Tuyết Thành Hoa

Chương 26




– Thả ta ra! Thả ta ra!

Trong đại lao vang lên những tiếng gào thét, nghe giọng ấy, Lương phu nhân liền giật mình tỉnh dậy, mơ mơ màng màng:

– Là Quế Chi. Chính là giọng của Quế Chi. Quế Chi đến cứu chúng ta…

Nghĩ vậy, Lương phu nhân lịch bịch bò dậy tới cửa nhà lao ôm lấy thanh chắn chờ đợi. Trái với sự mong đợi của Lương phu nhân, Lương thừa tướng cảm thấy mọi chuyện dường như không ổn. Một lúc sau, Lương Quế Chi từ bên ngoài bị áp giải vào, cánh cửa gian phòng nhốt Lương thừa tướng và Lương phu nhân được mở ra. Những tên lính thô bạo xô Lương Quế Chi vào trong, Lương Quế Chi mất đà ngã bịch dưới đất.

– Quế Chi, Quế Chi…

Lương phu nhân hốt hoảng lại đỡ Lương Quế Chi dậy.

– Tại sao lại như vậy? Con không phải tới cứu mẫu thân sao? Tại sao lại như vậy?

Lương Quế Chi nằm trên đất bật lớn tiếng khóc, bỏ mặc Lương phu nhân. Lương phu nhân tuyệt vọng la lên:

– Hết rồi! Hết rồi! Mất hết rồi!

Mấy người thê thiếp bị nhốt trong những gian khác mắt thấy Lương Quế Chi cũng bị tống giam, biết là không còn hy vọng nữa, cũng bắt đầu bật khóc, thoáng chốc loạn thành đàn. Lương thừa tướng không chịu nổi nữa lên tiếng quát:

– Im hết đi! Quế Chi, con nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Lương Quế Chi không nghe, vẫn khóc nức nở.

– Con không nói ra làm sao phụ thân có thể giải quyết.

Lương Quế Chi nghe vậy, buông tay đang bưng mặt ra, trừng mắt nhìn Lương thừa tướng căm hận, gắt gỏng:

– Còn giải quyết được gì nữa? Thái tử đã bỏ Lương gia rồi, đã hưu ta rồi!

Lương thừa tướng choáng váng. Không, thái tử sẽ không bỏ rơi hắn như vậy. Không phải Nam Thiên Nhất còn muốn dựa vào thế lực của hắn sao?

– Làm sao có thể? Làm sao có thể?

Lương thừa tướng không chấp nhận, chụp lấy hai vai Lương Quế Chi, bắt nàng nhìn thẳng vào hắn, gặng hỏi:

– Con có nói cho thái tử biết được những điều cha đã dặn không? Hắn chưa biết phải không? Nếu biết làm sao lại có thể…

Lương Quế Chi không chịu nổi nữa, vùng thoát khỏi tay Lương thừa tướng, làm Lương thừa tướng ngã lăn ra đất. Nàng ta gào thét:

– Hắn biết! Hắn đều biết cả rồi!

– Quế Chi…

Lương Quế Chi khinh thường liếc nhìn Lương thừa tướng, bật cười giễu:

– Hắn nói… Lương gia xong rồi.

Lương thừa tướng nghe đến đây không chịu nổi nữa, mặt trắng bệch, co rút một cái rồi phun ra một ngụm máu. Lương phu nhân hốt hoảng chạy tới đỡ hắn lên:

– Lão gia. Lão gia…

Lương thừa tướng hai mắt mờ mit, mấp máy nói:

– … xong rồi…

————————-

Tin tức thái tử hưu thê trong chớp mắt lan truyền khắp nơi.

Trong cung, lão hoàng đế vẫn không tỏ thái độ gì, cứ nhắm mắt dưỡng thần.

Phượng hoàng hậu sợ Lương gia liên luỵ Nam Thiên Nhất còn không kịp lấy gì mà phản đối.

Khi Phượng Thành biết được tin này, hắn mở to mắt suy sụp, liên tục lắc đầu.

– Tại sao Thiên Nhất lại làm ra chuyện này. Mọi chuyện vẫn chưa ngả ngũ, hắn làm như vậy sau này còn ai dám theo hắn nữa.

Ở bên Trần Duy Cẩn cũng đã nghe thái tử hưu thê, bật tiếng cười:

– Thái tử hành động thật là dứt khoát.

————————-

Mấy hôm sau, trong đại lao giam giữ Lương thừa tương, nơi đã mất đi sinh khí, Trần Duy Cẩn thong thả bước từng bước tiến tới trước gian phòng của Lương thừa tướng.

