Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Chương 40




Lương Ưu Tuyền cho rằng Tả Húc sẽ lái xe quay lại nội thành, nhưng bọn họ lại quay lại biệt thự. Lương Ưu Tuyền chạy đến bếp nấu sủi cảo, khẽ ngâm nga một khúc nhạc. Khó có cơ hội ở riêng với nhau, cô muốn thể hiện mặt hiền thê lương mẫu của mình ra.

“Anh không cần quay lại công ty xem sổ sách sao?” Lương Ưu Tuyền nhịn không được hỏi.

“Chút nữa nói sau.”

Giọng Tả Húc càng lúc càng xa. Hắn đi đến sân nhỏ, dùng xe đạp leo núi đạp một vòng trên bãi cỏ, xe này vẫn còn đi được.

Một lúc sau, Lương Ưu Tuyền bưng hai đĩa sủi cảo đến bên cửa gọi hắn vào ăn cơm. Ánh mặt trời chiếu vào mặt cô, cô dùng tay che nắng nhìn về phía Tả Húc, thấy hắn đang nằm ườn trên bãi cỏ xanh mơn mởn. Bên cạnh hắn còn có một con chó nhỏ lông trắng, tiểu cẩu này đang tựa vào chân hắn đánh một giấc.

Lương Ưu Tuyền thấy thế liền quay vào nhà bê một cái bàn nhỏ ra, cầm chiếc đũa cùng dấm chua, ngày nắng mà, coi như đang đạp thanh là được rồi.

“Chó nhà ai vậy?” Lương Ưu Tuyền thổi cho sủi cảo bớt nóng, đưa đến bên miệng Tả Húc. Tiểu cẩu ngửi được mùi thịt bắt đầu vẫy vẫy đuôi.

“Ah? Không biết, anh thấy nó lắc lư trước cửa sắt nên dắt đến đây.” Tả Húc cắn một ít sủi cảo cho tiểu cẩu. Tiểu cẩu vùi xuống ăn. Thấy vậy Tả Húc cười cười, xoa đầu nó “Anh đặt cho nó tên rồi, thấy tên ‘Nhung Cầu’ thế nào?”

“…” Lương Ưu Tuyền lườm Tả Húc “Anh có thể đừng như thế được không? Có phải chó của anh đâu mà anh đặt tên?”

Tả Húc chậm rãi nháy mắt, nghiêm túc nói “Nhung Cầu tự động đưa tới cửa, bây giờ đương nhiên là của anh.”

“…” Lương Ưu Tuyền nhét vào miệng một miếng sủi cảo to đùng, vừa ăn vừa nghĩ, như cô có tính là tự động dâng đến cửa hay không?

Tả Húc nghiêng đầu gối lên đùi cô, lại đem tiểu cầu đặt lên người mình, sau đó há miệng chờ Lương Ưu Tuyền bón cho ăn.

Lương Ưu Tuyền đút cho hắn một miếng, lại cắn chiếc đũa suy nghĩ xem chính mình có tính là sủng vật Tả Húc nuôi hay không. Càng nghĩ càng giận, bèn xê dịch cái chân Tả Húc đang gối.

Tả Húc ngồi dậy, tạo dáng Phật ngồi “Lại có chuyện gì thế, nói anh hai nghe xem nào.”

Lương Ưu Tuyền gắp hai miếng sủi cảo vào miệng, lầm bầm chất vấn:“Anh thành thật khai báo đi, em trong mắt anh có phải không khác con chó kia là mấy không?!”

“…” Tả Húc giật mình, nhịn không được bật cười. Hắn ôm tiểu cẩu đứng lên, ngồi lên xe, vỗ vỗ yên sau: “Ngồi lên, chúng ta ra ngoài dạo chơi.”

