Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Chương 139: Lục Long Quang Huy (Thượng)





- Phất Thụy, vị này chính là tiểu sư đệ ngươi, kẻ đã từng suýt chút nữa khiến cho xảy ra Chí Tôn Chi Chiến hay sao? Ngươi còn chưa giới thiệu qua với vi huynh a! Lần này các ngươi cùng đến đây, chẳng lẽ...
Sắc mặt Phất Thụy trầm lại:
- Đây là Tiểu sư đệ của ta, Cơ Động. Hứa sư huynh, tính tình của ta chẳng lẽ ngươi còn chưa biết sao? Mục đích của chúng ta lần này đến đây chỉ có một, chính là ra trận giết địch. Cái gì mà tranh quyền đoạt lợi đối với chúng ta mà nói cũng không hề quan hệ. Ai dám nói ta là phản đồ? Được! Kêu hắn đến đây trực tiếp đối mặt với ta. Sư huynh đệ chúng ta sẵn sàng bồi tiếp.
Hứa sư huynh gật gật đầu, nói:
- Có những lời này của ngươi là đủ rồi. Ai dám ngăn cản các ngươi gia nhập Thánh Tà Chiến Trường lần này, chính là đối đầu với Lục Long chúng ta. Đi, đi thôi, xuống dưới rồi nói tiếp.
Vừa nói xong, chỉ thấy đầu Ngân Long dưới chân hắn chợt trở mình, tựa hồ như chỉ lài hơi vẫy khẽ cặp cánh một chút, đã giống như một khỏa Lưu Tinh màu bạc biến mất không thấy đâu.
- Tiểu sư đệ, người này là hảo bằng hữu của ta, tên là Hứa Vĩnh Long. Năm năm trước hắn cũng đã là cường giả cấp bậc Bảy quan Thiên Sư, là một trong mấy vị Phó đoàn trưởng của Thiên Can Quân Đoàn chúng ta. Xưng hiệu Vân Long, Canh Kim Hệ. Đầu Vân Long kia của hắn mặc dù thân thể nhỏ nhất trong Long tộc, cũng chỉ có thực lực cấp bậc Thất giai, nhưng lại là chủng loại có tốc độ nhanh nhất. Lúc hắn chưa đến năm mươi tuổi, trên Thánh Tà Chiến Trường tuyệt đối là nhân vật khiến cho đối thủ đau đầu nhất. Thông thường sẽ ở những nơi ít có khả năng xuất hiện nhất tiến hành đột kích đối thủ. Ở nơi này hắn tuyệt đối là thành viên kỳ cựu, đã trấn thủ ở đây mấy chục năm. Hắn cùng với ba vị Phó đoàn trưởng khác, cộng thêm Đoàn trưởng và ta, hợp lại thành Lục Long Quang Huy. Ta còn có một xưng hiệu khác, gọi là Lôi Long. Sáu người chúng ta đều là Long Kỵ Ma Sư. Trong tên năm người bọn họ đều có một chữ Long, đáng tiếc cũng không phải là Ngũ Hành đồng chúc tính, nếu không khi liên thủ, thực lực sẽ càng cường hãn hơn rất nhiều. Mặc dù là vậy, nhưng ở nơi này bọn họ đều có thực lực chủ đạo nhất. Cho dù là các Đổng sự của Thiên Can Học Viện cũng phải nể mặt bọn họ vài phần. Dù sao bọn họ cũng đã đem nửa đời mình đặt ở nơi đây. Luận về tước vị, năm người bọn họ đều là Công Tước ở các quốc gia. Thân phận vô cùng tôn quý.
Vừa nói, Tử Lôi Diệu Thiên Long đã thu liễm hai cánh, hạ xuống mặt đất. Nơi nó hạ cánh, đúng là trước mặt những lều trại màu vàng kim của Thiên Can Quân Đoàn. Trên không trung, mây đen cũng đã theo Phất Thụy thu liễm khí tức mà biến mất, khôi phục lại cảnh tượng trời xanh mây trắng như trước.

