Tỳ Nữ Vương Phi

Chương 75-2




Lâm gia.

Bên trong kiệu, Minh Tuyên Quốc sắc mặt có chút âm trầm(chắc hiệu ông này trong triều), trên khuôn mặt lão có nhiều nếp nhăn. Vốn cho rằng tất cả đều thuận lợi, nhưng không ai ngờ Tả Ngôn lại có thể ra khỏi hình bộ, vì sao Tam hoàng Tử đột nhiên đổ lỗi cho người Phi Long Sơn Trang, ngay cả Lâm Tín cũng phản cung, còn lấy ra chứng cứ xác thực, điều này khiến Minh Tuyên Quốc có chút không yên.

Bởi vì chuyện Minh Dung, sau đó Lâm Tín đã hãm hại Tả Ngôn, còn hại chết rất nhiều thuộc hạ, cả người không còn chút ý chí muốn sống. Hơn nữa trong thuốc uống đã bị hạ độc, nên người trở nên đần độn, nhìn thấy Minh Tuyên Quốc bước vào, chỉ lướt nhìn thoáng qua, im lặng tựa người trên giường, “Thừa tướng đại nhân.”

“Lâm Tín, lão phu đã nhìn lầm ngươi, kết quả là ngươi vẫn phản bội Dung nhi!” Minh Tuyên Quốc phẫn nộ mở miệng, ánh mắt âm lãnh sắc bén nhìn Lâm Tín đang sống dở chết dở, “Ngươi nên biết nếu Tả Ngôn bị giam giữ ở đại lao Hình Bộ, thì lão phu có thể ép hỏi Phượng vương gia là ai đã hạ độc, dùng an toàn Tả Ngôn đổi lấy Lâu Hướng Vãn đến Hình Bộ nhận tội. Mà Dung nhi ở trên trời có linh thiêng cũng thấy an ủi, ngươi….”

“Người chết không thể sống lại, cho dù báo thù được thì đã sao?” chua xót mở miệng, hắn tội ác tay trời tay đã nhuốm quá nhiều máu tươi. Hai ngày nay nằm ở trên giường, Lâm Tín đã suy nghĩ rất nhiều, thực sự từ khi ban đầu hắn đã làm sai, cho dù Lâu cô nương thật sự có hạ độc, hắn cũng không nên phản bội Tả đại nhân, hại chết nhiều huynh đệ như vậy, nhưng lúc đó do bị thù hận che mờ hai mắt, không còn lý trí mới tạo ra tội ác ngập trời như vậy.

Minh Tuyên Quốc không kềm chế tức giận liền đứng dậy, ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm Lâm Tín trên giường, dường như thấy hắn đã nghĩ thông suốt, nên Minh Tuyên Quốc chỉ có thể tức giận phẩy tay áo bỏ đi. Nhưng sau khi ra khỏi cửa, trên mặt không có chút tức giận, ngược lại mang theo vài phần biến hóa dị thường, xem ra chỉ vì Lâm Tín cảm thấy áy náy, nên mới phản cung thay cho Tả Ngôn. Thực sự hắn không biết rõ chuyện Hách Liên Vương Phi bị hạ độc, là có dính dáng đến người Phi Long Sơn Trang, chẳng qua trước lúc tố cáo Tả Ngôn hắn đã dùng năm vạn lượng bạc đi mua chuộc đám người Phi Long Sơn Trang.

Như vậy, để công phá hoàng cung, cướp lấy kinh thành, phải chờ binh lính Hách Liên phá vỡ Cư Dung Quan, chiếm lấy Túc Hợp Thành, Dao thành, từ đây đến ba chỗ đó chỉ còn vài ngày. Hắn sẽ ở trong kinh thành nội ứng ngoại hợp, bắt lấy thiên tử cùng các chư hầu. Sau khi chiếm lấy kinh thành, hắn có thể tự xưng vương, thay cho Hách Liên vương triều trấn giữ bốn châu thành, để tránh đôi bên xảy ra tranh chấp sẽ phong tỏa vương triều Tố Nguyên, cùng nhau chia đôi thiên hạ!