Lương Ưu Tuyền giả bộ mắt điếc tai ngơ, Tả Húc liền nhanh như chớp đến bên cạnh, cầm đĩa sủi cảo trên bàn giơ trước mặt cô. Ngay khi Lương Ưu Tuyền thò tay định lấy sủi cảo, Tả Húc thuận thế kéo cô đến ngồi trên yên sau, lại thuận tay nhét tiểu cẩu vào lòng cô.

Lương Ưu Tuyền ôm lấy tiểu cẩu trong vô thức. Thế là hai người một chó cùng nhau ra ngoài cửa lớn.

Biệt thự nằm ở ngoại thành, bốn phía xung quanh đều được bao bởi thanh sơn lục thủy, chim chóc bay lượn trên bầu trời. Bánh xe dạo chơi lăn trên đường, hai ven đường, lúa vàng bị gió thổi, phát ra những tiếng sàn sạt, làm cho người ta quên hết ồn ào náo động của thành phố, trong lòng khoan khoái dễ chịu.

Lương Ưu Tuyền ngẩng đầu lên hít một hơi thật sau: “Đây mới là cuộc sống a, thật thích…”

Tả Húc đặt cằm trên đầu cô, cọ cọ: “Nếu là chó săn, dưới tình huống này đều sẽ đuổi theo bánh xe nha.”

“?!”… Lương Ưu Tuyền cho hắn một cùi chỏ: “Người khác cùng người yêu đều không phải như thế!”

“Người khác như thế nào cùng chúng ta có quan hệ gì?” Tả Húc cười thô bỉ.

Thật ra Lương Ưu Tuyền muốn nói, cô hi vọng bạn trai sẽ nắm tay cô đi bộ, ngẫu nhiên nói ngon ngọt một chút. Nhưng mà cô lại không phải kiểu cô gái nhỏ ngây thơ đáng yêu, thật khó xử a.

Lúc này, Tả Húc dừng xe lại. Đầu tiên hắn đặt tiểu cẩu lên vai, quay về phía sau vẫy cô, kêu cô nhảy lên lưng hắn.

Lương Ưu Tuyền cũng không khách khí, như một con khỉ nhảy lên nằm trên vai hắn, giữa hai người còn kẹp một con chó nhỏ lông xù.

Tả Húc kéo kéo hai chân cô, đón những làn gió nhẹ nhàng khoan khoái đang thổi qua, chậm rãi bước trên vùng nông thôn.

Lương Ưu Tuyền liếc trộm khuôn mặt tinh xảo của hắn, môi của hắn đang khẽ giơ lên, tựa như đang hưởng thụ khoảng thời gian an nhàn buổi chiều của mình. Lương Ưu Tuyền thích thú cười, cuối cùng cũng tìm được cảm giác này rồi.

Một lúc sau, Lương Ưu Tuyền kéo cổ hắn, thẳng thắn nói: “Em nghĩ từ trước đến nay em đều là yêu thích vẻ ngoài của anh, về sau sẽ không bao giờ nói anh nông cạn nữa, ha ha.”

Tả Húc nghiêng đầu sang chỗ khác, khẽ nhếch cằm, đắc ý trả lời:“Không dễ dàng, cuối cùng em cũng phát hiện ra kho báu của mình rồi đấy. Anh nói, đêm đó rõ ràng là em quyến rũ anh trước, em mau trả lại cho anh trinh liệt đi.”

“…” Lương Ưu Tuyền nhếch miệng cười cười. Mặc kệ lúc trước là ai quyến rũ ai, cô đều không ngờ lúc này mình sẽ có thể vui cười như vậy.

Tả Húc vòng tay qua gáy cô, hôn lên đôi môi cô. Lương Ưu Tuyền nhắm mắt lại, nghênh tiếp bờ môi của hắn. Từng đợt gió nhẹ thổi qua mái tóc dài của Lương Ưu Tuyền, sợi tóc xẹt qua gò má, phả ra mùi hương mờ ám.

Có lẽ hạnh phúc không phải là mãi mãi, nhưng tại thời khắc này cô đã cảm nhận được rồi.