Lúc đầu, Lương thừa tướng còn không chú ý đến, Lương phu nhân sau nhiều ngày gào khóc, sớm đã kiệt sức, còn Lương Quế Chi từ hôm bị bắt vào đây vẫn mặc y phục cao quý biểu hiện cho địa vị thái tử phi của nàng, sớm đã nhào nát, dơ bẩn không chịu được. Đầu tóc nàng rối tung, hai mắt thâm quầng, môi nứt nẻ, nào còn dáng vẻ của kinh thành đệ nhất mỹ nhân chứ. Lương Quế Chi nhìn thấy Trần Duy Cẩn, cay độc hỏi:

– Uy vương? Ngươi đến đây làm gì?

Lương thừa tướng trong lúc thất thần nghe đến “Uy vương” thì vô thức ngước mặt lên nhìn, mãi một lúc sau mới lấy lại ý thức.

– Uy vương.

Nhìn hai phụ tử Lương gia nhìn mình bằng cặp mắt căm hận, Trần Duy Cẩn trong lòng không khỏi khen: “quả không hổ danh là người một nhà, vẻ độc ác cũng giống hệt nhau…”. Lại âm thầm may mắn là Tiểu Nguyệt của hắn không thuộc về Lương gia.

– Lương thừa tướng vẫn khoẻ chứ?

Lương thừa tướng nhìn thấy điệu bộ mỉa mai của Trần Duy Cẩn, cơn tức lại bộc phát, cay nghiến gằn từng chữ:

– Ngươi chính là người đã tính kế Lương gia?

Trần Duy Cẩn cười như không cười, cũng không lên tiếng phủ nhận.

– Tại sao? Lương gia đã đắc tội gì với ngươi chứ? Chẳng lẽ ngươi đem lòng căm hận vì cuộc hôn nhân với Tiểu Nguyệt…

Nghe tên Tiểu Nguyệt từ miệng Lương thừa tướng phát ra, Trần Duy Cẩn liền phát ra lãnh khí, trầm giọng cảnh cáo:

– Ngươi không có quyền nhắc đến tên của nàng.

Lương thừa tướng bất ngờ, lại cười chua xót nói:

– Phải rồi. Ngươi vì nó mà phí bao công sức buộc ta phải đoạn tuyệt quan hệ, để ngày hôm nay không liên luỵ nó đi.

Trần Duy Cẩn không trả lời.

– Vì một nữ nhân như thế… đáng sao?

– Nàng là thê tử của ta!

Câu khẳng định của Trần Duy Cẩn vang lên đập mạnh vào tai từng người. Ai lại ngờ được một hung vương như Trần Duy Cẩn lại xem trọng một nữ nhân như thế, lại còn là một kẻ ngốc chứ.

Lương thừa tướng cố gắng bám trụ vào hy vọng cuối cùng:

– Nếu ngươi xem nó là thê tử của mình, vậy tại sao lại đối phó với chúng ta như vậy?

– Vì các ngươi đáng tội.

– Ngươi… ngươi… không sợ có ngày Tiểu Nguyệt sẽ biết sao? Ngươi lại đối xử với người nhà của nàng như vậy…

– Nàng sẽ không bao giờ biết được. Và… các ngươi không phải người nhà của nàng.

Trần Duy Cẩn không còn kiên nhẫn để đôi co với Lương thừa tướng nữa, hắn quay đầu bước đi. Khi đi ngang gian nhà lao giam giữ những thê thiếp của Lương thừa tướng, một phụ nhân hơn ba mươi từ bên trong lao ra, nếu không có thanh củi chắn, chắc chắn bà ta sẽ không ngần ngại mà ôm chầm lấy chân Trần Duy Cẩn ăn vạ. Người đó chính là tứ phu nhân.

– Uy vương. Uy vương, ngài chính là Uy vương sao?

Trần Duy Cẩn liếc mắt nhìn bà ta, tứ phu nhân trước giờ sống ru rú trong sân, có khi nào được nhìn thấy người có thân phận cao đâu, bây giờ đối mặt với Uy vương, toàn thân lạnh lẽo, khí chất cao quý bất khả xâm phạm phát ra làm bà ta cảm thấy sợ hãi, run lẩy bẩy.

