Tuyệt Sắc Yêu Tiên

Quyển 3 - Chương 15: Hồng Liên liệt hỏa




Tề Lăng không lên tiếng, âm thầm điều động một ngọn lửa Kỳ Lân trong cơ thể, nếu như có thể phát ra có lẽ còn có thể chạy đi. Những người phàm tu chân ở trước mặt thần tiên căn bản không thể chịu nổi một kích, giờ phút này quanh người hắn lạnh như băng, Hỏa Kỳ Lân còn dư lại không có mấy, chẳng qua là trên trán có chút cảm giác nóng rực, quen thuộc lại xa lạ, ánh mắt nhìn chằm chằm Kim Giáp, hy vọng có thể tìm được cơ hội vật lộn.

Nhưng vào lúc này, một đạo kim quang chiếu xuống, Tề Lăng mới vừa chuyển động một bước liền bị kim quang kia vững vàng khóa lại, không thể động đậy, thân thể cũng nổi lên biến hóa. Chốc lát sau, ở giữa kim quang xuất hiện một con Kỳ Lân thần thú toàn thân đen nhánh, thân nai, đuôi trâu, chân sói, sau chân có ánh lửa ảm đạm, bên ngoài thân trải rộng vảy màu đen sáng, một đôi mắt to giống như chuông đồng, một sừng trên đầu càng thêm lấp lánh, to lớn uy vũ, giờ phút này mặc dù bị vây, nhưng vẫn ngẩng đầu lộ ra khí chất vương giả, chỉ là một cái liếc mắt, tràn đầy âm lãnh.

“Hừ! Còn dám ở trước mặt ta kiêu ngạo như vậy!” Thần Kim Giáp thấy vẻ mặt không thần phục của Kỳ Lân, pháp bảo Kim Quang trên tay vừa động, so với lúc trước mãnh liệt hơn vài phần, dần dần tạo thành mấy cột sáng, biến đổi qua lại, từ trên xuống dưới trái trái phải phải không ngừng xoay tròn trên người Kỳ Lân. Mỗi một đạo quang đánh vào người, Tề Lăng lại khó chịu một phần, suy nghĩ một chút thuận thế làm thân thể thu nhỏ lại bằng con mèo, cũng có thể tránh né ở những khe hở kia.

“Ha ha ha ha!” Đối với Thần Kim Giáp mà nói, giờ phút này tiểu Kỳ Lân  giãy giụa căn bản không có bất kỳ tác dụng nào, giống như là một cuộc biểu diễn xấu xí, nhìn động tác nó chui lên nhảy xuống giống con chó nhỏ càng thêm mừng rỡ cười ha ha. Vốn là Kỳ Lân phát hiện trở về nguyên hình quần áo đều đã bỏ đi, dây buộc tóc trên đầu vẫn còn, siết chặt cái đầu to của Kỳ Lân, thoạt nhìn làm cho người bật cười. Lại từ giờ phút này thân hình nó thu nhỏ lại, dây buộc có vẻ quá lớn, hơn nữa khi nhảy lên, thì càng là dáng vẻ lảo đảo muốn ngã.

Kim Giáp hăng hái cầm pháp bảo trong tay tốc độ lại nhanh hơn, quả nhiên, Kỳ Lân nhảy lên xuống mệt mỏi đến nỗi lỗ mũi hừ khí, dây buộc cuối cùng từ trên đầu rơi xuống, xuyên qua cổ cùng thân thể, đúng lúc bị giẫm ở dưới chân của nó, lập tức liền té ngã, đầu nhỏ đặt trên cỏ, trong miệng còn ngậm mấy lá cỏ xanh, tình cảnh này lại làm Kim Giáp bật cười, trong tiếng cười càng đắc ý không che dấu chút nào.

“Ha ha, Kỳ Lân, ngươi cũng không cần phải giãy giụa nữa, ngoan ngoãn cùng bổn tiên trở về thôi!” Kim Giáp cười đến rực rỡ, rồi lại trong nháy mắt thanh âm im bặt, “Hả? Đó là thứ gì?”

Tề Lăng cuống quít cúi đầu thấp xuống, hiện ra một bộ dạng rất hốt hoảng, rất sợ bị nhìn thấy.

“Mau để cho bổn tiên xem một chút!” Thần Kim Giáp nóng nảy, trực tiếp từ bên trên hạ xuống, tiến tới mặt đất cẩn thận quan sát.

