Tướng Quân Sủng Thê

Chương 82: Phát kẹo, phát kẹo!




Bùi hạo ôm tiểu nương tử đang khóc rối tinh rối mù trong lòng, hắn có cảm giác cả trái tim đều vỡ nát, "U nhi, nàng đừng khóc nữa, lần này đều tại ta, nàng đánh ta mắng ta đều được, nhưng mà nàng đừng khóc, khóc nữa, mắt sẽ bị thương đấy."

Giờ khắc này Tô Nhược U hoàn toàn không để ý tới Bùi Hạo nói cái gì, từ sau khi biết Bùi Hạo mất tích, cả người nàng luôn như dây cung bị kéo căng, hoàn toàn dựa vào ý chí bản thân tự chống đỡ, hiện tại nàng mới dám bộc lộ cảm xúc chân thật này, Tô Nhược U vốn dĩ không kiểm soát được tâm tình của mình, nàng cũng không muốn kiềm chế mà chỉ muốn bộc lộ ra ngoài, khóc thật to một trận.

Nhưng rốt cuộc đó không phải tính cách con người của nàng, Tô Nhược U khóc lớn một hồi, tiếng khóc mới dần nhỏ xuống, Bùi Hạo cẩn thận lấy tay lau nước mắt trên má tiểu nương tử nhà mình, mà hắn càng lau thì càng thấy nước mắt rơi nhiều, Bùi Hạo nóng nảy, hắn đành cúi đầu hôn xuống đôi môi mềm mại kia!

Trời biết, hắn nhớ nàng biết bao nhiêu!

Bùi hạo càng không ngừng dùng môi, lưỡi vừa liếm vừa mút đôi môi mềm mại ngọt ngào của tiểu nương tử, tiếp theo hắn dễ dàng cạy mở hàm răng đóng chặt rồi chen đầu lưỡi mình vào, quấn lấy đầu lưỡi Tô Nhược U dẫn dụ nàng hòa theo tiết tấu của hắn, cùng hắn trao đổi nước bọt.

Hai người thân mật hôn môi làm cho Tô Nhược U quên cả khóc, mà nàng cũng gấp gáp muốn dùng phương thức này để xác định hắn xuất hiện trước mặt mình là chân thật.

Dần dần, Bùi Hạo cảm thấy không đủ, hôn môi chưa đủ, tay hắn bắt đầu không ngừng chạy loạn trên lưng Tô Nhược U, môi cũng bắt đầu đi xuống, hôn lên cần cổ thon dài, xương quai xanh xinh đẹp của Tô Nhược U...

Nhưng khi tay hắn leo lên ngọn núi cao vút nào đó thì Tô Nhược U lập tức nhỏ giọng hừ ~ một tiếng, nàng vội vàng chui ra khỏi lồng ngực hắn.

Đối mặt với đáy mắt đầy lửa nóng và nhu cầu mãnh liệt của ai kia. Tô Nhược U nhất thời xấu hổ đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, không phải nàng cố ý đâu, "Ta đau..."

thì ra từ sau khi mang thai, nhũ tiêm của nàng cũng lớn theo, vừa chạm nhẹ vào là đau, cũng may Vương ma ma dạy cho nàng một ít biện pháp giảm bớt đau đớn, hiện tại vừa sinh xong đứa nhỏ, tuy rằng vừa rồi miễn cưỡng cho bọn chúng bú, nhưng vừa chạm vào, vẫn sẽ bị đau.

Bùi Hạo vừa nghe thấy tiểu nương tử nhà mình kêu đau, một chút ham muốn cũng không còn, chỉ còn lại lo lắng và bất an, "Đau thế nào? Ta gọi đại phu nhé?"

Đêm hôm khuya khoắt, cho dù đại phu đến đây, cũng không làm nên chuyện gì cả, lại nói, loại chuyện này, nàng biết mở miệng thế nào chứ? Đồ đầu gỗ này!

"Chỉ cần chàng không chạm vào, qua mấy ngày nữa dẽ tốt thôi..."

Nghĩ đến tiểu nương tử nhà mình vừa sinh cho mình hai nhi tử, Bùi Hạo vừa tự hào, lại vừa áy náy, cho dù hắn gấp gáp chạy về, chung quy vẫn là bỏ lỡ, Bùi Hạo lại ôm Tô Nhược U vào lòng, "Thực xin lỗi, U nhi, ta không có thể ở bên cạnh nàng lúc đó..."

nói đến đây, ngược lại Tô Nhược U không thèm để ý, "Đều đã qua, chỉ cần chàng bình an trở về thì tốt rồi."

