Tướng Phủ Đích Nữ

Quyển 2 - Chương 29: Tuẫn tang ( Chôn cùng )




Khụ khụ! Nạp Lan Khuynh đột nhiên được tự do, thân mình hơi cong, cổ họng thực khó chịu, không nhịn được ho khan, trong mắt còn ngấn lệ, thống hận nhìn người nam tử trước mắt này, nhưng lại không thể không nghe lời hắn nói! “Cơ hội? Nạp Lan Diệp Hoa căn bản không dám động vào Cung thị, vô luận Nạp Lan Tĩnh không có trong phủ, hắn cũng không dám động vào Cung thị!” Nạp Lan Khuynh lấy tay nhẹ nhàng chống đỡ cần cổ, trong mắt hàm chứa nồng đậm trào phúng.

“Hừ, nơi này có một ít thuốc bột, ngươi cho Nạp Lan Diệp Hoa ăn đi!” Nam tử trong mắt có tính kế, từ trong ngực móc ra một gói thuốc, đắc ý miệng cười phát ra càng đậm.

“Đây là cái gì?” Nạp Lan Khuynh đề phòng nhìn nam tử, nàng đã thực bất hạnh, nay hắn muốn làm gì Nạp Lan Diệp Hoa?

“Ngươi không cần biết, chỉ cần ngươi làm xong, ta lập tức đưa giải dược cho ngươi!” Nam tử tức giận cau mày nói, nếu không vì mục đích kia, chính mình không nguyện cùng nữ tử ngu xuẩn này nói chuyện.

“Ngươi, hừ, nhưng hiện tại Nạp Lan Diệp Hoa chỉ ăn đồ ăn nhẹ tại phòng ăn, ta như thế nào xuống tay?” Nạp Lan Khuynh nhíu mày, nam tử trước mắt này rốt cuộc là ai, có mục đích gì, trên người mình trúng độc gì?

Ba! Nam tử cái gì cũng chưa nói, hung hắn cho Nạp Lan Khuynh một chưởng! Nạp Lan Khuynh thân mình chịu không nổi hướng nghiêng về một phía, phịch một tiếng té trên mặt đất, khuôn mặt đau rát, lấy tay nhẹ nhàng ôm, lại phát hiện, trong lòng bàn tay dính máu từ khóe miệng chảy ra!

“Tiểu thư, tiểu thư!” Bên ngoài, nha đầu nghe được động tĩnh, vội vàng gõ cửa.

“Không sao, đều lui ra!” Nạp Lan Khuynh nhìn sắc mặt không có chút nào biến hóa của nam tử kia, cắn chặt răng, trong lòng tuy không cam lòng, nhưng càng không dám cho hạ nhân tiến vào, đến lúc đó gặp xui xẻo chính là mình, Nạp Lan Khuynh khẩn trương lên tiếng, vết thương ở khóe miệng khẽ động, khiến nàng đau đến mức chảy nước mắt.

“Về sau còn dám cãi lại, cũng sẽ không khinh địch như vậy rõ chưa, hạ độc như thế nào là chuyện của ngươi, còn có, phỏng chừng lập tức phát tang Kiếm Hồn, Đại tỷ tỷ ngươi nhất định xuất hiện!” Nam tử híp mắt, trong ánh mắt mang theo thần sắc tham lam, nhớ lại dáng vẻ Nạp Lan Tĩnh, trong lòng có một cỗ hưng phấn khó tả, nếu không phải thân phận nàng đặc thù, hắn có thể mang về làm sườn phi!

Nạp Lan Khuynh không nói gì, chỉ lấy tay lau lau khóe miệng, chậm rãi đứng lên, lỗ tai tựa hồ nặng nề, nàng lắc lắc đầu, phát hiện thế này mới dễ chịu hơn nhiều! Nàng ngẩng đầu lên, phát hiện ánh mắt nam tử có chút không đúng, trong lòng run lên, nhịn không được thối lui về sau!

