Vạn Cổ Tối Cường Tông

Chương 209: Tầng thứ nhất khảo nghiệm!



Tầng thứ nhất của tháp rèn luyện.

Nơi này không tồn tại kiến trúc như lầu tháp bình thường, mà chính là một mảnh đất hư vô mờ ảo.

Bọn người Lý Thanh Dương tồn tại dưới hình thái linh hồn thể, khi nhận thức rõ mọi thứ, cũng không tránh khỏi việc biểu

lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

Tháp rèn luyện có tổng cộng chín tầng, mỗi tầng đều giống như một cái không gian độc lập, huấn luyện các hạng mục khác nhau, hoàn cảnh ảo hóa ra cũng sẽ khác nhau.

Thực tế mà nói.

Mỗi một cái lầu tháp, đều ẩn chứa sự huyền ảo, không gian không phải chỉ có 20m như vẻ bề ngoài của nó.

Bọn người Lý Thanh Dương đứng trên một cái cầu thang đá hình xoắn ốc.

"Nhị sư huynh."

Tô Tiểu Mạt quan sát xung quanh nói:

"Nơi này lan tỏa một cỗ khí tức khá là quái dị nha."

Lý Thanh Dương ngưng trọng nói:

"Nếu là tháp dùng để rèn luyện, khẳng định sẽ gặp biến cố, mọi người nhất định phải đề cao cảnh giác."

"Ừm."

Mọi người vội vàng tiến sát lại gần nhau, cẩn thận quan sát bốn phía.

Ngay lúc này, có một âm thanh cổ xưa vang lên:

"Năm mươi ba tên đệ tử, đồng loạt khiêu chiến tầng thứ nhất của tháp rèn luyện."

"Bắt đầu."

Dạ Tinh Thần biểu lộ thần sức dần ngưng trọng lên.

Sau khi chưởng môn khiêu chiến thành công, bộ dạng từ trong đi ra ngoài vô cùng chật vật, cho nên hắn không dám có chút khinh thường.

Tất cả mọi người tập trung tinh thần, chuẩn bị tư tưởng thật tốt vào.

"Oanh!"

Cầu thang đá cao mấy mét đột nhiên hạ xuống, sau cùng tiếp xúc với mặt đất.

"Vù vù!"

Một luồng gió quỷ dị thổi ngang, mang theo hơi thở cổ xưa.

"Đi thôi."

Lý Thanh Dương đi trước một bước, đồng thời điều động linh lực trong Khí Toàn, duy trì bản thân ở trạng thái tốt nhất.

Mấy người Tiêu Tội Kỷ và Tô Tiểu Mạt cũng ngưng tụ linh lực, một khi có tình huống bất ngờ xuất hiện, trong thời trong thời gian ngắn nhất phản ứng.

Bầu không khí trở nên ngưng trọng hẳn lên.

Theo mỗi một bước chân về phía trước, tinh thần của các đệ tử Thiết Cốt Phái cũng càng lúc trở nên căng cứng.

"Vù vù!"

Ngay lúc này, một cỗ sóng khí có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lăn lộn như nước sông theo cuối tầm mắt cuốn tới.

"Soát!"

"Soát!"

Tiêu Tội Kỷ và Lý Ngọc Hoa trước tiên lấy Kiên Thiết Thuẫn ra chắn trước người.

Mặc dù đang ở hình thái linh hồn thể, nhưng không gian giới chỉ, hay thậm chí đồ vật bên trong, cũng có thể trực tiếp lấy ra sử dụng.

Bất quá, tấm khiên được lấy ra cũng là mờ ảo không chân thật.

Giống như hình ảnh của máy chiếu 3D vậy.

"Mọi người tụ lại cùng nhau!"

Lý Thanh Dương cũng lấy Kiên Thiết Thuẫn ra chắn ở trước người.

Soát! Soát!

Hơn năm mươi tên đệ tử xúm lại trốn ở sau lưng mấy tên sư huynh.

"Vù vù!"

Sóng khí cuốn tới.

Lúc đầu nhìn còn thấy chỉ to bằng một con sông nhỏ, nhưng rất nhanh nó đã đạt tới cấp độ sóng to gió lớn.

Chỉ dựa vào tấm khiên, căn bản không cách nào ngăn cản!

Tô Tiểu Mạt co giật khóe miệng, nói:

"Sư huynh, tình hình có chút không ổn cho lắm!"