Hứa Vĩnh Long sớm đã ở đó chờ hắn, đầu Ngân Long của hắn cũng đã biến mất không thấy. Đồng dạng chờ ở nơi đó còn có thêm ba người nữa, nhìn qua đều khoảng năm, sáu mươi tuổi. Tuy rằng bộ dáng mọi người cũng không giống nhau, nhưng đều toát ra khí tức đặc thù của chính mình, ánh mắt thâm thúy, nhìn không ra nông sâu. Không hề nghi ngờ, bọn họ đều có thực lực vô cùng cường đại.
Phất Thụy nắm tay Cơ Động từ trên lưng Tử Lôi Diệu Thiên Long nhảy xuống, rất nhanh tiến lên vài bước, hướng tới ba gã trung niên kia hành lễ, nói:
- Phất Thụy bái kiến ba vị sư huynh. Các ngươi sao lại tập trung hết ở đây vậy?
Một gã trung niên, khuôn mặt thon dài phong cách trầm ổn đứng ngoài cùng bên trái, đầu tóc cắt ngắn, ánh mắt linh mẫn, ha hả cười, nói:
- Ngươi quậy một trận kinh phách trên không trung như vậy, chúng ta làm sao lại không biết được chứ? Mau giới thiệu vị Tiểu huynh đệ này với chúng ta đi.
Phất Thụy gật gật đầu, chỉ về phía Cơ Động, nói với bốn người trước mặt:
- Đây chính là Tiểu sư đệ của ta, cũng là quan môn đệ tử của sư phụ ta, tên là Cơ Động.
Cơ Động hơi hơi cúi đầu, xem như là làm lễ ra mắt, nhưng cũng không có mở miệng nói chuyện.
Phất Thụy nói:
- Bốn vị sư huynh này đều là Phó Đoàn Trưởng của Thiên Can Quân Đoàn, cũng là các Đại công thần trấn thủ biên cương. Hứa Vĩnh Long sư huynh, xưng hiệu Vân Long, thành danh về tốc độ, vừa rồi ta đã giới thiệu với ngươi. Vị này là Đỗ Khuông Long sư huynh, tên hiệu Sư Long, Giáp Mộc Hệ.
Phất Thụy chỉ tay sang vị trung niên nhân vừa rồi mới lên tiếng.
Cơ Động nhìn chăm chú sang vị trung niên nhân tướng mạo bình thường này, nhìn qua khiến người ta có cảm giác khí tức thanh tao nho nhã.
Hứa Vĩnh Long cười hắc hắc, nói:
- Hắn là tên biến thái. Ngươi ngàn vạn lần không được vẻ ngoài của hắn làm cho mê hoặc a. Người này một khi chiến đấu, chẳng khác nào một kẻ điên cả. Cho nên bình thường chúng ta vẫn gọi hắn là Tên cầm thú.
Đỗ Khuông Long cả giận nói:

- Lão Hứa, không phục phải không? Không phục thì ta và ngươi đấu nhau một trận đi.
Hứa Vĩnh Long hừ một tiếng:
- Ngươi đuổi kịp ta rồi hãy nói đi.
Phất Thụy ha ha cười, nói:
- Đỗ Khuông Long sư huynh có danh xưng khác là Công Kích Chi Vương, khi công kích thì nói thế nào cũng không nhìn ra là Giáp Mộc Hệ ma se. Ta vẫn cho là, hắn nên thuộc Bính Hỏa Hệ chúng ta mới đúng.
- Phất Thụy, tiểu tử nhà ngươi tệ quá đi, còn không mau giới thiệu người ta đi chứ.
Một gã trung niên nhân khác đứng bên cạnh Đỗ Khuông Long đột nhiên nói ra một câu khiến cho Cơ Động ngạc nhiên không nói nên lời. Thanh âm của người này so với nữ tử còn thánh thót hơn vài phần, nhất là khi hắn nói chuyện, tay hắn còn cố ý nặn ra một cái Lan Hoa Chỉ nữa. Nhìn qua chẳng khác nào là đang làm nũng. Hai người đứng bên cạnh hắn bất giác lùi ra một bước, làm ra bộ dáng không dám gần gũi. Hứa Vĩnh Long lại đưa tay bụm miệng, tựa hồ như là muốn ói vậy.
