Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 685: Thu phục




- Đại công tử, ngài biết ta hiện tại muốn làm nhất chính là cái gì không?

Sắc mặt Đan Dương Trạch khẽ biến thành hơi có chút vặn vẹo, khí tức âm lãnh từ trong con ngươi bắn ra, nhìn chằm chằm Đường Kiếp giọng căm hận nói:

- Lão tử làm sao cũng là thất tinh Vũ Tôn, đi tới chỗ nào không phải bị người kính ngưỡng, ngươi dám mắng ta là lão cẩu! Ta trước tiên rút đầu lưỡi của ngươi!

Hắn duỗi ra hai ngón tay, liền hướng trong miệng Đường Kiếp xuyên đi, nhanh như chớp giật.

Đường Kiếp ngơ ngác lùi về sau, không tránh kịp, chỉ cảm thấy một ánh hào quang liền muốn bắn vào trong miệng mình, đột nhiên ngậm miệng.

Xèo!

Ngón tay của Đan Dương Trạch ở trước đôi môi hắn ngừng lại, hai ngón tay trong lúc đó mang theo một lưỡi dao sắc, chính là sáo kiếm của Dực, nếu không có hắn đúng lúc thu tay lại kẹp lấy kiếm nhận kia, sợ là hai ngón tay đã bị tước mất.

Sắc mặt Đường Kiếp đều xanh lên, sợ đến mồ hôi lạnh tràn trề, hàm răng va lập cập, vội vàng lui về phía sau mấy bước.

- Chỉ là Vũ tông, muốn chết!

Đan Dương Trạch giận tím mặt, chỉ là một Vũ tông cũng dám xuất thủ bất kính với hắn, hơn nữa dáng vẻ trên mặt cà lơ phất phơ, vừa nhìn đã khiến người ta muốn dùng chân đạp. Hắn đột nhiên hai ngón tay chỉ ra, muốn bẻ gẫy sáo kiếm, nhưng không nhúc nhíc chút nào.

- Chuyện gì xảy ra?

Trong lòng hắn rùng mình, trong giây lát cảm nhận được trên kiếm truyền đến Băng Hàn chi khí, thầm hô không xong!

Vèo!

Ngón trỏ của bắn ra, trường kiếm kia bay lên, Đan Dương Trạch cấp tốc thu tay về, nhưng vẫn là chậm một bước, một ngón trỏ như đậu hũ rơi xuống.

Chi!

Đan Dương Trạch hút vào hơi lạnh, ngơ ngác nhìn đoạn chỉ của mình, mở to hai mắt tràn đầy khó mà tin nổi.

Một tên Vũ tông, dĩ nhiên tước mất một ngón tay của mình?

Đừng nói là hắn, trên Chiến hạm còn có rất nhiều vũ giả, quan sát từ đằng xa, tất cả cũng đều choáng váng.

- Chết!

Đan Dương Trạch lửa giận ngút trời, một chưởng liền hướng trên đầu Dực bổ tới, muốn trực tiếp đem hắn đập thành thịt nát, phát tiết phẫn nộ trong lòng!

Dực nhẹ nhàng nở nụ cười, hai tay mở ra, mười ngón tay như chân Tri Chu bò tới, tại bên người bay ra đạo đạo Kiếm Ảnh, chém nhập vào chưởng phong của Đan Dương Trạch, phá tan kình khí đối phương, trực chém cánh tay!

- A!

Đan Dương Trạch đột nhiên cảm thấy không ổn, nhưng đã chậm, trong chớp mắt liền từ trên cánh tay truyền đến một hồi đau nhức, sau đó thấy toàn bộ cánh tay như ngón tay bay lên, rơi xuống trên boong thuyền Chiến hạm, còn đang không ngừng co giật.

Lần này, tất cả mọi người trên Chiến hạm triệt để ngớ ra, thất tinh Vũ Tôn trong ngày thường cao cao tại thượng, làm sao kém như thế? Mỗi một chiêu đều muốn đi linh kiện?

Lúc này Đường Kiếp mới phục hồi tinh thần lại, bỗng nhiên cất tiếng cười to, gằn giọng nói:

- Ha ha, Đan Dương Trạch, lão tử nói ngươi là lão cẩu, làm sao? Ngươi còn không phục? Dực, lại chém xuống hai cái chân của hắn, ta cho lão cẩu ngươi biết kết cục mạo phạm ta!

Thương đột nhiên mở miệng nói:

- Đường công tử, người này cũng là thất tinh Vũ Tôn, giữ lại còn có tác dụng. Không bằng để cho Lê hạ Thất Sát phong ấn, còn có giá trị lợi dụng.

Đường Kiếp vừa nghe Thất Sát phong ấn, cả người liền run cầm cập một thoáng, lộ ra dáng vẻ cười trên sự đau khổ của người khác, cười to nói:

- Không sai, đúng là nên như thế!

Lê khẽ cười đi lên phía trước, mỗi một bước đều giống như đạp ở trên trống trận, phát sinh tiếng nổ lớn, chấn động lòng người.