Bất quá Tam Hoàng Tử đang điều tra người Phi Long Sơn Trang, nếu để Tam Hoàng tử tra hỏi Lâm Tín? Trong ánh mắt Minh Tuyên Quốc hiện rõ sát khí, Phượng Tiêu cũng không phải là kẻ lỗ mãng giống như Lâm Tín, hắn ta tất nhiên không tin chỉ có năm vạn lượng bạc mà mua chuộc được đám người Phi Long Sơn Trang cùng hợp tác, phạm đại tội cướp đoạt quân lương. Đến lúc đó nhất định Phượng Tiêu sẽ nghi ngờ, tra ra được hắn cùng người Phi Long Sơn Trang và Hách Liên Quốc có liên hệ, như vậy sẽ hỏng hết kế hoạch của hắn!

Một là không làm, hai phải làm cho gọn! Lâm Tín không thể sống! Minh Tuyên Quốc lạnh lùng híp mắt lại, bước nhanh ra khỏi Lâm Gia đến cỗ kiệu, chờ sau khi hắn trở lại phủ, phái người đến giết Lâm Tín, trở thành kẻ sợ tội tự sát, diệt trừ được hậu hoạn về sau.

Ngay khi cỗ kiệu Minh Tuyên Quốc rời đi, một bóng dáng cũng âm thầm nhanh chóng rời khỏi. Trong một khoảnh khắc sau đó, tại một gian tửu lâu thông thường, ở phía sau hậu viện, “Ngươi nói Minh Tuyên Quốc đi đến chỗ Lâm Tín? Nhất định sau khi lão biết Lâm Tín*ng cho Tả Ngôn, sẽ giết người diệt khẩu, cho nên ngươi tiếp tục đi giám sát Lâm Gia, ta sẽ hỏi lại Lâu chủ.” Lăng Thanh đuổi người báo tin đi. Hắn thực không hiểu vì sao Lâu chủ muốn đến kinh thành tham gia vào những âm mưu này, nếu để cho Cố sư phụ biết, ngài sẽ đau lòng lắm!

Nhưng trong ánh mắt Lăng Thanh hiện lên vẻ bất đắc dĩ, chỉ vì Lâu chủ là người đã đem hắn nhặt về nuôi lớn, thậm chí còn lừa hắn gọi nàng là tỷ tỷ mấy năm liền, cho nên dù Lăng Thanh rất muốn Lâu Hướng Vãn chỉ làm một Lâu chủ nhàn nhã, không có việc gì thì ngồi đếm bạc, hoặc tán gẫu với Cố sư phụ, nhưng đến bây giờ Lăng Thanh chỉ có thể lừa gạt Cố Thanh Phong, nhằm che giấu thay cho Lâu Hướng Vãn, lại thay nàng giải quyết một số vấn đề khó giải quyết.

Chuyện của sát thủ Lâu cũng không cần Lăng Thanh phải động thủ, trái lại luôn phải lo chuyện của Lâu Hướng Vãn, lo sợ những kẻ khác biết nên mọi chuyện đều do chính hắn ra tay. Mấy năm nay, người trong Lâu đều không hề biết Lâu chủ đang ở kinh thành còn sống trong Phượng Vương Phủ, sợ rằng gây nên sóng gió mâu thuẫn lẫn nhau, nên mới theo đến đây, bởi dù sao bốn năm năm trước Lâu chủ chỉ lộ mặt một lần ở trong Lâu.

Phượng Kính Dạ còn bận rất nhiều việc, thân thể hắn đã trúng truy mệnh tán nên có hơi suy yếu, nên sau khi trở về Phượng Vương Phủ, Phượng Kính Dạ bận rộn phải trở về thư phòng. Hiện nay điều Lâu Hướng Vãn lo lắng nhất chính là chuyện cổ trùng trên người Dịch Quân Hàn, cho nên mới đi thẳng đến Thu Phong Viện.

