Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1533: Trùng kích Vũ Đế (2)




Cũng trong lúc đó, trên bầu trời hiện ra một viên cầu to lớn ầm ầm mà rơi xuống, nghiền ép tất cả.

– Chết tiệt, dĩ nhiên là Suất Quân Uy ngươi tên tiểu nhân hèn hạ này đánh lén ta!

Tân Cầu Thắng lạc giọng lực kiệt rống to hơn, trong mắt tràn đầy kinh khủng và hoảng sợ, vật rơi xuống nhìn kỹ lại cũng không phải viên cầu gì đó, mà là một đại thiết chùy, trực tiếp đem nhất phương không gian trấn áp, để hắn muốn chạy trốn cũng không thể.

Sinh tử nhất khắc, tiềm năng cả đời đều phát huy đi ra, lục tinh Vũ Đế đã có thể hoành hành thiên hạ tồn tại, binh trảo tựa như thằn lằn trong khoảnh khắc giải phong đi ra, hóa ra thú thủ khủng bố, hướng phía thiết chùy kia cắn xé đến.

Nhưng lúc này đã tiêu hao cực đại, đồng thời bị thương Tân Cầu Thắng căn bản không phải địch thủ dưới một kích toàn lực của Suất Quân Uy, hơn nữa bản thân binh trảo cũng là huyền khí hạng nhẹ cùng với đại thiết chùy va chạm, trong nháy mắt rực rỡ tan rã.

– Bang bang bang.,,

Toàn bộ binh trảo trực tiếp hóa thành mảnh vụn, đại thiết chùy đột nhiên đánh vào trên người Tân Cầu Thắng, ép tới cả người hắn rơi xuống.

– Âm ầm!

Mặt đất trực tiếp đập ra một cái hố to lớn, sâu không thấy đáy.

….

Tất cả mọi người đều trong lòng toát ra hàn ý, Tân Cầu Thắng nhất định là thành thịt nát rồi.

Tân Tác Nhân trực tiếp lạnh lẽo từ đầu tới chân, người của Suất gia âm thầm xuất thủ, Tân gia đã là kết cục hẳn phải chết, hắn thậm chí bất chấp phẫn nộ rồi, trực tiếp hóa thành một đạo quang mang, lóe ra huyết sắc đỏ thẫm, lấy tốc độ cực nhanh muốn bỏ chạy đi.

– Không tốt, là Huyết Độn Chi Thuật!

Trong hư không truyền đến người của Suất gia kinh hô, bọn họ quyết không thể cho phép Tân Tác Nhân đào tẩu, bằng không một gã ngũ tinh Vũ Đế trả thù cũng là tai họa cực lớn.

Nhưng Tân Tác Nhân sử dụng là độn pháp thiêu đốt huyết dịch, tuy rằng so ra kém Huyết Thần Tử biến thái như vậy. Nhưng là trong chớp mắt, ngay lúc người của Suất gia đều vẻ mặt tái xanh, cho rằng không đuổi kịp, đột nhiên một đạo kính quang trực tiếp chiếu rọi đến.

Lý Vân Tiêu trong tay giơ lên Mộ Vân Kính, tản mát ra đồng quang ôn nhuận, trong nháy mắt đem độn quang của Tân Tác Nhân đào tẩu định trụ, để hắn dừng lại trong sát na.

Mặc dù chỉ là trong nháy mắt, nhưng đã đủ rồi.

Mấy người của Suất gia trực tiếp từ trong hư không đi ra, các loại thuật pháp phong tỏa không gian trùng điệp vào, nhất thời đem Tân Tác Nhân bao quanh vây khốn.

– Phốc…!

Tân Tác Nhân thi triển huyết độn, đã là bị thương căn nguyên, lại nhìn thấy không thể chạy trốn, nhất thời nổi lên kinh sợ, một ngụm tâm huyết phun ra, trong mắt tràn đầy vẻ oán độc, nhìn chằm chằm người của Suất gia ở xung quanh, giọng căm hận nói:

– Hai nhà chúng ta giao tình nhiều năm như vậy, các ngươi quả thật là ác độc a!

Người cầm đầu của Suất gia chính là tộc trưởng Suất Quân Uy, cười lạnh nói:

– Thật là ác độc? Được làm vua thua làm giặc, đổi lại là Tân gia ngươi, sẽ buông tha cơ hội thật tốt như vậy sao? Ta tin tưởng Trường Cốc Thành ở dưới Suất gia ta chấp chưởng, nhất định sẽ càng thêm phồn vịnh vui sướng, ngươi cứ yên tâm đi thôi.

Tân Tác Nhân tuyệt vọng giận dữ hét:

– Các ngươi cái đám cẩu tặc bỏ đá xuống giếng này, ta cho dù chết cũng sẽ không cho ngươi dễ chịu!

Vùng đan điền của hắn bỗng nhiên truyền đến khí tức kinh khủng, thân thể trong nháy mắt hầu như bành trướng lên, đồng thời nhanh chóng hướng phía Suất Quân Uy đánh tới.

