Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1186: Ân cừu (2)




“Oanh”

Đại lượng máu tanh và ma khí chấn lên, kiếm thế có chút nhảy lên, run rẩy vài cái. Huyết nô kia hoàn toàn không có tư duy và trí tuệ, không ngừng hai tay ôm quyền đánh xuống, ba thanh kiếm bắt đầu run rẩy kịch liệt, phát ra âm thanh thanh thúy.

Bản thân Lý Vân Tiêu chỉ có thực lực Võ Tôn tam tinh, khống chế kiếm đồ ngăn cản loại oanh kích cưỡng ép này của Võ Tôn đỉnh phong cũng lộ ra cực kỳ cố hết sức.

Hạ Dụ Nam cười khổ nói:

– Không thể tưởng được có được ba thanh huyền khí cửu giai vẫn phải chết, bằng hữu, liên lụy ngươi rồi.

Lý Vân Tiêu căn bản chẳng muốn phản ứng đến hắn, tiện tay điểm ra, hai thanh Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm lần nữa bay ra, lập tức kết thành ngũ kiếm kiếm đồ, từng đạo hàn quang lần nữa trở nên tránh sáng, trận thế kiếm đồ lập tức tăng lên gấp đôi, bên trong ngũ kiếm ngưng tụ ra phù văn cổ quái, một cổ thanh thiên chi ý tản ra

Hạ Dụ Nam lập tức há to miệng, nhìn năm chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm liền triệt để ngốc trệ.

– Ngũ kiếm trảm Thiên Cương.

Lý Vân Tiêu khẽ quát một tiếng, năm chuôi bảo kiếm đồng thời tản mát ra khí uẩn cực lớn, kiếm khí chi hải đột nhiên mở ra, bao phủ huyết nô kia vào trong, lập tức liền chém ra vô số kiếm khí, giảo sát thành huyết vụ tiêu tán đầy trời.

Năm chuôi kiếm say khi đắc thủ dưới ấn quyết của Lý Vân Tiêu khống chế, càng có ba thanh bắn ra khỏi kiếm đồ, chém về phía Huyết Thần Kỳ kia.

“Phanh”

Huyết Thần Kỳ sao có thể ngăn cản kiếm uy ba thanh huyền khí cửu giai được, lập tức đứt đoạn, huyết hải đầy trời đột nhiên tản ra

Ánh mắt Tào Á Tinh ngưng tụ, trong mắt hận ý tăng nhiều, Huyết Thần Kỳ vốn là huyền khí tánh mạng tương tu của hắn, tuy rằng sau khi đạt được Lãnh Kiếm Băng Sương đã xóa đi tinh thần lạc ấn của mình, nhưng dù sao cũng là vật đã từng làm bạn với mình nhiều năm, trong khoảnh khắc bị phá huỷ khiến trong lòng của hắn đại thống

Năm chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm đã bay trở về, lẳng lặng đứng sau lưng hắn, giữa lẫn nhau vẫn có khí uẩn chiếu rọi, lóe ra lưu quang tràn ngập các loại màu sắc.

– Ngươi lui ra phía sau.

Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng nói, trong giọng nói không mang theo bất cứ tia cảm tình nào cả.

Hạ Dụ Nam ngây ngốc một chút, lập tức tỉnh ngộ lại là nói mình, vội vàng nói:

– Đa tạ, đa tạ

Nói xong cũng chạy vội ra sau, chiến đấu trình độ này hắn đã hoàn toàn không cách nào nhúng tay vào được rồi.

Ánh mắt Tào Á Tinh lạnh như băng, nhìn thẳng ánh mắt đạm mạc kia của Lý Vân Tiêu, trong miệng không ngừng kêu “Tốt, tốt, tốt” chỉ là một chữ lạnh hơn một chữ, một chữ dùng lực càng lớn hơn một chữ.

Hắn giơ lên Lãnh Kiếm Băng Sương, khí uẩn chi lực đột nhiên tản ra, vậy mà trực tiếp chấn nhiếp một phương không gian, như mặt trời chiếu rọi xuống hào quang, uy lực kia còn đang không ngừng tăng cường lên.

Sắc mặt Lý Vân Tiêu ngưng trọng nói:

– Dùng thân tự kiếm.

– Ngươi cũng biết diệu pháp dùng thân tự kiếm sao? Nếu đã rõ, thì hôm nay hẳn phải chết không thể nghi ngờ, chuôi Lãnh Kiếm Băng Sương này hiện giờ ta ít nhất có thể phát huy ra một phần năm lực lượng, đây không phải là huyền khí cửu giai bình thường, mà là huyền khí đỉnh phong dùng để trấn áp Đại Ma trong Tu Di Sơn a!

Tào Á Tinh hét lớn một tiếng, kiếm quang chiếu rọi một phiến Thiên Địa, hung hăng đâm xuống dưới, nói:

– Nhất kiếm như mộng, nhất kiếm thành không.

Thế kiếm kia như thiên ngoại thiên thạch rơi xuống, chỉ riêng uy thế kia đã ép khiến đại địa không ngừng nứt ra, hoàn toàn chính là thiên băng địa liệt.

