Tướng Công Mạnh Mẽ Phu Lang Ngoan Ngoãn

Chương 139




Ngày hôm sau là Tết Hạ Nguyên, sáng sớm mọi người đều thức dậy, bao gồm Khang ca nhi và Tiểu Hổ đang ngáy ngủ cũng bị lôi ra khỏi ổ chăn, trang điểm chải chuốt, sau đó Điền Kim Tùng liền tới, hắn đến để ăn ké cơm sáng nhà Mạc Thiên Hàm, nhân tiện ngắm ké người, ai? Hương ca tử a!

Ăn xong cơm sáng, thừa dịp thời tiết còn mát liền đi dược đường của Lý đại phu, đón hai phu phu, cứ vậy mà một đoàn già trẻ đi ngoài thành hái lá ngải.

Thấy Hương ca tử nắm tay Tiểu Hổ muốn đi về phía kia hái một nhúm lá ngải, liền bị Điền Kim Tùng ngăn cản: "Đừng đi bên kia, bên kia có ao nước, cẩn thận kẻo tiểu Hổ rơi xuống."

"A? Cảm ơn Điền lão bản." Hương ca tử cười ngượng ngùng, nắm tiểu Hổ đi lên đường nhỏ, bỏ lại Điền Kim Tùng bị nụ cười của y mê choáng váng ở sau lưng.

Cười a!

Thật là đẹp mắt!

Điền lão bản lâng lâng.

Thu Nghiên thấy hành động giữa hai người liền kéo Mạc Thiên Hàm thì thầm: "Tướng công, Điền đại ca đây là muốn làm gì a? Dựa gần Hương ca tử như vậy làm gì?"

Làm gì? Muốn cùng người ta tương thân tương ái a!

"Điền lão bản thích Tiểu Hổ." Thấy Điền Kim Tùng lại đến gần thất bại, Mạc Thiên Hàm đều sốt ruột giùm hắn, ngươi cái đồ thương trường đắc ý tình trường thất ý, thật mất mặt!

"Nga, nhưng cũng phải cách Hương sư ca xa một chút, đều sắp dán lên luôn a!" Thu Nghiên không hài lòng, Hương sư ca của y là quả ca tử, còn mang theo Tiểu Hổ, có thể đừng để một góa hán tử như Điền Kim Tùng dựa gần như vậy được không?

"Cái kia, phu lang, chuyện này chúng ta về rồi hãy nói, bên kia có lá ngải kìa, chúng ta đi hái đi, treo một bó trong tiệm, trong nhà một bó, đúng rồi, trong tiệm của Điền Kim Tùng cũng treo một bó, phỏng chừng một bó không đủ, ít ra cũng hai ba bó."

Bên kia, Lý gia phu lang thì nhìn rõ sự thật hơn Thu Nghiên, kéo tay Lý đại phu, nhìn Điền Kim Tùng vây quanh bên người Hương ca tử, một bộ không có cửa chui vào, đặc biệt vui vẻ: "Ai ai, ngươi xem ai kia, có phải là coi trọng ca tử nhà người ta không?"

"Ai nha?" Lý đại phu không quá thân quen với Điền Kim Tùng, chỉ biết là hàng xóm của Mạc Thiên Hàm, cũng là một thương nhân.

"Liền cái kia, cái người mở tiền trang a!" Lý phu lang chỉ nửa ngày, Lý đại phu mới nhìn thấy Điền Kim Tùng: "Nga, là hắn a, nhìn qua không tồi."

"Chính là hắn năm trước tổ chức một hồi đại hội mai mối, kết quả cả nhà thúc thúc của Thu Nghiên bị lưu đày." Lý gia phu lang đặc biệt lành nghề với chuyện này.

Nhắc chuyện này, Lý đại phu liền biết, chuyện này đều ồn ào cả huyện thành đều biết, đặc biệt là những ca nhi không làm mai thành công, đều hận thấu xương Vu gia.

Đạp thanh xong, sau khi về huyện thành, mọi người liền hẹn đến tối liền đến nhà Mạc Thiên Hàm ăn bữa tiệc lớn mới cáo từ ai về nhà nấy, Mạc Thiên Hàm sợ Thu Nghiên sáng sớm liền đi theo mọi người ra ngoài đạp thanh làm cho chân dính hơi ấm không thoải máu, nên vừa về nhà liền cởi giày vớ cho y, lấy nước ấm rửa chân, mới để y nằm xuống ngủ nướng, dưỡng đủ tinh thần, đến tối ăn bữa tiệc lớn!

Nói là buổi tối, nhưng từ chiều đã bắt đầu, bởi vì buổi sáng ăn quá sớm nên Mạc Thiên Hàm chuẩn bị vài món để giữa trưa mọi người lót bụng, Thu Nghiên ngủ thẳng một giấc đến chiều mới tỉnh lại.

