Vạn Cổ Ma Thần

Chương 71: Bí mật sau truyền thuyết




Nếu hắn thật sự chết vì một chưởng này, không biết những kẻ trên kia biết có chết vì cười hay không. Thử nghĩ, một Ma Đế huyết tảy Thiên Địa, vậy mà bị một chưởng vỗ chết, không phải là chuyện cười lớn nhất từ trước đến nay sao.

Tuyết Lăng Thiên Nữ sau khi đánh Dạ Ảnh một chưởng, lại muốn hướng đến hắn đánh tiếp, có thể là ngay lúc nàng muốn tới, Dạ Ảnh cười khổ nói:

- Trước mặc y phục vào đã, rồi chuyện gì cũng là nói sau...

Tuyết Lăng Thiên Nữ nhất thời ngẩn ra, cuối cùng mới nhớ ra là nàng còn trần như nhộng, thế nhưng nàng cũng không xấu hổ, lạnh nhạt mặc y phục do Dạ Ảnh mang đến.

Ngay tại lúc này, Tuyết Lăng Thiên Nữ cầm lên y phục, có chút ngạc nhiên, chỉ gặp bảo y này phun ra nuốt vào tiên khí, từng sợi tiên khí như đem bảo y bao bọc lại, ẩn vào sâu bên trong.

Tại bảo y phun ra nuốt vào, liền một cỗ tuyên cổ khí tức ập vào, khi nàng nhìn đến bảo y thời điểm, liền thấy được từng sợi thời không pháp tắc chảy xuôi đến, tại từng sợi thời không pháp tắc chảy xuôi này, nàng thấy được bóng người mơ hồ, chính bóng người mơ hồ này, đem thiên địa pháp tắc đập xuống, trải qua vô tận tuế nguyệt, đem thiên địa pháp tắc luyện hóa, tạo thành bộ bảo y này.

- Đây là Không Minh Sáo Tràng, chính là Không Minh Tiên Đế năm đó dùng Thời Không pháp tặc vào bảo y, lại trải qua vài vạn năm tế luyện mới có nó, nó liền là một Tiên Bảo không tầm thường, ngươi mặc nó vào, có thể khống chế Thời Không...

Dạ Ảnh cười nhạt lên tiếng, nói.

Không Minh Sáo Tràng này chính là năm đó Không Minh Tiên Đế đưa cho hắn, Dạ Ảnh hắn lúc này lại đem Không Minh Sáo Tràng đưa cho Tuyết Lăng Thiên Nữ, coi như là để nó lần nữa hiện ra thế gian, thấy được mặt trời, không muốn để một bộ bảo y như này mục nát.

Tuyết Lăng Thiên Nữ kinh ngạc, không nghĩ đến một bộ y phục bị ném dưới đất thế này lại là một món Tiên Bảo, bất quá nàng cũng không kinh ngạc nhiều, sau khi đem y phục mặc vào xong, lạnh nhạt nhìn đến Dạ Ảnh, trong mắt nàng lúc này, không còn lửa giận, khí tức Thánh Hoàng cũng biến mất, nhưng cũng không có chút nào thân cận.

Không phải nàng hết tức giận chính là vì Dạ Ảnh đưa nàng một món Tiên Bảo.

Có lẽ trước đó, sau khi bị lấy đi thân thể, nàng còn chút giận dữ, nhưng một lúc sau, tâm tình bình tĩnh lại, nàng lại không quan tâm nữa, đối với nàng mà nói, tất cả mọi chuyện vừa xảy ra, chẳng qua chỉ là một chuyện bình thường, trinh tiết của nàng, cũng bất quá là một lớp màng giấy, có cũng như không, nàng không để ý.

Sau cùng, nàng xoay người, thân ảnh lóe lên vài lần rồi biến mất.

Dạ Ảnh thấy nàng đã đi, cuối cùng nhìn trời, thở ra một hơi dài, lắc đầu cười khổ nói:

- Thật sự là thảm hại a.

- Hắc hắc, nữ hài này, nào có nha hoàn nào đánh công tử mình chứ.

Tại lúc này, Bạch Hổ cười lớn đi đến.

