Tuyền Qua

Chương 42




Tân sinh vào trường học lệ thường có quân huấn, Vu Nhất Xuyên đại diện đệ tử năm tư diễn thuyết đón chào tân sinh, hắn đứng ở giữa sân, micro làm cho thanh âm của hắn quanh quẩn trong sân thể dục, Vu Nhất Xuyên nghiêm chỉnh đọc xong.

Nữ sinh phía dưới đều khe khẽ nói nhỏ: “Học trưởng này hảo suất a!”

Vu Nhất Xuyên phát biểu xong liền nhảy xuống sân, đem bản phát biểu lưu cho lão sư khác, Cốc Sam làm đại biểu xã đoàn ở phía dưới chờ hắn: “Nhĩ hảo oai phong a.”

Vu Nhất Xuyên bên cạnh cởi tây trang bên ngoài, vẻ mặt mỏi mệt: “Làm bộ thôi mà.”

Hắn bên trong mặc sơ mi lam nhạt, có vẻ nhanh nhẹn lại phong độ của người trí thức mười phần, nhưng đôi mắt mệt mỏi chỉ rõ trạng thái của hắn, Cốc Sam nhìn bạn: “Gần đây bận cái gì mà thành như vậy.”

“Áp lực lớn.” Vu Nhất Xuyên ngắn gọn nói, hắn cũng không có đem chuyện mình mở công ty nói ra bên ngoài, ngẫu nhiên có người hỏi, mới hàm hồ nói là kiêm chức ở viện thiết kế.

“Ngươi áp lực lớn cái gì, đẹp trai không sợ tìm không thấy bạn gái,chưa tốt nghiệp đã được viện thiết kế mướn a.” Cốc Sam lắc đầu: “Ngươi còn có gì chưa đủ.”

Vu Nhất Xuyên xoa mắt: “Ta cần tiền.”

“Bạn hữu, ngươi không sao chứ?” Cốc Sam thấy hắn biểu tình cũng không giống như là nói giỡn, quan tâm hỏi: “Ngươi thiếu bao nhiêu tiền?”

“Nói đùa thôi.” Vu Nhất Xuyên không muốn nhiều lời.

Cốc Sam chụp bả vai hắn: “Không có việc gì là tốt rồi, tiền cũng là vật ngoài thân! Ta đi lên diễn thuyết đây ” Hắn gần sát lổ tai Vu Nhất Xuyên nói: “Ngươi xem,tiểu nữ sinh phía dưới nhìn thấy ngươi, hận không thể chạy lên kìa.” Nói xong cười cười, đi lên phía trên.

Vu Nhất Xuyên vẫn xoa mắt, tiền là vật ngoài thân, ngươi thiếu 300 vạn thử xem, vẫn chờ chính sách ổn thỏa, chỉ là chính phủ chưa quyết định khiến cho hắn không thể mua xong, kỳ hạn mỗi ngày tới gần, đến kỳ không trả cũng không phải là việc ngoài thân a… Vu Nhất Xuyên thở dài, ngẩng đầu nhìn không trung.

———————————-

Khi Diệp Miêu đến trường học mới kế mẫu cùng ca ca cũng đưa đi, Y Phân ở ký túc xá hắn quét dọn, chạy ra chạy vào, Diệp Miêu ở một bên giúp nàng, Vu Nhất Xuyên phải đi xếp hàng đóng phí, kết quả có một phụ đạo viên xem thư thông tri của Diệp Miêu rất khách khí nói: “Nguyên lai ngươi chính là Diệp Miêu a, không cần xếp hàng, ta mang ngươi trực tiếp đi.”

Vu Nhất Xuyên ăn mặc bình thường,áo sơ mi vàng xanh,quần trắng, thoạt nhìn thập phần hiền lành, hắn nhìn lão sư: “Vì cái gì?”

