Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1647: Phong tỏa (2)




Lương Nguyên Cơ trở nên khẩn trương, vội vàng lắc đầu nói:

– Phi Dương đại nhân vô luận như thế nào cũng không thể dưới ta được, ngài là đội trưởng, ta bây giờ là đội phó

Lý Vân Tiêu biết rõ sau khi mình bảy ra thực lực sẽ không thể nào khôi phục lại quan hệ ngang hàng hòa thuận như trước được, nhìn qua ánh mắt kiên nghị và khẳng định của tất cả mọi người, hắn cũng không sĩ diện cãi láo, nói:

– Được rồi, vậy thì tạm thời như thế đi.

Mọi người lúc này mới nguyên một đám lộ vẻ vui mừng, đặc biệt là Lương Nguyên Cơ, có loại cảm giác như trút được gánh nặng, thở hắt ra.

Liêu Dương Băng nói:

– Phi Dương công tử, thành Bạch Xung quả thật đã xảy ra chuyện, ngươi nhìn phía trước đi.

Lý Vân Tiêu ngưng mắt nhìn lại, ở phía xa lộ ra bộ dáng một tòa thành trì, nhưng lại ẩn ẩn trong màn sáng, hiển nhiên đã bị cấm chế bao phủ lấy.

Lý Vân Tiêu nói:

– Khó trách truyền tống lại thất bại, sợ rằng Truyền Tống Trận trong thành đã xảy ra vấn đề, cũng không biết cấm chế kia là đại trận hộ thành hay là thuật pháp mà Hải tộc thi triển nữa.

Chiến hạm Kim Dương lăng không phi hành, đột nhiên phía trước hiện ra một tầng hào quang, giống như một màng nhạt, chiến hạm vừa vào trong đó, tốc độ lập tức bị trở ngại, trở nên cực kỳ trì hoãn.

– Người nào?

Cấm chế vừa bị xúc động, lập tức truyền đến tiếng thét to, mấy đạo nhân ảnh thoáng cái chớp động, liền xuất hiện ở trước chiến hạm.

Mọi người nhìn lại, trong lòng đều chấn động, mấy người trước mắt này toàn thân đều là màu xanh lá, trên đầu còn dài ra vòi xúc tu, trên mặt phủ kín tóc đỏ, vừa nhìn đã biết là võ giả Hải tộc.

– Là nhân loại, chết đi.

Những người kia thấy rõ người trên chiến hạm, không nói hai lời liền hóa thành bảy đạo quang mang lao đến.

“Hừ”

Lý Vân Tiêu hừ một tiếng, trên mặt một mảnh lạnh lùng, lăng không vẽ lên vài đạo quyết ấn, đánh lên chiến hạm.

“Ba” một tiếng, một đạo phòng ngự mở ra, trực tiếp đâm vào bảy đạo quang mang kia, chấn bay bảy người.

Sau đó chiến hạm lâm không quay thân, một đạo quang mang xông ra từ thân chiếm hạm, “Oanh” một tiếng đánh nát một người trong đó thành mảnh vụn.

Liêu Dương Băng nói:

– Phi Dương công tử ham chơi rồi, đối phó mấy tên cặn bã như vậy dễ như trở bàn tay, không cần thuyên chuyển lực lượng chiến hạm làm gì.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Vậy làm phiền Dương Băng đại nhân.

Liêu Dương Băng gật đầu, đang muốn ra tay, Lương Nguyên Cơ vội hỏi:

– Vài tên Võ Tôn mà thôi, hai vị đại nhân cứ nghỉ ngơi đi.

Hắn đưa mắt, gần hai mươi người tiểu đội Chiến Nhận liền “‘Rầm Ào Ào'” thoáng một phát liền xông ra ngoài, vây kín lấy sáu người còn lại.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Lưu một người sống.

Lập tức năm người trong đó trực tiếp bị hơn mười đạo công kích đánh chết tại chỗ, còn một người bị Quan Hưng Dương đánh phun ra một ngụm máu tươi, bay xuống trên bong thuyền.

Lý Vân Tiêu lăng không một trảo, liền nhiếp hắn lên không trung, cũng không hỏi nhiều, một cổ tinh thần lực trực tiếp nhảy vào trong óc đối phương, bắt đầu sưu hồn.

Thân hình tên Hải tộc kia run rẩy kịch liệt, thần thái trong mắt càng ngày càng ngốc trệ, đến cuối cùng trở nên trống rỗng, không có bất kỳ hào quang thần trí nào nữa.

“Phanh”

Lý Vân Tiêu sau khi làm xong liền một quyền đánh chết hắn, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.

Tất cả mọi người im im lặng lặng vây quanh, không dám quấy rầy.

Lý Vân Tiêu nói

– Thành Bạch Xung còn chưa rơi vào tay giặc, chỉ là truyền tống đại trận bị hủy. Hiện giờ Hải tộc bố trí xuống cấm chế, phòng ngừa tất cả tin tức lọt ra ngoài,, đang từng bước bao vây tiêu diệt. Chúng ta tới cũng vừa đúng lúc, nếu lực lượng đủ thì có thể giúp thành Bạch Xung một phen, trực tiếp mở ra phong tỏa, truyền tin tức về.

