Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1601: Kiếm ý vô hạn




Luật Thực Nguyên ở trong kiếm vũ không ngừng có kiếm khí vạch phá hộ thể đế khí của hắn, cắt đứt vạt áo của hắn, trên người trăm ngàn đạo miệng vết thương nhỏ bắt đầu hiển hiện.

Lý Vân Tiêu cũng không tốt hơn bao nhiêu, trong lòng hắn cực kỳ rung động. Luật Thực Nguyên này quả nhiên không phải Võ Đế thất tinh đỉnh phong bình thường có thể so sánh được. Dùng kiếm ý của hắn khu động Lãnh Kiếm Băng Sương, lại phối hợp với Ngũ Hành nguyên tố kết giới, lại vẫn không thể chém giết đối phương

Chỉ bất quá Bất Diệt Kim Thân của hắn ở trong kiếm vũ rất ít tổn thương, hơn nữa thoáng cái đã khôi phục lại như thường. Nhìn qua vẫn là kim quang diệu thể, khách quan mà xem thì Luật Thực Nguyên quả thật chật vật hơn không ít.

Con ngươi Luật Thực Nguyên co lại, trong lòng nổi lên cảm giác xấu. Hắn cắn răng, thi triển ra tuyệt kỹ ẩn giấu của bản thân, kiếm khí trong tay quét qua, lập tức một đầu Tử Long hiển hiện ngay phía sau hắn, lập tức hóa thành một thanh kiếm hình thật lớn, cả người hắn lập tức hòa tan trong kiếm hình kia, lăng không đánh xuống

Toàn bộ kiếm vũ khó phân giống như thiên mạc bị xé rách ra, vô số kiếm quang chôn vùi, bị đánh lại nguyên hình, hóa thành Ngũ Hành nguyên tố đầy trời, giống như bụi rơi vãi trên trời cao, hình ảnh cực đẹp khiến người phải mê ly.

Lục Giản Bác đột nhiên đứng lên, trong hai tay nguyên khí cổ đãng, trong mắt hiện lênvẻ lăng lệ ác liệt. Kiếm ý vô hạn của Lý Vân Tiêu đã hoàn toàn tiêu tán, nếu không còn tuyệt chiêu càng mạnh hơn nữa có thể tiếp được một kiếm này, vậy hắn không chỉ thất bại, hơn nữa còn rất có khả năng phải trọng thương bỏ mạng.

Mà hắn giờ cũng không hy vọng Lý Vân Tiêu chết, đang lúc do dự có nên xuất thủ cứu giúp hay không thì đồng tử đã đột nhiên co rụt lại. Chỉ thấy trên mặt Lý Vân Tiêu vẫn bình tĩnh như nước, không có chút bối rối, chỉ im im lặng lặng thu kiếm về nắm ngược trong tay, giống như mũi tên kéo căng dây cung vậy.

Trên Lãnh Kiếm Băng Sương tản ra hàn khí như thực chất, lộ ra một mảnh hơi nước trắng mịt mờ, trên thân kiếm ngoại trừ mấy cái Ma Ha cổ văn đang chớp động ra đều là trắng đến chói mắt.

Trong mắt Lục Giản Bác đột nhiên hiện ra vẻ rung động, trên Lãnh Kiếm Băng Sương đột nhiên nhiều hơn một đầu tiểu Long màu xanh, không ngừng du động trên thân kiếm.

– Đã rất lâu không có loại cảm giác này rồi!

Lý Vân Tiêu nắm kiếm càng lâu, trong lòng ngược lại càng thêm bình tĩnh, loại cảm giác nắm giữ lực lượng lúc trước đang dần dần trở về với hắn.

Mà liên hệ giữa chuôi bảo kiếm này với hắn cũng càng ngày càng mạnh, đặc biệt là Yêu Long hóa thành Kiếm Linh rót vào trong thân kiếm, hai người bọn họ vốn là linh hồn cộng hưởng, thoáng cái đã có cảm giác kiếm như thân nhân của mình vậy.

Ngũ Hành nguyên tố như bụi đầy trời chậm rãi phiêu xuống, chiếu rọi thân thể của hắn và loại cực tĩnh trong lòng kia.

Kiếm quang của Luật Thực Nguyên như Ngân Hà rơi Cửu Thiên, chém ra tất cả, chạy như bay mà đến.

Đột nhiên bụi ngũ sắc đầy trời đều không thấy đâu nữa, bầu trời thoáng cái chìm xuống, từ ban ngày trực tiếp biến thành đêm tối đen kịt, toàn bộ thế giới chỉ còn lại hai đạo quang mang.



Đây là có chuyện gì? Trời sao lại đen như vậy?

Mọi người ở dưới quan sát đều nhao nhao khó hiểu, các loại nghị luận lên.

Mà những cường giả ngoài Võ Tôn đều hiểu rõ đây là do võ kỹ quá mạnh mẽ, dẫn động quy tắc thế giới, bởi vậy mới có dị tượng xuất hiện

Tim Lục Giản Bác lại vọt lên tới cổ họng, hắn đã nhìn rõ ràng động tác của Lý Vân Tiêu, biết rõ hắn đang ngưng thế, hơn nữa cảm ngộ tần suất Thiên Địa, chờ đợi một khắc tốt nhất. Theo toàn bộ bầu trời biến thành đen kịt, hắn biết rõ thời điểm xuất chiêu đã đến.