"Tránh ra!"

Lý Thanh Dương lập tức nói.

Vừa dứt lời, sóng khi cao mấy chục mét như cơn sóng thần hung hăng ập tới.

Đây không phải là nước, cũng chẳng phải lực lượng.

Lại giống như khói bụi tạo thành áp lực quấy rối thân thể rồi lướt đi.

"Chuyện này..."

Lý Thanh Dương bất đắc dĩ co giật khóe miệng một cái.

Bản thân mình và các sư đệ biểu hiện như gặp phải thiên quân vạn mã, kết quả chỉ là một đoán sóng khí bình thường, cảm giác này quá mất mặt.

"Hù chết người ta rồi!"

ô Tiểu Mạt vỗ ngực từ đằng sau tấm khiên đi tới, nhưng sắc mặt hắn đột nhiên đông cứng, nguyên nhân là từ lúc giơ chân lên rồi đạp xuống, cảm nhận được cơ thể vô cùng nặng nề.

"Nhị sư huynh!"

Hắn kinh hoảng nói:

"Thân thể ta trở nên nặng hơn!"

"Ta cũng vậy!"

Lý Phi chầm chậm bước lên, giống như đang biểu diễn một bộ phim chiếu chậm!

Bọn người Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ lập tức thử bước chân, động tác cũng nặng nề y chang, các bước càng cảm thấy khó khăn.

"Hiệu ứng chậm chạp?"

Dạ Tinh Thần biểu lộ vẻ mặt nghiêm túc nói.

Kiếp trước hắn, từng nhận thức có một loại lực lượng, khiến tốc độ của võ giả bị hãm lại.

Đợi đã!

Không chỉ là chậm chạp!

Mọi người dần dần cảm nhận được, dường như có một loại lực lượng vô hình đè lên thân thể, khiến mọi thứ dần trở nên nặng nề hơn.

"Đây là..."

Dạ Tinh Thần trầm giọng nói:

"Trọng lực!"

...

Bên ngoài.

Quân Thường Tiếu nói:

"Tầng thứ nhất của tháp rèn luyện là khảo nghiệm trọng lực, dựa trên thực lực của từng võ giả, mà trọng lực sẽ có sự gia tăng khác biệt, không biết những đệ tử bảo bối này của ta, có thể kiên trì nửa tiếng hay không đây?"

Hệ thống nói:

"Nhận lấy hạn chế từ kiến thiết môn phái, hệ thống trọng lực trong tầng thứ nhất chỉ tăng lên tối đa gấp mười lần mà thôi, bọn họ đã từng sử dụng Tố Thể Đan và luyện tập trong phòng cải tạo cơ bắp, hẳn là chống đỡ không có vấn đề gì."

"Nói như vậy, tầng thứ nhất của tháp rèn luyện, cũng là bản thăng cấp của phòng huấn luyện sao?"

Quân Thường Tiếu nói.

Hệ thống nói:

"Có thể xem là như vậy."

"Đương nhiên."

Hệ thống lập tức bổ sung:

"Kiên trì được nửa tiếng chỉ có thể coi là vượt qua tiêu chuẩn, muốn rèn luyện thân thể càng mạnh mẽ hơn, cần phải kiên trì lâu hơn định mức."

"Ta hiểu."

Quân Thường Tiếu nói.

Mặc dù hắn chỉ rèn luyện có một tiếng, nhưng thân thể đã có sự tăng trưởng rõ rệt.

Nếu như bản thân hắn không bận rộn sự vụ, khẳng định sẽ ở bên trong chơi mấy tiếng đồng hồ.

Hệ thống nói:

"Đừng có mà kiếm cớ, ngươi chính là chịu không nổi, mệt mỏi gần như kiệt sức mới chạy ra ngoài."

"Ngươi một ngày không tổn thương trái tim nhỏ bé của ta, có phải hay không sẽ khó chịu toàn thân!"

"Đúng vậy."

"Cái… cả nhà ngươi!"

...

Tầng thứ nhất, tháp rèn luyện.

Hơn năm mươi tên đệ tử vốn đang có thể chậm chạp hành động, cho đến lức trọng lực tăng lên gấp mười lần, từng người đứng nguyên tại chỗ, nét mặt đã nhăn nhó đến mức khó nhìn.

Hiện tại bọn họ cảm giác thấy, trên vai như mang theo một ngọn núi nặng vạn cân, toàn bộ cơ bắp trên thân thể cũng bị một loại lực lượng nào đó đè xuống, có thể nói cảm giác không mấy vui sướng.