Vừa tỉnh liền đói bụng, hơn nữa một khắc cũng không thể chờ, chui vào phòng bếp lền thấy Mạc Thiên Hàm đang làm hoành thánh, cầm chén nhỏ cùng đũa liền vọt qua: "Tướng công!"

Dọa Mạc Thiên Hàm nhảy dựng: "U, sao tỉnh cũng không gọi ta, tới phòng bếp làm gì? Đều là khói dầu, mau đi ra, sắp xong rồi, đám người Lý đại phu đều đã tới."

"Không, Nghiên nhi đói bụng, muốn ăn hoành thánh!" Thu Nghiên nổi lên bướng bỉnh, y đói bụng, hiện tại phải ăn gì đó!

"..."

Mạc Thiên Hàm có chút kinh ngạc lại có chút buồn cười, nhìn Thu Nghiên trừng mắt to bưng bát cơm liền bị manh tới, vội vàng chuẩn bị đồ ăn cho phu lang, còn dùng dĩa nhỏ vớt chút hoành thành cùng đậu phộng rang muối: "Tới, đi nhà ăn nhỏ ăn thôi, trong chốc lát mở tiệc còn nhiều thứ tốt, đừng ăn quá nhiều!"

"Dạ!" Bưng đồ ăn, đi nhà ăn nhỏ ăn chút lót bụng, lúc này mới thoải mái, tâm tình mới tốt lên, không hề dọn dẹp liền trực tiếp đi phòng khách, nói chuyện phiếm với Lưu sao sao cùng Lý gia phu lang.

Không nói bao lâu, đám người Trần Lôi cũng dọn đồ ăn đến nhà ăn lớn, một bàn người đông đúc, nhà Mạc Thiên Hàm đã quen không phân chủ khách, đều ngồi xung quanh bàn tròn Mạc Thiên Hàm đặc biệt chế tác, trên bàn có một mặt bàn tròn nhỏ hơn có thể xoay tròn làm cho mọi người đều có thể ăn đến tất cả các món ăn, đây là vật dụng độc nhất vô nhị a!

Điền Kim Tùng không có bao nhiêu hứng thú với khả năng nấu nướng của Mạc Thiên Hàm, nhưng lại đối cái bàn này nhớ mãi không quên, cuối cùng còn kéo Mạc Thiên Hàm vào một góc ỉ ôi: "Mạc đại ca, thứ này, thứ tốt a, sao ngươi làm ra được? Cũng làm cho tiệm rượu của chúng ta chứ?"

"Cáy này, gọi bàn quay, tiệm rượu dùng cái này có chút khó khăn, cái bàn này ta cũng mân mê hơn nửa ngày mới làm ra được, bàn trong tiệm rượu không đủ?" Mạc Thiên Hàm không tìm được viên sắt thích hợp làm trục xoay, cái bàn này cũng là tốn nhiều công sức suy nghĩ mới chắp vá ra được.

"Đủ dùng, nhưng cái này chưa ai gặp qua, thú vị lại mới lạ, cũng có thể kéo thêm khách mới cho tiệm rượu! Đại ca, ngươi làm mấy cái cho huynh đệ đi!" Điền Kim Tùng chết sống cũng muốn vớt tới tay, nếu có vật này đặt trong phòng đơn hoặc ở tụ hội cỡ lớn, thật sự rất mới lạ!

"Được rồi, qua Tết lại nói, hiện tại ăn cơm trước đi, phu lang của ta đều đói bụng!" Mạc Thiên Hàm híp mắt, nếu tên này còn không buông tay, hắn khẳng định sẽ làm tên này hối hận vì đã kéo hắn ra thương lượng khi phu lang đang đói bụng!

"Được được!" Vội vàng buông cánh tay người ta ra, thuận tiện vỗ vỗ ống tay áo của Mạc Thiên Hàm, bộ dạng vô cùng nịnh nọt, Điền Kim Tùng cười tủm tỉm quay lại, tiếp tục hiếm lạ nhìn cái bàn.

Lý đại phu không có hứng thú với cái bàn quay, ông chỉ hứng thú với món ngon của Mạc Thiên Hàm, nhìn đám người Trần Lôi bưng từng dĩa từng dĩa thức ăn, cuối cùng cũng gia nhập đội quân bưng thức ăn, Trần Lôi biết vị lão đại phu này là anh em kết nghĩa của lão bản nên cũng không ngăn cản, chỉ có lúc đi sẽ đặc biệt chú ý canh chừng lão nhân gia, đừng để bị té ngã.

Năm trước ăn tết chỉ có bốn người, bao ồm hai phu phu Lý đại phu cùng hắn và Thu Nghiên, năm nay dân cư tăng mạnh, thêm bốn người Trần Lôi, đám người Lưu sao sao có năm người lớn hai trẻ nhỏ, nhân tiện còn có một Điền Kim Tùng.

Lớn lớn bé bé cộng lại, mười sáu người đâu.

Mạc Thiên Hàm làm hai mươi món, tám lạnh tám nóng hai chua hai ngọt, đều là những món ngày thường hắn chê phiền phức không làm.