“Có người nói trước ”.Phụ đạo viên mang theo hắn chen ngang: “Không có việc gì, không có việc gì, bên này xong rồi ta trực tiếp mang ngươi qua bên kia, ngươi yên tâm, nửa giờ ta sẽ giúp ngươi làm tốt thủ tục.”

Vu Nhất Xuyên cũng không sữa đúng hắn, chỉ mỉm cười nói: “Người nào chiếu cố ta?”

Phụ đạo viên buông tay: “Ta cũng không rõ lắm, là chủ nhiệm phân phó ta, hình như là Đoạn cái gì…”

Vu Nhất Xuyên gật đầu: “Vậy cám ơn ngài.”

Toàn bộ xong xuôi, lúc sau Vu Nhất Xuyên xem đồng hồ, quả nhiên nửa giờ. Ngẫm lại ba năm trước đây, chính mình lo liệu thủ tục ước chừng khoảng 1 ngày, quả nhiên không giống với có quyền có tiền, hắn đi trở về ký túc xá, Y Phân còn chưa dọn dẹp xong, cũng thực kinh ngạc: “Tại sao ngươi trở về?”

“Làm xong rồi.” Vu Nhất Xuyên đem tư liệu tùy tay ném tới trên bàn: “Có người chiếu cố riêng, về sau cuộc sống đại học của Miêu Miêu không cần lo lắng.”

“Nói như thế nào?”

“Chính là Đoạn Tranh kia, a, thật sự là gặp được quý nhân.”

Y Phân ngừng tay: “Ngươi đừng cười như vậy,thực quái, tiểu Miêu gặp được quý nhân là chuyện tốt, ba hắn rất không yên lòng hắn, hiện tại hắn lên đại học, ta cũng coi như không làm … lão Diệp thất vọng, ngươi cũng…”

Nàng không có nói thêm gì nữa, Vu Nhất Xuyên cũng không nói gì, hai người nhất thời trầm mặc.

Diệp Miêu vừa lúc múc nước đi vào: “Ca ca đã trở lại?”

“Làm tốt.” Vu Nhất Xuyên đi qua: “Bên này mẹ giúp ngươi chậm rãi dọn dẹp, ta còn có việc, đi về trước.” Hắn sờ đầu đệ đệ, đi ra ngoài.

Diệp Miêu quay đầu lại nhìn Y Phân: “Mẹ, ca ca gần đây có phải có tâm sự hay không?”

Y Phân lắc đầu: “Ta không biết, đứa nhỏ này chuyện gì cũng không nói với ta.”

“Ta cảm thấy được ca ca giống như tâm tình không tốt. ” Diệp Miêu nghĩ nghĩ nói: “Ca ca nhất định là áp lực quá lớn, chỉ là ta không biết nên giúp hắn như thế nào.”

Y Phân cũng thở dài, sau một lúc lâu nói: “Chính ngươi sống thật tốt, đã là trợ giúp hắn lớn nhất .”

—————————————————

Vu Nhất Xuyên không biết đi đâu, trên đường dạo qua một vòng mới lái xe về nhà,khi gần đến cửa nhà đột nhiên thấy một thiếu niên gầy yếu.

Nam hài tử mặc áo trắng, quần dài xanh trắng, da thịt tái nhợt nhìn có chút tiều tụy, Vu Nhất Xuyên dừng xe lại, đi qua: “Ngươi tới làm gì?”

Kiều Tử Lam quay đầu nhìn hắn, chỉ là nhìn hắn, lại không nói lời nào, Vu Nhất Xuyên tâm tình phiền não: “Lần trước không phải ta nói ngươi đừng tìm Miêu Miêu sao…”

“Ta tới đây tìm ngươi.” Kiều Tử Lam cúi đầu: “Chuyện lần trước, muốn cám ơn ngươi.”

“Chỉ là chuyện nhỏ, bất quá ngươi ngụ ở chỗ đó không an toàn, tốt nhất nên chuyển nhà.” Vu Nhất Xuyên nói xong hướng nhà đi, đi vài bước phát hiện Kiều Tử Lam thế nhưng đi theo hắn, hắn xoay người: “Còn có việc?”

