Tuyệt Đối Tập Trung

Chương 29




“Đại ca có biết Mạc Mạc thực thích đại ca?” Anh Húc Kì mở đầu hỏi.

“Ta biết a Mạc thích ta a, ta cũng thích a Mạc.” Mộc Tín Xa cười, này xem là vấn đề gì?

“Không, không, đệ là nói, Mạc Mạc phi thường, phi thường thích đại ca.” Anh Húc Kì sợ Mộc Tín Xa nghe không hiểu ý của hắn, nhấn mạnh lời nói.

“Này...? Vì sao đệ lại cảm thấy được như vậy?” Ngay cả bản nhân y cũng không nghĩ, thật không biết Anh Húc Kì sao lại nghĩ như thế?

Tuy cũng loáng thoáng cảm giác được, còn hơn chính y thích hắn, Anh Dạ Mạc đối y thích hơn rất nhiều.

Bất quá cũng thực bình thường phải không? Nếu nói y thả năm, sáu thành tâm lực để đạt tình cảm đối phương, thì hắn ít nhất phóng bảy, tám phần tâm lực,hiển nhiên so với y hơn không ít.

“Chính là cảm giác a.” Anh Húc Kì nói.

“Cảm giác...? Ha hả... Kì Kì ngươi thật sự rất đáng yêu...” Cái gì tên là cảm giác? Thật đúng là lý do thú vị.

“Tín Xa, đệ là nói thật.”

Ngừng một chút, Anh Húc Kì lại tiếp tục nói.

“Đệ cùng Mạc Mạc cảm tình tốt lắm, đệ hiểu y, cho dù chuyện gì y cũng không nói, đệ cũng có thể hiểu.”

( Đoạn này y là a Mạc – a Xa, còn hắn là a Kì ~)

Hắn bình thường có điểm trì độn, nhưng có lẽ từ nhỏ cảm tình hai người đặc biệt tốt, hơn nữa Anh Dạ Mạc không thường giải thích y là tình nhân của hắn, cho nên mỗi khi cảm xúc y bị dao động, mặc dù y không nói, hắn tổng cảm thấy có thể loáng thoáng cảm nhận được.

Cùng Mộc Tín Xa kết giao cũng là như vậy, cho dù y ở trước mặt người khác biểu hiện thật sự âm trầm, thậm chí cũng không nói hai người ở chung lúc đó, nhưng hắn tin tưởng không chỉ có mình hắn cảm nhận được, các ca ca khác hẳn cũng nghĩ như vậy?

Đối với Anh Dạ Mạc sợ người lạ như vậy, tâm phòng hài tử nặng nề, hiện tại không hề giữ lại cảm tình mà phó xuất cho Mộc Tín Xa.

Mộc Tín Xa nhìn mặt Anh Húc Kì thật sự cảm thấy được y không nên phản bác gì, hơn nữa y cũng từng nghe Dạ Mạc đề cập qua, trên đời này hiểu y nhất chỉ sợ là Anh Húc Kì

Cho nên thoạt nhìn qua, lời Anh Húc Kì nói rất nhiều lại có vài phần chân thật..

“Tín Xa, đại ca đối Mạc Mạc nhà chúng ta có thật tâm không?” Anh Húc Kì nhìn y không trả lời, lại hỏi thẳng.

Chân tâm? Vấn đề này lại hỏi Mộc Tín Xa.

Y sẽ có chân tâm sao? Y cũng không cảm thấy được sẽ dùng chân tâm đổi một khúc tình cảm, y chỉ đúng lúc nắm chắc mà thôi, mặt khác, y chưa từng nghĩ qua.

Bất quá y đối Anh Dạ Mạc quả thật là khác thường, đã dùng không ít tâm huyết, ngay cả chính hắn cũng hiểu được có thể giống như bây giờ cùng anh đêm mạc duy trì trứ”Tình nhân” quan hệ, đã muốn không quá giống phong cách của hắn.

Bất quá y ðối Anh Dạ Mạc quả thật ðặc biệt, ðã dùng không ít tâm huyết, ngay cả chính bản thân y cũng không thể hiểu được có thể cùng Anh Dạ Mạc duy trì quan hệ “Tình nhân”, đó không phải phong cách của y.

Trước kia, y đều cùng những người khác kết giao ngắn ngủi cũng là do quan hệ thân thể, nếu nói về tình cảm, y căn bản thấy không cần thiết.

Nếu cuối cùng cũng rời đi, cần gì theo đuổi tình cảm?

Có điều y cũng cảm thấy dị thường, y chỉ giải thích: bởi vì Anh Dạ Mạc cùng y tương phùng gặp nhau, cũng phải bỏ ít khí lực mới thành người yêu, cho nên y mới không giống trước kia rất chán ngán mà xa nhau.