"Tới, mọi người cụng một ly, sau đó có thể bắt đầu ăn!" Mạc Thiên Hàm làm chủ nhân, là người đầu tiên nâng ly lên, bên trong chứa đầy rượu gạo, còn trong ly của các ca tử như Thu Nghiên lại đổ đầy nước trái cây do Mạc Thiên Hàm ép ra, các ca tử vừa uống liền thích loại nước này.

"Cạn!" Mọi người cùng nhau nâng ly, học bộ dáng Mạc Thiên Hàm, chạm nhẹ vào bàn quay, uống cạn chất lỏng trong ly.

Sau đó vung đũa như bay!

Lão bản khó được làm tiệc lớn! Nhiều đồ ăn ngon như vậy, có cả những món bọn họ không biết tên gọi, nhưng vị vô cùng ngon, Tiểu Hổ thích cá chua cay, miệng bị cay đỏ bừng hít hà không ngừng, không biết đám người Trần Lôi có phải đã biết tâm tư của Điền Kim Tùng hay không, lúc sắp xếp chỗ ngồi liền để Điền Kim Tùng ngồi gần Tiểu Hổ, phía bên kia của Tiểu Hổ là Hương ca tử.

"Ăn chậm một chút, tới, miếng thịt này ngon, không có xương." Điền Kim Tùng thấy Mạc Thiên Hàm nghiêm túc lựa sạch xương cá mới gắp vào chén Thu Nghiên, Lý đại phu cũng lựa hết xương cá mới gắp cho phu lang, hắn cũng học theo, hắn không dám trực tiếp gắp thịt cá cho Hương ca tử, đành phải lựa xương rồi gắp cho Tiểu Hổ ăn, nhưng hành động này của Điền Kim Tùng lại làm cho Hương ca tử cảm động.

"Không muốn ăn cá, tanh!" Thu Nghiên vốn luôn thích ăn cá lại đang nắm tay áo Mạc Thiên Hàm bĩu môi làm nũng.

Hôm nay y cảm thấy cá không làm sạch, mùi tanh vô cùng, y không muốn ăn!

"Được, vậy để tướng công ăn." Bởi vì là món cá chép hấp, có lẽ thật sự có chút mùi tanh, Mạc Thiên Hàm gắp lại thịt cá ăn sạch, sau đó gắp cục thịt gà cho Thu Nghiên: "Nếm thử cái này, đây là món gà rớt nồi rất nổi tiếng, ăn rất ngon, năm trước còn từng nấu cho Cổ sao sao ăn."

"A? Mùi vị hơi ngán, nhưng ăn khá ngon." Nói chán ngấy nhưng Thu Nghiên vẫn ăn vào chút thịt gà.

Đây là lần đầu tiên Điền Kim Tùng ở trên bàn cơm thấy khung cảnh Mạc Thiên Hàm cùng Thu Nghiên dùng cơm, cảm thấy tự xấu hổ, Mạc Thiên Hàm đối với Thu ca tử có thể nói là muốn gì cho nấy, ăn cá liền nhặt xương, ăn cũng rút hết xương, trước khi ăn còn phải nếm thử mặn nhạt.. ngay cả uống canh còn phải thử độ ấm!

Kỳ thật Mạc Thiên Hàm là xem Thu Nghiên làm con nít mà nuôi sống đi, trong mắt hắn, trên bàn cơm Thu Nghiên có thể đánh đồng với Tiểu Hổ và Khang ca nhi! Xương cá cần lựa, ngay cả xương gà cũng nhặt ra? Đó là thịt gà kho tàu đi? Là dùng đùi gà làm, chỉ có một cây xương!

Mặc kệ người khác nghĩ thế nào, Mạc Thiên Hàm vẫn làm theo ý mình, chăm sóc Thu Nghiên tỉ mỉ, Thu Nghiên cũng không biết có phải là được chiều thói quen hay không, lúc ăn thịt kho tàu, liền cắn hết thịt nạc, chừa lại mỡ, y chính là không muốn ăn!

"Tướng công.." Hai chữ, Mạc Thiên Hàm liền hiểu ý, vô cùng gọn gàng đổi chén của mình cho Thu Nghiên, như vậy mỡ Thu Nghiên chừa lại cũng bị hắn ăn hết, trong chén của hắn vẫn còn cơm, Thu Nghiên kẹp rau xanh ăn với cơm vô cùng vui vẻ.

Điền Kim Tùng nhìn mà hai mắt phát sáng, duỗi cổ nhìn trong chén Hương ca tử, trong chén chỉ có rau xanh cùng cơm, không có mỡ dư như của Thu Nghiên..

Từ Tết Hạ Nguyên năm trước, Lý đại phu bị Lý phu lang thu thập một lần liền thay đổi thói quen dùng ăn, hết thẩy lấy Mạc Thiên Hàm làm chuẩn.. liền sẽ không bị phu lang nhéo T_T..