Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 1822: Thượng cổ chân linh




– Bi Minh Kiếm Vũ Phong – Tiết Khúc

Một đạo kiếm khí mênh mông hiển hiện, chém tới thân Trọng Minh Điểu.

Phi Minh cũng trầm xuống, Võ Anh kiếm loong coong mà lên:

– Chúng Sinh Trảm Phù Đồ.

Kiếm ý của hắn mặc dù không có độ cao như Bạc Vũ Kìnhm, nhưng cũng là cường giả Võ Đế bát tinh, hơn nữa cả đời hắn đều chìm đắm trong kiếm đạo.

Một kiếm toàn lực, mang theo toàn bộ lĩnh ngộ của hắn đối với kiếm đạo, lăng không chém tới

Trong lòng Phi Minh còn có một chấp niệm, đó chính là dốc một kiếm toàn lực, dưới Bi Minh Kiếm Vũ Phong của Bạc Vũ Kình xem thử chênh lệch đến cùng lớn bao nhiêu.

Hai đạo kiếm ý cùng đua tiếng trên không, nhưng hiển nhiên Bi Minh Kiếm Vũ Phong mạnh hơn xa chiêu Chúng Sinh Trảm Phù Đồ kia.

Trọng Minh Điểu phát ra một tiếng như Phượng Hoàng, vang lên trên không trung, xuyên việt thiên cổ.

Ba con dị thú còn lại nghe thế đều nhao nhao gầm thét lao đến, tốc độ con Cự Quy kia chậm nhất, thoáng cái đã rơi lại phía sau, trên mai rùa vẫn là một mảnh đen kịt, dấu vết bị Thâm Hải Cự Thú oanh kích vẫn chưa biết mất

“Thu”

Tiếng kêu bi thương của Trọng Minh Điểu vang lên trên không, hai đạo kiếm ý trực tiếp chém lên người nó, mảng lớn thất thải vũ mao nhao nhao rơi xuống, phiêu tán trên trời cao.

Giờ phút này đầu dị thú chạy ở đầu tiên dĩ nhiên chỉ có một chân, hình dạng như trâu, thân hình cực lớn, cả người một mảnh màu đen lờ mờ, lăng không nhảy lên vài cái liền dùng sức đạp một cái, trực tiếp dẫn đầu đánh tới chiến hạm.

Hình thể cực lớn của nó xông lên, toàn bộ không gian đều “Ầm ầm” cự chiến

Bạc Vũ Kình cả kinh nói:

– Lại là một đầu, nhìn bộ dáng cũng giống như Chân Linh a.

– Hừ, ta ngược lại muốn xem đầu nó cứng hay là cái búa của ta cứng.

Trong mắt Lý Vân Tiêu hiện lên một tia lạnh lùng, trực tiếp hóa thành lôi đình, thân thể không ngừng bành trướng, biến thành mập mạp cực lớn giơ Thiên Chùy lên cao cao.

Một đạo lôi tinh hoàn xuất hiện ở bốn phía hắn, mi tâm càng lóng lánh ra Ma Ha cổ tự lôi chi quy tắc, lôi đình vô cùng vô tận trực tiếp rót vào trong búa, trong đó truyền đến trận trận tiếng sấm sét vang dội

– Ha ha có ý tứ.

Tân Thần cũng là cười ha hả, tứ môn trên người đột nhiên mở ra, từng đạo kim quang theo thân thể tuôn ra, vô số Kim Luân phức tạp hiển hiện trên làn da, hoàn hoàn đan xen, diễn biến vô tận.

Hai đấm hắn vang lên “Đùng đùng”, nắm đấm trực tiếp hóa thành màu vàng, đột nhiên đánh ra ngoài, như Liệt Dương hành không vậy.

Lý Vân Tiêu cũng đã tụ đầy lôi đình, hét lớn một tiếng liền gõ tới đầu Độc Cước Ngưu:

– Cho ngươi giả trang Chân Linh dọa người này!

“Ầm ầm”

Quyền mang và lôi đình đều đánh xuống, hai cổ lực lượng giằng co cùng một chỗ, ngưng tụ thành một cổ như dây thừng trực tiếp đánh lên đỉnh đầu Độc Cước Ngưu kia.

“Phanh”

Lực lượng vô tận đánh ra, Độc Cước Ngưu kia phát ra một tiếng rên rĩ vang vọng Thiên Địa, bị trực tiếp đánh bay ra ngoài.

Trọng Minh Điểu rốt cục cũng không kiềm nổi kiếm khí trảm kích nữa, lông vũ cũng sắp bị tróc sạch ra, kêu vài tiếng bi thương, buông ra hai móng, “PHỐC PHỐC” phe phẩy cái cánh tránh đi.

Còn có một đầu dị thú màu trắng toàn thân như lộc, đầu sinh tứ giác, nó thấy đồng bạn liên tục bị thương chợt dừng bước, trong mắt một mảnh kinh nghi bất định, không dám tiếp tục xông tới nữa.