Hạnh phúc cũng không phải ngôn ngữ mà tình cảm có thể kể ra rõ ràng, có thể nói là một loại trạng thái ngu dại hoàn toàn, tùy ý đối phương mang mình đến một chân trời xăm, không đủ thời gian để cân nhắc xem sau này có khổ sở hay không.

Gâu gâu gâu… Tiểu cẩu cào cào vuốt, hiện nó đang bị chèn ép đến không thở nổi.

Tả Húc một tay ôm lấy tiểu cẩu đến trước mặt, cùng Lương Ưu Tuyền ngồi bên bờ ruộng.

Hắn tiện tay cầm một cọng rơm lên, tết tết tết… Tết thành một cái vòng nhỏ bằng cỏ. Lương Ưu Tuyền tưởng là hắn muốn đeo cho mình liền xấu hổ cúi đầu xuống. Nhưng mà Tả Húc cũng không vội vàng giúp cô “đeo vòng tay”, mà lại tết thêm một cái nữa. Sau đó, hắn kẹp hai cái “vòng tay” lại bằng một cọng rơm khác, đeo lên tay Lương Ưu Tuyền.

Hắn tự thưởng thức “kiệt tác” của chính mình… “Uhm, rất giống còng tay.”

“…” Khóe miệng Lương Ưu Tuyền co lại. King kong cái quay trở lại, một hành động mạnh mẽ xuất hiện, rơm rạ lập tức chia năm xẻ bảy.

Tả Húc biết rõ nhất định cô sẽ nổi bão, rõ ràng gian kế đã thành công rồi.

Lương Ưu Tuyền đặt hai tay trước ngực quay đầu đi, Tả Húc lại cầm ngón tay cô lên. Lần này Lương Ưu Tuyền không tự mình đa tình nữa, nhưng là khi cô vừa muốn rút tay về liền cảm thấy có một cái gì đó lạnh như băng trượt qua xương ngón tay. Lương Ưu Tuyền bất động một chút, cẩn thận quay đầu lại liền nhìn thấy một chiếc nhẫn đơn giản đang bao bọc ngón vô danh của cô. Chiếc nhẫn tuy hoa văn đơn giản nhưng những đường cong của vết khắc rất mềm mại, tóm lại là siêu đẹp… Lương Ưu Tuyền mím môi, tuy trong lòng cực kì sung sướng nhưng lại cố gắng ra vẻ ta đây không quan tâm.

“Anh… Anh là lần đầu tiên tặng nhẫn cho con gái.” Tả Húc nói nhanh, lần đầu tiên nói lắp.

Lương Ưu Tuyền cụp mắt xuống, vẫn chưa biết gò má mình đã hồng như trái táo rồi. Cô mất tự nhiên nói cám ơn, đồng thời đút tay vào túi. Lục lọi cả buổi, cuối cùng rút ra một chuỗi chìa khóa, sau đó liền tháo cái móc chìa khóa hình súng lục trên khóa nhà ra.

“Đây là phần thưởng em đạt được khi lần đầu tiên tham gia trận xạ kích, tuy chỉ là giải khuyến khích, nhưng… Đối với em mà nói nó có ý nghĩa kỉ niệm, hiện tại tặng cho anh…”

Cô chìa lòng bàn tay ra chờ hắn cầm lấy. Tả Húc giật mình, sau đó mỉm cười đặt chìa khóa nhà mình vào lòng bàn tay cô. Lương Ưu Tuyền nhìn hắn, lại nhìn hai đồ vật khác nhau trong tay mình, yên lặng móc chiếc chìa vào móc chìa khóa, khóe miệng bất giác giơ lên.

Một thoáng yên lặng, những giọt nước mắt lăn xuống, rơi vào tay cô… Cảm ơn tình cảm đã tan vỡ trước kia, khiến cho cô hiểu được niềm vui khi tìm được tình yêu tiếp theo; cảm ơn người đã từng tổn thương cô, là nhờ hắn rời khỏi mà bạn có cơ hội gặp được người đàn ông tốt như vậy.

