Tướng Quân Sủng Thê

Chương 94: Tạm biệt Tô gia




Ngày mùng mười tháng 2, mới sáng sớm Bùi Hạo và Tô Nhược U bế đôi huynh đệ song sinh về thăm Tô gia. Vốn là mấy ngày trước Bùi Hạo nhận được thánh chỉ truyền đạt hắn được bổ nhiệm là Đô Đốc Định Châu, lần này Bùi Hạo và Tô Nhược U đến Tô gia là để tạm biệt.

Bên trong chính sảnh của tiền viện, lúc này không chỉ có Tô phụ đang nghiêm túc ngồi đó mà còn có Tô Nhược Tuyết và Lý Dụ, cộng thêm phu thê Tô Nhược Nhị và Mẫn Hoành Duệ, vì chuyện nhậm chức của Bùi Hạo mà mọi người đều rất buồn bã, đối với chuyện li biệt sắp tới càng thêm khổ sở, dù sao mọi người đều biết, lần này Bùi Hạo đi nhậm chức, không chỉ một năm hai năm là có thể về.

Thấy sắc mặt không được tính là tốt của mọi người trong sảnh, dù cho trong lòng mình rất không muốn, Tô Nhược U vẫn cố nén lại, ‘Phụ thân, đến lúc đó người phải đi thăm chúng con nhé.’

Nghe thế, Tô phụ lâm vào trầm tư.

Tô Nhược U vốn chỉ thuận miệng, nhưng lời vừa nói ra, nàng bỗng cảm thấy cách này có thể thực hiện được, hiện tại Đại Hạ vừa đánh xong một trận chiến lớn với Man Quốc, gần đây khung cảnh biên quan rất thái bình, hơn nữa ba tỷ muội các nàng đều lần lượt xuất giá, một mình phụ thân ngày ngày đối diện với Tô gia vắng vẻ, chi bằng thường xuyên ra ngoài nhiều một chút, nói không chừng lòng dạ sẽ nhẹ nhàng hơn một chút, nỗi buồn nhớ thương mẫu thân nhiều năm cũng theo đó mà giảm bớt, nghĩ đến đây, hai mắt Tô Nhược U sáng lên.

‘Phụ thân, người đồng ý với U Nhi đi, nếu không thì chính là người không thương U Nhi, cũng không thương Đại Bảo và Nhị Bảo nữa.’

nói xong, Tô Nhược U liền đưa mắt sang nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo trong lòng Tô phụ, ‘Đại Bảo, Nhị Bảo mau cầu xin ngoại tổ phụ thường xuyên tới thăm chúng ta đi.’

Tuy đôi huynh đệ song sinh đã mười một tháng nhưng vẫn chưa nói được nhiều lắm, có điều giúp đỡ mẫu thân nhà mình thì hoàn toàn không có trở ngại nào, đầu tiên hai khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, bàn tay nhỏ bé giật giật mấy sợi râu dưới cằm ngoại tổ phụ, trong miệng không ngừng hô hào, ‘Ngoại tổ phụ, ngoại tổ phụ.’

Mãi cho đến lòng Tô phụ mềm nhũn, nếu bây giờ đôi huynh đệ song sinh muốn có ánh trăng trên trời thì ông cũng sẽ tìm mọi cách làm một cái thang bắt lên trời đấy!

‘Ngoại tổ phụ không nỡ bõ Đại Bảo và Nhị Bảo đâu, khi nào rảnh rỗi ngoại tổ phụ sẽ thường xuyên đi thăm đại bảo và nhị bảo, bằng không đến lúc đó Đại Bảo và Nhị Bảo sẽ quên mất ngoại tổ phụ, vậy thì ngoại tổ phụ sẽ không còn chỗ đứng nữa.’

Quả nhiên có cháu cưng mọi sự đều thành.

Tô Nhược Tuyết và Tô Nhược Nhị liếc nhìn nhau, thấy bụng dưới đối phương đều hơi nhô ra, hai người đều vô lực cảm thán, các nàng cũng muốn ra quan ngoại xem thử, thế nhưng mà đợi đến lúc các nàng sinh xong, đợi đến khi các con lớn một chút, ít gì cũng phải hai năm nữa, nếu không thì đến lúc đó đừng nói đến ai đó không cho, chính các nàng cũng không nỡ xa con của mình.

Hai năm, đây là khoảng thời gian dài buồn chán thế nào....

Hơn nữa các nàng nhìn sang nam nhân đang ngồi bên cạnh mình, đến lúc đó còn phải xem bọn họ có rảnh không mới được, nghĩ tới thôi là thấy khó thực hiện rồi.

