Turning - Vòng Xoay Của Vận Mệnh

Chương 2: Gakane Bolunwald




Có phải tất cả mọi chuyện cậu từng trải qua cũng chỉ là một giấc mơ?Toàn bộ những chuyện sau khi cậu vào kỵ binh, và sự lạnh lùng của lưỡi kém đã chém vào cổ cậu?

Nếu đó chỉ là một giấc mơ, nó sẽ là cơn ác mộng khủng khiếp. Ngay từ khoảng khắc, từ lần đầu đến thủ đô cậu đã biết tương lai của mình đã kết thúc.

"Nhưng nó thật sự quá chi tiết và thực tế để có thể gọi là một giấc mơ.."

Có ai đó đã sử dụng phép thuật để đưa cậu về cách đây 11 năm trước? Hay sức mạnh của Chúa đã tiếc thương cho cái chết của mình?

Quay ngược thời gian là điều không một tín đồ quyền lực nào có thể làm được. Chúa thường thể hiện sức mạnh của mình thông qua những người theo ông, nhưng từ trước cho tới không một ai trong số họ được cứu khỏi cái chết và bị đưa trở về quá khứ.

Nhưng nếu bản thân đã thật sự quay về 11 năm trước, Yuder sẽ có cơ hội để gỡ gạc lại những sai lầm của trước kia mà cậu hối tiếc.

"Đúng vậy, tương lai!"

Cậu đã từng nghĩ bản thân sẽ đánh mất nó mãi mãi. Khi cậu nhận ra điều này, tay cậu đã run lên vì sung sướng và ngạc nhiên.

Cậu đã có thể làm bất cứ điều gì ngay bây giờ. Chỉ cần rời khỏi đất nước và đến một nơi khác, nhanh chóng xây dựng sức mạnh của mình, hoặc thậm chí tham gia đội Kỵ binh chết tiệt đó.

"..Và có lẽ bây giờ mình có thể tìm ra nguyên nhân của sự thay đổi trên toàn cầu này và ngăn chặn nó."

Vâng nó không chỉ là về đội Kỵ binh. Yuder nhớ lại những thứ đã treo cậu trên bờ vực của cái chết.

Nhiều năm sau, các vết nức bắt đầu xuất hiện trên toàn thế giới. Bắt đầu với sự biến đổi khí hậu và những thảm họa thiên nhiên được gọi là thiên tai, quyền năng của Chúa đã che dấu đi sự hiện diện của nó.

Sự điên rồ và hoài nghi sẽ ám ảnh lên con người khi những thứ chưa từng tồn tại sẽ bắt đầu xuất hiện, và còn vô số điều sẽ xảy ra.

Đó là điều Yuder không thể tự mình giải quyết, nhưng giờ đây vô số người vẫn sống và tồn tại trên thế giới này. Nếu cậu nói với họ và yêu cầu giúp đỡ trước.

"Không...phải chờ đợi."

Ý nghĩa đang chạy bận rộn chợt dừng lại trong giây lát. Yuder lắc đầu và nhận ra kẻ hở trong quan điểm của mình.

Yuder trước đây có được quyền lực và uy quyền mà không ai có thể làm ngơ với tư cách là chỉ huy đội Kỵ binh của Đế chế, nhưng giờ cậu chỉ là một cậu bé từ nông thôn đến thủ đô. Dù sao thì sẽ có ai lắng nghe cậu?

"Họ sẽ không bao giờ lắng nghe."

Kỵ binh là tổ chức đầu tiên bắt đầu ở Đế chế Orr. Có thể bởi vì cựu hoàng đế, Hoàng đế hiện tại có thái độ khá hạn chế đối với người thức tỉnh.

Bất kể cậu có mạnh đến mức nào, rất khó để đi đến quốc gia khác và được đối xử tốt hơn ở đây.

Các quốc gia khác vốn đã có sự tin tưởng nhất định về tác dụng sau khi thành lập đội Kỵ binh, nhiều năm sau đó họ đã nhận ra rằng việc trao quyền lực và địa vị cho Người thức tỉnh sẽ có lợi hơn rất nhiều so với việc tìm cách đàn áp vô điều kiện.

Ở một số nơi các tổ chức tương tự được thành lập nhưng đã muộn màng, chính vì sự muộn màng đó đã tạo ra những xung đột không thể cứu vãn giữa những nhà lãnh đạo quốc gia và Người thức tỉnh.