“Mộc Mộc, quả thực ngươi rất được sủng ái, cả ngày đi theo vương gia chạy loanh quanh.” Dùng ngữ điệu châm biếm, Tử Thư mặc một thân tử y, trên người toát ra mùi thơm nhàn nhạt, giống như bông hoa xinh đẹp nhất đang nở rộ, nhưng chỉ có thể chết già chết khổ ở trong viện, bởi vì nam nhân tôn quý kia hiện nay không thèm liếc nhìn nàng một cái!

“Tử Thư, sắc mặt ngươi không được tốt lắm.” Lâu Hướng Vãn luôn luôn xem Tử Thư là bằng hữu, biết nàng đã từng có những quan hệ “mập mờ” với Phượng Kính Dạ. Trong thời điểm ấy, Lâu Hướng Vãn vẫn còn lảng tránh Phượng Kính Dạ, nhưng lúc trước vẫn xem Tử Thư là bằng hữu, hiện nay,khi đối mặt với Tử Thư vẫn thấy có chút áy náy.

“Đương nhiên kém hơn kẻ được sủng ái như Mộc Mộc đây, mặt đầy xuân sắc!” Tử Thư vẫn vênh váo kiêu ngạo tự đắc cùng thanh cao như trước, oán hận nhìn Lâu Hướng Vãn. Lúc trước nàng ta không phải không biết Vương gia có hứng thú với Mộc Mộc, nhưng Vương gia có địa vị cao quý, đừng nói là một nha hoàn. Tính theo phi tử, cũng phải là cưới một chính phi, bốn trắc phi, càng không cần nói đến các thê thiếp khác, cho nên Tử Thư muốn kết giao với Lâu Hướng Vãn là để có thêm đồng bạn, dù sao so với Dung trắc phi, hay Trịnh phu nhân, Văn phu nhân, kể cả sau này có những nữ nhân khác bước vào vương phủ, cứ để Mộc Mộc chế ngự là tốt nhất.

Nhưng Tử Thư thật không ngờ Lâu Hướng Vãn luôn trốn tránh Phượng Kính Dạ, có thể trốn được thật xa liền trốn thật xa, từ xa xa nhìn thấy liền trực tiếp đi đường vòng, nhưng điều khiến Tử Thư kinh ngạc là Phượng Kính Dạ vẫn đối xử tốt với Lâu Hướng Vãn, chỉ cần có thời gian sẽ trêu chọc Mộc Mộc, khiến Tử Thư hiểu rõ, nàng càng đối xử tốt với Lâu Hướng Vãn, như vậy sẽ càng làm cho Vương gia chú ý tới nàng nhiều hơn. Dù sao quan hệ của nàng với Mộc Mộc cũng không tệ, nhưng đôi khi, Tử Thư vẫn nhịn không được muốn châm chọc Lâu Hướng Vãn vài câu, có lẽ đây là ghen tị, chính nàng không thích thứ tình cảm này, chỉ muốn Mộc Mộc bị vứt đi giống như giày cũ.

Nếu luôn luôn như vậy mãi, Tử Thư cũng sẽ không thù hận Lâu Hướng Vãn, nhưng vì sao nàng đột nhiên không còn né tránh vương gia, thậm chí còn cùng vương gia đi ra ngoài, điều này không thể làm cho Tử Thư chịu đựng được. Nhất là lúc Lâu Hướng Vãn bị bắt vào đại lao Hình Bộ, Phượng Kính Dạ từng nói một câu muốn ả làm chánh phi Phượng Vương Phủ, trong lúc Dung Trắc Phi giận dữ quay trở về phủ hầu hạ Lão Vương Phi đã nói ra, khi nghe nói như thế Tử Thư làm sao không đau đớn căm giận.

Mộc Mộc có gì? Nhan sắc đã không có, tướng mạo chỉ ở mức bình thường, cho dù có vài điểm đáng yêu ngây thơ, cũng chỉ là nha hoàn, nhưng vương gia lại muốn cưới ả ta làm chánh phi Phượng Vương phủ, như vậy Tử Thư phải mỗi ngày đều đến viện thỉnh an hành lễ với Lâu Hướng Vãn, còn bưng trà rót nước. Điều này càng khiến cho Tử Thư căm hận hơn, thấy Lâu Hướng Vãn vui vẻ tươi cười càng thêm giận dữ.