Tất cả mọi người đều kinh hãi, mặt sắc mặt ngưng trọng, chiến sự quả nhiên bắt đầu thăng cấp rồi, đã chuyến hóa thành chiến tranh quy mô lớn rồi.

Liêu Dương Băng thoáng cái thu hồi chiến hạm, lấy ra một đạo ngọc phù, phi tốc đánh vào một ít ký hiệu, trực tiếp bóp nát. Lập tức một cái phù văn chậm rãi bay lên, biến mất trên không trung

Mọi người đang muốn bay tới thành Bạch Xung, đột nhiên sau lưng một đám điểm sáng hiện ra, rất nhanh đã bay đến bên người bọn hắn, đúng là một tiểu đội khác

– Haha, Dương Băng đại nhân, cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi rồi.

Dẫn đội chính là Nguyễn Tích Tuyền, sau lưng đều là võ giả tiểu đội Võ Khâm, sau khi thấy bộ dạng bọn người Lý Vân Tiêu đều nhao nhao nhíu mày.

Chỉ có hai tên võ giả được an bài đi qua là trên mặt lộ ra vẻ đại hỉ, thoáng cái liền trở về trong đội ngũ, khiến sắc mặt bọn người Võ Khâm càng thêm rét lạnh.

Liêu Dương Băng vui vẻ nói:

– Thì ra là Tích Tuyền đại nhân.

Hắn nói tin tức vừa đạt được về thành Bạch Xung lại một lần, hiện giờ hai chi tiểu đội kết hợp, xác xuất đột phá phong tỏa thành Bạch Xung cũng lớn hơn, hắn nói:

– Không biết Ngạc Nhạc Trì đại nhân hiện ở nơi nào, nếu không ba đội hợp nhất thì không còn chút sơ hở nào rồi.

Sắc mặt Nguyễn Tích Tuyền cũng trở nên khó coi, nói:

– Không thể tưởng được chuyện lại nghiêm trọng như thế!

Hắn dẫn đầu muốn bay đi, đột nhiên thân thể ngừng một chút, xoay người lại nhìn Lý Vân Tiêu, nói:

– Ngươi gọi Lý Phi Dương đúng không? Cổ thi hài Quỷ Man trước kia đạt được ở bên ngoài Ma Thiên đại thành có thể cho ta không? Đương nhiên, bổn tọa sẽ không lấy không vật của ngươi, chỗ ta có một kiện huyền khí bát giai đỉnh phong, dùng để đổi với ngươi.

Huyền khí bát giai đỉnh phong hiển nhiên không đáng gía kia, huống chi thân thể thống lĩnh Quỷ Man là trời sinh trận thể, ở trong mắt đại sư trận pháp, mặc dù là huyền khí cửu giai đỉnh phong so ra vẫn kém xa.

Nhưng Nguyễn Tích Tuyền thân là Võ Đế lục giai, không cho Lý Vân Tiêu cò kè mặc cả, căn bản là ép mua ép bán.

Vu Võ Khâm lộ ra đắc ý và nhìn có chút hả hê không chút che dấu.

Đội viên tiểu đội Chiến Nhận thì mỗi người đều bình tĩnh, nguyên một đám ánh mắt cổ quái, mà sắc mặt Liêu Dương Băng lại đại biến, biết rõ có chuyện

Lý Vân Tiêu nhìn Nguyễn Tích Tuyền, lạnh nhạt nói:

– Không đổi.

– Ân, cái gì?

Nguyễn Tích Tuyền nhướng mày, một cổ uy áp Võ Đế lập tức phát ra, sắc mặt dần dần trầm xuống. Hắn không nghĩ tới đối phương lại dám cự tuyệt hắn, lạnh giọng nói:

– Là chê huyền khí bát giai đỉnh phong của ta không đáng giá kia, hay là xem thường Nguyễn Tích Tuyền ta?

Người tiểu đội Võ Khâm đều lộ ra vẻ châm chọc, nguyên một đám lộ ra bộ dáng xem kịch vui, bất quá bọn hắn cũng cảm thấy giật mình, không thể tưởng được Lý Vân Tiêu lại có cốt khí như thế.

Liêu Dương Băng thầm thở dài một tiếng, đứng ra, nói:

– Tích Tuyền đại nhân, giờ phút này không phải lúc mua bán giao dịch, chúng ta trước giải quyết nguy cơ thành Bạch Xung rồi nói chuyện này sau.

Nguyễn Tích Tuyền hừ một tiếng, lạnh lùng nói:

– Nguy cơ thành Bạch Xung là chuyện lớn, không phải chuyện nhất thời bán hội. Tiểu tử, bổn tọa đang hỏi ngươi đấy!

Lý Vân Tiêu nói:

– Vốn là ngại không đáng giá kia, bây giờ là xem thường ngươi.