Những quốc gia như vậy thường đi vào con đường nội chiến, bởi vì ngay cả những tổ chức được thành lập muộn màng cũng không thể kiểm soát mọi chuyện đúng cách.

Do đó, đội Kỵ binh của đế chế Orr luôn tự hào về địa vị và danh tiếng mạnh nhất so với tất cả tổ chức còn lại.

Chỉ huy của đội Kỵ binh, Yuder, cũng luôn được nhận những ánh mắt ghen tị ở bất cứ đâu cậu tới.

Khi nhớ về quá khứ, Yuder thoáng nhìn xuống sàn nhà. Cậu không muốn nhớ về những ngày đó.

"Dù sao thì cũng không có nơi nào tốt hơn ở nơi đây...Và nơi đây cũng có những người thích hợp nhất để giúp đỡ những gì sẽ xảy ra ở tương lại."

Yuder biết rằng cường độ của lực bao quanh cơ thể cậu không tạo ra nhiều khác biệt so với khi cậu mới Thức tỉnh mười ba năm trước.

Với thứ sức mạnh này, ngay cả người bình thường cũng có thể tạo ra kỳ tích mà họ không dám mơ tới, nhưng nó vẫn chưa thể nào so sánh với các bậc thầy ở Tháp Ngọc Trai, những người đã chỉ đạo dẫn lối một đường lối trong một đời gian dài.

Một sự thật vĩnh viễn rằng những người càng mạnh thì sẽ càng ít khi nghe người khác. Điều đó được hiểu rõ nhất bởi chính bản thân Yuder, người từng sống như vậy.

Nhất định phải có được sức mạnh đó và vị trí đó để thuyết phục những người như vậy tìm ra và ngăn chặn các thảm họa trong tương lai.

"Được rồi, bây giờ chúng ta hãy vào Kỵ binh. Tôi có thể bắt đầu sau khi đưa ra một số điều kiện khác."

Yuder nhanh chóng chấp nhận thực tế này và quyết định mơ về một tương lai tốt đẹp hơn.

Đó không phải là điều kiện sẽ là trở ngại để cậu trở lại với một thường dân ít quyền lực hơn và không có gì cả.

Cậu đã tìm lại một thứ tài sản không thể đánh đổi bởi bất cứ thứ gì gọi là thời gian. Điều quan trọng cậu đã trở về từ tương lai khủng khiếp và bây giờ cậu đang ở đây. Đó là tất cả.

Yuder ở trong phòng cả ngày lẫn đêm ở chỉ sắp xếp lại những thông tin mà cậu nhớ được và suy nghĩ về những điều phải làm trong tương lai.

Cậu bước ra khỏi phòng vào buổi sáng ngày thứ ba sau khi nhận ra rằng mình đã quay về 11 năm trước.

"Này vị khách mới, chủ nhà trọ nói với tôi rằng cậu cũng đã thức dậy.""

Trong khi Yuder đang đi xuống để rửa mặt thì ai đó đã nói chuyện sau lưng cậu ấy.

"Cậu tới đây để làm bài kiểm tra ở cung điện đúng không? Tôi cũng thế. Thật tiện khi có một người đồng nghiệp để chia sẻ thông tin đúng không?Nè cậu có muốn nói chuyện với tôi không?"

Yuder quay đầu lại và mở to mắt mà không nhận ra. Cậu biết người này. Không phải bây giờ, nhưng trong tương lai.

Mái tóc đỏ và đôi mắt xanh đến từ miền Nam. Vẻ ngoài đầy sắc màu làm gợi nhớ đến một bông hoa hồng và nổi bật.

Một người đã nhanh chóng nổi tiếng sau khi vượt qua được Kỵ binh cùng với Yuder, cậu ta được cử đi trấn áp quái vật và đã chết trong một tai nạn từ rất sớm.

Đã có nhiều lời bàn tán xung quanh cái chết của một tài năng quý giá như vậy....

"Tôi là Gakane Bolunwald. Còn cậu?"

Vâng đó là tên của cậu ta. Yuder lặng lẽ mở miệng nhìn vào khuôn mặt của người đó. Vẫn sáng ngời như trong ký ức của cậu.

"Yuder"

"Được rồi, Yuder. Tôi định đi ăn sáng, còn cậu?"

Cậu có gặp Gakane trước đó không? Đã hơn 10 năm rồi, mờ mờ ảo ảo, cậu dám chắc mình chưa từng gặp...

"Oh...mình nhớ rồi"

Khi ở trong phòng chuẩn bị cho bài kiểm tra của Kỵ binh. Cậu đã chào hỏi nói điều gì đó tương tự như lúc này.