– Kiếm quyết, Tinh Diệt.

Lý Vân Tiêu trong miệng thở khẽ, Lãnh Kiếm Băng Sương trực tiếp lăng không đâm ra ngoài, tốc độ cực trì chậm rãi.

Nhưng những cường giả kia cũng biết, trở nên chậm chạp không phải động tác xuất kiếm, mà là cả một phương thế giới

Một kiếm kia đâm ra, đón nhận kiếm hình của Luật Thực Nguyên, hai đạo bạch quang duy nhất rốt cục gặp nhau trên không trung.

“Phanh”

Một tiếng nhẹ nhàng vang lên, kiếm hình thật lớn kia giống như thủy tinh bị phá thành mảnh nhỏ, nhưng Lãnh Kiếm Băng Sương cũng run rẩy, không ngừng chấn minh trên trời cao.

Dưới một chiêu, hai đạo thân ảnh trong đêm đen đều bắn ra, một vòng máu tươi vọt ra trên trời cao.

h

Tâm tình Luật Thực Nguyên giờ phút này thật sự khó có thể hình dùng. Hắn có lĩnh ngộ cực cao trong kiếm đạo, nhưng lại từ chỗ đối thủ thấy được một bức tường cao mà hắn khó có thể vượt qua kia. Một kiếm đánh nát kiếm hình của hắn, phảng phất như đâm ra là toàn bộ thế giới, trong chốc lát tâm thần hắn đã bị trọng thương

Bầu trời thoáng cái khôi phục lại.

Toàn bộ gương mặt Luật Thực Nguyên một mảnh trắng bệch, hắn oán hận nhìn Lý Vân Tiêu, sau đó mở ra hai cánh màu đen, lâm không chớp động một cái đã phi độn ngàn mét, hóa thành một chấm đen đào tẩu.

Tuy rằng hắn vẫn còn lực lượng tiếp tục chiến đấu, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, mình rốt cục không cách nào đoạt lại Lãnh Kiếm Băng Sương nữa rồi, tiếp tục khổ chiến thì quả thật thắng bại khó mà liệu được.

Chuôi tuyệt thế chi kiếm này, ít nhất vào thời đại này sẽ không thuộc về Luật gia bọn hắn.

“Rầm rầm”

Lý Vân Tiêu cũng phun ra một búng máu bị đánh bay, trực tiếp rơi xuống mặt đất, trượt đi hơn nửa con phố dài mới dừng lai. Toàn bộ gạch xanh của phố dài đều bị cày nát bấy, thân hình hắn ở trong kim quang run rrun lên.

“Ba ba ba BA~”

Một tiếng vỗ tay truyền đến, Lục Giản Bác đi về phía Lý Vân Tiêu, trên mặt dào dạt ra dáng tươi cười, nói:

– Đặc sắc, một trận chiến thập phần đặc sắc. Hóa Ngũ Hành chi lực thành vô hạn kiếm ý, mà c chiêu cuối cùng càng là thần lai chi bút, có thể ngộ nhưng không thể cầu. Thực lực của ngươi còn trên cả dự đoán của ta, Thiên Tiệm Lệnh này ngươi có tư cách cầm lấy.

Một mặt lệnh bài lâm không bay tới.

Trong mắt Lý Vân Tiêu hiện lên vẻ vui mừng, vội vàng tiếp trong tay, ngóng nhìn qua. Trên lệnh bài kia toàn thân trơn bóng, không có chút hoa văn và ký hiệu nào cả, chính là một khối sắt trụi lủi.

Nhưng trên mặt hắn vẫn đại hỉ, nói:

– Đúng vậy, đích thật là Thiên Tiệm Lệnh

Trên mặt Lục Giản Bác lộ ra vẻ cổ quái, nói:

– Chẳng lẽ Vân thiếu đã thấy qua lệnh này, có thể phân biệt thật giả sao?

Trên mặt Lý Vân Tiêu hiện lên thần sắc giảo hoạt, nói:

– Thiên Tiệm Lệnh cũng không phải chỉ có một khối, có thấy có gì kỳ quái? Ngược lại thấy lệnh này, thân phận Lục tiên sinh không cần nói cũng biết rồi.

Lục Giản Bác mỉm cười nói:

– Thiết Lệ đã đến tay, Thiên Tiệm Lệnh cũng yên tâm tống xuất, vậy thì xin từ biệt rồi.

Lý Vân Tiêu trong lòng khẽ động, nói:

– Lục tiên sinh còn có cách truyền tống cự ly xa sao, có thể đưa ta đi một đoạn không?

Lục Giản Bác kinh ngạc nói:

– Chỉ là Truyền Tống Trận trong khoảng cách, còn có thể làm khó được Vân thiếu sao?

Hắn cười nhạt một tiếng, thân thể liền dần biến mất trên đường cái.

– Móa nó, giả trang cao nhân gì chứ?