Tuổi Thanh Xuân

Chương 52: Đứa bé




Hai ngày sau, sau khi kiểm tra, bác sĩ đưa ra bản báo cáo.

Báo cáo có ghi, bởi vì tai nạn xe cộ, phần não Tống Hàng Hàng xuất hiện một khối máu bầm, khối máu chèn lên dây thần kinh thị giác, từ đó gây mù.

Hứa Nghiêu Thực lo lắng hỏi thăm bác sĩ về phương pháp chữa trị, lấy được kết luận: hiện tượng mù chỉ là tạm thời, khối máu có thể sẽ tự mình biến mất, cũng có thể sẽ tồn tại suốt đời, tỷ lệ là ngẫu nhiên, ai cũng không thể nói chính xác. Bởi vì khối máu nằm ở vị trí trọng yếu, tạm thời không có cách nào để phẫu thuật lấy nó ra.

Bác sĩ còn nói, bệnh nhân phải cẩn thận điều dưỡng, nếu không khối máu có thể sẽ trở nên lớn hơn, nghiêm trọng hơn còn có thể nguy hiểm đến an toàn tính mạng, dĩ nhiên, loại khả năng này cũng không lớn.

Nghe thấy câu nói cuối cùng của bác sĩ, trái tim Hứa Nghiêu Thực giống như ngừng đập, lòng bàn tay xuất hiện mồ hôi lạnh.

Anh khẽ lảo đảo, quay

người lại, trong lòng đều là vô hạn ảo não, một khắc kia, anh cảm thấy tất cả mọi lỗi lầm đều do anh gây ra.

Anh rất muốn ngẩng đầu hỏi ông trời, tại sao không thể cho anh một chút hạnh phúc, một chút ấm áp? Cho dù chuyện này là lỗi của anh, nhưng anh đã đánh đổi nhiều như vậy. Tại sao, còn trừng phạt anh như vậy.... Dùng cô để trừng phạt anh....

Nhưng bây giờ, anh chỉ có thể bù đắp lại, bù đắp lại thật tốt.

Mặc kệ là lỗi của ai, lỗi vẫn là lỗi.

Chuyện mang thai, Hứa Nghiêu Thực thử dò xét qua, chính Tống Hàng Hàng cũng không biết chuyện.

Vì vậy anh muốn lừa gạt cô mấy ngày, chờ tâm tình Tống Hàng Hàng khá ổn định mới nói cho cô biết, để cô quyết đinh nhưng sau đó lại sơ ý để cô nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và bác sĩ.

Một ngày kia, cô ngơ ngác ngồi trên giường bệnh thật lâu, anh lo lắng cho cô, an ủi cô, cô lại không nói câu nào.

Cô chỉ hơi nghiêng đầu, cặp mắt vô hồn, khuôn mặt không quay về phía anh, giống như lọt vào một thế giới khác, quên mất thể xác của mình.

Rất nhiều ngày, bọn họ không nói lại về đề tài này.

Anh cũng không biết quyết định trong lòng Tống Hàng Hàng, có lẽ bởi vì đứa bé này, trái lại cô càng có suy nghĩ theo chiều hướng tích cực.

Cô suy nghĩ rất nhiều, nhớ lại đêm hôm đó, cái đêm, đã đưa đứa bé tới.

-------------tuyến phân cách----------------

Đó là chuyện hơn một tháng trước, mùa hè kia, thật vất vả cô mới dành chút thời gian trở về nhà một chuyến.

Ngày đó, cô và Cố Ngự Lâm về trường cao trung Trường Thanh, thăm chủ nhiệm lớp - thầy giáo La, lúc trở lại lại gặp mưa to gió giật, một đường bùn lầy, cho nên bọn họ phải ở lại vùng ngoại ô, tùy tiện tìm một quán trọ qua đêm.

Chính là buổi tối hôm đó, lần đầu tiên của bọn họ, đã hình thành nên đứa bé này.

Là cô chủ động.

Một ngày kia, ngoài cửa sổ sấm sét vang dội, mặc dù là vùng ngoại ô, không ngờ cả một quán trọ nhỏ cũng đầy khách, chỉ có thể xếp cho hai người ở chung một phòng.

Nghe nói chỉ còn lại một phòng, Cố Ngự Lâm liền muốn đội mưa trở về, nhưng bấy giờ mưa quá lớn, đường thủy đi lúc sáng cũng dừng hoạt động, vì vậy cô nói không sao, nên anh yêu cầu bổ sung thêm một gian phòng trọ nội thất đơn sơ một giường xếp nhỏ và một chiếc chắn.

Đêm hôm đó, cô có thể nghe thấy am thanh lật người cách đó không xa của người bên cạnh, có thể nghe thấy hô hấp rối loạn của anh, còn có tiếng vang "kẽo kẹt kẽo kẹt" phát ra từ chiếc giường xếp.

Cô nhẹ nhàng đứng dậy muốn đi vòng qua, nhưng vẫn phát ra tiếng động, vì vậy anh nín thở, cho là mình đánh thức cô, cũng không dám tiếp tục lật người.