Quyết ấn trong tay Diệp Phàm nhanh chóng đánh ra, trên Nặc Á chi chu bắt đầu chớp động một mảnh kim mang:

– Tất cả ngồi vững, muốn xuyên thẳng qua rồi

“BA~”

Đột nhiên Lý Vân Tiêu vỗ một tay vào đầu hắn, đánh tan quyết ấn đầy trời, Nặc Á chi chu lần nữa hồi phục bình tĩnh.

– À? Vân Tiêu đại ca, sao ngươi lại đánh ta?

Diệp Phàm sờ cái đầu, có chút khó hiểu.

Lý Vân Tiêu mắt trắng không còn chút máu, nói:

– Mới vừa rồi là cho rằng đánh không lại bốn đầu dị thú này, cho nên mới bảo ngươi thúc dục Nặc Á chi chu chạy trốn, hiện giờ chúng ta đã chiếm thượng phong, vì sao còn phải chạy trốn?

– Ách, thì ra là vậy.

Diệp Phàm không có ý tứ sờ lên cái trán, cười rộ lên ngốc nghếch.

Bốn đầu dị thú kia đứng song song thành một hàng, cách không nhìn qua trên chiến hạm, đều lộ ra thần sắc cảnh giác.

Bạc Vũ Kình ngưng giọng nói:

– Ta hiểu rồi, Tứ Thần Phong Ấn Trận này vào thời kỳ viễn cổ có lẽ chính là bắt bốn đầu Chân Linh để làm mắt trận, chỉ là Chân Linh đã sớm tuyệt tích, người lúc trước bố trí xuống trận này chỉ đành tìm bốn vật thay thế, chỉ là bốn co này là thứ gì đây?

Thủy Tiên nhíu chặt mày, hồ nghi nói:

– Hình như là huyền khí biến hóa?

Nàng cũng không dám xác định, chỉ là loại trực giác này rất mạnh.

Lý Vân Tiêu nói:

– Hơn phân nửa không sai, muốn trở thành mắt trận, cũng chỉ có huyền khí biến hóa mới có thể nói thông thôi. Không biết đại năng chi sĩ lúc trước trực tiếp dùng huyền khí biến hóa, hay là trong năm tháng dài dòng buồn chán chúng tự mình diễn biến ra nữa.

Bạc Vũ Kình nhe răng cười nói:

– Cái này cógì khác nhau? Ta ngược lại muốn xem thử bản thế bốn kiện huyền khí này là gì. Thứ mà những đại năng chi sĩ năm đó lưu lại đều là bảo bối tuyệt thế ah!

Điểm ấy Lý Vân Tiêu ngược lại thập phần nhận đồng, trong Tu Di Sơn chính là Sơn Hà Đỉnh và năm kiện chí bảo huyền khí, Vực Ngoại Tinh Không có Bắc Minh Hàn Tinh Thiết và Thái Cổ Cương Phong, tăng thêm Cổ Thần Chiến Tràng của bản thân Ma Chủ, Hóa Long Trì ở Mai Cốt chi địa vốn là Thiên Địa Linh Mạch, tăng thêm bảy kiện Long chi bí bảo và Long xác của Chân Long, cũng là phong ấn uy lực vô cùng.

Chỉ là...

Sắc mặt hắn có chút ngưng trọng nói:

– Nếu chỉ là một khối Hồng Thạch thì cần phong ấn thủ bút lớn vậy sao? Trực tiếp từ địa mạch linh quáng dưới đáy biển mở ra một không gian độc lập, hơn nữa dùng Tứ Thần Phong Ấn Trận trấn áp, hơn nữa còn hòn đảo Liên Hoa trên di chỉ hoàng cung... Nếu ta không có đoán sai thì...

Thần sắc Lý Vân Tiêu thoáng cái trở nên nghiêm nghị…, nói từng chữ:

– Ngay cả Pháp Hoa Liên Thai bị hao tổn dưới đảo Hãm Không cũng vô cùng có khả năng là từ chỗ này mà ra.

– Ah.

Thủy Tiên kinh hô lên, vẻ mặt khó có thể tin.

Tất cả mọi người trong lòng đều trầm xuống, cũng cảm nhận được một loại ngưng trọng khó nói nên lời.

Đồng tử Bạc Vũ Kình cũng đột nhiên co lại, phỏng đoán này của Lý Vân Tiêu cũng hợp tình hợp lý, Pháp Hoa Liên Hoa Như Thị Ngã Văn, rất có khả năng là mắt trận phong ấn hòn đảo Liên Hoa ở phía trên.

Nếu không đồ vật của Hải Thần, thứ mà lịch đại Hải Hoàng ngồi sao có thể bị thất lạc được?

Mở ra không gian độc lập dùng Tứ Thần Phong Ấn Trận phong ấn, bố trí xuống hòn đảo Liên Hoa dùng Như Thị Ngã Văn làm mắt trận, hơn nữa Vương tộc Đông Hải tọa trấn phía trên, bố trí thủ bút lớn như vậy, sẽ chỉ vì một khối Hồng Thạch sao?

Sắc mặt Bạc Vũ Kình thoáng cái trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy xuống lã chã, cả kinh nói:

– Ngươi, ý của ngươi là nói...

Đáp án cơ hồ đã miêu tả sinh động