“Nếu không có việc gì, ta đi về trước đây.” Lâu Hướng Vãn thở dài một tiếng, nhếch khóe môi. Lúc này đã không thể quay lại cùng Tử Thư như trước, Lâu Hướng Vãn cũng không muốn nghe lời nói chanh chua của Tử Thư, cho nên quyết định xoay người rời đi.

“Mộc Mộc, ngươi cho rằng vương gia sủng ái ngươi liền không xem ai ra gì sao?” Tử Thư nhìn thấy thái độ Lâu Hướng Vãn như vậy càng không thích, cơn giận càng dâng cao, bước nhanh đến trước mặt Lâu Hướng Vãn giơ tay đánh, “Ta mới là người của vương gia!” So với Lâu Hướng Vãn, Tử Thư cho rằng địa vị mình cao hơn nhiều, dù sao hiện giờ nàng đã có chỗ dựa vững chắc.

Chỉ đi có vài ngày, thì hành động của Tử Thư liền trở nên quái gở, Lâu Hướng Vãn cũng không quan tâm vì dù sao vương gia cũng đối xử với nàng rất tốt. Tử Thư ghen ghét nên mới đâm chọc nàng vài câu, nên Lâu Hướng Vãn cũng không để ý tới, nhưng hiện giờ nhìn trong ánh mắt Tử Thư cực kỳ hung ác, còn giơ tay lên cao, hướng xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâu Hướng Vãn, vội vàng bắt lấy tay Tử Thư, dùng sức đẩy tới.

Tử Thư chỉ cảm thấy một trận gió mạnh thổi đến, quả thực Lâu Hướng Vãn không có dùng nhiều sức lực. Nhiều nhất Tử Thư chỉ lảo đảo vài bước, nhưng trên mặt Tử Thư lại che giấu đi vẻ độc ác, làm bản thân lảo đảo một cái, sau đó ngã thẳng tắp ở trên đất, cố ý đem cái trán đụng vào bụi hoa trên tảng đá, sau đó che bụng, đau đớn rên rỉ đứng dậy.

Giờ phút này phải là ôm trán kêu lên đau đớn chứ? Lâu Hướng Vãn kinh ngạc nhìn Tử Thư ngã trên mặt đất, trán còn đổ máu, vậy nàng ôm bụng làm gì? Nghĩ đến đây, mắt Lâu Hướng Vãn chợt sáng lên, không lẽ vì Tử Thư có thai sao?

Bên này Tử Thư tìm Lâu Hướng Vãn gây rắc rối, đương nhiên sẽ có nha hoàn trong vương phủ nhanh chóng chạy đến bẩm báo với Hoa Thiên Thiên. Hiện nay thân phận Hoa Thiên Thiên không phải là nha hoàn, mà là Vinh Thăng quận chúa, bất quá vẫn phải trông nom chút việc cho vương phủ, Lôi quản gia cũng đã chỉ dạy cho Hoa Thiên Thiên vài thứ, sau này khi nàng lập gia đình, nhất định sẽ là người đảm đương hết mọi việc trong nhà.

Tuy rằng là dưỡng nữ, lại có Phượng vương phủ làm chỗ dựa vững chắc, còn có Nhiễm Quận Vương là dưỡng phụ, nhất định khi gả nàng cũng phải thuộc hàng tôn quý, cho nên Hoa Thiên Thiên không chỉ phải học cai quản nha hoàn cùng gã nô bộc, thậm chí Lôi quản gia còn cho Hoa Thiên Thiên tiếp xúc với một ít cửa hàng do vương phủ quản lý, phải xem sổ sách như thế nào, cùng đọ sức với những chưởng quầy láu cáu gian xảo.

Cho nên hiện nay chức vụ của Hoa Thiên Thiên ở Phượng Vương trong phủ có thể nói là ngang với chức vụ Lôi quản gia, Liên Trịnh phu nhân nhìn thấy cũng phải kính trọng vài phần. Khi Hoa Thiên Thiên vừa nghe đến gã nô tài bẩm báo lại, nhanh chóng chạy đến, sau đó thấy có vài nha hoàn vây quanh, Lâu Hướng Vãn vô tội chỉ đứng dưới bóng cây, nhìn thấy Hoa Thiên Thiên đi tới, nháy mắt cười.

