Tuyệt Đại Long Y

Chương 18: C18: Cớ gì mà mặt lý sơ ảnh đỏ lên thế




“Ông ấy tìm tôi?”, Triệu Lâm có chút khó hiểu, chẳng lẽ Vương Thánh thủ đã đê cử mình với chủ tịch Lý, nói việc trị khỏi cho Diệu Diệu là công của mình?

“Tôi cũng không biết, dù sao tôi thấy đó là chuyện tốt!”

Lăng Nhạn Nam nhớ lại dáng vẻ của bố con họ Lý thì trong lòng đoán đó không hẳn là chuyện xấu.

Dù sao Lý Thanh Nham và Lý Sơ Ảnh cũng đang rất muốn gặp Triệu Lâm.

Trong lòng Triệu Lâm chấn động, nhà họ Lý là một trong ba nhà đứng đầu Trung Châu.

Nếu có thể tạo quan hệ với đối phương, vậy hiến nhiên sẽ có lợi cho tiền đồ của anh.

Chỉ là không biết đối phương tìm mình đế làm gìl

Mong rằng không phải chuyện xấu!

Triệu Lâm đang nghĩ thì Lăng Nhạn Nam đi trước dẫn đường, hai người còn gặp phải Lữ Nam Nam và nhân viên khác đang chăm sóc bệnh nhân.

Ai cũng biết mẹ Triệu Lâm mới tới tìm Lữ Nam Nam, ánh mắt họ nhìn Triệu Lâm có chút kỳ quái.

Mà hai bên lại như có mắt không tròng, như chẳng nhìn thấy đổi phương.

Lăng Nhạn Nam thấy Triệu Lâm dứt khoát như vậy thì thở phào.

Cô ấy chỉ sợ Triệu Lâm không thể vượt qua chuyện này.

Cùng lúc đó, Lý Thanh Nham và Lý Sơ Ảnh cũng chờ đợi Triệu Lâm.

Khi cửa phòng chuyển động, họ lập tức nhìn sang.

“Chủ tịch Lý, nghe nói ông tìm tôi? Có


chuyện gì à?”, Triệu Lâm khách sáo hỏi, ánh mắt nhìn thẳng đối phương.

Nói anh không hồi hộp là nói dối, Lý Thanh Nham là nhân vật cỡ nào?

Đây chính là người mà viện trưởng gặp thì còn phải niềm nở chào đón mà.

Nhưng điều làm Triệu Lâm kinh ngạc là phát hiện ra Lý Thanh Nham có chút… căng thẳng?

Ông ấy cũng hồi hộp à?

Ông ấy hồi hộp cái gì nhỉ?

Suy nghĩ này nhanh chóng lướt qua đầu Triệu Lâm.

Lý Thanh Nham nhìn Triệu Lâm với ánh mắt phức tạp.

Chuyện này nên mở lời thế nào đây?

“Tiểu Triệu, mẹ cậu tên là Kiều Phương hả?”, Lý Thanh Nham nhìn Triệu Lâm, cẩn thận hỏi như đang xác thực.

“Phải!”, Triệu Lâm gật đầu, cười khố nói: “Vừa rồi bà ấy còn tới bệnh viện thăm tôi!”

Lý Thanh Nham nghe thế thì tim đập bình bịch.

Tim được rồi Ị

Cuối cùng cũng tìm được rồi Ị

Hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng tìm được!


Vẻ mặt Lý Thanh Nham kích động.

Tim của Lý Sơ Ảnh cũng đập mạnh, dù sao đây cũng là chuyện kết hôn của cô, cô cứ cảm thấy mình căng thẳng như phạm nhân đang chờ toà tuyên án.

Triệu Lâm và Lăng Nhạn Nam thấy bó con Lý Sơ Ảnh lộ ra biểu cảm kỳ lạ như thế thì trong mắt loé lên tia kỳ quái.

“Chủ tịch Lý, người tôi đã dẫn tới, ông tìm cậu ấy làm gì?”, Lăng Nhạn Nam hỏi

Dù sao Triệu Lâm cũng là học trò của cô ây.

Nếu Lý Thanh Nham tặng thưởng thì tốt.

Còn nếu muốn trách tội hay trừng phạt.

Cô ấy có thể che chở và rũ bỏ trách nhiệm cho Triệu Lâm.

Lý Thanh Nham nói: “Cô Lăng, phiền cô ra ngoài một chút được không? Tôi muốn tâm sự riêng với bác sĩ Tiểu Triệu một vài chuyện!”

Lăng Nhạn Nam giật mình.

Gia chủ của một trong ba gia tộc lớn tại Trung Châu mà muốn tâm sự riêng với Triệu Lâm?

Một thực tập sinh quèn như Triệu Lâm thì có gì để ông ấy làm thế?

Trong lòng chủ nhiệm Lăng thầm nghĩ, nhưng rồi cô ấy cũng nhận ra có lẽ Lý Thanh Nham không định hại gì Triệu Lâm.

Dù sao với thân phận của ông ấy mà muốn hại thì không cần dùng thủ đoạn.

“Được, các vị trò chuyện đi Ị”, Lăng Nhạn Nam rời đi, trước khi đi còn đánh mắt ra dấu cho Triệu Lâm cấn thận.

Cô ấy đi rồi, trong phòng lại yên tĩnh.

Trên mặt Triệu Lâm là sự ngạc nhiên.

Lý gia chủ nói chuyện riêng với mình?

Với lại…

Cớ gì mà mặt Lý Sơ Ảnh đỏ lên thế?

Cũnq khônq dám nhìn thẳnq mình nữa!