Nghe nàng nói vậy, Bùi Hạo cảm thấy giống như có một dòng nước ấm trào dâng trong lòng, hắn yêu thương ấn môi lên trán Tô Nhược U, "Đây là lần cuối cùng, về sau ta sẽ không bao giờ bỏ lại một mình nàng nữa."

Tô Nhược U biết, nam nhân của mình sẽ không dễ dàng nói ra lời thề loại này, hắn mà đã nói, thì nhất định sẽ làm được! Lần này, hai người xa cách gần mười tháng, khiến cho Tô Nhược U nhận ra rõ ràng nam nhân này là không thể thiếu trong cuộc sống của mình, " Ừ, ta cũng không muốn rời xa chàng nữa..."

Kế tiếp, hai người bọn họ đều không nói gì, cứ như vậy, lẳng lặng ôm nhau, giống như chỉ có dùng phương thức này mới có thể an lòng.

Ước chừng thời gian uống cạn một chung trà, Bùi Hạo mới nghĩ đến tiểu nương tử nhà mình vừa mới sinh đứa nhỏ, cực kỳ cần nghỉ ngơi, hắn vội đỡ Tô Nhược U nằm xuống, "U nhi, nhắm mắt lại, nàng cần nghỉ ngơi."

Tô Nhược U ôm cổ Bùi Hạo đang muốn rút tay về, "Chàng không ngủ cùng ta sao?"

Nhìn ra tiểu nương tử đang hoang mang trên giường, Bùi Hạo lại hung hăng tự trách mình một phen, lúc này đây, hắn thật sự đã hù nàng sợ rồi...

"U nhi, ta không đi, nhưng mà ta ngủ không thoát y phục như thế này thì bất tiện lắm."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhược U lại đỏ lên, nàng vội vàng buông tay ra, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống, nhưng mà nàng rất sợ hãi khi quay người lại sẽ không thấy tăm hơi ai kia nữa, có lẽ hết thảy chỉ là ảo giác của nàng thôi, Tô Nhược U cố nén thẹn thùng, mở to mắt nhìn Bùi Hạo cởi áo ngoài.

Bùi Hạo không khỏi thấy may mắn, trước khi tới hắn đã tắm rửa và thay y phục, nếu không trên người hắn bẩn như vậy thì sẽ không dám thân mật với nàng đâu.

thật ra chạng vạng ngày hôm nay Bùi Hạo mới chạy tới bên ngoài cửa thành, lúc đó hắn muốn trở về phủ ngay lập tức, nhất là khi nghe được thám tử báo, tiểu nương tử nhà mình vừa sinh hai cục cưng vào buổi chiều, Bùi Hạo đứng ngồi không yên. Thế là hắn đang cưỡi Xích Diễm chạy về, lần này hắn trở về, nhất định không thể xuất hiện ở trước mặt người khác, chỉ cần có người phát hiện, thì công sức cố gắng bấy lâu nay uổng phí hết không nói, mà toàn bộ Đại Hạ đều có thể sẽ thay đổi long trời lở đất!

Trước khi Bùi Hạo trở về, dù khuôn mặt không thể hiện, nhưng rõ ràng khí áp thấp xung quanh hắn đã dọa sợ một đám hán tử đi theo hoảng sợ câm như hến. Đợi đến buổi tối, Bùi Hạo mới thừa dịp bóng đêm u ám, hắn có thể đi tìm tiểu nương tử thơm mềm của mình. Lúc này tâm tình hắn mới tốt hơn nhiều, "Chuẩn bị nước, gia muốn tắm rửa thay y phục."

Thời gian qua lên đường gấp gáp, Bùi Hạo cảm thấy trên người đều là bụi bặm bẩn thỉu, dáng vẻ này làm sao có thể đi gặp tiểu nương tử cực kỳ xinh đẹp của mình được, tắm, phải tắm thật sạch!

Sau khi thay đổi hết ba thùng nước tắm lớn, Bùi Hạo mới thấy nghiệp lớn đã xong, mà thời điểm hắn xuất hiện ở trước mặt mọi người một lần nữa, một thân cẩm bào so với các hán tử hôi hám, tóc tai bù xù trong viện đã khiến người ta trợn mắt há mồm, đây vẫn là vị phó tướng luôn dẫn bọn họ dãi nắng dầm mưa cùng chịu gian khổ đây sao? Nương nó chứ! Mọi người nhìn nhau: ngươi xác định không tráo người đó chứ, đây rõ ràng là một tiểu bạch kiểm mà!

Nhưng " Tiểu bạch kiểm" vừa liếc mắt quét tới, nháy mắt mọi người đã bình tĩnh lại, người này, đúng là hắn mà! Nương ơi! Thế giới này thật sự rất huyền ảo, gà trong chuồng cũng có thể biến thành phượng hoàng!