“Bổn vương phát hiện, ngươi lớn lên cũng không tồi!” Nam tử cười tà một tiếng, đem Nạp Lan Khuynh kéo vào trong lòng, ngón tay lướt qua hai má nàng, chính mình thật không có chú ý, nguyên lai nha đầu này, cũng là mỹ nhân bại hoại, mặt trái xoan, còn có hai cái má lún đồng tiền, cái cổ mảnh khảnh, thắt lưng mềm mại đáng yêu, ngón tay nhẹ nhàng trượt trên người Nạp Lan Khuynh, cũng không tồi!

“Ngươi muốn làm gì?” Nạp Lan Khuynh cắn răng, nghĩ muốn rời khỏi người nam tử, hắn đụng chạm khiến cho mình ghê tởm.

“Ngươi thử nói xem!” Nam tử ánh mắt tối sầm, mạnh mẽ đem Nạp Lan Khuynh bế lên, đêm trôi qua, trời còn sớm vô cùng, mệt nhọc cả đêm, tự nhiên muốn phóng túng!

*** Gà mái cục ta cục tác ***

Càng đến thời điểm cuối năm, tựa hồ trôi qua càng chậm, mỗi một ngày tựa hồ phát sinh vô số đại sự ( chuyện lớn ), ngày này cũng bất quá là hai mươi sáu tháng Chạp, Khâm Thiên Giám liền chọn ngày hạ táng Kiếm Hồn, bởi vì sắp đến lễ mừng năm mới, cho nên không thể không phát tang trước năm mới, Thái Hậu nương nương hạ chỉ, tang sự Kiếm Hồn tiến hành theo nghi thức Thân vương mà làm! An Ảnh Nhã làm vương phi theo lễ, mà Nạp Lan Khuynh Nạp Lan Ninh là thiếp Kiếm Hồn, ngày này cũng phải vào cung, mà Nạp Lan Tĩnh cùng Vận Ninh quận chúa mặc dù không phải người hoàng thất, nhưng chung quy được phong hào, sáng sớm cũng phải đến dự lễ.

Một ngày này, sắc trời thực u ám, tựa hồ muốn tuyết rơi, nhưng lại không có rớt xuống một bông tuyết!

Vận Ninh quận chúa trong lòng khẩn trương, đến lúc này còn không tìm thấy Nạp Lan Tĩnh, nếu Thái hậu hỏi thì trả lời sao,Thái hâu nương nương tâm tình không tốt, Kiếm Hồn chết mà nói cũng coi như là một đả kích, Kiếm Hồn lúc sống thường dây dưa Nạp Lan Tĩnh, Thái hậu nương nương tất nhiên hối hận chưa đem Nạp Lan Tĩnh ban cho Kiếm Hồn, hôm nay phía trên tổ chức yến tiệc, tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha Nạp Lan Tĩnh, nay nàng không đến, càng đánh vào tâm sự Thái hậu, sợ ngày sau nàng sẽ khổ sở! Vận Ninh quận chúa trong lòng nặng trịch, vì Nạp Lan Tĩnh trong lòng thật là lo lắng!

Rất nhanh đến trước cửa cung, nha đầu trước kiệu Vận Ninh quận chúa, đem lệnh bài vào cung xuất trình đưa cho thị gác cửa.

“Nguyên lai là xe ngựa Vận Ninh quận chúa, thất kính, không biết Vận Trinh quận chúa có ở trên xe không?” Người nọ tiếp nhận lệnh bài nhìn nhìn, lập tức trả trở về! Tựa hồ như lơ đãng hỏi, lại làm cho trong lòng Vận Ninh quận chúa cả kinh, nếu nàng nghe đúng, người kia tất nhiên là Vu đại nhân, thật sự là oan gia ngõ hẹp, hai tay Vận Ninh quận chúa không ngừng rung, suy tư nên trả lời thế nào!

“Đại nhân, quận chúa nhà ta lệnh bài ở trong này!” Vận Ninh quận chúa ngẩn ra, tay không khỏi nâng màn kiệu lên, nhìn mặt sau một cái, thế nhưng là Nạp Lan Tĩnh, chung quy nhịn xuống, bên cạnh nàng là Thu Nguyệt vẻ mặt kích động, không biết tại sao, các nàng dự cảm, bên trong kiệu kia nhất định là Nạp Lan Tĩnh!