Dạ Ảnh phủi bụi, chậm rãi đứng dậy, không để ý đến Bạch Hổ lảm nhảm mà đi ra ngoài.

Bạch Hổ cười hắc hắc đi theo.

Dạ Ảnh cùng Bạch Hổ chính là hướng ra ngoài cổ chiến trường mà đi, tại cỗ chiến trường rộng lớn tựa như một thế giới tách biệt, bọn hắn bước đi lại giống như đứng yên một chỗ, có thể là nơi này quá lớn, lớn đến mức nhét cả một thế giới vào đây cũng không phải không được, cho nên bọn hắn đi cùng đứng yên cũng không khác nhau.

Có thể nhưng khi mỗi lần bọn hắn bước chân xuống, không gian lại tựa như rung động, khi không gian rung động, dưới chân liền thấy không gian pháp tắc chuyển động, tại bọn hắn mỗi bước chân đi xuống, liền vượt qua không gian, vượt qua cả vạn dăm trong nháy mắt.

Lúc này, cả hai cứ nhàn nhã mà đi, nhưng tốc độ lại khiến người khác nhìn mà líu lưỡi.

Mặc dù nói Dạ Ảnh lúc này không còn thực lực gì, không khác phàm nhân chút nào, nhưng bên cạnh hắn là Bạch Hổ, dù đã phong ấn thực lực lại, nhưng không chế không gian cũng không phải việc gì khó khăn đối với nó, liền đem theo Dạ Ảnh cũng là không chút nào khó.

- Công tử a, ngài lần sau muốn bạo phát thì cũng phải tìm lúc a, ta thế nhưng là bị ngài dọa cho phát khiếp đây.

Bạch Hổ ra vẻ bị dọa sợ nói.

Dạ Ảnh liếc nó, cười nhạt nói:

- Dọa sợ ngươi, ngươi không phải là rất mạnh sao, gan cũng là vô cùng lớn, như thế nào lại bị dọa sợ rồi... không phải nói, ngươi năm nó đều cả Chúng Tiên Chư Thần cũng ăn sao, ngoài Chúa Tể thế nhưng người là vô địch a.

Bạch Hổ tỏ vẻ vô tội nói:

- Những lũ ngụy tiên ngụy thần kia làm sao mà so được với công tử, ngài chính là Chúa Tể vô song, tuyên cổ vô địch, chính là Thiên Địa Linh Thần còn không phải cũng sợ ngài sao, ta cũng bị dọa sợ là bình thường a.

Dạ Ảnh lại nhàn nhạt nói:

- Ngươi vuốt mông ngựa cũng liền đủ, nếu như không phải năm đó Lão Đầu đem ngươi bắt lại, chỉ sợ ngươi lúc này cũng là so với Thiên Địa Linh Thần càng mạnh, thậm chí là hơn cả kẻ đó, cũng không cần phải so với ta.

Bạch Hổ nghe nhắc đến “lão đầu” không khỏi oán giận nói:

- Chính là, năm đó ta cũng không trêu trọc gì lão, vậy mà lại bắt ta, khiến ta không cách nào căn nuốt thứ kia, đúng là lão đầu mất nết, ta nguyền rủa cả nhà lão bị thiên lôi đánh chết.

- Nhưng cuối cùng ngươi cũng thoát ra được, nhưng không phải cũng không có cách nào đem thứ đó cắn nuốt sao. Có khi, chính là lão đầu cứu ngươi một mạng cũng nên a.

Dạ Ảnh cười nhạt nói ra.

- Cái đó cũng chưa chắc, nếu cho ta thời gian có khi thành công cũng nên, lại nói, ta thoát ra được cũng là Toàn Chân tiểu tử, không liên quan gì đến lão, cuối cùng không phải lão ta cũng đem ta bắt lại sao.

Bạch Hổ khinh thường mà hừ, nói ra.

- Còn không liên quan, ngươi cũng đã biết, nếu như không phải lão đầu không quan tâm, ngươi có thể lợi dụng Toàn Chân tiểu tử, đem ngươi thả ra sao.

Dạ Ảnh cười nhạt nói ra.

