Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 790: Trùng quan




Hắn chỉ cảm thấy hiện giờ so với việc Giới Thần Bi sụp đổ càng thêm không xông, mình dĩ nhiên phải đối mặt với một tồn tại Thần Cảnh! Coi như là vào thời kỳ đỉnh phong ở kiếp trước cũng chỉ có đường chết a!

Yêu Long trầm giọng nói:

- Ngạc Ngư này không phải Thần Cảnh! Hẳn là còn chưa được chế tạo thành công, đã bị ngươi quấy nhiễu, bởi vậy mới xuất hiện với tư thái bán thành phẩm như vậy. Hắn hiện giờ trắng trợn thôn phệ cương phong, đoán chừn chính là đang hoàn thiện thân thể của mình. Bất quá... Ta cảm giác có lẽ phải thiếu rất nhiều, Thần Cảnh cũng không phải dễ chế tạo vậy đâu!

- Mặc kệ! Đợi đến khi cương phong lực yếu chút lập tức bỏ chạy!

Lý Vân Tiêu chậm rãi nhấc lại tinh thần, vừ rất nhiều đan dược dùng ban nãy cũng đang khôi phục bộ phận thực lực, từ từ tích lũy nguyên khí lại. Ngạc Ngư này cho dù không phải tồn tại Thần Cảnh, nhưng có thể phun ra nuốt vào cương phong như vậy, ít nhất cũng là cấp bậc cửu giai, hơn nữa còn là nguyên tố chi thân khủng bố, cũng giống như tiểu Thanh do Ất Mộc biến thành, không có Đế Khí căn bản không cách nào trấn áp được!

Viên Cao Hàn cũng đã làm xong chuẩn bị chay trôn, trên người trở nên lúc sáng lúc tối, sắc mặt tuy rằng khó coi, nhưng cũng dần dần bình tĩnh trở lại, đang vận chuyển công pháp nào đó.

Ngay khi cương phong mỏng manh tới trình độ nhất định, trên người Lý Vân Tiêu đột nhiên tách ra Minh Nguyệt thần quang, vượt lên trước phóng về phía xa xa.

Viên Cao Hàn chợt kinh sợ, sau đó cũng hóa thành một đạo quang mang từ phía sau cuốn tới.

Đúng lúc này, ai muộn một bước sẽ phải lập tức vẫn lạc ngay. Đợi đến khi Ngạc Ngư kia kịp phản ứng, nhất định là tên ở sau không may.

Lý Vân Tiêu đã tính toán tốt trình độ công kích của cương phong, Chí Cường Bá Thể của mình tăng thêm Minh Nguyệt Thần thể, còn có Ma Thiên Chiến Giáp tổn hại cũng có thể chống đỡ một hồi, hắn khẽ cắn môi, chỉ cần lao ra khỏi khu vực cương phong mấy ngàn thước này liền an toàn rồi.

Viên Cao Hàn thì trong lòng không chút rõ ràng, nhưng một người lưu lại nhất định sẽ phải phơi xác, hơn nữa tức giận Lý Vân Tiêu rõ ràng chạy ở trước hắn, hắn ở phía sau liên tục giận dữ hét:

- Tiểu tử ngươi cũng quá không có nghĩa khí rồi! Mời đến cũng không đánh, đã một mình chạy trước!

Lý Vân Tiêu cười to nói:

- Lão Viên, chớ giả bộ trước mặt ta. Ngươi vừa rồi muốn thi triển chính là thuấn gian di động cự ly ngắn a, nhưng phạm vi cương phong quá lớn, cho nên cần tích lũy lực lượng toàn lực đánh cược một lần. Nếu thi triển ra, liền có thể lập tức rời khỏi nơi quỷ quái này, khi đó ngươi còn nhớ đến ta sao?

Viên Cao Hàn trong nội tâm cả kinh, tiểu tử này sao cái gì cũng biết, bí pháp thuấn di của mình người biết cũng không nhiều a, hắn giận dữ kêu lên:

- Đương nhiên sẽ mang theo ngươi cùng nhau truyền tống! Hiện giờ ngươi tự ý chủ trương chạy loạn, đã làm rối loạn toàn bộ kế hoạch của ta, hại người hại mình! Còn không mau dừng lại cho ta, đợi ta chút a!

Lý Vân Tiêu cũng mặc kệ hắn, tất cả mọi người đều là lão hồ ly, loại lời nói mồm này, cũng chỉ có thể gạt hài tử thôi

Điểm ấy bản thân Viên Cao Hàn cũng biết rõ, tốc độ của hắn cũng không chậm, lóe lên vài cái đã đuổi tới bên người Lý Vân Tiêu, hai người cơ hồ đồng thời nhảy vào khu vực cương phong tàn sát bừa bãi.

Vừa mới bước vào trong đó, liền lập tức cảm nhận được bổn nguyên chi lực của phong nguyên tố, Minh Nguyệt thần quang của Lý Vân Tiêu trực tiếp bị xơi tái mất..., vừa mới xông vào mấy chục thước hào quang cơ hồ đã hao hết không còn nữa.