Trên mặt Phất Thụy cũng không khỏi co giật một cái, nói:
- Tiểu sư đệ, vị này chính là Kim Trạch Long sư huynh, xưng hiệu Kim Long, Tân Kim Hệ. Lấy ma kỹ thiên biến vạn hóa cùng với công kích cực hạn mà thành danh.
Thẳng thắn mà nói, vị Kim Trạch Long này nếu chỉ nhìn bên ngoài mà đánh giá, thật đúng là hoàn mỹ không chút tỳ vết. Tướng mạo cũng thuộc dạng anh tuấn nhất hạng, làn da trắng hồng, mày liễu mắt phượng, một đầu tóc dài màu vàng kim càng tô điểm thêm vẻ hoàn mỹ. Thế nhưng hắn vừa mở miệng nói chuyện, lập tức phá tan vẻ hoàn mỹ trên gương mặt của hắn. Thật là khiến người ta chịu không nổi.
Kim Trạch Long bất mãn nhìn mọi người, trên mặt không khỏi toát ra một tia ai oán:
- Người ta cũng đâu muốn như vậy đâu. Nhưng mà, người ta vốn là tiên thiên Chín phần chín Âm Kim thuộc tính, âm khí nặng nề, ta cũng không thể nào thay đổi được mà. Ai da! Tiểu huynh đệ, da mặt ngươi đẹp quá a!
Nghe Kim Trạch Long nói mấy câu đầu, trong lòng Cơ Động không khỏi giật mình. Chín phần chín Âm Kim thuộc tính, cái này có thể nói gần như là Cực Hạn Thuộc Tính. Chỉ mỗi điểm này thôi, cũng đủ thấy vị trung niên ẻo lả này của Quang Huy Lục Long tuyệt đối có thực lực không tầm thường. Chỉ là khi nghe đến câu cuối cùng của Kim Trạch Long, hắn thật sự có chút chịu không nổi, sắc mặt một trận trắng bệt, vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
- Khụ khụ, để ta tự giới thiệu đi vậy. Trạch Long, ngươi im lặng chút đi.
Gã trung niên cuối cùng lên tiếng. Người này thân hình cao lớn, không hề thấp hơn Phất Thụy, một đầu tóc màu đỏ rực cắt ngắn, dựng thẳng đứng, nhìn qua có vài phần giống như Tạp Nhĩ, hảo huynh đệ của Cơ Động. Chỉ là thân thể hắn càng khôi vỹ hơn vài phần mà thôi.
- Ta tên Kim Chúc Long, xưng hiệu Hỏa Long, Bính Hỏa Hệ. Ta đã từng là đệ tử của Chúc Dung sư phụ lúc còn học ở Học viện, bất quá chỉ là ký danh đệ tử mà thôi. Nếu tính lại, ta cũng có thể xưng là sư huynh của ngươi. Đương nhiên, ở trong mấy người đứng ở đây, thực lực của ta là kém nhất, không đáng nhắc đến.

Phất Thụy ha ha cười, nói:
- Kim sư huynh, ngươi rõ ràng là châm chọc ta a! Ta nhớ không lầm mà nói, năm năm trước huynh cũng đã là bảy quan a. Mấy chữ kém cõi nhất, nói thế nào cũng không tới phiên ngươi a!
Kim Cốc Long nghiêm mặt nói:
- Không, xét thực lực tổng hợp, ta khẳng định không bằng ngươi. Hỏa Long của ta phẩm giai thấp, không bằng Tử Lôi Diệu Thiên Long của ngươi.
Phất Thụy nói:
- Kim sư huynh, ngươi vẫn cứ giữ mãi bộ dáng nghiêm trang như xưa a!
Kim Cốc Long tức giận nói:
- Trạch Long đã ẻo lả như vậy, ta mà còn không nghiêm trang đứng đắn một chút, thanh danh Lục Long chúng ta chẳng phải là liền xong đời hay sao.
Phất Thụy quay sang Cơ Động:
- À đúng rồi. Kim Cốc Long sư huynh và Kim Trạch Long sư huynh chính là hai anh em ruột đó. Kim Cốc Long sư huynh là huynh trưởng.