Kiều Tử Lam gật đầu: “Ta có lời muốn nói với ngươi.”

“Nói.” Vu Nhất Xuyên đứng ở trước mặt hắn.

Kiều Tử Lam nhìn nhìn bốn phía, hiện tại thời điểm này là giờ ngủ trưa, bên cạnh không có ai, hắn đến gần từng bước, nhìn Vu Nhất Xuyên: “Nhất Xuyên ca ca, ngươi đối với Diệp Miêu thật tốt, ân, không đúng, là quá tốt. ” Hắn ngừng một chút, nở nụ cười: “Từng có người nói ta mẫn tuệ thật sâu sắc, ngày đó tại nhà ngươi ăn cơm, ta lưu ý thấy… ngươi thích Diệp Miêu, đúng không?”

Vu Nhất Xuyên nhìn hắn: “Ngươi muốn nói cái gì?”

Kiều Tử Lam “ân’’ một tiếng: “Ngươi thích hắn, là loại tình nhân, đúng không? Các ngươi, đã phát triển đi?”

Vu Nhất Xuyên thái độ lãnh đạm: “Có liên quan tới ngươi sao?.”

“Đúng vậy a, cùng ta có liên quan sao?” Kiều Tử Lam mắt nâu dưới ánh mặt trời trong sáng sáng ngời: “Nhất Xuyên ca ca, ta cảm thấy ngươi…kỳ thật không xấu …”

“Ta xấu hay không xấu làm sao ngươi biết, ngươi mới gặp ta vài lần.” Vu Nhất Xuyên không muốn cùng hắn nói tiếp, xoay người bước đi.

“Đúng vậy a, vì sao ta biết?” Kiều Tử Lam giống như lầm bầm lầu bầu: “Ta biết hay không biết là bởi vì… Thời điểm ngươi đối với ta làm chuyện đó, bịt kín đôi mắt của ta?”

Vu Nhất Xuyên dừng cước bộ.

Kiều Tử Lam nhìn bóng dáng hắn vẫn không nhúc nhích: “Cái người kia, có phải là ngươi hay không?”

Sau giờ ngọ, thái dương rất lớn, sáng choang làm cho người ta không mở mắt ra được, thanh âm rõ ràng tràn ngập màn nhỉ.

Vu Nhất Xuyên chậm rãi xoay người, nhìn thiếu niên tái nhợt kia.

“Thời điểm mắt ta bị bịt kín, nhìn không thấy mặt người kia, người kia cũng không nói gì. Nhưng tay hắn đặt trên người ta, rất nhiều rất nhiều buổi tối ta nằm ác mộng thấy bàn tay kia,sau đó bừng tỉnh… cả người mồ hôi lạnh… Không thể đi vào giấc ngủ… Cái loại xúc cảm này cả đời ta cũng không quên được, ngày đó… khi ngươi kéo ta vào trong lòng ngực, tay ngươi nắm lấy cổ tay ta, giống như trí nhớ sống lại …” Kiều Tử Lam nhẹ giọng nói: “Ta đã biết… Người kia, là ngươi.”

Vu Nhất Xuyên vẫn trầm mặc.

“Vì cái gì không nói lời nào? Vì cái gì không phủ nhận?” Kiều Tử Lam bước đến gần hắn: “Vì cái gì đối với ta làm chuyện đó?! Ngươi có biết hay không …ngươi phá hủy ta?”

Hắn đối với nam nhân vẫn đang trầm mặc giơ lên cánh tay, nhưng cái tát lại không có rơi xuống.

Vu Nhất Xuyên cầm cổ tay mảnh khảnh của thiếu niên, mạnh mẽ kéo hắn vào trong lòng ngực.

Không có ngôn ngữ dư thừa.

Kiều Tử Lam ở trong lòng Vu Nhất Xuyên, thất thanh khóc rống.

END 42.