Tuyệt Thế Vũ Thần

Chương 798: Đại chiến




Đại chiến bắt đầu, ngay sau đó cả phiến không gian đều là khí tức gầm hét giận dữ cuồn cuộn, toàn bộ đều là hơi thở khủng bố, ngoại trừ Vân Phi Dương, bảy người tham chiến, mỗi một người đều có chiến lực đáng sợ.

Hoàng Phong một thân hoàng khí dũng mãnh khôn cùng, có được Vương giả hống hách, hoàng quyền kích động, long trời lở đất, nắm trong tay lực lượng thần thông vũ kỹ cực kỳ dũng mãnh.

Quân Mạc Tích hạo nhiên chính khí, thực lực cũng đồng dạng dũng mãnh, cho dù trên phương diện vũ kỹ thần thông không bằng đối phương, nhưng trường bào màu vàng này kiên cố không gì phá nổi, cho dù thực lực đối phương dũng mãnh, cũng không dám va chạm trực tiếp với y, song phương chiến đấu vô cùng kịch liệt.

Ngao Giao và Hoàng Phủ Long, vừa ra tay là trời long đất lở, một là con trai của Tử Kim long vương, mang huyết mạch của giao long, hơn nữa còn nắm trong tay chiến kỹ Đằng Long, lực phá sông núi, dũng mãnh hống hách, dường như không người có thể cản. Nhưng mà Hoàng Phủ Long sao có thể sợ gã. Hoàng Phủ Long cũng có được lễ rửa tội nhận huyết mạch của rồng, hăng hái, cũng là hống hách khôn cùng, rìu chiến giống như muốn phá trời, mỗi một rìu bổ xuống không gian cũng phải rung động, dũng mãnh đến kinh sợ lòng người.

Sau khi hai người Đế Lăng và Đoàn Vô Đạo cảm nhận được ý chí kiếm đạo đáng sợ của Lâm Phong, không còn cự tuyệt liên kết, ý chí thương thiên toàn bộ đều là khí phách đáng sợ, muốn lật tung mảnh thiên địa này, mỗi một chưởng đánh ra đều mang theo thương thiên ý chí hùng mạnh, áp bách Lâm Phong, xé rách, nghiền nát kiếm khí của hắn.

Đáng sợ hơn chính là Đoàn Vô Đạo đồng thời biết sử dụng ý chí phong ấn, mỗi một kích đều lộ ra lực lượng phong ấn, khiến Lâm Phong căn bản không thể phát huy ra hết chiến lực của hắn, ý chí phong ấn và ý chí thương thiên lần đầu tiên liên kết, uy lực tuyệt luân, xóa sạch ưu thế của ý chí kiếm đạo tầng sáu.

- Xem ra ba tháng này, các ngươi quả nhiên không có sống uổng phí a. Lâm Phong lạnh lùng nói, đánh ra một chưởng, lui về phía sau. Hai người Đế Lăng và Đoàn Vô Đạo, một gia nhập Đông Hải Long cung, một gia nhập hoàng tộc Ngọc Thiên, đã được hai cường nhân tông môn dũng mạnh chỉ giáo, tu vi đều là đột nhiên tăng mạnh, so với bọn họ ở đại hội Tuyết Vực ngày trước, mạnh lên không ít, ý chí trở nên mạnh mẽ, tư thái thần thông cũng mạnh hơn.

- Ngươi cũng vậy. Đế Lăng lạnh lùng đáp lại, giận quát một tiếng: - Thương Thiên!

Tiếng nói vừa dứt, không trung rít gào, dường như có một cỗ lực lượng thật lớn vô biên, từ trên không trung áp bách xuống, muốn đè bẹp Lâm Phong, dường như trời cao cũng phải sụp xuống, muốn nghiền nát Lâm Phong.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn về phía hư không, ánh sáng mặt trời chiếu rọi trên người hắn. Trong khoảnh khắc, trên người Lâm Phong bùng cháy lên một đoàn lửa hừng hực, cả người Lâm Phong giống như Dục Hỏa Chiến Thần.

Lực Phật Ma lưu chuyển, trên người Lâm Phong mang theo ánh sáng rực rỡ, đã trải qua lễ rửa tội ở Huyết trì, giờ phút này, nhục thể của hắn càng thêm ngưng luyện, dũng mãnh.

Giơ bàn tay lên, Lâm Phong hướng hư không trực tiếp đánh ra một quyền, dường như muốn nhấc mảnh trời này lên, một tay kình thiên.

- Bá Đạo Vương Quyền. Đoàn Vô Đạo giận quát một tiếng, dường như có ngàn vạn nắm đấm bay tới Lâm Phong, đồng thời tay còn lại của Đoàn Vô Đạo đột nhiên khẽ nắm, lập tức một cỗ ý chí phong ấn giáng lâm trên người Lâm Phong, dường như muốn dừng thân thể của Lâm Phong ở tại nơi đó.

