Tướng Quân Sủng Thê

Chương 69: Phát kẹo




Mãi cho đến khuya Bùi Hạo mới trở về, dù cho động tác của hắn đã rất nhẹ, nhưng Tô Nhược U vẫn tỉnh dậy.

"Chàng đã về."

Bùi Hạo đang muốn đi tắm rửa thì nghe thấy giọng nói của Tô Nhược U nên dừng lại, hắn xoay người lại nhìn Tô Nhược U rời giường đi về phía mình.

"Nàng thức dậy làm gì?"

Tô Nhược U không trả lời, nàng bước nhanh đến trước mặt Bùi Hạo, nhận lấy trung y nha hoàn chuẩn bị cho hắn, "không phải chàng muốn tắm rửa sao?"

Đây là ý gì? Đêm hôm khuya khoắt tiểu nương tử ôm trung y của hắn, chắc không phải như hắn nghĩ chứ? Hạnh phúc tới quá đột ngột, hắn... có chút hưng phấn nha!

Bùi hạo kiềm chế tâm trạng vui vẻ của mình lại, hắn bước nhanh đến phía trước, khi hắn phát hiện Tô Nhược U vẫn đi theo mình thì hắn mới dám xác nhận, ngày hôm nay, thật sự hắn được hưởng lợi.

"Qua đây giúp ta cởi y phục đi."

Cái người này! tuy rằng hôm nay nàng lấy hết dũng khí muốn hầu hạ hắn tắm rửa, nhưng hắn cũng không cần bày ra vẻ mặt như vậy chứ? Chẳng qua...Chẳng qua nàng chỉ đau lòng cho hắn, quý trọng hắn, nàng muốn có thêm nhiều thời gian ở cạnh hắn một chút, nhưng mà làm như vậy có phải là đánh rắn lên gậy rồi không, được một tấc lại muốn một thước? Nàng vẫn còn thẹn thùng và hồi hộp đó có biết không?

Tô Nhược U cam chịu số phận đi đến phía trước, thiếu niên mười bảy tuổi đã cao hơn nàng một cái đầu, thân thể của hắn không tính là cường tráng nhưng cơ bắp rõ ràng, rất đẹp mắt, ngón tay Tô Nhược U hơn run rẩy đẩy y phục Bùi Hạo ra, hơi thở của hai người gần trong gang tấc, trong thoáng chốc, Tô Nhược U không phân biệt được đâu là tiếng tim mình, đâu là tiếng tim Bùi Hạo nữa, trong đêm khuya yên tĩnh, thình thịch run động.

Sau khi Tô Nhược U cởi trung y cho hắn xong thì dừng lại.

"Sao nàng không cởi tiếp? Tiếp tục đi."

Với tính tình Bùi Hạo thì không thể dễ dàng buông tha Tô Nhược U như thế được, hiện tại mái tóc đen như mây của tiểu cô nương nhà hắn đang xõa tung sau lưng, hô hấp nàng nhẹ nhàng, hai gò má ửng đỏ, đẹp như một bữa tiệc ngon miệng bày ra trước mặt hắn, nếu không ăn thì không phải phong cách của hắn nữa, nhưng ăn như thế nào, mới là mấu chốt.

Lúc này Tô Nhược U luống cuống cúi đầu, nhưng khi cúi đầu thì lại nhìn thấy một vật không thích hợp cho trẻ con, vì thế nàng ngẩng đầu lên, tuy rằng đường cong của người nào đó rất đẹp, nhưng nàng chỉ có thể mắc cỡ không dám nhìn. Hai mắt Tô Nhược U không biết nhìn đâu cho phải, cuối cùng nàng đành lùi về sau một bước, nhìn chằm chằm xuống mũi chân của mình.

Bùi Hạo nhìn thái độ của tiểu nương tử nhà mình giống như nhỏ con sợ sói lớn ăn thịt, thật là đáng yêu không chịu nổi? Như thế nào nhỉ, nàng càng như thế hắn càng muốn hóa thân thành lão sói xám để ăn thịt bé thỏ trắng ngon miệng này.