Nếu như có cường giả tuyệt thế nào ở đây, chắc chắn sẽ bị cuộc trò chuyện này làm cho kinh ngạc.

Ai cũng biết Thiên Huyền Bạch Hổ truyền thuyết, đó chính là hung thần từng đồ qua Chúng Tiên, diệt qua Chư Thần, nếu như không phải bị Chúa Tể ra tay, chỉ sợ Tiên Đế, Chư Thần còn phải nơm nớp lo sợ.

Tuy nhiên, dù Chúa Tể ra tay bắt được, cũng bị Thiên Huyền Bạch Hổ trốn thoát, cuối cùng sau đó mới đem bắt lại.

Thế nhưng là, tại Dạ Ảnh bọn hắn lời nói, Thiên Huyền Bạch Hổ thoát ra được chính là nhờ đệ tử của vị Chúa Tể đó mà trốn ra.

- Hừ hừ, lão đầu hắn điên điên khùng khùng, Toàn Chân tiểu cũng bị lão ta làm điên, sư đồ bọn hắn, đúng là điên giống nhau.

Bạch Hổ tiếc rẻ than.

- Nếu như hắn không điên, ngươi sẽ theo hắn sao.

- Ta theo hắn còn không phải là năm đó hắn thả ta ra.

Dạ Ảnh nhìn Bạch Hổ, nói:

- Có thể a, bất quá, có khi chính lão đầu cũng là suy tính đến kết quả này, cho nên mới để Toàn Chân tiểu tử thả ngươi ra cũng nên.

Lời hắn vừa ra, ngay lập tức khiến Bạch Hổ trầm mặc thật lâu, nó cũng suy nghĩ đến cái này, dù sao lão đầu năm đó chính là tính toán Thiên Địa, suy tính ngàn vạn năm sau sự tình cũng không phải là không được.

“Ông, ông, ông...” ngay lúc này, một người một thú đã đi đến nơi tận cùng của Cổ Chiến Trường, ở bên ngoài này, chỉ thấy môt lớp tinh ngân phủ kín, tựa như đây chính là biên giới cuối cùng của Thiên Địa và Cổ Chiến Trường.

Dạ Ảnh cùng Bạch Hổ nhìn lại nơi này, chỉ thấy phía trước không gian chấn động, bị vặn vẹo đến cực hạn, tại nơi đó, cổ lão khí tức tản ra, tại cổ lão khí tức này, ức vạn năm chẳng qua chỉ là nháy mắt, chính cổ lão khí tức này đem không gian nơi này vặn vẹo như vậy.

Bọn hắn cũng không chậm lại một chút nào, bình thản bước tới phía trước.

“Ông” một tiếng, ngay tại bọn hắn đi lên một bước, một cột ánh sáng phủ xuống, bao bọc bọn hắn vào trong.

...

Tại một nơi sinh cơ bừng bừng, ở đây có đại thụ cao chọc trời, có đại sơn đâm thẳng thương khung, cũng có hải dương rộng lớn mênh mông, từng sợi sinh cơ bàng bạc quấn thành từng vòng từng vòng, để người khác nhìn thấy cũng phải kinh hãi.

Nơi này nếu như đem ra ngoài, dù không so được với tiên cảnh, nhưng chắc chắn không thua kém nhiều.

Chỉ bất quá, tại bên dưới sinh cơ mạnh mẽ đó, chính là từng cỗ thi thể, máu chảy thành sông, dù là bên trong sinh cơ như thế cũng không che dấu được tử khí đang bốc lên.

Ngay tại lúc này, bỗng thấy một đạo thân ảnh nhanh như thiêm điện lướt tới, lập tức khí tức trên thân ảnh bạo phát ra, đem nơi này cây cỏ chấn động rung lên, không gian quanh đó cũng có dấu hiệu nứt ra.

Thân ảnh này, là Thiên Hoàng!

Sau khi lướt đến, thân ảnh nhìn xuống bên dưới, từ từ nhắm mắt lại, một hồi sau, hắn mở mắt ra, nở nụ cười lạnh:

- Dư nghiệt Thanh Vân Tông, xem các ngươi chạy hướng nào!

...