Cơ hội tới! Thì ra vừa rồi Tề Lăng nhảy tới nhảy lui thực chất làm Thần Kim Giáp mất cảnh giác, tự mình âm thầm điều động lửa trong cơ thể, hiện tại vị thần kia cũng không có bao nhiêu phòng bị, đó chính là cơ hội Tề Lăng chờ đợi.

Thấy hắn cúi đầu xem ra không có khôi giáp bảo vệ, Tề Lăng lập tức ngẩng đầu dùng hết toàn lực từ  trong miệng phun ra ngọn lửa. Vừa mới phun ra, Tề Lăng thầm nghĩ  không tốt, tiêu hao quá lớn, căn bản ngọn lửa đã khô kiệt, giờ phút này cưỡng chế điều động  một kích cuối cùng cũng chỉ có một ngọn lửa nhỏ, mặc dù mạnh như hắc hỏa cũng không thể gây ra bao nhiêu tổn thương, sợ rằng hôm nay không thể trốn được, chỉ có một con đường chết. Trong nháy mắt trong đầu thoáng qua rất nhiều hình ảnh, cừu hận cùng ấm áp thay nhau hiện lên, cuối cùng dừng lại trên vẻ mặt tươi cười của Mộc Bạch Ly, giống như giấc mộng dài, không nhịn được mà trầm luân, nhưng lại không thể không tỉnh lại. Thật xin lỗi, không thể báo thù cho mọi người rồi, thật xin lỗi, không thể sống cả đời ở bên cạnh người......

“A, a, a!” Tề Lăng phục hồi tinh thần lại phát hiện Thần Kim Giáp không ngừng  kêu thảm thiết, trong lòng mặc dù nghi ngờ, cũng không để ý nữa, trực tiếp lui về sau mấy trượng xa,  lại cẩn thận dò xét, phát hiện ở mi tâm của Thần Kim Giáp có một ngọn lửa đang thiêu đốt, là hắc hỏa Kỳ Lân của mình sao? Có chút giống có chút không, trong màu đen mơ hồ lộ ra màu tím, ngọn lửa kia giống như vật còn sống chui vào mi tâm của Thần Kim Giáp, đau đến nỗi người nọ liên tiếp kêu thảm thiết.

Tề Lăng chợt nghĩ, báo thù, cơ hội báo thù tới, mặc dù hiện tại thân thể không còn nửa phần chân khí và nguồn lửa, cắn cũng muốn đem hắn cắn chết, quyết định chủ ý xong đang muốn tiến lên, trùng hợp lại có một đạo hồng quang thoáng qua, “Kim tiên hữu, Kim tiên hữu!”

Đáng chết, lại một người nữa tới, Tề Lăng căm hận nhìn bọn họ một cái, giờ phút này nếu muốn liều mạng chỉ có một con đường chết, hắn nhẫn nhịn, trở về tìm Bạch Ly quan trọng hơn, lập tức cũng không biến đổi thân hình, bốn vó chạy như bay trở về.

“Kim tiên hữu, ngài làm sao vậy?” Tiên nhân bay tới cả người mặc y phục màu hồng, nhìn từ trên xuống dưới, “Ai nha, Kim tiên hữu, ngài làm sao?” Chỉ thấy tay phải hắn xếp thành hình hoa lan, đưa tay nhẹ nhàng phất một cái trên trán Thần Kim Giáp, “Ai ui! Lửa này cũng thật là lợi hại!”

Thì ra thần tiên vừa mới đến tên là Kiếp Hỏa, tinh thông pháp thuật hệ hỏa, giờ phút này phất một cái đã biết lửa kia bất thường, lập tức trong lòng cao hứng, cũng không quan tâm ngón tay đau đớn vì bị bỏng, từ trong túi lấy ra một viên Thanh Nguyên đan, “Kim tiên hữu, mau mau ăn vào!” Kim Giáp nhận lấy ăn vào sau đó tình huống mới có chút chuyển biến tốt, nhưng mi tâm vẫn có lửa thiêu đốt hơn nữa là từ từ xâm nhập vào trong, thoạt nhìn cực kỳ quái dị.

“Không tốt, ngay cả Thanh Nguyên đan cũng không cách nào gỡ bỏ, xem ra phải đi thỉnh cầu Hỏa Diệu Tinh quân rồi! Nếu không sẽ đốt vào bên trong, một thân tiên lực, sợ rằng không giữ được!” Kiếp Hỏa cau mày nói, nhưng trong lòng hết sức mừng rỡ, lửa như vậy, thật đáng giá để nghiên cứu a!