Bùi Hạo lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Tô Nhược U, từng bước từng bước kéo nó đặt lên eo của mình, ‘cô nương tốt, làm việc phải làm đến nơi đến chốn.’

cô nương tốt sẽ không làm chuyện thế này đâu biết chưa!

Tô Nhược U giãy giãy tay của mình ra, nhưng nàng không biết làm sao, vì thực lực cách nhau quá xa, bàn tay nhỏ của nàng được bao bọc trong một bàn tay to, sau đó cứ như vậy, bàn tay của nàng bị giữ chặt đặt trên tiết khố người nào đó, cởi xuống từng chút từng chút, tiếp theo vật nào đó hoàn toàn bại lộ trước mặt Tô Nhược U, rốt cuộc Tô Nhược U không chịu đựng nổi nữa, nàng dùng hết sức thoát khỏi trói buộc của người nào đó, quay lưng đi, ‘Chàng, chàng tắm nhanh đi...’

Lần này Bùi Hạo rất trung thực, hắn cởi phăng tiết khố đang vướng trên đùi mình ra, đi vào thùng tắm chứa đầy nước ấm, ‘Còn không mau tới đây?’

Người này? Bá đạo như vậy....

Tô Nhược U xoay người đi tới, nàng miễn cưỡng ổn định tinh thần của mình, trong đầu không ngừng mặc niệm, chẳng qua nàng chì tới giúp hắn tắm rửa, chỉ tới giúp mà thôi, ‘Chàng xoay người lại đi, thiếp chà lưng cho chàng.’

A, tiểu nương tử nhà hắn hóa thân thành thê tử vạn năng rồi, Bùi Hão ngoan ngoãn xoay lưng lại, trái cây để càng lâu càng ngọt, giữ đến cuối cùng rồi nhấm nháp, hắn không vội.

Tiếng vung nước ào ào truyền tới bên tay, ngón tay Tô Nhược U cảm nhận được làn da cực nóng xuyên qua lớp khăn, hô hấp của nàng càng dồn dập.

‘Được rồi, đằng sau chà xong rồi, bây giờ nên lau phía trước.’

‘Rào rào’ một tiếng Bùi Hạo đã quay lại, Tô Nhược U càng hoảng sợ, tia sáng trong mắt hắn quá mức quen thuộc, trong một khoảng thời gian ngắn Tô Nhược U bối rối không kiềm chế được, nàng vội xoay người sang chỗ khác, trong tay vẫn nắm chặt chiếc khăn, ‘Phía trước có thể nhìn thấy, tự chàng tắm rửa đi.’ nói xong, nàng cuống quýt nhấc chân rời đi.

Nhưng con mồi đã dâng đến miệng, sao lại để nó chạy mất được?

Bùi Hạo nhanh chóng đứng lên, hắn bước ra khỏi thùng tắm, đi mấy bước kéo bé thỏ muốn bỏ chạy về, hai ba lần đã cởi xong y phục của Tô Nhược U, hắn ôm nàng vào lòng, đợi đến khi nàng hồi phục tinh thần thì nàng đã ngồi trên đùi Bùi Hạo rồi.

Bởi vì có thêm một người, nước trong thùng tắm ‘róc rách’ tràn ra ngoài, trong đêm khuya yên tĩnh, âm thanh rất rõ ràng.

Bùi Hạo không định buông tha cho tiểu bạch thỏ trong lòng, hắn bắt lấy tay của nàng đưa đến bên môi, há miệng ngậm chặt ngón tay trỏ của Tô Nhược U, cắn một cái, cho đến khi hắn nhìn thấy tròng mắt nàng đỏ lên mới dừng lại, ‘Đây là phạt nàng vì không nghe lời.’

Sau đó hắn ngậm ngón tay nàng một lần nữa, lần này hắn chỉ thè lưỡi liếm liếm, cho đến khi chuyển thành mút mát.

