Tướng Quân Sủng Thê

Chương 51: Có người cầu hôn




Edit: Usagi

Vài ngày nay, Tô Nhược U đều ở trong trạng thái vừa khẩn trương vừa thẹn thùng, nhưng kỳ lạ là còn mang theo một chút mong đợi điên cuồng, không sai, chính là trạng thái điên cuồng, bởi vì nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống bình thường của chính mình, ít nhất thì nàng cũng cho là như vậy.

Kể từ buổi sáng năm ngày trước, Tô Nhược U sau khi dùng đồ ăn sáng, liền đúng giờ nhận được một phong thư không có đề tên để trên bàn sách trong thư phòng.

Nàng cũng không cảm giác được là tâm tình bây giờ của mình đang rất tốt, Tô Nhược U liền mở phong thư ra. Đợi sau khi nàng xem xong, Thanh Nhạn đang hầu hạ bên cạnh liền phát hiện mày tiểu thư nhà nàng cong cong, khóe miệng nhếch lên, còn có một chút xấu hổ không thôi.

Cố gắng kìm nén, nhưng Tô Nhược U cuối cùng cũng không nhịn được, “Thanh Nhạn, huynh ấy bảo muốn tới cầu hôn…”

Từ khi bị Thanh Nhạn phát hiện mình cùng Bùi Hạo lén lút qua lại, mặc dù Tô Nhược U thập phần thẹn thùng, thế nhưng tâm hồn u mê của người thiếu nữ đang ôm ấp tình cảm, lúc nào cũng muốn kiếm người chia sẻ, Thanh Nhạn lại không nói nhiều, xưa nay rất chững chạc, hơn nữa còn là nha hoàn bên người mình, rất nhiều việc được nàng giúp đỡ che giấu, hơn nữa, đây chính là Tô Nhược U tự mình đem bí mật nhỏ cất giấu trong đáy lòng thẹn thùng nói cho người khác biết.

Cho nên trong khoảng thời gian này, mặc dù Tô Nhược U không chủ động tìm Thanh Nhạn tâm sự, nhưng khi nàng cùng Bùi Hạo hằng ngày thư từ qua lại, cũng không giấu diếm Thanh Nhạn, nếu khôngthì chỉ việc tìm chỗ giấu chồng thư dày cộm này cũng đủ khiến cho Tô Nhược U đau đầu rồi.

Kỳ thật, cuộc gặp mặt lần đầu tiên giữa Thanh Nhạn và Bùi Hạo không phải tốt đẹp gì, mặc dù sau khi trở về, nàng vẫn cẩn thẩn làm đúng bổn phận của một người nô tì, không can thiệp nhiều vào đời sống tình cảm của tiểu thư, nhưng trong mắt Thanh Nhạn, Bùi Hạo người này, ngoại trừ gia thế hiển hách, bản thân hắn lại là người nam nhân thô lỗ, thật sự không xứng với tiểu thư lịch sự tao nhã như hoa U Lan nhà mình.

Trải qua mấy ngày này, có lẽ do biết rõ mọi chuyện, nàng thế mà cũng cảm giác được tiểu thư nhà mình thật sự cao hứng, cái loại thẹn thùng của tiểu nữ nhi làm cho Thanh Nhạn cảm thấy, tiểu thư đang yêu nhà mình giống như tiên nữ động lòng trần, mặc dù không có thần bí cao quý như thế, nhưng lại làm cho tiểu thư càng giống một người bình thường, một thiếu nữ hồn nhiên ngây ngô, tràn ngập sức sống của tuổi thanh xuân.

Mà bây giờ, tiểu thư lại nói người kia muốn tới cầu hôn…

Ít nhất, ít nhất điều này nói rõ, người kia không có đùa giỡn với tiểu thư nhà mình, hơn nữa, vài ngày trước đó hắn lại một mình đối đầu với ba người, đánh bại sứ thần Man tại yến tiệc trung thu trong cung, chuyện này truyền khắp kinh thành, bây giờ khi nhắc đến hắn, mọi người đều không như thường ngày mà gọi “Kinh Thành Tam Hại”, mà lại biến thành “Bùi tiểu anh hùng”.

Cho nên, khi tiểu thư mình gả cho hắn, cũng không còn được xem như là một đóa hoa tươi cắm trên gì gì kia đi…

Có thể trong lòng Thanh Nhạn nghĩ như vậy, nhưng vẫn không có biện pháp nói ra hai từ “chúc mừng”, trong lòng nàng luôn nhận định rằng, tiểu thư mình là một bông hoa cao quý, chỉ có thể nhìn từ xa, nhưng không thể để người nào hái lấy! Huống chi còn lại là một người thô kệch như Bùi Hạo.