Lý Vân Tiêu sắc mặt không thay đổi, năm thanh trường kiếm sừng sững ở uanh thân, lẫn nhau ngưng tụ thành kết giới khiến chỗ hắn đứng một mảnh yên lặng, không chút bị kiếm uy ảnh hưởng, một đạo quang mang phù hiện nơi tay phải hắn, dần dần hóa thành Thiên Thu Bá Đao, như vòng xoáy, thỏa thích hấp thu lấy nguyên lực của hắn.

Hào quang trên Thiên Thu Bá Đao càng ngày càng mạnh, tựa hồ cảm ứng được kiếm uy của Lãnh Kiếm Băng Sương, nó liền bắt đầu điên cuồng đua tiếng…, trong lúc nhất thời đao khí nổi lên bốn phía, đạo đạo ngang trời.

Thần sắc Lý Vân Tiêu lăng lệ, nói từng chữ:

– Nhất đao tuế nguyệt, nhất đao thiên thu.

Thiên Thu Bá Đao đột nhiên vang lên một tiếng, đao khí phóng lên trời, che lấy toàn bộ hào quang năm chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm, trên không trung hóa thành ác tướng Thi Biệt, nuốt tới kiếm khí kia.

“Ầm ầm”

Ánh đao và kiếm khí chạm vào nhau, sát ý lăng lệ bắn ra, chiếu rọi cả bầu trời màu đen như ban ngày, hào quang trùng thiên quan địa, nuốt lấy toàn bộ hai người vào trong.

Hạ Dụ Nam ở xa xa thấy thể liền triệt để ngốc trệ, không chỉ vì thiếu niên này lại lấy ra một thanh huyền khí cửu giai, hơn nữa uy lực một đao kia vậy mà có thể chống lại một kiếm trình độ Võ Đế, hơn nữa không chút rơi vào hạ phong

“PHỐC”

Lý Vân Tiêu dưới lực lượng phản chấn, kiếm quang như thể, một cổ hàn khí xâm nhập gân mạch, nháy mắt đã tràn vào ngũ tạng lục phủ của hắn, khiến hắn phun ra một ngụm tụ huyết.

Năm chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm sau khi hắn đánh ra một đao toàn lực cũng không còn lực lượng nào khống chế nữa, toàn bộ trở về trong cơ thể hắn.

Thiên Thu Bá Đao cũng hào quang ảm đạm, biến thành vật bình thường, Bất Diệt Kim Thân của Lý Vân Tiêu lập loè bất định, dưới một kiếm này, hắn vẫn bị thương không nhỏ.

– Mặc dù không có Đế Khí chi uy, nhưng lại có được sự cường đại của Cửu Thiên cảnh hàng thật giá thật, ma khí kia thật là đáng sợ.

Lý Vân Tiêu đầy khiếp sợ nhìn qua trời cao, giữa Võ Tôn đỉnh phong và Võ Đế mặc dù chỉ cách nhau một đường, nhưng một đường này lại chỉ xích thiên nhai, xa không thể chạm. Tào Á Tinh bằng vào kỳ ngộ sau khi nhập ma, có thể vượt qua hào rộng này, không chỉ vì thiên phú hắn siêu tuyệt, mà còn vì ma khí bá đạo dị thường nữa

– Sao có thể...

Gương mặt Tào Á Tinh trở nên triệt để ngây dại ra, kinh ngạc nói:

– Sao có thể như vậy..., đã đạt tới trình độ này rồi, vẫn không thể thắng nổi ngươi sao?

“Phanh”

Cánh tay của hắn đột nhiên bạo liệt ra, tạc ra một đoàn ma khí, Lãnh Kiếm Băng Sương từ trên trời cao rơi xuống, “Loong coong” một tiếng cắm vào trong đại địa.

“Rầm rầm rầm”

Thân thể Tào Á Tinh bắt đầu nổ bung liên tục, đó là đao mang Thiên Thu Bá Đao nhập vào cơ thể, nhục thể và kinh mạch của hắn không cách nào thừa nhận, giờ phút này từng cái phá thể tuôn ra, nổ nát tất cả các đại huyệt khiếu

– Ta không cam lòng, ta không phục a!

Tào Á Tinh tuyệt vọng, không ngừng thấp giọng gào rú, thần trí càng ngày càng mơ hồ, rốt cục toàn bộ thân thể triệt để bị phá huỷ, không cam lòng nhắm hai mắt lại.

Thần sắc Lý Vân Tiêu nghiêm nghị, trong đôi mắt hiện lên một tia thở dài. Tào Á Tinh tuyệt đối là người nổi bật trong lớp trẻ, nếu không gặp phải hắn, thành tựu tương lai khó mà hạn lượng.

Hơn nữa dưới một chiêu vừa rồi, thực lực hai người tương đương nhau, chỉ có điều Thần Thể của mình chống được kiếm khí tàn sát bừa bãi trong người, còn đối phương lại không có Bất Diệt Kim Thân, chỉ có thể phá thể mà vong thôi.