Tô Nhược U tủi thân muốn chảy nước mắt, thật ra hắn cắn không đau lắm, nhưng nàng có cảm giác bản thân mình bị bắt nạt mà không thể làm gì, thật sự là quá uất ức rồi, hơn nữa hết lần này đến lần khác đều là người nọ, hắn vẫn luôn dùng ánh mắt như nhìn con mồi mà nhìn nàng chằm chằm, ‘Thiếp đã tắm từ sớm rồi, chàng tự tắm có được không?’

Dù cho có nghe ra sự run rẩy trong giọng nói của tiểu nương tử nhà mình, nhưng Bùi Hạo đã bị dục hỏa đốt người thì làm sao có thể buông tay, ‘không được, nàng giúp ta tắm đi.’

nói xong, hắn bắt lấy tay kia của Tô Nhược U, dẫn dắt nàng, từ từ vuốt ve mặt mình, cổ của mình, ngực của mình, sau cùng đến vị trí bụng dưới thì lưu lại một chút, Tô Nhược U nghe thấy tiếng thở gấp thô ráp dồn dập bên tai, âm thanh kia càng ngày càng lớn, càng ngày càng mờ ám. Ngay sau đó, hắn giữ chặt bàn tay nhỏ bé muốn chạy trốn của nàng, kéo nó xuyên qua cánh rừng, phủ lên cự vật cực lớn.

Tô Nhược U không thể bày tỏ cảm nhận của mình lúc này nữa, nàng chỉ biết đồ vật trong tay mình rất lớn, cũng rất nóng, lửa nóng xuyên qua lòng bàn tay truyền thẳng vào trái tim nàng.

một tay của Bùi Hạo giữ lấy bàn tay trắng như ngọc của tiểu thê tử nhà mình để nàng không ngừng vuốt ve lên xuống vật kia của mình, tay kia bắt đầu chạy loạn trên người nàng, miệng thì ngậm lấy lỗ tai nhỏ của nàng, thè lưỡi ra liếm mút, hết sức thành thạo.

Rốt cuộc Bùi Hạo không chịu được nữa, hai tay của hắn ôm lấy vòng eo thon quyến rũ của Tô Nhược U, há miệng ngậm lấy đôi môi anh đào nhỏ nhắn của nàng, lúc này hắn động thân một cái tiến vào, nhưng do đồ vật của hắn quá lớn mà trước đó lại chưa làm đủ công tác chuẩn bị nên chưa hoàn toàn đi vào được.

Bùi Hạo vẫn hôn tiểu nương tử nhà mình, bờ mông không ngừng đong đưa cao thấp, nơi đó ấm áp như thế, chặt chẽ như thế, thậm chí Bùi Hạo còn cảm thấy trong đó có vô số cái miệng nhỏ nhắn mút lấy mình, thoải mái đến nỗi da đầu hắn run lên.

Mãi cho đến khi nơi đó không ngừng tiết ra chất dịch ẩm ướt, lúc này Bùi Hạo mới đi vào hoàn toàn, hắn biết rõ tiểu nương tử nhà mình đã chuẩn bị tốt, động tác của hắn mới bắt đầu tùy ý hơn, chỉ một lát, trong tịnh phòng không ngừng truyền ra tiếng bọt nước va chạm phát ra tiếng ‘Phách phách’, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng nam nhân động tình, cộng thêm tiếng rên rỉ của nữ nhân, những âm thanh này hòa lại với nhau, thật là quá mức mờ ám, cũng quá mức quyến rũ, mặt người gác đêm bên ngoài đỏ bừng dưới ánh trăng sáng trên bầu trời đêm.

Sáng ngày hôm sau, khi Tô Nhược U tỉnh lại, mặt trời đã lên rất cao.

Nhớ đến những chuyện phát sinh ngày hôm qua, trong nháy mắt, mặt Tô Nhược U đã đỏ lên, buổi tối hôm qua hắn giống như lên cơn vậy, động tác mạnh mẽ suýt chút nữa làm nàng ngộp thở, hơn nữa sau đó, nàng lại bị hắn làm đến hôn mê bất tỉnh một lần nữa, tuy rằng tối hôm qua hắn đã sắp xếp hết thảy, nhưn động tĩnh lớn như vậy, người gác đêm ở tịnh phòng không thể không biết được, nghĩ đến chuyện tối hôm qua mình phóng đãng bị người ta nghe thấy, hơn nữa còn là người thân thiết nhất bên cạnh nàng, Tô Nhược U có cảm giác mình không còn mặt mũi gặp ai.