Làm sao không nhìn ra cảm xúc biến hoá của người bên cạnh, lúc này Lý Dụ bèn tỏ rõ thái độ, ‘Tuyết Nhi, chờ nàng sinh con xong, ra sẽ dẫn nàng ra quan ngoại du ngoạn một chuyến.’

Nghe y nói như thế, Tô Nhược Tuyết không có bao nhiêu phản ứng, ngược lại là Tô Nhược Nhị phản ứng tương đối rõ ràng, đôi mắt hạnh tròn xoe trừng to, tựa như muốn bùng phát nhưng lại cố gắng kiềm chế, trong lòng Mẫn Hoành Duệ thầm than một tiếng, hiện giờ Đại Hạ đang trong thời khắc quan trọng xây dựng lại giang sơn, thân là Phụ Chính vương gia, mấy năm tới khả năng có thể rời khỏi kinh thành không lớn, chỉ là Hạ Cảnh Đế đã trưởng thành, Mẫn Hoành Duệ tin rằng, y có thể hoàn toàn giao lại sự vụ trong tay mà không cần để ý, đến lúc đó, y sẽ từ từ đền bù lại cho tiểu nhân nhi bên cạnh.

Mẫn Hoành Duệ không nói gì thêm, chẳng qua là, không biết vô tình hay cố ý, Mẫn Hoành Duệ lặng lẽ kéo bàn tay nhỏ bé của Tô Nhược Nhị bao bọc trong lòng bàn tay mình, nắm thật chặt, tựa như xin lỗi, cũng tựa như trấn an.

Quả nhiên, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhược Nhị đỏ ửng, nàng không nói gì nữa. Kỳ thật trong khoảng thời gian này, Mẫn Hoành Duệ bận đến nỗi gần như chân không chạm đất, làm sao nàng lại không biết y có bao nhiêu vất vả, có mấy lời cho tới bây giờ y vẫn không nói, có khó khăn khổ sở gì y cũng chưa từng than thở, song Tô Nhược Nhị là người đầu ấp tai gối, nàng rất đau lòng cho y.

Có điều đau lòng thì đau lòng, nhưng nếu quan tâm và cưng chiều nàng một chút thì có sao đâu!

Bùi Hạo thấy đức hạnh của hai muội phu đối diện, hắn có chút khinh thường, một người rồi lại một người, đều là thê nô cả! Nhưng đến khi ánh mắt hắn rơi lên người Tô Nhược U, không phải là cũng cưng chiều y như mấy người kia à?

Tô phụ không vui, không vui đương nhiên phải uống rượu, thế nhưng một người uống rượu giải sầu thì lại rất ấm ức, muốn uống ông cũng phải kéo theo ba nữ tế xuống nước, nhất là vị nữ tế muốn dẫn nữ nhi của ông ra quan ngoại kia, quả thực tội không thể tha thứ, uống, nếu như hôm nay không thể hạ gục hắn trên bàn rượu, trong lòng ông nuốt không trôi cơn tức này!

Nhạc phụ đại nhân muốn rót rượu cho Bùi Hạo, chuyện này không chỉ có mình Bùi Hạo nhìn ra, dĩ nhiên Lý Dụ và Mẫn Hoành Duệ đều nhìn ra được, căn cứ vào cuộc sống thuận lợi của mình sau này, hai người nhất định phải tuân theo nguyên tắc hầu hạ nhạc phụ đại nhân thật tốt, Lý Dụ và Mẫn Hoành Duệ nhiệt tình nâng ly, muốn mời rượu Bùi Hạo.

Bùi Hạo âm thầm mắng hai tên tiểu nhân hèn hạ, nhưng đã là đại trượng phu thì không thể mở miệng nhận thua! Mà cái này có chuyện quái gì mà phải chịu thua, không phải chỉ uống nhiều thêm mấy ly thôi sao? Dù sao hôm nay nhạc phị đại nhân cũng chiêu đãi bọn họ rượu hoa điêu thượng hạng, ngu sao mà không uống! Uống thêm mấy ly thì thêm mấy ly, từ trước đến giờ Bùi Hạo chưa bao giờ chịu thua trên bàn rượu đâu.

Vì thế, hết vò này đến hủ khác rót vào bụng, đợi đến khi buổi ăn trưa kết thúc, không ngoài dự đoán, đám người Bùi Hạo đều được dìu ra ngoài, cũng may là tửu lượng của bốn người nhạc phụ và nữ tế của bọn họ không tệ lắm, nên không hề gây ra mấy chuyện đáng chê cười.

