Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 444: Chôn kiếm (2)




Trong mắt Lãnh Tinh Ba không hề bận tâm, nhàn nhạt nhìn qua Lý Vân Tiêu cười nói:

- Yên tâm đi, ta chỉ tìm về Ngô Câu Sương Tuyết Minh của ta. Dù sao thanh kiếm nầy ngụ ý tượng trưng cho Đoạn Tình Tông, làm sao để rơi vào trong tay kẻ khác chứ?

Lý Vân Tiêu cảm nhận được khí tức trên người đối thủ, cũng không có nửa điểm sát ý.

Có thể trở thành một phương bá chủ, một trong ba đại cự đầu Hỏa Ô đế quốc tự nhiên là có chỗ hơn người, hắn không thể ném thể diện ra tay với hậu bối. Hắn lúc này cười nói:

- Kiếm kia là ta thắng được, muốn lấy về, cứ xuất tiền mua!

Lãnh Tinh Ba bội phục tiểu bối này, sau khi nghe danh hào của mình, hơn nữa biết rõ chính mình là Vũ Tôn vẫn nói cười vui vẻ, hắn thập phần thưởng thức cười nói:

- Ý ngươi là, ta phải ra tay thẳng trở về?

Lý Vân Tiêu tươi cười lập tức cứng đờ, xấu hổ cười vài câu, nói:

- Bỏ đi bỏ đi, nếu Lãnh tông chủ tự ra mặt, mặt mũi này ta vẫn phải cho!

Hắn cong ngón búng ra, một đạo kiếm quang bắn tới.

Lãnh Tinh Ba vươn tay ra, trực tiếp cầm kiếm vào tay, tán thán nói:

- Đáng tiếc thể chất của ngươi không thích hợp tu luyện công phái phái ta, nếu không ta thật muốn thu ngươi làm đồ đệ của ta. Hơn nữa gả nữ nhi Hồng Lăng cho ngươi.

Lý Vân Tiêu đã giật mình, vội vàng khoát tay nói:

- Chu Ngọc Sơn bị ta giết, con gái của ngươi không phải đã thành quả phụ sao? Ta không muốn!

- Ha ha, thật sự lớn mật!

Lãnh Tinh Ba càng ngày càng cảm thấy Lý Vân Tiêu to gan lớn mật, còn dám đường hoàng ở trước mặt hắn nói không muốn Hồng Lăng. Nhưng trong giọng nói lại không có ý trách cứ, ngược lại càng nhiều chính là thưởng thức. Hắn vươn tay phải ra nhìn kiếm mang trong tay, trong lúc đó nhướng mày, sắc mặt của hắn trầm xuống.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Khí thế trên người Lãnh Tinh Ba trở nên lạnh lùng, tay không run lên, kiếm mang hóa thành trường kiếm trong tay, đúng là Ngô Câu Sương Tuyết Minh, nhưng không còn chút hào quang nào, giống như một khối sắt chết, không còn chút linh tính nào.

Thanh bội kiếm này đi theo hắn đã trăm năm rồi, cơ hồ giống như bạn thân của hắn, cũng có thể nói là thân nhân. Nếu không phải Chu Ngọc Sơn có Bạc Tình Chi Thể có khả năng tu luyện Vong Tình Thiên Thư tới đại thành, hắn tuyệt đối không ban thưởng kiếm này xuống. Hiện tại nắm trong tay, hắn lại có cảm giác lạ lẫm, giống như người thân chết đi.

Trong nội tâm Lãnh Tinh Ba đại thống, cho dù nghe được tin Chu Ngọc Sơn truyền nhân tốt nhất chết đi, hắn cũng không có cảm xúc chấn động này.

Sát ý rất mạnh lan tràn trên không trung, khóa chặt Lý Vân Tiêu.

Lý Vân Tiêu đón sát khí, không có ý lui bước chút nào, lạnh nhạt nói:

- Lãnh tông chủ, Vong Tình Thiên Thư coi trọng là Thái Thượng vong tình, ngươi động tình.

Trong lòng Lãnh Tinh Ba hơi kinh hãi, dần dần bình phục cảm xúc, nhưng sát ý trong mắt không giảm, lạnh giọng nói:

- Ngươi hôm nay không để cho ta giải thích thỏa mãn, mặc cho ai cũng không thể cứu ngươi.

Lý Vân Tiêu mỉm cười, bất vi sở động nói ra:

- Lãnh tông chủ, ngươi nên tinh tế cảm xúc kiếm này đi. Kiếm Linh mặc dù chết, lại chết cũng không tiếc.

Chết cũng không tiếc?

Lãnh Tinh Ba sững sờ, chậm rãi mang thần thức đảo qua thanh kiếm, trên thân kiếm lại truyền cho hắn ý cảnh đìu hiu, loại kiếm ý này tuy bi thương, nhưng lại tràn đầy thoải mái không hối hận, đang truyền đạt khí tức vĩnh quyết cho hắn.

Kiếm ý có linh, chỉ dần dần rời xa.

