Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1179: Trò chuyện với nhau (2)




Cũng có không ít người khiếp sợ nhìn qua Hứa Diễm, nhao nhao suy đoán thân phận của hắn. Ngay cả chủ nhân Huyết Thần Cung cũng phải khúm núm, nịnh nọt nịnh nọt, tất nhiên là tồn tại danh chấn đại lục

– Chỉ là cái gì?

Huyết Thần Tử thấy Hứa Diễm thật lâu không thôi, nhịn không được hỏi, hắn cũng rất tò mò đến cùng đã xảy ra chuyện gì, rất muốn nghe Hứa Diễm giải thích.

Hứa Diễm ngưng thanh nói:

– Chỉ là lôi kiếp cửu giai, không đến mức tạo thành phá hư lớn như thế. chỉ là lôi kiếp cửu giai thì cũng không có khả năng giết được Khương Hội Thư, đến cùng đã xảy ra chuyện gì chứ?

Không ai có thể trả lời vấn đề của hắn, nhìn đám người rục rịch bên dưới, cũng có không ít lục tục ngo ngoe trên đường chạy đến, trên mặt Hứa Diễm lộ ra vẻ phiền chán:

– Huyết Thần Tử, lập tức phong bế nơi này…, trong vòng ngàn dặm không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào, cũng quyết không để bất luận kẻ nào rời đi, người phía dưới mang đi toàn bộ, đợi sau khi ta tra ra chuyện sẽ thả đi.

Huyết Thần Tử sửng sốt một chút, lập tức nói:

– Cẩn tuân pháp lệnh

Hắn vung tay lên, liền truyền lệnh xuống, rất nhiều cao thủ Huyết Thần Cung nhao nhao bắt đầu liên thủ bố trí kết giới, bộ phận người liền bắt đầu xua đuổi người bên dưới, muốn nhốt vào, lần này lập tức nổ nồi, mọi người đều nhao nhao không phục và kháng nghị.

Nhưng sau khi mọi người biết được thân phận Hứa Diễm, cả đám đều ngậm miệng lại, cũng không dám phản kháng nữa, ngược lại phối hợp với Huyết Thần Cung, rất nhanh mọi người đều đã bị mang đi, chỉ còn lại dấu vết đánh nhau trống rỗng.

Hứa Diễm dừng ở phía dưới, trong mắt chớp động tinh quang, đột nhiên nói:

– Huyết Thần Tử, ngươi cũng rời đi. Thủ hộ ở bên ngoài cấm địa,, đợi lát nữa cao thủ nguyên tư sẽ đến ngay, ngươi bảo bọn hắn ở bên ngoài kết giới chờ ta. Nơi đây, ta muốn tra rõ một phen.

Huyết Thần Tử sững sờ, do dự nói:

– Hứa Diễm đại nhân, ngài một người ở đây, tại hạ không quá yên tâm, không bằng ta cùng lưu lại với ngài nhé?

Hứa Diễm nói:

– Không cần, vừa rồi ngươi chiến đấu đều đã rời đi, ta muốn thi triển bí thuật điều tra, không tiện bị người đã quấy rầy và quan sát đâu.

Huyết Thần Tử lúc này mới nói:

– Vậy bản thân ngài phải cẩn thận, có bất kỳ tình huống gì xin lập tức thông báo, tại hạ tất sẽ lập tức đuổi tới.

Hắn sau khi biểu đật trung tâm liền liền hóa thành một huyết quang rời đi.

Hứa Diễm nhìn hắn biến mất, lúc này mới ngưng mắt về phía dưới, sắc mặt lạnh xuống, lạnh lùng nói:

– Người vừa rồi truyền âm cho ta, có thể đi ra rồi chứ?

Hắn lạnh lùng lâm không mà đứng, từng bước một đi xuống dưới, khí tức trên thân hoàn toàn dâng lên, hình thành từng đạo kết giới phức tạp, thân ảnh dưới hào quang lộ ra có chút lắc lư. Khi đối mặt với nguy hiểm không biết, mặc dù hắn là nhất tư chi trưởng của Thánh Vực cũng không thể không cẩn thận.

– Hứa Diễm quả nhiên có đảm phách.

Một tiếng tán thưởng truyền đến, ngay sau đó trong đại thụ cách đó không xa chậm rãi hiện ra mộ bóng người, ngưng tụ thành bộ dáng Lý Vân Tiêu, trên mặt tươi cười nhìn qua Hứa Diễm.

Hứa Diễm ngưng mắtụ, lạnh lùng nói:

– Thân hóa lôi đình? Ngươi là người phương nào?

Ánh sáng màu xanh trên người Lý Vân Tiêu dần dần biến mất, lộ ra bản thể, sắc mặt lộ ra cực kỳ tái nhợt, lại không thay đổi dáng tươi cười phong khinh vân đạm kia, chậm rãi ngâm nói:

– Bán mẫu phương đường nhất giám khai, thiên quang vân ảnh cộng bồi hồi. Vấn cừ na đắc thanh như hứa, vi hữu nguyên đầu hoạt thủy lai

Hứa Diễm chấn động toàn thân, bài thơ ngâm này của Lý Vân Tiêu đã chỉ thẳng ra huyền cơ trận thuật của hắn, khiến tâm thần hắn khẽ loạn.