“Còn lão gia nữa…”

Cho nên, lúc này nói gì cũng quá sớm.

Ai, Tô Nhược U không khỏi thầm than, nha hoàn quá mức tri kỷ như vậy, cũng không phải luôn luôn đáng yêu…

Giữa trưa hai ngày sau đó, trong lúc Tô Nhược U đang ngủ trưa, Lai Phúc đến mời nàng đến thư phòng trong Liễu Tùng Đào Uyển.

“Phụ thân, dù bận rộn thế nào đi nữa, người cũng phải chú ý đến thân thể chính mình.”

Nhìn thấy phụ mình rõ ràng gầy hơn một chút, nội tâm Tô Nhược U vô cùng đau xót, phụ thân nàng từ sau khi nương mất đi, trong lòng vốn vô cùng khổ sở, mấy ngày nay đang vội vàng ứng phó với đám người muốn kìm hãm Tô gia nhà nàng, nên liền qua loa với sức khỏe của mình.

Cảm nhận được sự quan tâm của con gái lớn, trong lòng Tô phụ như có một dòng nước ấm chảy qua, chính là như vậy, con gái ông vốn rất trì kỷ, nhưng cũng không thể vì thế mà khiến nàng lo lắng.

“Đây không phải là do quá nóng sao. Từ trước đến giờ, khi hè đến là phụ thân sụt cân, U Nhi cũng không phải không biết, bất quá gần đây khí thu cũng tràn vào, xem không bao lâu nữa, phụ thân liền mập lên.”

“Trong khoảng thời gian này, phụ thân cũng phải ăn cơm đàng hoàng mới được.” Giọng nói của Tô Nhược U có chút bận tâm.

“Cũng không phải thế, phụ thân đây vẫn đang chờ nếm thử tài nghệ của U Nhi nha.”

Vừa nghe lời này, cặp mắt của Tô Nhược U liền phát sáng, “Phụ thân trong khoảng thời gian này cuối cùng cũng được rãnh rỗi rồi sao?”

Gần đây đang thu hoạch lương thực, cửa hàng cũng thu mua rất nhiều, Tô phụ ngược lại trong khoảng thời gian này được một chút nhàn rỗi, ít nhất không giống lúc trước, bận đến nổi hai chân không chạm đất.

Hơn nữa, chủ yếu nhất, Tô phụ cũng cảm thấy, ông nên dành nhiều thời gian cho các nữ nhi bảo bối của mình, dù sao năm sau các nàng cũng đến tuổi cập kê, sau đó liền có thể lập gia đình…

“Ừm, phụ thân cuối cùng cũng có thể ở bên các nữ nhi của ta, U Nhi có vui hay không?”

nói đến cái này, Tô Nhược U tất nhiên vui mừng không thôi, “Đó là đương nhiên! Đợi tí nữa con nói cho Tuyết Nhi cùng Nhị Nhi nghe, thế nào các nàng cũng nhất định sẽ rất vui!”

nói xong, Tô Nhược U nghĩ đến cái gì liền hỏi, “Phụ thân, sao hôm nay người không gọi Tuyết Nhi và Nhị Nhi đến?”

Nên biết, từ nhỏ đến lớn, để cho công bằng, khi có chuyện cần thương lượng, Tô Phụ đều cho gọi ba nữ nhi cùng một lúc, sao hôm nay lại đột nhiên phá lệ?

Thấy đại nữ nhi đang nghi hoặc nhìn mình, Tô phụ không tránh khỏi cảm thấy phiền muộn, con gái ông đã trưởng thành, liền có người nhớ nhung…

Mà thôi, dù sao cũng phải nói, nếu không thì nhìn tình thế hiện giờ của Tô gia, giữ lại một người liền khiến ông lo lắng thêm một phần, đến cuối cùng cũng phải tách ra…

“U Nhi, ta đã đáp ứng với mẫu thân của con, hôn sự của ba tỷ muội con đều phải do các con đồng ý, hiện tại phụ thân cũng không gạt con…

Cho nên là việc kia sao?

Tô Nhược U đoán được sự việc mà phụ thân muốn nói với mình, khuôn mặt nhỏ hiện lên chút ngại ngùng, không tự giác được mà cúi đầu xuống…

Tô phụ đang chìm đắm trong ý nghĩ có người muốn cướp nữ nhi của mình, nên trong thời gian ngắn, không chút được cử động bất thường của Tô Nhược U.