Về sau thân kiếm trở nên u ám.

Lý Vân Tiêu nghiêm nghị nói:

- Hắn đã tìm được nơi quy túc tốt nhất cho mình, kiếm mặc dù vô tình, linh lại hữu tình.

Tâm thần Lãnh Tinh Ba đại chấn, trong con mắt lộ ra thần sắc khó có thể tinh, vậy mà bắn ra ánh sáng chói mắt.

Lý Vân Tiêu cười thở dài:

- Lãnh tông chủ, Thái Thượng vong tinh, thật sự phải vong tình sao?

Trong mắt Lãnh Tinh Ba bắn ra một tầng sương mù, thật lâu không nói nên lời, sát ý bốn phía tiêu tan. Quanh người của hắn lúc này có cảm giác hào quang sáng lạn, giống như xuân về hoa nở.

Ánh mắt Lý Vân Tiêu nhảy lên, vui vẻ nói:

- Chúc mừng Lãnh tông chủ đột phá!

Lãnh Tinh Ba thở dài một hơi, không thể tin cảm thụ kinh mạch trong người biến hóa, không thể ngờ bình cảnh lâu như thế vậy mà dễ dàng đột phá như vậy. Hắn nhìn qua Ngô Câu Sương Tuyết Minh chết đi, thở dài nói:

- Bằng hữu cũ, tin tức ngươi muốn truyền đạt, ta đã nhận rồi.

Hắn giơ tay lên, bảo kiếm đâm xuống, ngọn núi bị đâm thành cái khe giống như mặt đất nứt vỡ, vậy mà xuất hiện vực sâu vạn trượng.

- Vĩnh quyết!

Lãnh Tinh Ba nhắm hai mắt lại, cầm Ngô Câu Sương Tuyết Minh trong tay ném vào trong đó. Sau đó nhẹ nhàng đánh ra một quyền, núi lớn sau lưng sụp đổ ầm ầm, vô số đá vụn nhao nhao lăn xuống, rơi vào trong vực sâu kia, nhét đầy cả vực sâu này.

Cả ngọn núi vậy mà thành mộ bia cho Ngô Câu Sương Tuyết Minh.

Hắn im lặng một hồi, khôi phục lạnh nhạt như ban đầu, nhìn Lý Vân Tiêu cười nói:

- Cảm ơn ngươi. Với tư cách ban thưởng, ta quyết định gả nữ nhi Hồng Lăng cho ngươi.

-... Ban thưởng này quá dọa người. Ngươi chỉ cần tránh đường thả ta đi qua là được.

Trên trán Lý Vân Tiêu mồ hôi lạnh chảy ròng, nói:

- Ba ngày sau ta sẽ tổ chức đấu giá hội, nếu ngươi muốn tìm con rể tốt, cũng có thể mang con gái tới đấu giá.

- Ha ha, quả nhiên có đảm lượng!

Lãnh Tinh Ba cười ha hả, cũng không thấy hắn làm động tác gì, chỉ nhẹ nhàng bước ra một bước đã ở cách đó vạn dặm, thân thể tuyệt trần mà đi.

Lý Vân Tiêu thở ra một hơi, may mắn Lãnh Tinh Ba phong độ tuyệt hảo, nếu không hắn đã phiền phức. Ngô Câu Sương Tuyết Minh trong một kích kinh thiên kia, kiếm linh đã sụp đổ chết đi, không còn tồn tại. Giờ phút này chỉ còn là một kiện tài liệu lục giai mà thôi, cũng đã không thể xưng là huyền khí.

- Có chút phiền phức, hiện tại trừ Giới Thần Bi ra, ta không còn binh khí tiện tay nữa.

Lý Vân Tiêu tinh tế tự định giá, nhưng thực lực của hắn đã đủ luyện chế ngũ giai huyền khí đỉnh phong, loại vật này căn bản hắn không đặt vào mắt, cũng chẳng muốn đi luyện.

Hắn than nhẹ một tiếng, ném chiến xa ra, phi tốc hướng quay về thành Viêm Vũ.

Tranh giành danh ngạch Quỳnh Hoa Đảo, chấn động thiên hạ!

Lý Vân Tiêu một lần hành động trở thành nhân vật được đàm luận nhiều nhất, các loại tin tức nườm nượp truyền ra, cả nam vực huyên náo xôn xao.

- Ngươi nói Lý Vân Tiêu kỳ thật không dưới năm mươi tuổi, là lão quái vật tu luyện năm trăm năm, ăn gian tham dự tỷ thí. Bằng không hắn làm sao có thể một mình đoạt được một nửa danh ngạch chứ.

- Hừ, nhìn ngươi có bị ngu không, còn năm trăm tuổi! Có thể thoát khỏi ba đại tông phái kiểm tra sao? Ta cho ngươi biết a, Lý Vân Tiêu là người mang Long Phượng huyết mạch, thời điểm chiến đấu trên đảo, trên thân hóa thành chân long, hạ thân biến thành hỏa phượng, lúc này mới có thực lực như thế.