Đan Dương Trạch muốn phản kháng, nhưng từng tiếng trống trận này thật giống như ở trong lòng hắn vang lên, chấn động đến mức huyết mạch bành trướng, chân khí hỗn loạn, trong đan điền cũng thuận theo nhảy lên, không cách nào ngưng thần.

Đùng!

Lê nhẹ nhàng ở trên không trung họa ra mấy cái phù hiệu, trực tiếp đánh vào trong cơ thể Đan Dương Trạch, nhẹ giọng than thở:

- Năm đó học một ít bàng môn tà đạo, chẳng qua là cảm thấy chơi vui, không nghĩ tới giờ này ngày này, dĩ nhiên có tác dụng lớn.

Thương cười nói:

- Lúc này không giống ngày xưa, hết thảy đều thay đổi. Bằng không chúng ta không cần dùng quỷ kế như vậy?

Đan Dương Trạch sợ hãi liên tục lui về phía sau hơn mười mét nói:

- Các ngươi rốt cuộc là ai? Cùng ta đối nghịch, chính là cùng Đường gia, cùng Tứ Cực môn đối nghịch, các ngươi suy tính hậu quả sao?

- Ta phi!

Đường Kiếp cả giận nói:

- Có ta là Đường gia đại công tử, người thừa kế chính thống của Tứ Cực môn ở đây, ngươi cũng xứng đại biểu Tứ Cực môn?

Hắn sắc mặt âm lãnh xuống nói:

- Xem ra dã tâm của Cửu đệ thật sự không nhỏ a, lần này trở lại, ta phải hảo hảo dạy dỗ hắn, làm sao làm tốt bản phận một đệ đệ!

Đan Dương Trạch còn muốn giãy dụa, đột nhiên toàn thân cực kỳ ngứa.

Hắn sợ hãi liều mạng cầm lấy da mình, cả giận nói:

- Các ngươi đến cùng hạ phong ấn gì? Ngứa, thật ngứa, con mẹ nó thật ngứa a, a, a, ngứa chết ta rồi!

Hiệu quả của Thất Sát phong ấn bắt đầu dần dần phát tác, hắn dường như điên rồi, ở trên Chiến hạm không ngừng lăn lộn, các loại thống khổ kêu rên, cuối cùng dĩ nhiên quỳ xuống khóc ròng ròng cầu xin tha thứ, dùng đầu va boong tàu, vùng vẫy hơn nửa giờ, mới như heo chết nằm trên mặt đất, rên rỉ không ngớt.

Vũ giả trên Chiến hạm đã sớm từng cái từng cái xem trợn mắt há hốc mồm, cả người phát lạnh. Bọn họ đều là thủ hạ của Cửu công tử Đường Tâm, Đan Dương Trạch còn như vậy, bọn họ còn không biết sẽ có kết cục gì, từng cái từng cái căng thẳng vạn phần.

Đường Kiếp cũng là một mặt tái nhợt, nhớ tới loại cảm giác bảy sinh bảy tử kia, đầu đầy mồ hôi lạnh, hắn ổn định tâm thần của mình, đi lên trước một cước đạp ở trên đầu Đan Dương Trạch, quát lên:

- Lão cẩu, lần này có phục không?

Cả người Đan Dương Trạch co giật một thoáng, nằm trên mặt đất liên tục rên rỉ nói:

- Phục rồi, đại công tử tha cho ta đi, hoặc là giết ta, ta cũng không dám cùng ngài đối phó.

- Hừ, giết ngươi, không tiện nghi như vậy! Ta giữ lại lão cẩu ngươi còn có tác dụng!

Trong lòng Đường Kiếp tuôn ra một loại vui vẻ chinh phục, một tay nhấc đầu của hắn lên, quát:

- Hiện tại nói cho ta Ấn Phi Vũ có phải là thật quy phục Đường Tâm hay không?

Đan Dương Trạch có loại cảm giác mất đi hết cả niềm tin, đối với người trước mắt này không sinh được lòng phản kháng, chán nản nói:

- Là thật sự, Cửu công tử...

Đùng!

Đường Kiếp trực tiếp một cái tát vỗ tới, quát lên:

- Liền hắn cũng xứng gọi công tử, trực tiếp kêu tên!

- Vâng, vâng!

Một bên mặt của Đan Dương Trạch lập tức sưng lên, vô lực kêu rên nói:

- Đường Tâm hắn đồng ý tìm tới cho Ấn Phi Vũ một viên Thiên Hồn Niết Bàn Kiếm Thảo, lúc này Ấn Phi Vũ mới xin thề cống hiến.

- Hừ, Thiên Hồn Niết Bàn Kiếm Thảo, ngươi cho rằng ta là kẻ ngu si a! Kia là linh thảo cấp chín đỉnh cao, chứa vô thượng kiếm ý ở bên trong, coi như là Tứ Cực môn cũng chưa chắc có thể dễ dàng cho. Đường Tâm hắn từ đâu tới sức mạnh lớn như vậy, Ấn Phi Vũ lại không phải người ngu, làm sao sẽ tin?