Vào thời điểm đó, Yuder không có kinh nghiệm nó chuyện với những người tiếp cận cậu một cách không cần thiết, và Gakane đã quay đi với sự xấu hổ. Kể từ đó họ hầu như không gặp nhau cho tới khi cậu ta qua đời.

Trước đây, cậu không hề thích đối xử với những người gia nhập đội Kỵ binh khi bản thân cậu còn không biết có thể về nhà được hay không.

Thành phố Thủ đô rộng lớn mà cậu nhìn thấy lần đầu tiên tràn ngập sự bất mãn và cảnh giác thay vì những cảm xúc tích cực dành cho Yuder, người đã sống một mình trong vùng núi yên tĩnh.

Nhưng giờ gặp lại cậu ta, cậu nghĩ rằng Gakane là một người khá tốt. Việc xuất thân từ một gia đình danh giá nhưng lại tự nguyện sống trong nhà trọ cũ kỹ này thật không phải chuyện thường thấy, không hề tỏ ra miễn cưỡng khi nghe tên của Yuder dù biết Yuder là một thường dân không nhà không họ.

Đó là điều mà 11 năm trước anh không nhận ra.

"Sức mạnh của cậu ta là gì? Chỉ có ấn tướng là nó khá tốt, nhưng mình không thể nhớ chi tiết."

"Được thôi."

Yuder quyết định dùng bữa cùng Gakane và tìm hiểu thêm về cậu ấy. Thật may mắn khi người đầu tiên cậu gặp khi quay về quá khứ là cậu ấy.

Câu chuyện sẽ mang những ký ức của quá khứ, mà hiện tại đã mờ dần.

"Tôi sẽ gọi món gà hầm và bánh mì, còn cậu?"

Gakane nói chuyện thân mật với Yudet dù không biết tuổi. Yuder vốn đã quá quen với việc mọi người bị đe dọa trước mặt cậu và thậm chí không thể nhìn mặt cậu. Vì vậy cậu khá ấn tượng với thái độ của người kia.

"Tôi giống cậu vậy."

""Được rồi, cậu sẽ không hối hận về nó đâu. Đây là lựa chọn của cậu mà."

Thực đơn này ngon như lời đảm bảo của cậu ta. Yuder thậm chí không biết nguyên liệu của nó là gì trong nhà trọ cũ này, nhưng nó khá ngon miệng.

"Cậu có thích nó không?Nó ngon chứ?"

Gakane hỏi với một nụ cười vui vẻ. Yuder gật đầu khi món hầm được đưa vào trong miệng.

"Tôi đã thử tất cả các thực đơn ở đây và nó là thực đơn tuyệt vời nhất. Mỗi sáng họ cho rất nhiều thịt vào và nướng bánh mì. Tôi rất vui khi được gặp cậu đồng chí."

Đã từ rất lâu cậu nghĩ thức ăn là một thứ khác biệt ngoài việc chỉ để ăn. Nên cậu cảm thấy lạ.

"Tôi đến từ Nam Ulan. Tôi đã khá lo lắng khi không biết mình có thể kết bạn với vài người trước khi làm bài kiểm tra không. Thật nhẹ nhõm khi tôi gặp được cậu ở đây."

Gakane khá hòa đồng. Yuder cảm thấy thoải mái để ngậm miệng khi nhìn thấy đôi mắt xanh lá cây muốn câu trả lời từ Yuder sau khi cho cậu biết cậu ấy đến từ đâu.

"Tôi đến từ miền Trung."

"Trung tâm?Ở đâu?Quan?Bellec hoặc..."

"Airic."

Yuder đã nói ra tên quê hương sau một khoản thời gian rất dài. Trước đây, họ của cậu là "Aile" đây là họ cậu được nhận sau khi vào Kỵ binh và được đặt dựa trên quê hương của cậu.

Trong số hơn 300 ứng viên trúng tuyển, tất cả đều là dân thường được đặt họ, vì vậy hầu hết họ đều không thành thật với tên của mình. Kể từ đó, chiều sâu của sự chân thành khác với phía "Yudrain", được đặt và đặt cẩn thận tương tự như tên ban đầu khi cậu trở thành chỉ huy của Kỵ binh.

"Lần này mình sẽ không là chỉ huy của đội Kỵ binh và sẽ không bao giờ đặt lại cái tên đó."

"Airic?Ý cậu là chỗ gần dãy núi Ric?"