“Sao lại không cẩn thận như vậy! Sao ngươi không ở Kỳ Lân Viên nghỉ ngơi cho tốt hả?” âm thanh Lôi quản gia mang theo vài phần khó chịu nghiêm khắc, “Vây quanh đây để làm gì, còn chưa chịu tránh ra, Hồ đại phu đã tới chưa?”

“Tất cả tránh ra, để cho ta qua xem.” Hồ đại phu đang từ từ chạy tới, vừa nhìn thấy trên quần áo Hoa Thiên Thiên dính máu, mặt biến sắc, thậm chí mang theo vài phần lo âu thấp thỏm.

“Máu này là từ trên trán Tử Thư chảy xuống dính vào y phục.” Không đành lòng nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Hồ đại phu, tay bắt mạch đều run rẩy, Lâu Hướng Vãn hảo tâm mở miệng nhắc nhở. Quả thực Hồ đại phu liền thở phào nhẹ nhỏm, tay không còn run nữa, sau đó bắt mạch, thoáng nhìn qua miệng vết thương trên trán Tử Thư, “Không sao, mẫu tử đều bình an, bất quá vết thương trên trán có hơi lớn, nên chảy máu không ít, chỉ cần điều dưỡng thân thể thật tốt, không nên không cẩn thận như vậy, đứa nhỏ mới hai tháng rất dễ sảy thai, giờ phút này ngàn vạn lần phải thực cẩn thận.”

Sắc mặt Hoa Thiên Thiên liền thay đổi quỷ dị, nhìn thái độ đắc ý của Tử Thư, nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Lâu Hướng Vãn, liền thấy Lâu Hướng Vãn cười vô tội, nhún vai, nhìn Hoa Thiên Thiên mở miệng, “Nếu ta nói là Tử Thư tự té ngã, ngươi tin tưởng ta không Thiên Thiên?”

“Dù cho nàng ta tự té ngã, thì Mộc Mộc ngươi?” Hoa Thiên Thiên căn bản không thèm để ý đến chuyện Tử Thư tự té ngã, cho dù đứa nhỏ có bị thế nào. Hiện giờ Phượng Vân tiểu thư đã năm tuổi, vương gia cũng chỉ nuôi dưỡng như người bình thường, chi phí ăn mặc cũng không chênh lệch lắm, lại không hề quan tâm đến, cho nên Hoa Thiên Thiên không thừa nhận Phượng Kính Dạ vì một đứa nhỏ mới hai tháng mà trách cứ Lâu Hướng Vãn. Nàng lo lắng chính là Mộc Mộc có chấp nhận nổi chuyện này hay không? (vinhanh: hảo tỷ muội a, ta thích bé Thiên này lắm đó, hehe).

Lôi quản gia kêu người đỡ Tử Thư đứng lên, vừa răn dạy nha hoàn ở Kỳ Lân Viện một trận, để các nàng chăm sóc tốt cho Tử Thư, còn mời Hồ đại phu qua theo dõi. Lúc này Lôi quản gia đau đầu cau mày lại, quay sang Lâu Hướng Vãn đứng dưới bóng cây, chuyện Tử Thư mang thai, Lôi quản gia không có bẩm báo cho Phượng Kính Dạ, cũng không nghĩ sẽ xảy ra tình huống như vậy.

“Đã không còn việc gì, ta đi trước đây.” Lâu Hướng Vãn nhìn thấy sắc mặt lo lắng của Hoa Thiên Thiên, cùng ánh mắt nặng nề của Lôi quản gia, cảm thấy áp lực trên người mình quá lớn, muốn bỏ chạy đi ngay.

Sau khi hai người bốn mắt nhìn nhau, Lâu Hướng Vãn thật sự liền đi về hướng Thu Phong Viện, biểu cảm rất bình tĩnh, khiến cho Hoa Thiên Thiên cùng Lôi quản gia nhíu mày càng chặt, không thể nào quá mức bình tĩnh bỏ đi như vậy chứ!