“A, tham kiến Vận Trinh quận chúa, hai vị quận chúa mau tiến vào!” Vu đại nhân kia hơi nhíu mày, không nghĩ tới Vận Trinh quận chúa thật sự ở Cung phủ, bằng không hai kiệu làm sao đến cùng một lúc!

“Tĩnh nhi!”

“Tiểu thư!”

Thời điểm đến Huyền Vũ Môn, mọi người đều phải hạ kiệu đi bộ vào hoàng cung! Vận Ninh quận chúa vội vàng xuống đi nhìn xem có phải…. hay không là Nạp Lan Tĩnh.

“Gặp qua biểu tỷ!” Màn kiệu Nạp Lan Tĩnh vén lên, nàng hơi xê dịch một chút, nhưng một động tác này lại làm cho nàng nhịn không được nhíu mày.

“Tiểu thư!” Thu Nguyệt đã phát hiện động tác nhỏ này của Nạp Lan Tĩnh, tâm tư khẽ động, lập tức qua kiệu đưa ra một cái tay, trong mắt mang theo lo lắng vô cùng!

“Không ngại!” Nạp Lan Tĩnh mỉm cười, đưa tay khoác lên cánh tay Thu Nguyệt, đừng nhìn Thu Nguyệt là một nữ tử yếu đuối, cánh tay này lại rắn chắc vô cùng, đặt ở nơi đó, Nạp Lan Tĩnh đem trọng tâm toàn bộ cơ thể đều đặt ở trên cánh tay Thu Nguyệt, cánh tay của nàng cũng không rung một chút nào, như là một cây gỗ rắn chắc, có thể nâng hết thảy người Nạp Lan Tĩnh!

“Tĩnh nhi!” Vận Ninh quận chúa lo lắng gọi, nàng không biết trên người Nạp Lan Tĩnh rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn mặt nàng, hành động xuống kiệu đơn giản như vậy, mà nàng phải cố hết sức mới như thế, xem chóp mũi kia đều chảy ra mồ hôi.

“Biểu tỷ, khiến ngươi lo lắng!” Nạp Lan Tĩnh sắc mặt tái nhợt, nắm chặt tay Thu Nguyệt, hơi hơi di chuyển cước bộ, sắc mặt tuy cực kỳ biểu hiện lạnh nhạt, nhưng vết thương lại càng đau hơn!

“Ngươi không có việc gì là tốt rồi!” Vận Ninh quận chúa giơ tay, nhanh chóng giữ chặt tay Nạp Lan Tĩnh ,cùng Thu Nguyệt giống nhau vì Nạp Lan Tĩnh chống đỡ thân mình!

Nạp Lan Tĩnh cảm kích cười, chân nàng vừa dừng chảy máu, bị Nhị hoàng tử cột chặt một tấm ván gỗ nhỏ ở giữa hai chân, không để cho miệng vết thương rách ra, nay sáng sớm ở ngoài cửa chờ, nhìn xe ngựa Vận Ninh quận chúa tới, liền sít sao bám theo, không cho người nghi ngờ! May mắn bây giờ là mùa đông, quần áo mặc dày, cũng làm cho người ta nhìn không ra bí mật ở chân mình, nhưng ngay cả đã cột tấm ván gỗ, Nạp Lan Tĩnh như trước cảm thấy mỗi bước đi, liền tác động đến vết thương, mỗi một bước tựa hồ nặng ngàn cân! Vận Ninh quận chúa cái gì đều không có hỏi, cước bộ thong thả vô cùng, đó là vì không muốn người ta nhìn ra manh mối!

Thời điểm đến biệt uyển Tương Bình vương, tất cả mọi người chuẩn bị thỏa đáng, Nạp Lan Tĩnh cùng Vận Ninh quận chúa đến trước linh vị ( bài vị ) Kiếm Hồn thắp nén hương! Nạp Lan Tĩnh đầu hơi cúi, đem nén hương cầm trong tay giao cho Thu Nguyệt, hai tay chắp lại, ở trong lòng mặc niệm, chỉ mong ngươi ở bên kia sống tốt! Nàng hơi nhắm mắt, dường như nhìn thấy một màn Kiếm Hồn chết thảm ở trước mặt mình, thân thể không khỏi rùng một cái, tựa hồ đây mới bắt đầu tử vong! Nàng mở to mắt, kiếp trước, việc này đều không có phát sinh, trong lòng Nạp Lan Tĩnh đột nhiên xuất hiện một tia hoảng sợ, hiện tại hết thảy cũng không giống kiếp trước, không biết, tương lai còn phát sinh chuyện khủng bố gì nữa!