Lâm Phong đứng ở đó vẫn không nhúc nhích, tùy cho ý chí thương thiên kh.ủng bố áp bách, mặc cho ý chí phong ấn phong ấn, mặc kệ ngươi trời long đất lở, ta vẫn lù lù bất động.

- Cút cho ta. Lâm Phong đấm ra hai đấm, lực lượng thân thể k.hủng bố mang theo ngọn lửa đáng sợ, Bá Đạo Vương Quyền trong nháy mắt lụi tắt, Đoàn Vô Đạo hừ lạnh một tiếng, trên cánh tay xuất hiện một cỗ khí tức hoàng đạo đáng sợ.

- Hoàng đạo cửu băng! Đoàn Vô Đạo khống chế cánh tay Lâm Phong, lập tức tiếng vang răng rắc không ngừng truyền ra, hoàng khí quấn quanh cánh tay của Lâm Phong dường như muốn đánh gãy nó vậy.

- Hửm? Ánh mắt Lâm Phong lóe lên, trên cánh tay từng đạo lực lượng dũng mãnh vô cùng nổ tung, lực Hoàng đạo cửu băng tới tầng thứ bảy khiến cho hắn có cảm giác xương cốt muốn nổ tung, không khỏi kinh hãi, nhục thể của hắn dữ dội dũng mãnh, nhưng vũ kỹ này lại làm cho xương cốt của hắn vỡ vụn.

Lực lượng Phật Ma điên cuồng ngưng tụ ở cánh tay, tiếng vang răng rắc truyền ra, cánh tay của Lâm Phong lại lành lặn như cũ, không gì phá nổi.

Khóe miệng hiện lên chút ý cười rét lạnh, bàn tay trái lâm Phong vỗ một cái, ngay sau đó một ma chưởng lực hủy diệt thật lớn bao trùm Đoàn Vô Đạo, đánh tới, muốn đánh Đoàn Vô Đạo thành bụi phấn.

Ánh mắt Đoàn Vô Đạo mở lớn, thu hồi cánh tay, ngay sau đó Hoàng khí chấn động, song chưởng đồng thời đánh trên cánh tay kia, muốn đánh rách cánh tay màu đen đó. Nhưng ngay sau đó, một đạo kiếm sắc bén khôn cùng chém giết tới gã, nhanh như tia chớp.

- Phong!

- Ầm ầm ầm....

Đoàn Vô Đạo hét lớn một tiếng, Cánh cửa phong ấn lại hiện lên, ngăn cản trước mặt gã, đem từng kiếm đoạt mệnh của Lâm Phong đều phong kín lại, đồng thời, từng cánh cửa phong ấn bay thẳng đến chỗ Lâm Phong, muốn phong ấn chặt Lâm Phong.

- Còn muốn đến?

Lâm Phong cười lạnh một tiếng, lực lượng ý chí kiếm đạo tầng thứ sáu hoàn toàn phóng thích, kiếm sắc vô cùng vô tận đánh lên cánh cửa phong ấn ở trước mặt, đồng thời hắn cũng cách không đánh ra từng đạo chưởng lực đáng sợ. Ngay sau đó, ở bốn phương tám hướng xung quanh Lâm Phong là đầy trời chưởng ảnh đáng sợ.

- Răng rắc... răng rắc... Cánh cửa phong ấn bị đánh vỡ vụn, kiếm khí điên cuồng hội tụ một chỗ, trên cả người Lâm Phong dường như có ngọn lửa đang thiêu đốt. Thân thể hỏa diễm này như muốn ngưng tụ thành một thanh kiếm, kiếm sắc kiên cố không gì phá nổi.

- Thật đáng sợ. Đế Lăng và Đoàn Vô Đạo đều cảm nhận được sự đáng sợ của một kiếm này, trong lòng run rẩy điên cuồng, lúc này Thương thiên tới trên đỉnh đầu Lâm Phong, ý chí thương thiên không có giữ lại một chút nào, phóng thích ra vô cùng vô tận.

- Giết! Đế Lăng giận quát một tiếng, thương thiên ép xuống, bầu trời giống như cũng nghiêng mình qua, toàn bộ đều đánh về phía Lâm Phong ở dưới.

- Cút. Lâm Phong cũng hét giận dữ một tiếng, sát khí cuồn cuộn như sóng triều, toàn bộ đánh về phía Đế Lăng, lại thấy Đế Lăng hừ lạnh một tiếng. Từ cỗ ý chí thương thiên này, cánh tay y cũng đánh ra ngoài, đánh tới Lâm Phong, cả người cũng mang theo khí thế trước nay chưa từng có.