Thần Kim Giáp giờ phút này có chút chuyển biến tốt, nghe vậy cả kinh, cũng không để ý đau đớn, “Việc này không nên chậm trễ, mau mau đi thôi!” Hắn điều khiển đám mây chạy thẳng tới phủ của Hỏa Diệu Tinh Quân.

“Tinh Quân, Tinh Quân!” Hỏa Diệu Tinh Quân vẫn là đối tượng Kiếp Hỏa vừa sùng bái vừa ghen tỵ. Pháp thuật giống nhau đều về lửa, chung quy mình vẫn không thông thạo như hắn, chỉ sợ lửa này hắn cũng không biết, cuối cùng cũng có lúc nhìn thấy hắn kinh ngạc, trong lòng Kiếp Hỏa vui mừng, xoay cái hông đứng lên, che miệng thở nhẹ, “Tinh Quân, Tinh Quân......” Kêu nửa ngày, lại không người nào đáp lại.

“Kim tiên hữu, này......”

Thần Kim Giáp thật ra cũng biết xích mích giữa Kiếp Hỏa và Hỏa Diệu Tinh Quân, nếu để cho hắn tiếp tục la như vậy, đoán chừng Hỏa Diệu Tinh Quân không biết tránh đi đâu nữa, lập tức lên tinh thần, cất cao giọng nói, “Hỏa Diệu Tinh Quân, Thần Kim Giáp đến đây ra mắt!”

Cách một lát, mới nhìn chân mày của Hỏa Diệu Tinh Quân nhíu lại, một thân bạch y làm hắn lúc ẩn lúc hiện, chẳng qua là chân mày nhíu lại làm hắn có mấy phần khói lửa, thật sự lộ ra bộ dạng của một thần tiên. Hắn lui về phía sau một bước, tránh ra ngọn lửa quấn lấy như hồ điệp của Kiếp Hỏa, nhàn nhạt ôm quyền, “Thần Kim Giáp tới đây không biết có chuyện gì?”

“Ai nha, chẳng lẽ ngươi không phát hiện sao? Ngươi xem mi tâm của hắn?” Kiếp Hỏa có chút hưng phấn chỉ chỉ, “Ngươi xem đây là lửa gì?”

Thật ra khi bước ra ngoài Hỏa Diệu Tinh Quân đã phát hiện, giờ phút này nhìn bộ dạng Kiếp Hỏa có chút im lặng, hắn đi thẳng tới trước mặt Thần Kim Giáp, nhìn kỹ một chút, chân mày chợt nhăn chợt giãn, nhìn vẻ mặt của Thần Kim Giáp và Kiếp Hỏa thay đổi trong nháy mắt, càng thêm khẩn trương.

“Lửa này từ đâu tới?”

Thần Kim Giáp có chút lúng túng, “Bị một con Kỳ Lân đốt!”

“A?” Hỏa Diệu Tinh Quân nhếch mày, nói rõ không tin.

“Đúng, là Hắc Hỏa Kỳ Lân, thần thú vương giả!” Thần Kim Giáp nuốt nước miếng một cái, bổ sung một câu.

“Trời ạ, Hắc Hỏa Kỳ Lân a!” Kiếp Hỏa che miệng kêu lên, trong đôi mắt nhanh chóng bắn ra kim quang, tiên nhân chuyên về lửa dĩ nhiên thích Linh Thú thuộc hệ hỏa hơn, huống chi là Hắc Hỏa Kỳ Lân. Giờ phút này tâm tư Kiếp Hỏa cũng bắt đầu ngứa ngáy, để mắt len lén liếc Hỏa Diệu Tinh Quân, không biết hắn có nảy ra ý định gì hay không?

“Thật không? Giống nhưng cũng không giống!” Hỏa Diệu Tinh Quân tiếp tục suy tư, lời nói ra làm người khác kinh ngạc, “Lại có chút giống như là Hồng Liên liệt hỏa!”

“Hồng Liên liệt hỏa? Hồng Liên liệt hỏa trong truyền thuyết của tộc Tu La?”

“Đúng, Hồng Liên liệt hỏa!” Hỏa Diệu Tinh Quân khẳng định nói, ” Hồng Liên liệt hỏa của Tu La Vương, Hồng Liên liệt hỏa đốt cháy vạn vật trên thiên hạ!”