Thấy thế, Tả Húc vò rối mái tóc của mình, một tay ôm cô vào trong ngực, trêu chọc: “Cũng không phải nhẫn cầu hôn, xin bảo trì trấn định.”

Lương Ưu Tuyền cười khúc khích, sụt sịt: “Anh có lấy em hay không không quan trọng, em nói thật đấy.”

Tả Húc hôn lên trán cô: “Cô nương ngốc nghếch, em cũng quá dễ dụ rồi. Thế còn dám làm nằm vùng à?”

“Ít nói nhảm, làm gì có tên tội phạm bị hiềm nghi nào dám QJ* nữ cảnh sát hình sự! Vì hưởng vui nhất thời mà mạng cũng không cần đúng là không nhiều! Nếu không phải vì anh còn chút lương tri, em đã sớm cùng anh đồng vu quy tận** rồi!” Lương Ưu Tuyền cắn răng trả lời.

(* là R A P E đó | ** cùng nhau xuống suối vàng)

“…” Tả Húc ra vẻ người vô tội chớp mắt mấy cái. Để trốn tránh ánh mắt sắc bén của Lương Ưu Tuyền, hắn lập tức nhìn thời gian, sau đó kiên quyết lôi cô đứng dậy: “Thời gian không còn sớm, chúng ta về thôi! Anh còn rất nhiều chuyện phải làm.”

Lương Ưu Tuyền nhìn báng lưng hắn trợn mắt trừng một cái, đúng là giống hệt trẻ con đang sợ hãi. Ha ha…

.

.

Trên đường quay về thành phố cả hai mới mở điện thoại lên. Cái màn mở điện thoại thì không đáng nói, nhưng cái đống tin nhắn thoại liên tục truyền đến…

Tả Húc nhíu mày, Dương Phỉ Nhi 17 cuộc; Đỗ Mai Mai 26 cuộc.

Điện thoại Lương Ưu Tuyền cũng nhận được vô số cuộc gọi của Đỗ Mai Mai. Không đợi cô gọi lại, Đỗ Mai Mai đã lại gọi đến.

“Mai tỷ, có chuyện gì vậy?”

“Em ở đâu? Vì sao điện thoại của em với Nãi Đường đều không liên lạc được?!” Giọng nói của Đỗ Mai Mai có vẻ không được tốt.

“Chị muốn tìm anh ấy sao? Anh ấy đang ở bên cạnh em này.”Lương Ưu Tuyền vô thức nhìn Tả Húc.

“Không cần, hai người chơi vui vẻ.”

Cạch, Đỗ Mai Mai ngắt điện thoại.

Tả Húc và Lương Ưu Tuyền liếc nhìn nhau, sau đó hắn dùng điện thoại mình bấm số Đỗ Mai Mai.

Trong xe rất yên tĩnh, Lương Ưu Tuyền có thể nghe được tiếng nức nở nghẹn ngào của Đỗ Mai Mai.

“Chị chờ chút, tôi lập tức qua đó.”

Vụt một cái, đạp chân ga, Lương Ưu Tuyền ngã ra phía sau theo quán tính, nhưng cô có thể xác định chắc chắn Đỗ Mai Mai vẫn chưa hề nói gì.

“Xảy ra chuyện gì sao?” Cô hỏi.

Tả Húc im lặng không nói gì. Có một loại trao đổi không cần ngôn ngữ, chỉ cần một chút ngập ngừng, thậm chí là một tiếng thở, cũng đủ biết cảm xúc của đối phương.

“Anh đưa em về cảnh cục trước.” Tả Húc đưa tay xoa xoa lưng cô, dịu dàng cười.