Tô Nhược U nhìn người nào đó đang nằm trên giường ngáy o o, nàng thấy rất ngứa răng, không thể hiểu nỗi tại sao đám nam nhân này lại có thể uống nhiều đến thế? Chẳng lẽ không biết các nàng sẽ lo lắng sao? Bàn tay nhỏ bé của Tô Nhược U hung hăng đánh lên ngực người nào đó một cái, không ngờ tay mình lại bị người ta dễ dàng khống chế, chỉ nghe người nọ lầm bà lầm bầm, ‘U Nhi, đừng phá, để cho ta ngủ một lát thôi...’

Tô Nhược U khẽ thở dài một tiếng, nàng không có cách nào cứng rắn với hắn được hết, thế là, chưa đầy một lát, Tô Nhược U đã bắt đầu nhúng khăn ướt nhẹ nhàng lau mặt cho Bùi Hạo, chỉ mong hắn ngủ được ngon một chút.

Cũng may vì muốn đi xa, hôm nay hai người đã xin phép Bùi lão phu nhân để được ở lại Tô gia ba ngày, sau đó ngay cả Tô Nhược Tuyết và Tô Nhược Nhị cũng muốn về nhà mẹ đẻ chơi mấy ngày, đương nhiên cũng thuận tiện giữ Mẫn Hoành Duệ và Lý Dụ lại...

Lo lắng bốn người thật sự đã uống quá nhiều, kết thúc lại trễ, ba tỷ muội Tô Nhược U không đành lòng đánh thức bọn họ dậy, ba người tự mình dùng bữa tối trước, có điều trong phòng bếp nhỏ của mỗi viện đều chuẩn bị thức ăn và canh giải rượu sẵn, đợi khi bọn họ thức dậy là có thể dùng ngay thức ăn nóng hổi.

Chưa đến giờ Tuất thì Bùi Hạo đã tỉnh dậy, bởi vì nhân lúc mẫu thân không chú ý mà đôi huynh đệ song sinh bắt đầu quấy rầy vị phụ thân không rời giường nổi này.

thì ra là sau khi ăn cơm xong, đôi song sinh cảm thấy khác thường, phụ thân rất lâu rồi không xuất hiện, vào thời gian này mỗi ngày Bùi Hạo nếu không dẫn bọn chúng đến Vũ An Đường xem hắn luyện võ thì cũng dẫn chúng đi dạo chơi, hơn nữa hiện tại hai cục cưng đã lớn hơn không ít, ngày thường Tô Nhược U lại không có cách nào ôm hai bé cùng lúc, tuy nhiên mẫu thân yếu đuối thì không thể, nhưng không có nghĩa la phụ thân cao to mạnh mẽ của các bé cũng không được!""

Làm kỵ binh cưỡi ngựa, bay cao cao, ném lên ném xuống... Quả thực chẳng dễ dàng chút nào!

Quả nhiên, đôi song sinh không cách nào kiềm nén bắt đầu nhớ tới món đồ chơi lớn mang tên phụ thân, vậy mà bọn chúng đợi trái đợi phải cũng không thấy bóng dáng phụ thân đâu, rốt cuộc đôi huynh đệ song sinh chịu không nổi nữa, không ngừng la hét với Tô Nhược U ‘Phụ thân’ ‘Phụ thân’, Tô Nhược U làm sao không biết ý chúng nó, tuy nàng không muốn làm phiền Bùi Hạo nghỉ ngơi, chẳng qua với sự kiên trì của đôi huynh đệ song sinh, nàng đành đặt các con lên giường rồi dặn dò hai đứa đừng ồn ào làm phiền phụ thân nghĩ ngơi.

Nhưng mà có thể nghe lời hiểu chuyện thì đã không phải là đôi huynh đệ song sinh nữa!

Đại Bảo và Nhị Bảo sướng rơn khi nhìn thấy món đồ chơi lớn nhà mình, có điều hôm nay món đồ chơi lớn lại không mở mắt chơi cùng bọn chúng, thế là Đại Bảo và Nhị Bảo nhanh chóng không cam lòng, đặt mông ngồi trên ngực Bùi Hạo, Nhị Bảo còn tuyệt hơn, trực tiếp đặt mông ngồi trên mặt Bùi Hạo, lúc này đường đường chính chính làm cho Bùi Hạo tỉnh dậy rồi.