“Tạ lễ!”Thanh âm lanh lảnh vang lên, quấy nhiễu suy nghĩ của Nạp Lan Tĩnh! Nàng thế này mới nhìn thấy An Ảnh Nhã cùng Nạp Lan Khuynh, Nạp Lan Ninh đều quỳ gối trước linh đường, hơi hơi hành lễ, đem tiền giấy ném tới giữa chậu than!

Thu Nguyệt đem hương cắm ở linh tiền ( bát hương ), mới đỡ Nạp Lan Tĩnh Vận Ninh quận chúa cùng nhau thối lui đến một bên! Thanh âm Phật pháp ngân nga phiêu tán giữa không trung, trong điện nhan khói lượn lờ, ngoài điện cho mời hòa thượng đến, cầm lần trành hạt trong tay, vì Kiếm Hồn tụng kinh siêu độ!

“Úm, tu la, tu la, Ma Ha tu la, tu tu la, tát ba la.Úm, tu la….”

Thanh âm Phật mang theo giai điệu, Nạp Lan Tĩnh yên lặng lắng nghe không hiểu hòa thượng đang tụng niệm cái gì, nàng nhắm mắt , chân thành nghe, tựa hồ đi theo giai điệu có thể thẳng tới thế giới cực lạc kia!

“Hôm nay thời tiết u ám, như thế nào không có tuyết rơi!” Thời điểm buổi trưa, Thu Nguyệt đỡ Nạp Lan Tĩnh dùng bữa, miệng nhịn không được nhắc tới, hôm nay thật sự kỳ lạ vô cùng.

“Truyền thuyết, người sau khi chết, muốn dùng tuyết che, kiếp sau càng có phúc hưởng!” Nạp Lan Tĩnh cười cười, trước kia nàng có nghe qua truyền thuyết này, Nạp Lan Tĩnh ngẩng đầu, tựa hồ thật sự hy vọng nhìn thấy Kiếm Hồn ở trên trời đang nhìn xuống, hy vọng ngươi, kiếp sau có thể gặp được người thật tình yêu ngươi! Đáy lòng Nạp Lan Tĩnh cầu nguyện như thế!

“Vận Trinh quận chúa!” Nạp Lan Tĩnh vừa muốn tiến trong đại điện, liền nghe thấy phía sau có người gọi mình, nàng cùng Vận Ninh quận chúa nhất tề quay đầu, mới thấy được đó là Tương Bình vương.

“Tham kiến Tương Bình vương!” Hai người đồng thời hành lễ, chẳng biết tại sao nàng nhìn thấy Tương Bình vương luôn sợ hãi, tựa như nàng thiếu hắn cái gì!

“Hai vị quận chúa miễn lễ!” Tương Bình vương gật đầu, trên vầng trán có nỗi sầu lo không giải được, trên người mặc một thân sa tanh màu đen chế thành quần áo, trưởng bối không thể chịu tang vãn bối, cho nên Tương Bình vương mới mặc một kiện hắc y! Vận ninh quận chúa nhìn Tương Bình vương tựa hồ có chuyện muốn nói với Nạp Lan Tĩnh, liền dẫn theo mọi người thối lui sang một bên!

“Trước kia Hồn nhi không hiểu chuyện, người chết đi rồi, vạn mong quận chúa chớ nên trách tội hắn!” Tương Bình vương nói xong hốc mắt dường như đỏ lên, đều nói nam nhi không nên đổ lệ, Kiếm Hồn mặc dù không phải con ruột hắn, nhưng từ nhỏ nuôi dưỡng bên người, rốt cuộc là có cảm tình, một người đang êm đẹp, nói không còn lập tức không có, cuối cùng làm cho người ta khó có thể chấp nhận!