Ma Thiên Chiến Giáp tuy rằng tổn hại không chịu nổi, nhưng biến ảo ở quanh thân, ngay khi Minh Nguyệt thần quang bị cắn nuốt hầu như không còn ma khí liền tự động vọt ra, vờn quanh không ngừng vận chuyển. Nhưng vẫn không cách nào hoàn toàn ngăn được cương phong ăn mòn.

Hắn chỉ có thể cắn răng dốc sức liều mạng xông về phía trước, hi vọng trước khi năng lượng hao hết có thể lao ra khỏi phiến địa phương quỷ quái này.

Tình huống Viên Cao Hàn càng thêm không ổn, hắn chỉ có thể vận chuyển tinh thần lực ở quanh thân mở ra một khu vực trạng thái chân không, nhưng loại hao tổn này cũng cực kỳ kinh người, mới xông vào không bao lâu thân thể đã bắt đầu hoảng hốt, vẻ mặt kinh hãi.

- Không tốt, chạy mau, vật kia đã tới rồi!

Thanh âm Yêu Long đột nhiên vang lên trong linh hồn, Lý Vân Tiêu theo nhìn lại, lập tức toàn thân rét run.

Ngạc Ngư kia giống như toàn thân đều do cương phong tạo thành, chẳng biết từ lúc nào đã ngừng phun ra nuốt vào cương khí, hóa thành một đạo vòi rồng chạy như bay đến, cương khí ở chung quanh tuy rằng mỏng manh, nhưng dưới sự ảnh hưởng của con Ngạc Ngư kia cũng bắt đầu xoay tròn, lực cản lập tức tăng lớn, khiến Lý Vân Tiêu và Viên Cao Hàn khổ không thể tả!

- Xong đời, lần này thật sự chết chắc rồi! Đoạn gia, phiền toái lão nhân gia ngài ngôn xuất pháp tùy lần nữa, nói vài lời lời hữu ích giúp ta tránh được một kiếp đi.

Lý Vân Tiêu cười khổ trêu chọc, cảm nhận được cương phong lực lập tức tăng mạnh nhiều lần, đừng nói lao ra, mà ngay cả thân thể cũng không cách nào khống chế được nữa rồi.

Đoạn Việt ở trong Giới Thần Bi cũng cảm nhận được tình huống bên ngoài, vội vàng luống cuống nói:

- Ngươi là thiên mệnh sở quy, Tiểu Cường hóa thân, truyền kỳ bất bại, vĩ nhân trời giáng, mặt trời màu vàng, tuyệt đại mỹ nam..., nhất định có thể thuận lợi lao ra đầu gió, thành công thoát khỏi đây!

Hắn vừa nói xong, thân thể Lý Vân Tiêu lập tức mất khống chế, thoáng cái đã bị cuốn vào trong vòi rồng do Ngạc Ngư kia tạo thành, hoàn toàn không cách nào tự quyết được nữa.

Viên Cao Hàn cũng không tốt đi đâu, cũng bị vòi rồng kia cuốn vào, liên tục rống to không thôi, nhưng cũng không có chút tác dụng nào cả.

Toàn bộ trên không Thái Cổ chi địa hóa thành một mảnh vòi rồng, trọn vẹn cuốn lấy thời gian uống cạn chung trà, lúc này mới chậm rãi nhỏ đi, tất cả sức gió toàn bộ sụp vào bên trong, ngưng tụ cùng một chỗ, hiển lộ ra chân thân Ngạc Ngư, dừng lại trên trời cao.

Ngạc Ngư mở hai mắt ra, lộ ra ánh mắt đỏ bừng, hé miệng thở hắt ra, lập tức phun ra một đạo cương phong lực vô cùng bá đạo, bốn chân ở trên không trung dần bò sát xuống, hạ xuống chỗ phế tích.

Toàn bộ bầu trời đêm khôi phục một mảnh nắng ráo sáng sủa, không còn nửa điểm sức gió.

Lúc này ba ngôi sao Phong Lang, Ngọc Khu, Đại Khuyển từ một đường thẳng tắp dần tản ra, dựa theo quỹ đạo trước kia bắt đầu vận hành.

Ngạc Ngư ở trên phế tích mở to mắt bò đi một lúc, sau đó lại nhắm hai mắt lại, trực tiếp cúi xuống phảng phất như ngủ thiếp đi. Mà nơi nó bò qua ở phía sau, tất cả đều trở thành hoá đá, chậm rãi tán thành bụi phấn.

...

Lý Vân Tiêu bị cuốn vào trong vòi rồng kia lập tức liều mạng rót nguyên khí vào trong Ma Thiên Chiến Giáp, hi vọng có thể chống được một hồi, có thể sống lâu giây nào hay giây đó.

Ngay lúc hắn chống đỡ không nổi, tràn đầy tuyệt vọng, bỗng nhiên cương phong lực biến mất toàn bộ, hắn trực tiếp từ vạn dặm trên không trung rơi xuống dưới.