“Không cần đâu, khi nào vào đến thành phố anh cứ thả em xuống. Em đến công ty anh lấy xe cảnh sát đã.”

Tả Húc nghĩ đến tình trạng hiện tại của Đỗ Mai Mai, đồng ý.



Vừa vào trong thành phố, Lương Ưu Tuyền liền bảo hắn dừng xe, bọn họ chỉ chào tạm biệt đơn giản rồi Tả Húc vội vã đi đến bệnh viện.

Đuôi xe nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Lương Ưu Tuyền. Cô tự nhủ với bản thân, Đỗ Mai Mai gần đây lại phải tiến hành phẫu thuật cấy da, nếu bởi vì bọn họ trốn khỏi thành phố một lúc mà phải hoãn lại thì thật không đáng.

Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng, nhảy lên xe buýt, ngồi xe đến trước cửa tập đoàn Tinh Hỏa.

Nhưng lúc cô đi vào bãi đỗ xe liền phát hiện ra bánh sau của xe jeep đã bị khóa lại. Theo lời giải thích của bảo vệ thì đây là mệnh lệnh của chủ tịch Dương Phỉ Nhi, hắn phải chấp hành, nếu Lương Ưu Tuyền muốn lấy được xe phải có sự đồng ý của Dương Phỉ Nhi.

Lương Ưu Tuyền nổi cáu, hỏi bảo vệ vị trí của Dương Phỉ Nhi, sau đó đi thẳng đến tầng cao nhất của chung cư.



Rất nhanh, Dương Phỉ Nhi mở cửa phòng. Cô ta một tay cầm thuốc lá, mặc chiếc áo ngủ gợi cảm, đôi môi cười khinh miệt.

“Lập tức mở khóa xe tôi ra.” Thái độ Lương Ưu Tuyền lạnh như băng, hoàn toàn không có ý đi vào.

Dương Phỉ Nhi thổi khói đến trước mặt cô, thong thả ngồi trên sô pha:“Sao nào? Không dám vào sao?”

Lương Ưu Tuyền cắn chặt răng, sải bước tiến vào cửa: “Muốn nói gì thì nhanh lên.”

Dương Phỉ Nhi uống một hớp rượu đỏ, mở miệng đầy ẩn ý: “Tuy Tả Húc nắm giữ 20% cổ phần của công ty nhưng tôi có thể thông qua vài thủ đoạn lấy lại toàn bộ. Chỉ cần có tiền, tôi có thể thu mua cổ phần với giá cao, cô nói xem đám cổ đông có bán hay không? Đến lúc đó cô có biết mọi chuyện sẽ như thế nào không? Sau một đêm, Tả Húc sẽ từ một người đàn ông mang giá trị trăm triệu biến thành bình dân.”

“Cô!…” Lương Ưu Tuyền hung hăng đập vào cửa phòng: “Tả Húc những năm qua đã kiếm cho Tinh Hỏa không ít tiền lời, cô thật vô sỉ!”

Dương Phỉ Nhi nhún nhún vai: “Không thể phủ nhận, từ khi Tả Húc nhậm chức tổng giám đốc đã đem đến rất nhiều lợi nhuận và lợi ích. Chính vì hắn có tài năng kinh doanh như vậy, cô cho rằng tôi sẽ giao công ty cho một người đàn ông mà tôi không thể khống chế sao?”