– Không tốt, hắn muốn tự bạo!

Suất Quân Uy tại chỗ sợ đến hồn phi phách tán, một gã ngũ tinh Vũ Đế tự bạo, coi như là nổ không chết hắn, chỉ sợ cũng là cục diện nửa chết, vội vội vàng vàng trong tay thiết chùy trong nháy mắt hóa thành một tòa núi nhỏ ngăn cản ở trước người.

– Ầm ầm…!

Tân Tác Nhân trực tiếp đánh vào trên thiết chùy kia nổ tung, oai lực kinh thiên ở trên trời cao tàn sát bừa bãi, đám võ giả của Suất gia ở hai bên vây khốn bị cuốn vào trong đó, hài cốt không còn.

Mặc dù là Suất Quân Uy, cũng bị lực lượng ở trên thiết chùy truyền tới chấn ở trước ngực, phun ra một búng máu tươi, đánh bay vài trăm thước, sắc mặt một mảnh trắng bệch.

Nhưng lúc này trong mắt của hắn càng nhiều hơn vẫn là kinh hỉ và hưng phấn, tuy rằng đã chết vài tên Vũ Đế, nhưng kẻ địch nhiều năm rốt cục vào giờ khắc này đều bị diệt trừ. Trường Cốc Thành rốt cục rơi vào trong tay Suất gia bọn họ khống chế.

Suất Quân Uy sau khi thoáng ổn định tâm thần, nhìn Lý Vân Tiêu cách đó không xa còn đang ngưng tụ quy tắc, hấp thu đế khí, tâm cảnh vừa bình phục lại lần thứ hai dâng lên sóng lớn, loại kinh hãi này đã vô pháp nói ra lời.

Người bình thường quá trình ngưng tụ đế khí cũng không dài lắm, nhưng là cực độ nguy hiểm và then chốt, Lý Vân Tiêu không chỉ có trong lúc ngưng tụ đế khí còn đại chiến, hơn nữa nhìn quá trình tựa hồ còn muốn kéo dài nữa.

Ở đây toàn bộ Vũ Đế cường giả đều là hai mặt nhìn nhau, không biết chuyện gì xảy ra, bọn họ đều là từ Vũ Tôn đi tới, chưa bao giờ biết Vũ Đế có thể tùy ý tiến giai như thế.

Suất Quân Uy sau một lát ngây ngốc, lập tức truyền lệnh xuống, toàn thành lùng bắt dư nghiệt của Tân gia. Phàm là đệ tử Tân gia trực hệ và chi thứ đều giết không tha, về phần khách khanh nói, nếu như nguyện ý quay đầu theo Suất gia thì có thể giữa mạng sống. Bằng không đồng dạng giết không tha.

Toàn bộ Trường Cốc Thành rất nhanh đã yên lặng ở dưới cao áp kinh khủng, Tân gia ở Trường Cốc Thành kinh doanh hơn một nghìn năm, diễn sanh ra đệ tử đếm không hết, thoáng cái đều diệt trừ mà nói không khác một hồi tàn sát quy mô nhỏ.

Nhưng ở Thiên Vũ Giới, chuyện diệt môn diệt tộc mỗi ngày đều đang diễn ra, cũng không ngạc nhiên.

Thúc cháu Tân Tác Nhân vừa chết, sẽ không còn ai quấy nhiễu, Lý Vân Tiêu lẳng lặng đứng ở trên trời cao, cảm giác thiên địa quy tắc từ lâu đã vô cùng quen thuộc.

Đây là hắn hai đời làm người, lần thứ ba tiến giai Vũ Đế, lần trước bởi vì thân thể đại thương, vả lại nguyên lực không đủ. Ở dưới mạnh mẽ trùng kích cuối cùng thất bại, nếu không có Thái Nhất huyền khí triệt để chữa trị thương thế của hắn, đổi thành bất kỳ người nào, sợ rằng cuộc đời này đã không có khả năng thăng cấp.

Lúc này hắn từ lâu đã quen việc dễ làm, chậm rãi tụ tập đế khí, cảm thụ nguyên lực biến hóa trong cơ thể.

Hắn đối với lực lượng lĩnh vực từ lâu đã ở trên cửu thiên đế khí, lúc này biến hóa trong cơ thể cũng không thể mang đến cho hắn chút kinh hỉ nào. Ngược lại là nhíu mày nhăn mặt càng chặt, tựa hồ đang suy tư điều gì.

Lý Vân Tiêu một tay bấm tay niệm thần chú, trong lúc bất chợt hóa thành Pháp Tướng ba đầu sáu tay, bổn tướng hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt đạm nhiên, mà hai cỗ Pháp Tướng khác một cái diện mục dữ tợn, một cái diện mục tường hòa, thần sắc không đồng nhất.

Hơn nữa trên sáu cánh tay quyết ấn bất đồng, nhưng đều là cực kỳ cổ quái.