉ chờ cậu tỉnh lại.
"...bệnh viện?" Lâm Ân bắt được từ khóa, mở mắt nhìn Diêu Châu, "Tại sao phải đi bệnh viện?"
  Diêu Châu rút tay ra một chút, đặt lòng bàn tay lên gáy Lâm Ân, xoa xoa các tuyến rồi nói: "Khi chúng ta làm vậy, nhiệt độ các tuyến của em rất cao, chính em cũng cảm nhận được sao?"
  Lâm Ân sửng sốt trong chốc lát, quả thực hơn một tháng trước, cậu thỉnh thoảng cảm thấy sau gáy hơi đau.

Vốn dĩ cậu định đợi đến khi phẫu thuật kiểm tra lại tuyến một năm rồi mới đi kiểm tra, nhưng không ngờ Diêu Châu lại phát hiện ra.
  Lâm Ân nói "Ừ" rồi nói: "Tôi sẽ tự đi.

Có thể chỉ bị viêm một chút thôi, không cần lãng phí thời gian của anh đâu."
  Cánh tay đã rút ra của Diêu Châu lại vòng qua cổ Lâm Ân, ôm lấy cậu trong tư thế mà Lâm Ân yêu thích.
  "Tôi rảnh được nửa ngày rồi." Diêu Châu không có ý thảo luận chuyện này quá nhiều, nhưng giọng điệu cũng không tùy tiện, "Cuộc hẹn là vào chiều thứ Năm, cậu học online xong sẽ đi ngay."
  Mặt Lâm Ân áp vào mặt trong cổ tay Diêu Châu, cảm nhận được mạch đập dưới da, đồng thời còn ngửi thấy mùi pheromone giống cây bách còn sót lại.
  Lâm Ân không còn nhất quyết muốn đến bệnh viện nữa.

Lần trước cậu một mình đến bệnh viện kiểm tra nhiều lần do tuyến phân hóa chậm, cảm giác cô đơn vẫn còn rõ ràng trong ký ức, nhưng lần này có Diêu Châu đi cùng, Lâm Ân thậm chí còn rất mong chờ ngày thứ Năm đến.
  -
  Sau khoảng 20 phút chụp CT, Lâm Ân được đưa vào khu riêng để chờ kết quả.
  Diêu Châu đưa cậu đến một bệnh viện tư nhân có môi trường tốt.

Không có nhiều bệnh nhân đến đây điều trị, các bác sĩ và y tá đều rất lịch sự.

  Lâm Ân đợi trong phòng không lâu, cậu nhìn thấy hai bóng người xuất hiện bên ngoài cửa sổ phủ sương hướng ra hành lang.

Trong đó một người là Diêu Châu, người còn lại giống như bác sĩ Tần vừa mới khám cho Lâm Ân, thấp hơn Diêu Châu một cái đầu, cũng gầy hơn một chút.
  Diêu Châu và bác sĩ Tần dường như đang nói chuyện, Lâm Ân không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng khi thời gian trò chuyện trong hành lang ngày càng tăng, Lâm Ân dần dần có một cảm giác không ổn.
  Ước chừng bảy tám phút sau, Diêu Châu mở cửa bước vào trước.

Bác sĩ Tần cầm theo tờ chụp CT đi theo.
  Lâm Ân từ trên ghế đứng dậy, khẩn trương nhìn Diêu Châu.
  Diêu Châu đi tới trước mặt cậu, không chút do dự ôm cậu, ý bảo cậu ngồi xuống, sau đó cũng ngồi xuống một chiếc ghế khác, nói với Lâm Ân: "Bác sĩ Tần xem phim chụp CT, cho rằng đã có sự chẩn đoán sai trong quá trình kiểm tra do bệnh viện thực hiện."
  Lâm Ân chắp hai tay lại, đầu tiên nhìn Diêu Châu, nghe hắn nói về chẩn đoán sai, sau đó quay sang đi gặp bác sĩ.
  Bác sĩ Tần không cho Lâm Ân xem kết quả CT ngay mà thay vào đó, anh ta giải thích cho Lâm Ân một cách chuẩn bị rằng các tuyến của cậu có đặc điểm beta sai do phân hóa chậm, sau lần chụp CT này, có thể thấy rằng có sự tăng sản mô dưới da của các tuyến, triệu chứng ngứa ran mà Lâm Ân gặp phải gần đây cũng là do tăng sản.
  Sau đó, bác sĩ Tần đưa một số bản chụp CT mô tả tình hình rõ ràng hơn cho Lâm Ân, đồng thời hỏi ý kiến ​​​​của cậu một cách rõ ràng đầy thuyết phục: "Hiện tại, có vẻ như phương án điều trị tốt nhất là tăng cường chức năng của tuyến thông qua thuốc và phẫu thuật.

Sự phân hóa cơ thể sẽ giúp cậu trở thành một Omega thực sự.

Nếu cậu duy trì thân phận hiện tại của mình, điều đó sẽ gây ra rất nhiều bất tiện cho cuộc sống sau này của cậu."
  Bác sĩ Tần nói xong, nghiêng người về phía trước, chỉ vào mấy cái bóng trên máy chụp ảnh: "Sự tăng sản rất nghiêm trọng, cậu cần phải đưa ra quyết định càng sớm càng tốt."
  Lâm Ân hoàn toàn choáng váng, cậu chưa bao giờ nghĩ tới việc trở thành Omega, trong lòng đột nhiên trống rỗng, đầu tiên hắn nhìn mấy lần CT trong tay, sau đó lại nhìn Diêu Châu cầu cứu.
  Vẻ mặt của Alpha vẫn bình tĩnh như thường lệ, hắn vuốt v e lưng Lâm Ân và hỏi cậu: "Em có muốn nghe kế hoạch điều trị của bác sĩ không?"
Tuy nhiên, sau một hồi im lặng, Lâm Ân đã nói ra một điều khiến cả Diêu Châu và bác sĩ đều ngạc nhiên.

Cậu thanh âm rất thấp, nhưng không chút do dự nói: "Tôi muốn duy trì giới tính hiện tại, không muốn trở thành Omega.".