Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1181: Ma vân (2)




– Đi, triệu tập tất cả mọi người, cùng ta đi khu mười ba tây nam.

Hứa Diễm hai tay đưa ra trước người kết ấn, truyền âm vào, lập tức nó liền được mở rộng ra vô hạn…, chấn khắp bốn phương tám hướng, âm thanh lan ra vạn dặm.

– Tất cả cường giả ngoài Võ Hoàng trong Mai Cốt chi địa đều nghe đây, ta chính là ti trưởng nguyên ti Thánh Vực, Hứa Diễm, hiện giờ ta muốn tạm thời điều động tất cả lực lượng tại Mai Cốt chi địa, cường giả ngoài Võ Hoàng vào lúc này đều phải nghe ta hiệu lệnh, tụ tập tới hướng tây nam, người đến theo thực lực cao thấp, đều có trọng thưởng. Nhưng nếu có người không tuân, một khi tra ra, tru!

Hắn nói xong, ấn ký trước người liền biến mất, hắn dẫn đầu mang theo đám cao thủ nguyên ti, hóa thành mấy đạo kim quang chạy về hương tây nam.

Giờ phút này, toàn bộ Mai Cốt chi địa đều sôi trào lên, một viên đá kích ngàn tầng sóng, đại lượng võ giả tiềm tu đều nhao nhao bị bừng tỉnh, nguyên một đám kinh nghi bất định, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Càng khiến bọn hắn xoắn xuýt chính là, có theo hay không theo đây?

Khắp nơi đều có tiếng bàn luận xôn xao, nhao nhao tỏ vẻ bất đắc dĩ và bất mãn trong lòng. Nhưng lệnh của ti trưởng Thánh Vực, ai dám không nghe?

Trong lúc nhất thời, rất nhiều võ giả đều bị chim bị dọa, từ trong sơn mạch bay ra, bắt đầu tụ tập về hướng tây nam

Lý Vân Tiêu dẫn đầu độn ở phía trước, hiện giờ lực lượng hắn đã bị hao phí rất lớn, nhưng nếu bị Huyết Thần Tử đuổi theo thì nhất định phải chết, ngay khi hắn tới gần những mây đen kia, đột nhiên thấy được một đạo bóng đen, tốc độ không dưới hắn, cũng từ một hướng bay tới.

Trong bóng đen đúng là Đế Già và Hỏa Âm, sắc mặt Đế Già ngưng trọng vạn phần, trong mắt không che dấu được vẻ kích động, nhìn qua Lý Vân Tiêu, căn bản không rãnh để ý đến hắn, liền trực tiếp xông vào trong mây đen, biến mất ở nơi tầm mắt có thể đạt tới.

Lý Vân Tiêu âm thầm kêu khổ, trong mây đen kia ma khí quay cuồng, vừa nhìn đã biết là nơi thị phi, đi vào tất sẽ bị ma khí quấn thân, tuy rằng hắn không e ngại, nhưng cũng sẽ cực kỳ phiền toái. Huyết Thần Tử ở sau lưng sắp đuổi tới gần, không cho phép hắn nghĩ nhiều nữa, cũng chỉ có thể giống như Đế Già, trực tiếp xông vào trong mây đen thôi.

Nháy mắt sau, Huyết Thần Tử đã lao đến, hóa ra chân thân, dừng lại ở trước mây đen ma khí quay cuồng kia, thần sắc trên mặt âm trầm bất định.

Ma khí trong mây đen cũng khiến hắn cực kỳ kinh hãi, nhưng nếu không đi vào, vậy thì Huyết Thú của hắn...

Vừa nghĩ tới Huyết Thú, hắn cũng bất chấp nhiều nữa, đột nhiên tuôn ra huyết hải chi lực bàng bạc, ở bốn phía ngưng tụ thành một mảnh huyết chi thế giới, thời gian dần qua dung nhập vào trong ma khí kia, muốn bằng vào huyết hải chi lực của mình ngăn cản ma khí kia xâm nhập.

– Hừ, a miêu a cẩu ở đâu ra thế này.

Đột nhiên một đạo âm thanh lạnh như băng truyền đến, Huyết Thần Tử đột nhiên cả kinh, liền thấy phía chân trời lóe lên ma quang, một đạo bóng đen lao tới, không nói hai lời liền đánh một chưởng tới hắn.

Huyết Thần Tử toàn thân chấn động, tướng mạo người tới hắn còn chưa nhìn rõ ràng, liền cảm nhận được chưởng lực kia bất phàm, vậy mà ngăn hắn lại, huyết hải bốn phía tan vỡ, ma khí vọt vào trong, ngay cả thân thể hắn cũng như muốn sụp đổ vậy

– Nhiên huyết đại pháp, huyết thần nhất kích.

Vào thời khắc sinh tử, Huyết Thần Tử thiêu đốt lên toàn bộ máu huyết, khí thế lập tức bộc phát gấp mấy lần, trên tay phải ngưng tụ thành một huyết hải đại thủ ấn, đánh tới ma chưởng kia.