“Tương Bình vương quá lo lắng!” Nạp Lan Tĩnh hơi cúi thấp đầu, người nam nhân này trước mắt vì mẫu thân đau khổ chờ đợi cả đời, mà nhi tử từ nhỏ nuôi dưỡng bên người, bởi vì chính mình mà chết, Nạp Lan Tĩnh nắm tay, trong lòng càng cảm thấy áy náy.

“Vậy tốt rồi, nghĩ đến Kiếm Hồn ở trên trời có linh thiêng nghe được quận chúa nói như vậy, cũng có thể mỉm cười nơi cửu tuyền!” Tương Bình vương nói xong giọng nói có chút nghẹn ngào, rốt cuộc khóe mắt ươn ướt, hắn không biết là bởi vì Kiếm Hồn là con nuôi của hắn, hay bởi vì vận mệnh hai người giống nhau, mà luyến tiếc! ”Nghĩ đến, đây là của quận chúa, ta thay Kiếm Hồn trả lại cho quận chúa!” Tương Bình vương theo trong tay áo lấy ra một khuyên tai Phỉ Thúy giao cho Nạp Lan Tĩnh!

“Làm phiền vương gia!” Nạp Lan Tĩnh cúi người hành lễ, khuyên tai này quả thực là của nàng, không biết Kiếm Hồn cầm đi lúc nào, có thể thấy được hoa tai này giống như có thể thấy được một lần lại một lần Kiếm Hồn tuyên thệ, ta muốn lấy Nạp Lan Tĩnh làm chính phi!

“Ân!” Tương Bình vương gật gật đầu, xoay người rời đi! Hoa tai này là hắn nhìn thấy trong tay Kiếm Hồn, hắn biết được Kiếm Hồn thật sự thích Nạp Lan Tĩnh, nhưng chính mình luôn cảm thấy Nạp Lan Tĩnh là nữ nhi của nàng, không muốn bắt ép nàng gả cho Kiếm Hồn, nhưng lại không biết được Kiếm Hồn lại có thủ đoạn mãnh liệt như vậy, thế nhưng mặc quần áo cung nữ chạy trốn khỏi hoàng cung! Hắn chung quy là chảy ra một giọt nước mắt, hắn dám khẳng định Kiếm Hồn chết có liên quan đến Nạp Lan Tĩnh, hắn không biết ngày ấy rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, nhưng theo miệng vết thương Kiếm Hồn mà xem xét, hắn tất nhiên vì bảo hộ người nào đó, mà khuyên tai trong tay là đáp án chính xác nhất!

“Tĩnh nhi, chúng ta vào đi thôi!” Nhìn sau khi Tương Bình vương rời đi, Vận Ninh quận chúa mới đến đỡ Nạp Lan Tĩnh tiến vào trong điện.

Mọi người vẫn như cũ chuẩn bị sắp xếp, chờ Khâm Thiên Giám phát lệnh, lập tức nâng quan tài lên, ra cửa cung!

“Nâng!” Rốt cuộc, thanh âm thái giám lanh lảnh cũng vang lên, nhất thời tiếng khóc liên tiếp phát ra! Quan tài Kiếm Hồn rốt cuộc nâng lên, chậm rãi rời sân, An Ảnh Nhã cùng Nạp Lan Khuynh, Nạp Lan Ninh theo sát phía sau, Nạp Lan Tĩnh cùng Vận Ninh quận chúa bời vì là quận chúa khác họ, tuy rằng phân vị không cao, lại đi cuối cùng, may mắn tất cả mọi người đi tương đối chậm, mới không phát hiện chỗ bất thường của Nạp Lan Tĩnh.

Các hòa thượng đi theo hai bên như trước niệm kinh văn, tiền giấy màu trắng tung bay đầy trời, khiến cho sắc trời càng thêm âm u, toàn bộ bầu trời cùng tràn ngập bi thương, xếp thành hàng vòng dạo quanh hoàng cung một vòng, mới chậm rãi nâng quan tài ra khỏi hoàng cung!

“Tĩnh nhi, ngươi có khỏe không?” Chờ quan tài mang đi ra ngoài, Nạp Lan Tĩnh được nghỉ ngơi một lát, không cần cùng mọi người đi ra ngoài!