Kỳ thực với công lực của Bùi Hạo, dù cho phải uống nhiều rượu đến thế, nhưng lúc Đại Bảo và Nhị Bảo tiến lại gần ý thức của hắn đã sớm thanh tỉnh, chẳng qua hắn chỉ lười biếng phản ứng chậm chạp một chút mà thôi, vậy nên mới có thể bị đôi huynh đệ song sinh đánh lén.

Bùi Hạo giơ một tay nhấc Nhị Bảo lên thảy vào không trung, còn tay kia cũng che chở Đại Bảo trên ngực, rõ ràng Nhị Bảo còn chưa kịp phát hiện bản thân mình đã làm chuyện tốt gì thì đã thấy phụ thân chơi trò tung hứng với mình rồi, nhất thời tiếng cười sung sướng không ngớt.

Đại Bảo không cam lòng yếu thế cũng dịch mông lên, chòm tới mặt Bùi Hạo gọi ‘Phụ thân, phụ thân...’

Dáng vẻ nhỏ xíu kích động chọc Bùi Hạo cười vui vẻ không thôi, lập tức cổ tay hắn dùng lực, cũng nhấc Đại Bảo lên.

Tô Nhược U ngắm nhìn ba phụ tử trên giường chơi đùa vui vẻ không thôi, trong lòng nàng có chút thỏa mãn, bất kể như thế nào, cả nhà bọn họ sẽ mãi mãi ở cùng một chỗ, ít nhất Đại Bảo và Nhị Bảo có thể trưởng thành bên cạnh hắn, dù có rời khỏi nhà lưu lạc ở bên ngoài, chỉ cần có hắn, đời này, tức nhiên hắn ở đâu nàng sẽ theo đến đó, đến chết cũng phải cùng an tán chung một phần mộ.

Tô Nhược U bưng canh giải rượu tới, nhưng đối với chuyện hắn uống nhiều rượu như thế trong lòng nàng cũng không vui nổi, ‘Cho chàng khó chịu chết luôn mới tốt, ai bảo chàng cứ thích cậy mạnh, đã biết rõ còn uống uống uống...’

Bùi Hạo không phản bác, song ánh mắt khi nhìn nàng lại hết sức sáng ngời. Đúng lúc này, Đại Bảo và Nhị Bảo trong lòng hắn bỗng phụ họa theo, ‘Uống uống uống...’

Đừng nói tới Bùi Hạo, ngay cả Tô Nhược U cũng không kiềm nổi, nàng bật cười khanh khách, hai huynh đệ song sinh hiện đang học nói, bất luận ai nói cái gì, chỉ cần bọn chúng nghe thấy được thì sẽ học theo, hơn nữa chỉ cần nhìn lại thấy hai cái miệng cười toe toét với mình, làm cho không ai có thể tức giận được.

một tay Bùi Hạo kéo tay Tô Nhược U, một tay nhận lấy canh giải rượu uống vào, không biết phụ thân đang uống đồ ngon gì, các bàn tay nhỏ bé vội vàng níu vạt áo trước ngực Bùi Hạo, miệng i a sốt ruột, bất chấp nói chuyện, huyên thuyên âm thanh gì đấy, thế nhưng cuối cùng phụ thân đáng ghét cũng không chừa lại chút xíu nào cho bọn chúng, nhất thời đôi huynh đệ song sinh giẫn dối dùng vẻn vẹn mấy cái răng sữa mới mọc cắn lên lồng ngực Bùi Hạo, ai bảo phụ thân tham ăn! Ai bảo phụ thân không chừa cho chúng con!

Chút xíu sức của bọn trẻ có xi nhê gì tới Bùi Hạo đâu? Nhiều nhất cũng không đáng gãy ngứa, ngược lại làm Bùi Hạo cười ha ha không ngừng.

Tô Nhược U đứng bên cạnh giường thu hết vào mắt, nàng cũng không biết nói cái gì cho phải, ‘Đại Bảo, Nhị Bảo, đừng cắn nữa, phụ thân các con còn chưa tắm rửa gì đâu, không biết bẩn thành cái dạng gì nữa!

Nghe thế, hơn nữa bởi vì Bùi Hạo uống rượu nên trên người bám đầy mùi rượu, lúc nãy đôi huynh đệ song sinh chỉ nhất thời giận hờn cho nên chỉ hung hăng cắn hai cái, giờ khắc này giận hờn cũng tiêu tan, hai bé vội vàng nhả ra, trong miệng còn không ngừng lập lại, ‘Bẩn, bẩn...’

Thẳng cho đến lúc Bùi Hạo tức giận, mắng hai đứa chúng nó là tiểu xấu xa, nhất thời trong U Lan Viện tràn ngập tiếng cười.