“Hôm qua Phạm di của con có nhắc đến với ta, muốn hai nhà chúng ta thân càng thêm thân, nên nói đến việc của con cùng Hàn Nhi.

Phụ thân cảm thấy Hàn Nhi cũng có tài ở nhiều mặt, khiêm tốn ôn hòa, thật xứng đáng là hôn phu tốt trong mắt mọi người, hai người các con cũng có thể coi là thanh mai trúc mã, hai nhà chúng ta lại quen biết, nếu con gả qua đó, Phạm di đối đãi với con như thế nào cũng không cần nói.

Nhưng đã nhiều năm, tình huống Phạm phủ chắc con biết rõ, phụ thân cũng không cần nói nhiều chi cho rườm rà, hiện tại, phụ thân đều nói hết cho con nghe, cũng không miễn cưỡng con, con chính là người quyết định sau cùng.”

Đợi chút, cái này đang nói là Tô gia, chứ không phải Bùi gia! thật là mất mặt, nàng mới biết chuyện có vài ngày trước, cũng không nghĩ sao có thể nhanh như vậy được, trong thời gian ngắn, mặt của Tô Nhược U càng đỏ hơn…

Thấy nữ nhi nhà mình chỉ cúi đầu, không nói gì, Tô phụ cũng không dám tự tiện suy đoán ý tứ của con gái mình, thật sự ông không nghĩ mình sẽ gả con gái sớm thế này, cho dù chỉ là đính hôn ông cũng không nguyện ý…

“U Nhi, phụ thân biết nói điều này với con bây giờ là làm khó con, nhưng dù sao đây cũng là đại sự cả đời con, chúng ta liền không cần câu nệ hình thức, con có muốn nói với phụ thân con đang suy nghĩ thế nào không?”

Biết rõ nếu mình không lên tiếng, thì hiểu lầm sẽ càng ngày càng lớn, Tô Nhược U cố gắng nhịn xuống cảm giác xấu hổ, ngẩng đầu lên, miễn cưỡng ổn định tinh thần…

“Phụ thân, tình cảnh mấy năm nay của Phạm di người cũng biết rõ, Từ đại ca tuy làm con, cũng không nên đánh giá hành động của Từ bá phụ, nhưng huynh ấy lại có thể trơ mắt nhìn Phạm di và Huệ Nhi bị bắt nạt mà không có bất kỳ hành động nào, nữ nhi cảm thấy, nếu sau này nữ nhi được gả qua đó…”

Câu kế tiếp Tô Nhược U không cần nhiều lời, Tô phụ cũng có thể tưởng tượng ra. Kỳ thật ngay từ đầu ông đã coi trọng Từ Thanh Hàn, dù sao hai nhà cũng có quan hệ thế này, Từ Thanh Hàn cũng có tình cảm với nữ nhi nhà mình, nhưng những năm gần đây, Tô phụ chỉ làm bộ như không biết, cũng chưa chắc ông không nghĩ đến phương diện này.

Dù sao, làm cha, ông đương nhiên nghĩ cho nữ nhi nhà mình rồi…

“Phụ thân biết rõ, việc còn lại, phụ thân sẽ chính mình nói cùng Phạm di con. Ngày thường khi con cùng Phạm di ở chung, liền làm như không biết chuyện này là được.”

Tô phụ cười nhìn con gái lớn nhà mình, không nói gì thêm.

Kỳ thật, trừ nguyên nhân kia, chủ yếu chính là trong lòng mình đã có bóng dáng người khác, nhưng chuyện như thế này, nàng lại là một tiểu cô nương, làm sao có thể nói cho phụ thân nghe chuyện này được chứ, chỉ có thể để như vậy…

Tô Nhược U áy náy nhìn phụ thân nhà mình, “Làm phiền phụ thân rồi.”

“Đứa nhỏ ngốc, phụ thân còn ước gì con có thể làm phiền phụ thân cả đời này!”

Nhìn thấy ánh mắt phụ thân tràn đầy thương yêu, lòng Tô Nhược U nóng lên, “Vậy thì con liền ỷ lại vào phụ thân cả đời, chỗ nào đều không đi.”

Lời nói này làm cho Tô phụ có chút hưởng thụ, nhưng ông cũng không quên trêu ghẹo nữ nhi nhà mình, ai bảo hiếm khi thấy nàng làm nũng với mình.

“Như thế cũng không được, tiểu U Nhi của ta lớn lên xinh đẹp thế này, phụ thân phải hảo hảo lựa chọn, chọn cho U Nhi một vị hôn phu xứng đáng để con có thể phó thác cả đời này!”

“Phụ thân!”