“Không sao!” Nạp Lan Tĩnh mỉm cười, làm cho Vận Ninh quận chúa yên tâm, nhưng chỉ có nàng biết được, sợ là miệng vết thương lại chảy máu, đi đường thời gian dài như vậy, có thể chống đỡ xuống hoàn toàn nhờ vào ý chí!

“Tham kiến hai vị quận chúa, Bình Chiêu Nghi nương nương muốn gặp Vận Trinh quận chúa!” Một cung nữ từ từ đi lại đây, đối với Nạp Lan Tĩnh cùng Vận Ninh quận chúa hành lễ.

“Vậy làm phiền dẫn đường!” Nạp Lan Tĩnh mỉm cười, tâm lại thắt thật chặt, vết thương của nàng nay đau dữ dội, không biết có thể chống đỡ nổi không, Bình Chiêu Nghi này nàng biết đó là mẫu phi Tam hoàng tử*, không biết nàng tìm mình có chuyện gì?

“Chính ngươi cẩn thận một chút!” Vận Ninh quận chúa vỗ vỗ tay Nạp Lan Tĩnh, nàng tuy rằng lo lắng, nhưng lại không thể nói, Bình Chiêu Nghi này rốt cuộc là nữ nhân hoàng đế, mình quả quyết không thể mạo phạm.

“Biểu tỷ yên tâm đi!” Nạp Lan Tĩnh cười, liền theo cung nữ ly khai! Hai người càng đi càng yên lặng,

“Không biết Chiêu Nghi nương nương ở cung điện nào?” Nạp Lan Tĩnh hơi nhíu mày, nắm chặt tay Thu Nguyệt, vẻ phòng bị nhìn cung nữ kia.

“Là ta cho nàng mời ngươi đến!” Lúc này, Nhị hoàng tử một thân sa tanh màu trắng, theo phía sau đại thụ đứng dậy, mặt nhăn lại, dường như có chút tức giận!

“Tham kiến Nhị hoàng tử!” Nạp Lan Tĩnh thấy người tới, mới thở dài một hơi nhẹ nhõm, mặc dù hai người ở chung chỉ có một ngày, nhưng tâm lý Nạp Lan Tĩnh cũng không tự giác sinh ra cảm giác tin cậy đối với hắn! Nạp Lan Tĩnh hơi hành lễ, rốt cuộc không thể bỏ qua lễ nghi!

“Ngươi sao nhiều nghi thức xã giao như vậy, chớ không phải thân mình tốt nhanh nhẹn!” Trong giọng nói Nhị hoàng tử mang theo tức giận, đi đầu liền một cái không chớp mắt đi vào sân, trên mặt Nạp Lan Tĩnh có một tia xấu hổ, rốt cuộc trước mặt Thu Nguyệt, hai người không quá mức biểu hiện quen thuộc!

“Ngươi nha đầu kia thế nào?” Vào phòng, Nhị hoàng tử làm cho Thu Nguyệt ở ngoài cửa hầu hạ, thấp giọng hỏi Nạp Lan Tĩnh, trên vầng trán lại tựa hồ mang theo một cỗ tức giận.

“Thân như tỷ muội!” Nạp Lan Tĩnh nghĩ nghĩ, tuy Thu Nguyệt đi theo mình cũng không lâu, nhưng nàng mỗi ngày đều vì mình tận tụy làm việc, bảo vệ an nguy chính mình!

“Vậy thì tốt!” Nhị hoàng tử nói xong, đem Thu Nguyệt gọi vào, đem dược chuẩn bị tốt, còn có mảnh vải sạch sẽ giao cho Thu Nguyệt, Nạp Lan Tĩnh thế mới hiểu Nhị hoàng tử gọi mình tới đến tột cùng là vì cái gì!