- Xuy..... xuy.... Kiếm khí xẹt qua không gian, thân thể của Lâm Phong tại lúc này lại biến mất không thấy gì nữa. Một kiếm sắc bén kiên cố không gì phá nổi đâm rách cánh cửa phong ấn, xé nát từng cái từng cái.

- Giết cho ta. Lâm Phong giận hét lên, hắn muốn mạng của Đoàn Vô Đạo, một kiếm này phá vỡ tất cả, không gì có thể cản, toàn bộ cánh cửa phong ấn đều vỡ vụn rồi, một kiếm này vô kiên bất tồi.

- Ầm ầm! Đế Lăng đánh ra một kích xé trời ở trên không, không gian cũng hung hăng rung động, nhưng duy chỉ có bóng dáng Lâm Phong đã không thấy đâu.

Mà lúc này sắc mặt Đoàn Vô Đạo lại lập tức trắng bệch, Lâm Phong người kiếm hợp nhất, phá vỡ cánh cửa phong ấn, không thể ngăn cản, thật giống một chùm tia sáng, khiến gã cắn chặt hàm răng.

- Răng rắc! Một tiếng vang truyển a, như thể là bóp nát cái gì, ngay sau đó, ở trên người Đoàn Vô Đạo có từng sợi vương giả khí rực rỡ hiện lên, bao trùm toàn thân Đoàn Vô Đạo. Lâm Phong hóa thành kiếm đâm vào người Đoàn Vô Đạo, lại có cảm giác đâm không tới, hoàng đạo khí đáng sợ kia làm cho cả người Lâm Phong đều lọt vào trong đó.

- Đi tìm ch.ết. Đoàn Vô Đạo mượn dùng cỗ hoàng khí vô cùng mạnh mẽ này, đánh tới Lâm Phong, không ngờ tới lần thứ hai đối mặt Lâm Phong, hơn nữa còn là hai người đánh một, nhưng đến vật báo danh gã cũng phải dùng rồi.

Lâm Phong tiến bộ quá kinh khủng, hiện giờ gã cảm giác chênh lệch giữa gã và Lâm Phong càng lúc càng lớn.

- Giết. Đế Lăng lúc này cũng đuổi tới, theo sau Lâm Phong đánh ra một chưởng lực đáng sợ, hai người đồng thời phát ra một kích hủy diệt, muốn giết ch.ết Lâm Phong.

- Ông.... Tiếng chuông ngân vang, ngay sau đó một cái chuông cổ mở rộng ở trong hư không, hào quang kỳ dị định trụ thân thể của Đoàn Vô Đạo và Đế Lăng ở đó, làm cho bọn họ lúc này giống như lâm vào trong vũng bùn vậy.

Thân thể Lâm Phong phẫn nộ xoay tròn, Ẩm Huyết kiếm phẫn nộ uống máu, từng giọt máu phiêu tán, nở rộ, thân thể Đoàn Vô Đạo điên cuồng lui về phía sau, Đế Lăng cũng là đánh ra một chưởng rồi cuồng mãnh lui lại.

- Ông! Lại thêm một tiếng chuông nữa, Vân Phi Dương vẫn luôn chờ đợi cuối cùng cũng xuất thủ, chuông cổ hùng mạnh bay thẳng đến chỗ Đế Lăng.

Đế Lăng trong lúc vội vàng đưa tay, lực lượng kinh khủng đồng thời đẩy ra, chống đỡ một kích của chuông cổ kia. Nhưng mà thời điểm y đánh lên chuông cổ, vẫn khiến y phun ra một ngụm máu tươi, bụng y và Đoàn Vô Đạo cùng chảy máu, bị một kiếm của Lâm Phong đâm xuyên.

Đoàn Vô Đạo và Đế Lăng đều lui về sau, lực chân nguyên lưu chuyển ở bụng, khôi phục thương thế, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm Lâm Phong.

Bị thương, không ngờ bọn họ hôm nay đã liên kết lại còn không thể làm khó Lâm Phong, người này trưởng thành lên thật là đáng sợ.

- Ông! Tiếng chuông lại lần nữa ngân vang, đánh qua Ngao Giao, đồng thời Hoàng Phủ Long hét giận một tiếng, chân long điên cuồng hét lên, rìu chiến bổ ra, thân thể Ngao Giao hơi hơi cứng lại, nhưng lại không có biện pháp tránh né, trực tiếp bị rìu chiến xé rách ra một khối máu thịt.

Hoàng Phong cũng không tốt, cùng Quân Mạc Tích chiến đấu, y đã là toàn lực ứng phó, nhưng mà tiếng chuông cứ vang lên, lại còn công kích y, khiến y cực kỳ đau đầu.

Trên người bọn họ đều có thương thế không lớn thì nhỏ, đoạt bảo thì không có, ngược lại còn có chút chật vật. Đội hình bọn họ cường đại hùng dũng như thế, không ngờ không thể chiến đấu thắng mấy người kia!