Thần sắc trong mắt hắn hóa thành lăng lệ, muốn triệt để nhìn thấu người trước mắt, nhưng vô luận như thế nào, kết quả lại khiến hắn rất khiếp sợ, bất luận mình cố gắng như thế nào, trong hai con ngươi đối phương vẫn không hề bận tâm, chỉ có loại thoải mái coi thường thương sinh, phảng phất siêu nhiên thế ngoại.

– Ngươi cũng là Thuật Luyện Sư?

Hứa Diễm cảm nhận được chấn động tinh thần lực trên người hắn, nhíu chặt mày, nói:

– Vì sao ta chưa bao giờ có ấn tượng với ngươi?

Hắn nhìn ra số tuổi thật sự của v, hồ nghi nói:

– Ngươi là hậu đại của vị cố nhân nào?

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Ta là ai cũng không quan trọng

Sắc mặt hắn ngưng tụ, trầm giọng nói:

– Quan trọng là … Lời ta sắp nói với ngươi…, có lẽ sẽ khiến toàn bộ đại lục rung chuyển

Đồng tử Hứa Diễm hơi co lại, lạnh lùng nói:

– Ta ngay cả ngươi là ai cũng không biết, sao có thể biết lời ngươi sắp nói là thật hai giả?

Lý Vân Tiêu mỉm cười, ánh mắt rơi vào trong tay hắn, nói:

– Thật giả ngươi có thể tự phán, chủ nhân cây quạt trong tay ngươi đã ứng kiếp rồi.

Tay nắm Xảo Đoạt Vô Cực phiến của Hứa Diễm đột nhiên xiết chặt, trầm giọng nói:

– Được rồi, ta liền nhẫn nại nghe ngươi nói chuyện trọng yếu kia. Nếu không thể khiến ta thỏa mãn…, vậy thì đừng trách ta ỷ lớn hiếp nhỏ.

Lý Vân Tiêu nhẹ gật đầu:

– Thất đại phong ấn Hóa Long Trì, đã phá mấy chỗ rồi?

Hứa Diễm chấn động toàn thân, khí thế trên người đột khởi, tinh thần lực như thực chất khuếch tán ra ngoài, khỏa lấy toàn bộ bốn phía Lý Vân Tiêu, lúc này mới nói từng chữ:

– Ngươi sao biết được Hóa Long Trì, cùng với thất đại phong ấn hả?

Lý Vân Tiêu khen:

– Ti trưởng nguyên tư Thánh Vực thật cẩnthận, không gian phong tỏa tinh thần này, không những có thể đề phòng ta đào tẩu, hơn nữa còn đoạn tuyệt khả năng nghe lén từ bên ngoài. Ngươi nhìn như nổi lên cảnh giác với ta, kì thực đã bắt đầu tin tưởng lời ta sắp nói rồi.

Hứa Diễm đột nhiên dâng lên một loại cảm giác vô lực, giao phong ngôn ngữ với thiếu niên này mình dĩ nhiên luôn lâm vào bị động, mặc dù là dưới loại thế cục mạnh yếu lập phán, mình chiếm hết ưu thế này, đối phương còn có thể bảo trì sức quan sát nhạy cảm và tâm tư kín đáo như vậy, đây là điều một thiếu niên có thể làm sao?

Trong lòng hắn sinh ra vô số nghi hoặc, trên mặt lại cười lạnh một tiếng, khẽ nói:

– Vậy thì phải xem xem ngươi nói gì đã.

Ánh mắt Lý Vân Tiêu ngưng tụ, không chút sợ hàn mang lăng lệ của Đại Thuật Luyện Sư cửu giai, nhìn chằm chằm vào hai mắt đối phương, nói từng chữ:

– Dưới Hóa Long Trì phong ấn chính là Thượng Cổ Đại Ma, nếu thả nó ra sẽ là một hồi hạo kiếp có một không hai, đủ để cuốn khắp toàn bộ đại lục đấy!

Hứa Diễm bị hai mắt Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm khẽ giật mình, trong lòng nhấc lên cơn sóng gió động trời, mình chính là Đại Thuật Luyện Sư cửu giai, vậy mà lại bị đối phương nhìn thấu nội tâm?

Sau kinh ngạc ngắn ngủi, hắn lập tức đột nhiên cười ha hả, khinh miệt nói:

– Ha ha, ngây thơ, là ai nói cho ngươi biết dưới Hóa Long Trì là Đại Ma thế? Tình huống nơi này chẳng lẽ ta không rõ hơn ngươi sao?

Lý Vân Tiêu bị hắn trào phúng, cũng không tức giận, chỉ khẽ cười từng chữ:

– Có lẽ a, bất quá chủ nhân cây quạt trong tay ngươi đã bị Đại Ma giết chết.