Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 412: Lam nguyệt đê tiện vô sỉ (4)




"Không! Đây không phải lý do!"

Phượng Kinh Thiên từ trên mặt đất đứng dậy, ánh mắt thị huyết gắt gao nhìn Lam Nguyệt, nắm chặt nắm đấm, cắn răng nói: "Lam Nguyệt, nói, rốt cuộc mục đích của ngươi là gì?"

Lam Nguyệt cười lạnh: "Phượng Kinh Thiên, ngươi cho rằng ta còn có mục đích gì khác? Ta chính là không muốn nàng sống tốt, ta không có được tình yêu của ngươi, ta cũng sẽ khiến nàng không hưởng thụ được ôn nhu của phu quân, ta làm nhiều chuyện như vậy chính là muốn phá hoại bọn họ, làm nàng thương tâm muốn chết, thừa nhận thống khổ, lý do này, còn chưa đủ sao?"

Nàng điên cuồng rống to, càng nói, nước mắt càng chảy nhiều, trong lòng là nỗi bi ai mãnh liệt...

Phượng Kinh Thiên, ngươi vì muốn biết mục đích của ta mà không tiếc quỳ xuống cầu xin, nhưng mà ta tuyệt đối không nói cho ngươi biết!

"Lam Nguyệt!!!"

Phượng Kinh Thiên nắm chặt nắm đấm, toàn thân run lên, hai mắt đỏ như máu trừng Lam Nguyệt, tiếng rống phẫn nộ vang vọng chân trời...

"Ngươi lừa gạt ta!"

Nữ nhân này, thế nhưng lừa gạt hắn!

Nói cái gì mà ghen ghét Mộ Như Nguyệt, hắn tuyệt đối không tin đây là mục đích của nàng, nếu không có người ở sau lưng giúp đỡ, chỉ dựa vào một Lam Nguyệt thì sao có thể làm được đến tình trạng này? Người ẩn phía sau kia mới là tin tức mà Phượng Kinh Thiên muốn đạt được.

"Nói cho ta biết, mục đích của ngươi là gì!"

Phượng Kinh Thiên vươn tay hung hăng bóp cổ Lam Nguyệt, tóc đỏ tung bay như vũ điệu yêu mị, ánh mắt đỏ đầy sát khí.

"Bằng không, ta sẽ giết ngươi!"

Lam Nguyệt không có bất cứ hành động gì, chỉ tùy ý để hắn bóp chặt cổ mình, nàng chậm rãi cúi đầu nhìn những ngón tay trắng nõn trên cổ mình, khóe môi nở nụ cười tự giễu.

Dù biết nàng muốn lấy mạng hắn cũng dễ như giết một con kiến, nhưng giờ phút này, nàng vẫn cảm thấy tan nát cõi lòng...

"Phượng Kinh Thiên, hiện tại ngươi không phải đối thủ của ta", nàng nâng mắt, con ngươi màu lam nhìn nam nhân đang phẫn nộ trước mặt, "Nhưng mà ta không muốn giết ngươi, giết ngươi thì quá đơn giản, ta muốn ngươi quỳ dưới chân hầu hạ ta, chỉ quỳ thôi còn chưa đủ, ta muốn đạp nát hoàn toàn tôn nghiêm của ngươi, vậy thì ngươi mới có thể biết lựa chọn của mình sai lầm cỡ nào..."

Khi nói lời này, thanh âm Lam Nguyệt khẽ run rẩy, hung hăng hất tay nam nhân ra, tuyệt tình nhìn nam nhân trước mắt.

"Mà từ nay về sau, ta đối với ngươi đã không còn yêu, chỉ có hận, những thứ ngươi muốn bảo hộ, ta đều sẽ phá hủy!"

Yêu sâu, hận càng sâu.

Nguyên nhân chính là vì lúc trước quá yêu người nam nhân này nên hiện tại mới hận hắn như vậy. Nếu... nếu hiện tại hắn nói hắn yêu nàng, có lẽ nàng sẽ buông tha hắn...

Đáng tiếc, đây chỉ là nàng hi vọng xa vời mà thôi!

"Ha ha ha!"

Lam Nguyệt ngửa đầu cười to, không liếc nhìn nam nhân phía sau thêm lần nào nữa, xoay người đi về phía ánh trăng...

"Không được đi!"

Trong lòng Phượng Kinh Thiên quýnh lên, muốn đuổi theo, đột nhiên trên người nữ tử phát ra khí thế mãnh liệt, đánh vào ngực hắn.

Thân thể hắn bay ra ngoài, nện vào một gốc đại thụ.

"Lực lượng kia..." Ánh mắt Phượng Kinh Thiên hơi trầm xuống, âm lãnh nhìn thân ảnh biến mất dưới ánh trăng, đáy mắt xẹt qua một tia sáng, "Lực lượng kia quá mức phù phiếm, giống như bị mạnh mẽ rót vào trong cơ thể, Lam Nguyệt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Mặc kệ thế nào, hắn đều phải theo sát Lam Nguyệt, chỉ có như vậy mới có thể tìm ta bí ẩn...