Mà khi Lý thị nhìn thấy Tô Nhược U bị yêu thương quá độ, bà không thể không đau lòng, nhưng trong lòng bà lại vui mừng nhiều hơn, ít nhất chuyện này có thể chứng minh, tình cảm phu thê giữa hai người họ rất tốt, nữ nhân khi đã gả cho người, chỉ cần nắm được trái tim trượng phu thì mới có thể sống yên ổn, hơn nữa nói không chừng một ngày nào đó cô gia phải theo đại quân xuất chinh đánh giặc, nếu tiểu thư nhà mình có đứa bé thì không thể tốt hơn được.

thật ra bởi vì trước khi Tô Nhược U xuất giá, Lý thị quá bận rộn và lo lắng nên đã nhiễm phong hàn, bà sợ làm lỡ chuyện tốt của Tô Nhược U nên không thể làm bà vú hồi môn theo Tô Nhược U được, sau ba ngày Tô Nhược U lại mặt, sức khỏe bà đã khá hơn nên tức nhiên phải đi theo.

Cuối cùng Tô Nhược U vẫn không yên tâm về Bùi Hạo, lúc Thanh Nhạn thay y phục cho nàng, nàng mới lên tiếng hỏi: ‘Phu quân, chàng ấy rời đi lúc nào?’

Làm sao Thanh Nhạn không nhìn ra Tô Nhược U đang lúng túng, cho nên biểu hiện lúc này của Thanh Nhạn vẫn như thường, ‘Hồi bẩm thiếu phu nhân, qua giờ mẹo một khắc thiếu gia đã đi, ngài ấy để lại một câu...’

‘Câu gì?’

Thanh Nhạn do dự một chút mới nói tiếp, ‘Thiếu gia nói, nếu tối hôm nay ngài ấy về trễ thì ngài đừng có chờ, cứ đi ngủ trước đi.’

Quả nhiên, sau khi nghe xong, Tô Nhược U giật mình sửng sốt một chút.

Lý thị nhìn qua, số mạng U Nhi sao lại khổ như thế chứ, vừa gả đến thì cô gia phải ra chiến trường rồi, Man quốc chết tiệt! Đúng là bọn không biết xấu hổ, không có chuyện gì thì ở yên trong nước của mình đi, khơi màu chiến tranh làm gì cơ chứ?

‘Thiếu phu nhân, phòng bếp vừa hầm canh ngân nhĩ hạt sen và hoa bách hợp, lão nô đã lấy cho người một chén rồi đây.’

Tô Nhược U hồi phục tinh thần, nàng không muốn người bên cạnh phải lo lắng cho mình, nên nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, ‘Chỉ có nhũ nương là hiểu ta nhất.’

Sau khi uống canh xong, Tô Nhược U bèn bắt tay vào chuẩn bị một số thứ cho Bùi Hạo, nàng cân nhắc đến chuyện hắn phải ra trận lần này mà làm, mặc dù biết trong quân có quân y nhưng Tô Nhược U vẫn không yên lòng, nàng sai người chuẩn bị rất nhiều thuốc trị thương, thuốc trị phong hàn, nàng cũng bận rộn đứng ngồi không yên, vội vàng làm cho Bùi Hạo thêm mấy bộ y phục, áo choàng thì không cần làm nhiều nhưng trung y phải làm thêm mấy bộ, do ra chiến trường nên không cần làm phức tạp, đơn giản là được rồi, thoải mái là quan trọng nhất.

Thế là, trong lúc Bùi Hạo không biết, tiểu nương tử của hắn ở nhà sống rất tốt, thích ứng rất nhanh, nàng đang không ngừng đuổi theo bước chân của hắn, nàng dùng cách của nàng để cùng tiến cùng lùi với hắn.