Phanh

Trên bầu trời hồng hắc nhi sắc đụng vào nhau, giằng co trong nháy mắt, huyết chưởng của Huyết Thần Tử đã đột nhiên sụp đổ, một đạo ma khí trực tiếp chấn vào trong cơ thể hắn, đánh hắn bay ra ngoài.

– Ân? Lại vẫn không chết?

Đạo thân ảnh hắc sắc kia chậm rãi ngưng tụ ra chân thân trước mây đen, vẻ ngoài tuấn lãng lô ra một tia bất mãn, khẽ nói:

– Có lẽ là do ma khí hao phí quá lớn, vậy mà lại để tên căn bã này lưu được một mạng.

Dưới chân của hắn đột nhiên xuất hiện một đạo vòi rồng, thời gian dần trôi qua hiển hóa ra một con cự ngạc, theo thật sát bên cạnh hắn.

Nam tử đúng là Đế Quân từ Tống Nguyệt Dương Thành đến, nhìn qua mây đen quay cuồng kia, hắn lộ ra một tia thần sắc đại hỉ, đột nhiên bước vào trong đó, ngạc ngư cũng theo đuôi vào, biến mất không thấy gì nữa.

Ngay khi Đế Quân bước vào trong mây đen, mảng lớn mây đen đột nhiên quay cuồng càng thêm kịch liệt, ma khí càng ngày càng mạnh, cưỡng ép căng mây đen kia ra, nhanh chóng tán khắp bốn phương tám hương, bao lấy cả bầu trời đại địa vào trong đó, không ngừng thôn phệ tất cả không gian.

Huyết Thần Tử ở xa xa sau khi bị chưởng lực chấn động, cả người trọng thương không thôi, hoảng sợ liên tục lấy ra các loại đan dược ném vào trong miệng như đường đầu.

Vừa rồi nam tử kia chẳng qua chỉ đánh một kích tùy ý, dĩ nhiên đã khiến hắn trọng thương, nếu không phải hắn mau chóng quyết định thiêu đốt đại lượng máu tươi, sợ rằng giờ đã vẫn lạc tại chỗ, vừa nhớ lại, liền khiến đáy lòng của hắn chấn động phát lạnh, nhịn không được sợ run

– Giờ phải làm sao đây? Huyết Thú còn trong mây đen kia, nếu cứ vậy rời đi, sợ rằng cả đời vô vọng thu hồi. Nhưng nếu đi vào, lại gặp người vừa rồi, nhất định cũng chỉ phí công, đến cùng nên làm sao mới phải đây?

Huyết Thần Tử xoắn xuýt vạn phần, không ngừng vò tóc, cơ hồ muốn nổi giận rồi, đột nhiên hắn ngừng tay lại, xa xa mây đen màu đen kia dùng tốc độ cực nhanh khuếch tán ra, hắn trong lúc kinh ngạc, thoáng ngốc trệ xuống, liền bị nuốt vào trong.

Rất nhanh, mây đen không chỉ có Huyết Thần Tử, bọn người Hứa Diễm phi tốc chạy đến, còn có rất nhiều võ giả vâng mệnh mà đến kia, cũng toàn bộ bị cuốn vào trong mây đen, toàn bộ Mai Cốt chi địa trong khoảnh khắc liền bị bao phủ dưới cổ lực lượng kỳ dị kia, trong thiên địa trở nên một mảnh đen tối.

– Nơi này là...

Lý Vân Tiêu đột nhiên hít một hơi lạnh, sau khi hắn tiến vào trong mây đen, bên trong chính là một mảnh cảnh tượng thảm thiết, khắp nơi đều là thi cốt hài cốt, đại địa bị máu tươi nhuộm đến đỏ bừng, cực kỳ thê thảm.

“Ọt ọt”

Lý Vân Tiêu nuốt ngụm nước miếng, liếm lấy bờ môi khô khốc, thì thào lẩm bẩm:

– Nơi này... Không phải là chiến trường từ thời xa xưa đây chứ?

Hắn lâm không nhìn địa hình bốn phía, quả nhiên cực kỳ tương tự với Mai Cốt chi địa, chỉ là nhiều hơn một cổ tiêu điều thê lương vô biên vô hạn.

– Ân, rất có thể ah.

Yêu Long truyền âm nói:

– Phong ấn thứ sáu bị cởi bỏ, liền xuất hiện dị tượng chiến trường này, như vậy phong ấn thứ bảy rất có khả năng ở ngay trong chiến trường này rồi.

Lý Vân Tiêu cảm thụ ma khí đầy trời kia, lộ ra vẻ lo lắng:

– Cái này phiền toái, ma khí cường đại như thế, nếu võ giả Mai Cốt chi địa tiến đến, rất có khả năng sẽ bị ma hóa mất.

Yêu Long nói:

– Phiền phức không chỉ cái này, Đế Già kia cũng vào được, hắn nhất định đang đi tới chỗ phong ấn, nơi đây ma khí tung hoành, đối với hắn mà nói như cá gặp nước, nếu ngươi gặp phải có thể thắng được hắn sao?