Lúc nãy nghe đoạn đối thoại của Trần Duy Cẩn và Lương thừa tướng, bà ta hiểu rằng vị Uy vương cao cao tại thượng này rất quan tâm đến Tiểu Nguyệt đi. Còn thân phận của bà là gì đây? Dù rất sợ nhưng vì cơ hội sống còn nên bà ta vẫn cố gắng nói thành câu:

– Ta… ta… Không, nô tỳ chính là mẫu thân Tiểu Nguyệt. Uy vương, xin ngài hãy niệm tình Tiểu Nguyệt mà cứu nô tỳ đi…

Những người khác khi nghe nàng nói như vậy, có người lo lắng, người ghen tị vì sao bà ta may mắn như thế…

Đây là lần đầu tiên Trần Duy Cẩn nhìn thấy người mẫu thân tàn nhẫn đến cả cốt nhục của mình cũng vứt bỏ. Nếu nói Lương gia có tội, thì tội của bà ta lại càng tăng gấp bội, vì chính bà ta là người trực tiếp khiến Tiểu Nguyệt lâm vào cảnh khốn quẫn.

– Ngươi xứng đáng sao?

Trần Duy Cẩn bỏ lại một câu rồi đi thẳng ra khỏi nhà lao dơ bẩn này. Hắn muốn nhanh chóng quay về tẩy sạch những ô uế nơi này, về nơi có tiểu nương tử của hắn đang chờ đợi, hưởng lấy mùi hương của nàng.

Hắn biết, khi nhìn thấy hắn về, nàng sẽ dịu dàng nở nụ cười và gọi tên hắn.

Cẩn…

—————————

– Nguyệt Nhi, gia đình đối với nàng là gì?

Một đêm nọ, Trần Duy Cẩn buâng quơ hỏi Tiểu Nguyệt. Tiểu Nguyệt suy nghĩ nghiêm túc rồi trả lời rằng:

– Là Cẩn và lão gia gia.

– Còn ai nữa không?

– Thanh Ca và Thanh Phong có được tính vào không?

Đó là hai người Tiểu Nguyệt tiếp xúc nhiều nhất nha.

Trần Duy Cẩn gật đầu nói:

– Ừ, được.

Tiểu Nguyệt nghe Trần Duy Cẩn đồng ý thì cũng ngờ nghệch mỉm cười gật đầu.

Vẫn chưa tìm được câu trả lời mà mình muốn, Trần Duy Cẩn lại tiếp tục hỏi:

– Vậy còn Lương gia thì sao?

Tiểu Nguyệt nghe thấy liền im lặng, không biết đang nghĩ gì.

– Lương thừa tướng, Lương phu nhân hay như… tứ phu nhân chẳng hạn.

Tiểu Nguyệt trầm lặng một lúc lại nói:

– Không phải là Lương gia sao?

À, nàng bây giờ là người của Trần gia, còn Lương gia là nơi nàng từng sống trước kia, cũng chỉ là từng sống ở đó, không phải là một thành viên, nên Lương gia là Lương gia thôi, không phải nhà của nàng.

Như vậy, Lương gia có xảy ra chuyện gì cũng sẽ không liên quan đến nàng?

Nhưng có một điều Trần Duy Cẩn chắc chắn, so với lúc đầu gặp Tiểu Nguyệt, nàng đã hiểu biết thêm rất nhiều. Trần Duy Cẩn thật ra cũng không muốn đối xử với Lương gia quá quyết liệt. Lỡ như, một ngày nào đó, Tiểu Nguyệt hiểu ra mối quan hệ của nàng và Lương gia, liệu Tiểu Nguyệt có cảm thấy hận hắn không, chắc là nàng sẽ không hối hận, vì nàng chẳng biết hối hận là gì nhưng nàng sẽ cảm thấy đau buồn.

Trần Duy Cẩn tuyệt đối không muốn Tiểu Nguyệt sẽ bị một chút thương tổn nào.

Tư binh mà Lương thừa tướng âm thầm tạo dựng đã hoàn toàn bị dẹp bỏ. Còn về phần gia sản bí mật của Lương thừa tướng cũng đã bị Trần Duy Cẩn bí mật nắm trong tay. Thái tử Nam Thiên Nhất nghĩ rằng phần tiền tài đó đã lọt vào tay tam hoàng tử Nam Thiên Phong, tam hoàng tử Nam Thiên Phong lại không hề biết được sự hiện hữu của nó, vô tình chuốc thêm một mối hận của Nam Thiên Nhất.

Nghĩ đến đây, Trần Duy Cẩn có chút cảm thấy đắc ý, xong lại thầm thở dài tự nhủ:

Tứ hoàng tử à tứ hoàng tử, Trần Duy Cẩn ta đã vì ngài mà dốc toàn lực rồi đó. Ngài cũng phải cố gắng nha…