Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 270: Quà đáp lễ




"Vậy ngươi nói thử xem, ngài ấy tặng thứ gì vậy?"

"Tất nhiên là..."

Âm thanh vừa phát ra, Khôi Lang liếc nhìn Ảnh Nhất đang cúi đầu, cả người thoáng cứng đờ, xoay người lại: "Chủ, chủ tử..."

Sao hắn lại xui xẻo vậy chứ? Mỗi lần nói xấu chủ nhân cũng đều để cho chủ nhân nghe thấy.

"Nói đi, theo như ngươi nói, thì tặng gì mới thích hợp?" Diêm Chủ không nổi giận, chỉ nhìn hắn hỏi. Dường như hắn cũng đang suy nghĩ chuyện này…

Thấy vậy, Khôi Lang thở phào nhẹ nhõm, nhếch môi cười, nói: "Chủ nhân, theo thuộc hạ thấy Quỷ Y nhất định sẽ thích đồ đắt tiền. Người xem, chẳng phải là hắn đang phải lẩn trốn, còn cầm theo nhân sâm nghìn năm của Dược lâu nhà chúng ta hay sao? Thuộc hạ nghĩ, thay vì tặng một vật cưng nhỏ, thì chi bằng chủ tử tặng vài loại pháp khí linh bảo gì đó còn hơn, trong thời khắc then chốt Quỷ Y còn có thể dùng được."

Nghe vậy, ánh sáng trong mắt Diêm chủ lóe lên, thích đồ đắt tiền ư? Hẳn là nàng không thiếu tiền mới đúng. Dù sao một lọ dược tễ của nàng cũng có thể bán với giá trên rời rồi.

Nhưng tặng một món pháp khí linh bảo cũng là chủ ý không tệ.

Vì vậy hắn chỉ liếc mắt nhìn Khôi Lang rồi xoay người bỏ đi.

Thấy chủ tử trở về viện rồi, Ảnh Nhất thở phào một hơi, vỗ vai Khôi Lang nói: "Ngươi có biết con vật cưng chủ tử tặng là gì không?

"Chẳng phải chỉ là một con thú cưng thôi sao?"

"Nó là Thôn Vân thú, chủ tử chẳng những không giết nó, trái lại còn tặng nó cho Quỷ Y. Nhất định là muốn để nó đi theo bên người Quỷ Y, bảo vệ cho Quỷ Y."

"Thôn, Thôn Vân thú? Không phải nó là thánh thú trấn trạch của Liễu gia sao?" Khôi Lang kinh ngạc mở to hai mắt.

"Không sai, ta nghe chủ tử nói nó thuộc cấp bậc thánh thú. Sau một khoảng thời gian nữa thì sẽ có thể thăng cấp trở thành thần thú, cũng không thể so sánh nó với vật cưng nhỏ bình thường được."

"Quả thật chủ tử đối xử với Quỷ Y vô cùng tốt! Nhưng thật đáng tiếc... Ngươi nói xem, tại sao Quỷ Y không phải là con gái chứ?” Khôi Lang lắc đầu thở dài. Đối với chuyện chủ tử yêu một người đàn ông, hắn vẫn không thể nào suy nghĩ thông suốt được.

Lúc này đang ở bên ngoài, nếu như trở về, với thân phận của chủ tử thì vốn không thể ở cùng một chỗ với Quỷ Y. Nói cho cùng thì chủ tử cao cao tại thượng như thế, đừng nói Quỷ Y là nam, ngay cả nữ thì cũng không xứng với chủ tử.

Nhưng mà, lời này hắn chỉ dám nghĩ, nếu để hắn nói ra thật thì hắn cũng không dám.

Vào lúc giữa trưa, trong viện của Phượng Cửu.

Nàng xếp thành quả nghiên cứu lúc sáng vào lọ thuốc. Đây là dược hoàn do nàng đặc biệt nghiên cứu cho đại thúc, có thể dùng để áp chế hàn độc ngàn năm trong người, cũng xem như là quà đáp lễ của nàng dành cho hắn.

"Không phải chủ tử chỉ điều phối dược tễ thôi sao?" Lãnh Sương ở bên cạnh thấy nàng bỏ viên dược hoàn to bằng đầu ngón út vào lọ, không khỏi hơi kinh ngạc, vì chưa từng thấy nàng chế dược hoàn.

"Dược hoàn ta cũng biết cách điều chế, có điều khá phức tạp, bình thường cũng không có thời gian làm.”

Nàng đậy lọ thuốc lại, cười nói: "Chẳng qua đây là quà đáp lễ cho người ta, tặng dược tễ thì không tốt lắm nên phải dùng dược hoàn. Mất một buổi sáng, cuối cùng cũng làm xong."

"Có thể khiến chủ tử nhọc lòng như vậy, ta nghĩ giao tình giữa người này và chủ tử hẳn là không bình thường."

"Giao tình?" Phượng Cửu chớp mắt, giơ ngón trỏ lên: "Sai rồi, không có giao tình gì cả. Chẳng qua ta lừa hắn không ít thứ, nên cũng phải trả lại chút gì đó."

Nàng phất tay áo đứng dậy, xoay người nói: "Ta đi nghỉ một lát, đừng để người khác làm phiền ta."

"Dạ." Lãnh Sương trả lời, chỉ thấy một bóng hình đột nhiên xuất hiện, nàng đang chuẩn bị phòng thủ theo bản năng thì bỗng nghe thấy giọng của người kia truyền đến.

"Quỷ Y!"