Thu Nguyệt cũng không nhiều lời, cẩn thận vì Nạp Lan Tĩnh cởi bỏ mảnh vải cũ, mặt trên đã thấm đẫm máu, Thu Nguyệt đem mảnh vải cũ thay, nhìn thấy miệng vết thương trên chân Nạp Lan Tĩnh, nhịn không được hít một hơi, xem miệng vết thương này nghĩ đến đúng là hai ngày nay chịu không ít khổ, vừa rồi còn đi đường dài như vậy đến, nam nhi còn chịu không nổi, nhưng Nạp Lan Tĩnh lại dám chống đỡ xuống, Thu Nguyệt trong lòng cảm thấy rung động, bắt đầu theo Vận Ninh quận chúa cho mình bảo hộ nàng thì chính mình nguyên tưởng nàng chỉ là một cái thiên kim tiểu thư yểu điệu không trải qua mọi chuyện, nhưng càng về sau mình càng kinh ngạc, đến bây giờ tâm mình đem nàng thật sự trở thành chủ tử!

Đổi xong dược, Thu Nguyệt đỡ Nạp Lan Tĩnh trở về điện.Sắc trời càng ngày càng tối, ở trong cung ăn thiết yến thì có thể trở về! Rốt cuộc An Ảnh Nhã các nàng trở về, phỏng chừng một hồi sẽ gặp được Thái hậu nương nương.

“Đại tỷ tỷ!” Nạp Lan Khuynh từ bên ngoài tiến đến, nhìn thấy Nạp Lan Tĩnh liền chạy tới, trong mắt khóc sưng đỏ, tựa hồ vô cùng khổ sở.

“Ách!” Nạp Lan Tĩnh nhẹ nhàng phát ra một tiếng vang, nàng không biết đến tột cùng là Nạp Lan Khuynh cố ý hay là vô ý, thời điểm nàng bổ nhào tới, đầu gối lại vừa vặn đụng vào vết thương, Nạp Lan Tĩnh cau mày, phỏng chừng miệng vết thương vừa băng tốt lại chảy máu!

“Nhị tiểu thư, đây là hoàng cung!” Thu nguyệt khẩn trương kéo Nạp Lan Khuynh ra, trong lòng khẩn trương, nhìn thần sắc Nạp Lan Tĩnh cực thống khổ.

“Ân, là Khuynh nhi lỗ mãng!” Nạp Lan Khuynh hít hít cái mũi, như bị ủy khuất, nhưng cuối cùng không nói gì, quy củ cùng Nạp Lan Ninh thối lui sang một bên!

Vận Ninh quận chúa ở một bên còn định hỏi thân mình Nạp Lan Tĩnh thế nào, Thái hậu nương nương cùng Hoàng thượng đi đến mọi người hành lễ, mới ngồi xuống, mà Nạp Lan Khuynh Nạp Lan Ninh còn lại ngồi ở bên cạnh Nạp Lan Tĩnh! Nạp Lan Tĩnh cắn răng, tư thế quỳ xuống đối với nàng đã không dễ dàng, nay trước mặt Thánh thượng không thể để Thu Nguyệt giúp đỡ, nàng hít một hơi mạnh mẽ đứng lên, mọi người chưa phát hiện được manh mối gì, nhưng bởi vì động tác quá lớn, miệng vết thương lại đau dữ dội! Nạp Lan Tĩnh cảm giác máu tươi đang không ngừng chảy ra! Trong điện đốt không ít ấm lô, khí nóng đem mùi máu tươi không ngừng phiêu tán!

“Có mùi máu tươi!” Bên cạnh, một phi tần hồ nghi nhìn mọi người, liếc mắt nhìn! Nạp Lan Tĩnh trong lòng cả kinh, trong tay không tự giác toát ra chút mồ hôi, dân gian có đồn, trong ngày phát tang người chết không thể chảy máu, nếu có người chảy máu đại biểu người chết phi thường tưởng niệm nàng, hy vọng có thể làm cho nàng cùng tuẫn táng ( chôn cùng )! Nói trắng ra là, ngày ấy nếu có người máu chảy liền trốn không thoát vận mệnh chôn sống!

Quả nhiên Thái hậu nương nương sắc mặt thay đổi, Kiếm Hồn lúc sống mang theo tiếc nuối ra đi, điều này làm cho Thái hậu người làm tổ mẫu đau lòng không thôi, nay hy vọng cuối cùng của Kiếm Hồn, nàng nhất định phải làm cho Kiếm Hồn an tâm!