"Nhị sư huynh..."

Tô Tiểu Mạt nhăn nhó sắc mặt, hai vai hơi cúi xuống, đau khổ nói:

"Cảm giác... Quá nặng..."

Lý Thanh Dương cũng có chút chịu không nổi, nhưng hắn đơn thuần chỉ là hơi nhăn nhó, thân thể vẫn còn giữ thẳng tắp, mở miệng nói:

"Đây... hẳn là nội dung rèn luyện của tầng thứ nhất… tất cả mọi người cố gắng chịu đựng."

Mọi người chắc hẳn là có thể chịu đựng.

Dù sao ngoại trừ Lục Thiên Thiên, các đệ tử tiến vào đây, đều từng sử dụng qua phòng cải tạo cơ bắp.

Bất quá, so sánh với việc dùng loạn quyền điên cuồng nện trên người, trọng lực mang đến áp lực nghiêm trọng hơn nhiều.

Nhắc tới cũng kỳ.

Lục Thiên Thiên chưa từng sử dụng phòng cải tạo cơ bắp, thế mà vẫn có thể tiếp nhận trọng lực gấp mười lần, mà lại còn đứng thẳng người nữa chứ.

Đơn giản là nữ nhân này dùng linh lực hội tụ quanh người, đang chống lại trọng lực đè ép.

Hệ thống trọng lực bên trong tầng thứ nhất của tháp rèn luyện, dựa trên tu vi của từng tên đệ tử mà tiến hành tăng gấp mười lần, cho nên đệ tử có tu vi càng mạnh, thừa nhận áp lực sẽ càng lớn.

Lục Thiên Thiên thực lực không ai rõ, nhưng có thể khẳng định số một số hai, cho nên nàng chống đỡ với trọng lực hơn mười phút, trên trán đã bắt đầu lắm tắm mồ hôi..

Nàng như thế đã rất không tệ.

Nhìn bọn người Lý Thanh Dương và Tô Tiểu Mạt.

Chống đỡ hơn mười phút, ai ai cũng đã mồ hôi đầm đìa, sắc mặt vặn vẹo khó coi!

Hai người có biểu hiện bình tĩnh nhất, một là Tiêu Tội Kỷ, còn lại là Dạ Tinh Thần.

Tiêu Tội Kỷ từ trước đến này có thân thể cực trâu, dưới sự rèn luyện của trọng lực tăng gấp mười lần, sắc mặt hắn cũng chỉ hơi đổi.

Dạ Tinh Thần tuy không có thân thể rèn luyện đến mức biến thái như Tiêu Tội Kỷ, bất quá con hàng này bật hack, cấp tốc vận chuyển Thái Huyền Chân Kinh, trong thời gian ngắn chống đỡ trọng lực gấp mười lần cũng không quá cực khổ.

Cứ như vậy.

Năm mươi ba tên đệ tử, đều cố gắng kiên trì ở tầng thứ nhất.

Trừ vài người quá trâu bò, còn lại phần lớn đã phải cúi người xuống.

Thời gian tiếp tục thấm thoát trôi qua.

Sau ba mươi phút kiên trì, những tên đệ tử nhập môn muộn hơn, vì thế thân thể không thể so được với các sư huynh, tư thế đang chuyển sang ngồi xổm, sắc mặt không còn ngôn từ để diễn tả.

Không được rồi!

"Phù phù!"

Thôi Bất Kiện xin lỗi chịu không nổi, thân thể bị ép nằm sải lai trên mặt đất, linh hồn bỗng ‘bành’ một tiếng nổ tung, trong nháy mắt biến mất khỏi tầng thứ nhất.

"Thôi Bất Kiện, khiêu chiến thất bại!"

"Bành!"

"Bành!"

Mấy phút ngắn ngủi sau đó, lần lượt có đệ tử không thể chịu đựng trọng lực gấp mười lần, nối tiếp ngã trên mặt đất, thân thể nổ tung biến mất.

Bọn họ đương nhiên sẽ không chết, chỉ là linh hồn trở về bản thể.

Bất quá, sau khi nắm lại quyền khống chế thân thể, từng người co quắp ngã trên mặt đất, mắt không thấy tròng đen, miệng sùi bọt mép, cả người giật giật như tê liệt.

Hình ảnh vô cùng thê thảm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.