Cô đến gần cái giường xếp nhỏ, nhẹ nhàng vươn tay, cách tấm chăn đẩy lưng anh, "Cố Ngự Lâm, anh lên giường lớn ngủ đi, giường nhỏ không chắc chắn chút nào."

"Không, không cần." Lúc ấy tim của anh, chắc chắn đập rất nhanh, cho nên mới khiến giọng nói phát run như vậy...

Tống Hàng Hàng chợt nổi lên ý nghĩ tinh quái, bàn tay đặt ở trên chăn giống như một con rắn linh hoạt, nhanh chóng chui vào trong chăn của anh, thân thể anh chấn động mạnh, tay của cô liền theo vào theo ống tay áo của anh, mò tới cánh tay săn chắc.

"Cố Ngự Lâm, sao tay của anh lại ấm như vậy?" Cô đùa dai vuốt bắp thịt trên cánh tay anh, vừa khanh khách cười.

Ở đại học M, Cố Ngự Lâm vẫn thường xuyên chơi bóng rổ, đường cong bắp thịt trên tay, chậc chậc, thật khiến cô khen ngợi.

Dưới đêm trăng tối mịt, tròng mắt của anh đột nhiên thay đổi màu sắc, nhưng vẫn cẩn thận ức chế, trong gian phòng nho nhỏ chỉ nghe thấy tiếng thở dốc trầm thấp của anh.

Cô chợt cúi người xuống, ấn xuống trên trán anh một nụ hôn, dịu dàng, mềm mại, nóng bỏng, thoáng chốc vành tai của anh đã nóng lên.

Thân thể mềm mại đang nằm ngay phía trên anh, tóc của cô dịu dàng buông xuống dưới, nhẹ nhàng lướt qua hai gò má anh, lại thỉnh thoảng dao động trên khuôn mặt anh, loại ma sát tinh tế này, khiến anh vô cùng xao động.

"Em, em mau quay lại giường nằm ngủ đi." Anh không dám đẩy cô, chỉ có thể cẩn thận dịch dịch thân thể, cách xa cô một chút, tránh khỏi sự dịu dàng hấp dẫn khiến người ta hít thở không thông này.

"Em không muốn!

Lúc ấy, cô đã trả lời như vậy? Trong đêm khuya tối đen, cô chợt dũng khí mười phần, cô thích anh, thích anh đối tốt với mình, thích anh luôn luôn suy nghĩ vì mình, trong lòng còn có chút áy náy nho nhỏ, cảm động muốn bồi thường sự nhân nhượng lâu nay của anh.

"Đồ ngốc..." Cô mềm mại mở miệng, cảm giác khuôn mặt của mình cũng bắt đầu nóng lên, cặp môi nhẹ nhàng hạ xuống, đầu tiên là cái trán, sau đó cánh mũi, sau đó là đôi môi, sau đó.... Cô bắt đầu từ vị trí đã sớm nóng lên kia, từ từ trêu đùa.

Mà bàn tay còn lại, sớm dao động lên cơ bụng săn chắc của anh.

Con mắt thâm sâu cuối cùng cũng bùng cháy mạnh mẽ, tay của anh chợt đẩy chăn, ôm lấy hông cô, kéo cô xuống phía mình....

Ngày đó mưa sa gió giật, cũng như quán trọ nhỏ đầy khách, đều là ngoài ý muốn, nhưng làm chuyện đó cùng anh, không phải là chuyện ngoài ý muốn. Bởi vì cô đã sớm nhận định rằng, với anh, cô tự nguyện, sau đó cô cũng kịp thời dùng thuốc tránh thai khẩn cấp.

Nhưng đứa bé vẫn đã có, thay vì nói là ngoài ý muốn, không bằng nói là ông trời ân tứ.

Nếu như nói Cố Ngự Lâm còn trẻ, thì cô đã sớm trưởng thành, cô thầm tự giễu trong lòng, đã mấy chục tuổi đời rồi, cũng nên gánh vác trách nhiệm này thôi.

Có một đứa bé, không phải rất tốt sao? Mặc dù mắt mù, nhưng cũng không phải là cô không nuôi nổi.

Hơn nữa, như vậy, có lẽ cô cũng sẽ không còn lo lắng sẽ phải cô độc một mình nữa.

Đầu năm trước mua cổ phiếu, đã ủy thác cho Hứa Nghiêu Thực giúp cô bán ra toàn bộ trước ngày 26 tháng 10, khi giá cao nhất, cô vốn đã muốn rút lui phường thủ công “Nghệ tâm”, Hứa Nghiêu Thực lại kiên trì tự mình tới giúp cô xử lý.

Cái gì cô cũng có, chỉ là bạn trai lại bỏ chạy không giải thích được, vậy thì cô sẽ nuôi đứa bé này, nuôi đứa bé của anh.

Cô nguyện ý đặt tất cả tâm tư vào sinh mệnh nhỏ trong bụng, đó là tình yêu của cô, tình yêu bị cô đã bỏ lỡ, cô muốn đền bù.

Anh muốn đi, vậy cứ để cho anh đi đi, mặc kệ là lý do gì, tóm lại là mình có lỗi trước.