Lương Ưu Tuyền giận dữ nhìn cô ta. Dương Phỉ Nhi cười khinh miệt, quơ quơ chén rượu, nói tiếp: “Trừng tôi làm gì? Tôi không hiểu được chuyện kinh doanh, cũng không muốn hiểu, cho nên tôi chỉ có khả năng tận lực bảo vệ sản nghiệp của Dương gia. Mà Tả Húc là người cha tôi tin nhất, nhưng tôi cũng không biết Tả Húc. Nếu không có tờ hôn thú để khống chế anh ta, tôi lấy cái gì để bảo vệ sản nghiệp cha mình để lại? Trái lại, sau khi chúng tôi kết hôn, anh ta chẳng những có thể dễ dàng leo lên ghế chủ tịch, giá trị con người cũng tăng lên gấp 10 lần. Sau khi kết hôn thì anh ta có tìm người đẹp làm tình nhân hay cùng cô yêu đương cũng không liên quan đến tôi. Vốn là chuyện tốt mọi người đều vui vẻ, cô không nên vì cái danh phận không đáng một đồng kia mà đẩy anh ta vào cảnh khó xử. Cô xác định mình yêu anh ta? Tôi hỏi cô, hôn nhân quan trọng hay có thể cùng người mình yêu một chỗ quan trọng?”

Lương Ưu Tuyền nắm tay chặt đến mức xương phát ra tiếng. Đúng vậy, cô không thể cho Tả Húc bất kì thứ gì, hơn nữa có khả năng bởi sự can thiệp của mình mà khiến sự nghiệp kinh doanh gian khổ của Tả Húc bị hủy hoại trong chốc lát.

Nhưng là niềm tin của cô không thay đổi, tình yêu là tình cảm thuần túy, tuyệt đối không nên lẫn chút tạp chất nào. Nếu như Tả Húc chọn Dương Phỉ Nhi mà vứt bỏ cô, cô cũng không trách hắn, dù sao đó cũng là thành tựu hắn dốc hết tâm huyết đổi về.

“Nếu Tả Húc đồng ý lấy cô, quan hệ của tôi với anh ấy sẽ lập tức chấm dứt, tuyệt không dây dưa nữa.” Lương Ưu Tuyền nói.

“Sao cô vẫn chưa rõ? Anh ta mới hai mươi sáu tuổi, đối với tình yêu vô cùng nhiệt huyết. Nếu cô không chủ động chia tay, rất có thể anh ta sẽ vì xúc động mà buông tha tất cả. Đương nhiên, tôi thừa nhận, nếu anh ta không có sự nghiệp như ngày hôm nay vẫn có thể quay về làm diễn viên, tiếp tục nuôi cô, nhất định không hề nghèo khó. Nhưng là cô đừng quên, tiền đóng phim là tiền vất vả, là tiền đòi mạng, chuyện quay liên tục dưới mưa gió bão bùng là chuyện bình thường. Tôi lại nói thẳng, theo hiểu biết của tôi, Tả Húc lựa chọn kịch bản phi thường nghiêm khắc. Anh ta chọn kịch bản, lại chọn đạo diễn, ai dùng được đây? Chưa nói đến áp lực dư luận đối với anh ta sau khi bị bãi chức tổng giám đốc. Lại nói, người mới hiện giờ rất nhiều, người ta không cầu kì như anh ta, bảng giá cũng thấp hơn anh ta nhiều. Đợi đến vài năm sau, cô có thể đảm bảo anh ta sẽ quên rằng tất cả đều do cô mà ra sao?”

Dương Phỉ Nhi ôm tay trước ngực, mở đôi mắt mê hoặc ra, tiếp tục hùng hổ dọa người, “Đàn ông thực chất coi trọng nhất là quyền lực và địa vị, tình yêu chỉ là một bữa nhắm nhỏ bổ sung vào chỗ bị rỗng mà thôi. Nếu cô không có khả năng giúp người yêu trải qua cuộc sống tốt đẹp, nghĩa là không có tư cách lập kế hoạch tương lai cho đối phương.”

Lương Ưu Tuyền nắm tay. Ngụy biện, đều là ngụy biện! Nhưng cô lại không cách nào phản bác được.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Phải bình tĩnh, hạnh phúc luôn đến từ khó khăn… Giờ phút này là lúc Tả Húc quyết định… Ba người phụ nữ, đại diện cho tình yêu, ân tình, danh lợi địa vị… Chỉ có thể chọn một, nếu là bạn, bạn chọn bên nào?