“Đệ hỏi như thế khiến đại ca mất hứng sao?” Anh Húc Kì nhìn Mộc Tín Xa vẫn không nói, còn tưởng rằng là hắn nói sai chỗ nào.

“Không có, chính là, ta không hiểu đệ sao lại hỏi như vậy?” Mộc Tín Xa hỏi lại hắn, y cũng không cảm thấy được tuy Anh Húc Kì trì độn nhưng lại nhìn ra được manh mối gì.

“Đệ suy nghĩ... Mạc Mạc nó... Có nói với đại ca qua chuyện của cha mẹ nó không...?” Anh Húc Kì thử tính hỏi, đổi đề tài.

Hắn không biết rốt cuộc Anh Dạ Mạc có nói cho Mộc Tín Xa biết đoạn quá khứ không muốn nhớ lại kia? Không biết y tin tưởng Mộc Tín Xa đã tới mức nào?

“Ân, này ta biết.” Mộc Tín Xa gật gật đầu.

Mặc dù hơi kinh ngạc, nhưng cũng do vậy làm Anh Húc Kì càng thêm xác định Anh Dạ Mạc thực thích Mộc Tín Xa, cũng tin tưởng y, cho nên mới đem bí mật sâu nhất nói cho đối phương.

Chuyện này trừ bỏ Anh gia người nhà bọn họ ra, cũng không có người nào biết được.

Có lẽ, Mạc Mạc đã đem Tín Xa trở thành người nhà mà đối đãi?

Có thể làm Anh Da Mạc rộng mở lòng dạ, vốn là một chuyện tốt, nhưng Anh Húc Kì lại không khỏi cảm thấy lo lắng, bởi vì hắn không hy vọng Anh Dạ Mạc lại bị thêm thương tổn gì nữa...

Tính cách Anh Dạ Mạc, là loại một khi đã nghiêm túc thì sẽ toàn tâm toàn lực, nếu Mộc Tín Xa không đáp lại ngang với y, hắn sợ Anh Dạ Mạc sẽ rất vất vả.

Thật ra không phải hắn không tín nhiệm Mộc Tín Xa, hắn chỉ lo lắng cho Anh Dạ Mạc thôi.

“Ân... Vậy đại ca biết... Mạc Mạc từng có một đoạn thời gian không mở miệng nói chuyện không?” Anh Húc Kì lại nói. Không biết Anh Dạ Mạc có đem cả việc này nói cho Mộc Tín Xa?

“Này... Ta không biết...” Y không biết Anh Dạ Mạc còn có quá khứ như vậy.

Anh Húc Kì nghĩ nghĩ, ở trong lòng hạ quyết định, mơ hồ kể lại đoạn thời gian ngày trước của a Mạc.

Anh Dạ Mạc vừa đến Anh gia cũng là mười ba tuổi, cá tính cũng dị thường sợ người lạ, phụ thân bọn họ, cũng chính là Lí Khiêm, nói y vì chuyện gì mà không muốn mở miệng nói chuyện.

Sau này bọn họ mới biết được, là bởi vì chính mắt chứng kiến cha mẹ mất đi khiến y kinh hách quá độ.

Giữa lúc đó y cũng bị thương rất nặng, nếu Lí Khiêm không phát hiện y hơn nữa không khẩn cấp cứu y, chỉ sợ y mất máu quá nhiều mà chết. Tuy rằng mệnh được cứu sống, nhưng người thân mất đi khiến y không muốn mở miệng nói một câu.

Y không chỉ không mở miệng, cũng không thích người khác tùy tiện tiếp cận y, bất cứ lúc nào, toàn thân cao thấp đều lộ ra tư thế phòng bị, mặc kệ ai cùng y nói chuyện, y cũng không đáp lại.

Tình trạng vẫn giằng co nửa năm, đột nhiên ở một ngày nào đó, y cuối cùng nguyện ý mở miệng, không biết có phải lâu ngày không nói chuyện, cảm giác y nói đến nói đi có phần không trôi chảy, lại qua một đoạn thời gian mới có phương pháp hoàn chỉnh biểu đạt ra ý nghĩ của y.

Mà sau này theo chân bọn họ càng ngày càng quen thuộc, y mới buông tâm phòng, bắt đầu nguyện ý đi tiếp cận bọn họ, thậm chí cũng nguyện ý cho bọn họ theo y, tất cả đã là chuyện hai năm trước.

Anh Dạ Mạc thật sự không phải loại người sẽ nguyện ý kết giao gần gũi, cho dù là bọn hắn, cũng phải mất nhiều khí lực mới có biện pháp khiến y ở trước mặt bọn họ tự tại như vậy.