Nhưng cô cũng tin tưởng, có một ngày, anh sẽ trở về, anh sẽ giải thích.

Tất cả, tùy ngộ nhi an (*thích ứng trong mọi hoàn cảnh).

Tối, gió đêm lướt qua lá cây tạo âm thanh rì rào, nửa vầng trăng xuất hiện nơi chân trời mờ tối, treo trên ngọn cây, chiếu sáng cảnh vật trong phòng bệnh.

Cô cảm thấy gió đang ca hát, còn có ánh trăng mát mẻ lướt trên bàn tay, chóp mũi có thể ngửi thấy mùi cỏ cây thơm ngát. Không có thị lực, dường như những giác quan khác trở nên nhạy cảm hơn.

Cô nghiêng tai ngồi bên giường, yên lặng cảm nhận thế giới diệu kỳ này, toàn bộ mái tóc được vén sang một bên, lộ ra cái trán trơn bóng.

Đâu đó truyền đến âm thanh chim tước chiếp chiếp, trong đêm trăng yên tĩnh, lại khiến cô liên tưởng đến sinh mệnh kì diệu kia.

Khóe miệng chậm rãi nâng lên, tạo nên nụ cười mà cô chưa hề phát giác.

Giống như có gì đó, một khắc kia, ở trong cơ thể cô, nảy mầm, sinh trưởng thành một đứa bé.

Thởi điểm Hứa Nghiêu Thực bước vào phòng bệnh, đã thấy một cảnh tượng như vậy.

Cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp động lòng người, lắng nghe dưới ánh trăng, giống như một bức tranh xinh đẹp nhất.

Anh sững sỡ, cảm xúc trong lòng một lần nữa bị dao động.

Đây là Tống Hàng Hàng bất đồng với trước kia, một Tống Hàng Hàng anh không quá quen thuộc.

Gió thổi vào cửa phòng, ma sát với nền đất, phát ra âm thanh thật nhỏ, cùng bước chân của anh.

Chỉ thấy Tống Hàng Hàng nghiêng tai về phương hướng cửa phòng, nơi anh đang đứng, dừng lại ba giây, sau đó quay đầu lại, nở nụ cười nhẹ ngọt ngào, “Hứa Nghiêu Thực?”

“Khụ khụ!” Anh che giấu cảm xúc, khẽ ho hai tiếng, “Là anh.”

“Hôm nay anh lại mang đồ tốt gì cho em vậy?”

Anh kinh ngạc bởi nụ cười cùng giọng nói của cô, vì vậy ngữ điệu cũng buông lỏng xuống.

“Sườn heo! Sườn heo nấu hạt sen, ở cửa Đông Đại học A, là một trong những món em thích nhất.”

Anh ngồi vào bên cạnh cô, cẩn thận mở bình giữa nhiệt ra, múc một muỗng cháo, nhẹ nhàng thổi nguội, đưa tới bờ môi cô, “Nhân lúc còn nóng hãy ăn đi.”

“Được.” Cô khéo léo há miệng, nuốt xuống, sau đó ngẩng đầu nói: “Hứa Nghiêu Thực, ngày mai anh có thể mang tới cho em món cá hấp Phù Dung Cư được không?”

Dừng một chút, cô nói tiếp, “Em nghe nói cái đó có thể an thai.”

Cái thìa anh giơ dừng lại giữa không trung, một hồi lâu mới mở miệng, “... Em quyết định?”

“Ừ. Quyết định.”

“Tốt.” Anh yên lặng mỉm cười, lại múc một muỗng cháo, “Ăn đi, nhanh nguội.”

“Ừ, ăn ngon.”

Một chén to sườn nấu hạt sen, không ngờ cô ăn hết, cuối cùng còn cười nói với anh: “Không đủ ăn, sợ rằng lần sau phải mua hai chén rồi, ha ha.”

“Ừ, Đúng vậy...” Anh phối hợp cười cười.

Lần sau, chỉ sợ phải đưa phân lượng hai người rồi...

Tống Hàng Hàng nhận lấy khăn giấy trên tay anh, lau miệng, còn nói: “Hứa Nghiêu Thực, chuyện đã như vậy, em cũng không muốn tiếp tực nghỉ phép nữa, anh giúp em làm thủ tục nghỉ học,được chứ?”

Anh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô, sau đó chợt phát hiện mình rất ngốc, căn bản cô không nhìn thấy anh, bày ra vẻ mặt này, còn có ý nghĩa gì?

“Được.” Anh nói, sau đó cúi đầu xuống lặng lẽ gọt quả táo trên tay.

Cô gái mù nở nụ cười rạng rỡ, còn có một chàng trai đút cô ăn cháo, gọt trái cây, người đi ngang qua ngoài phòng bệnh nhìn thấy, cũng sẽ cảm thán cảnh tượng ấm áp tốt đẹp này.

Nhưng trước khi ra cửa, anh nghe thấy giọng nói của cô.

“Hứa Nghiêu Thực, anh đối với em thật tốt, anh làm anh trai của em nhé.”