Vân Thiên Khuynh Thành

Chương 59: Ta tin tưởng Nàng




Theo bản năng cố thoát khỏi cánh tay bị Sở Mạch Trần nắm chặt, hướng bên ngoài Phật đường chạy ra.

Nào biết vừa chạy hai bước, đã bị hắn tung chưởng ra, cả người bị một cỗ lực lượng hút lại, Vân Dung lại bị hắn nhốt ở trong lòng.

Hỗn đản, hợp nhau tính kế làm ta thay thế Chu Vân Phương gả cho hắn, đêm qua lại tìm hai nữ nhân làm cái loại sự tình nhục nhã ta, hôm nay lại không nói không rằng mang theo ta đến hẹn hò tình nhân già của hắn, mà giờ phút này cư nhiên còn muốn giết ta?

"Sở Mạch Trần, nếu ngươi giết ta, ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi. . . . . . ." Giọng nói của Vân Dung phẫn nộ tuyệt vọng làm cho Sở Mạch Trần cả người ngẩn ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ lên, dùng một vẻ mặt cá chết lưới rách, hung hăn nhìn  Sở Mạch Trần.

"Hỗn nữ nhân" hắn ở trong lòng âm thầm mắng một câu, kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đến phụ cận, mặt bình tĩnh thấp giọng nói: "Ta mà muốn giết ngươi, ngươi cảm thấy ngươi chạy được sao?"

"Ngươi căn bản chính là cái hỗn đản."

"Ta là hỗn đản?" Sở Mạch Trần cau chặt mày, ánh mắt nheo lại.

"Hỗn đản, các ngươi toàn bộ đều là hỗn đản, thiên hạ thế gian này trừ bỏ Hi Thần, căn bản không có người thứ hai tốt với ta." Vân Dung thống khổ nhắm mắt lại, khóc không thành tiếng nói : "Ta nhìn kiệu hoa của hắn đến rước ta đi qua ở trước mắt, ngươi có biết cái loại đau lòng này tư vị sao không? Ta làm sai  cái gì, mà bị các ngươi đối đãi như vậy. . . . . . . Ta hận ngươi, ta hận các ngươi. . . . . ."

Liên phi nhìn thấy trong mắt Sở Mạch Trần nổi lên một loại tình cảm thương tiếc thì bị dọa, chậm rãi đi tới bên cạnh hắn, vươn đôi tay ngọc giữ chặt ống tay áo của hắn: "Trần, nàng nguyên lai là người của nhị hoàng tử, ngươi nếu như không giết nàng, tương lai ta đây nhất định chỉ còn đường chết ." Nói xong lại khóc  anh anh đứng lên.

Sở Mạch Trần  trong lòng đau xót, từ đêm qua sau khi nghe được Vân Dung nói những lời này đối với hắn, hắn hưng phấn  một đêm chưa từng chợp mắt, hắn tin tưởng vững chắc, Liên Nhi đối với chính mình  cảm tình tuyệt không thua kém tình cảm của Vân Dung đối với Bạch Hi Thần một chút nào, hắn chờ đợi  Liên Nhi có thể đối với chính mình nói ra nhũng lời đồng dạng như vậy, chỉ cần Liên Nhi giống mình không buông tay, hắn sớm muộn gì sẽ cho nàng hạnh phúc .

Nào biết, qua một đêm, lại đổi lấy nữ tử chính mình yêu nhất, nói ra lời nói vô tình, nàng không chỉ có thói quen ở dưới thân hầu hạ nam nhân kia, nhưng lại vì muốn tranh thủ tình cảm, mà muốn mình giúp nàng. . . . .

Xấu hổ, giận dữ và bi thương làm cho hắn mất đi lý trí, thế nhưng trong một địa phương nguy hiểm lại chiếm lấy nàng.

Trong lòng mình nàng là Bạch Liên hoa thuần khiết nhất, nghĩ đến đây trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ áy náy.

Nhìn ánh mắt tràn ngập yêu thương của Sở Mạch Trần, Vân Dung càng thêm tuyệt vọng.

Phải làm thế nào để rời đi này đây, nếu hắn muốn giết mình, quả thực rất dễ dàng giống như bóp chết một con kiến.

"Ta không thể giết nàng. . . . . ."

Trong Phật đường hai nữ tử đều bởi vì câu nói vừa ngắn gọn vừa kiên định này của Sở Mạch Trần mà sợ ngây người. . . . . . .

"Ngươi vừa rồi đối với ta làm cái loại sự tình này, hiện tại lại muốn xem ta chết sao?" Giọng nói của Liên phi có chút chói tai, giống như bị kích thích cực lớn, hai vai đơn bạc cũng khẽ run run cả lên.

Sở Mạch Trần thở dài một tiếng nói: "Liên Nhi, chuyện này, nàng ấy sẽ không nói ra đâu, ngươi yên tâm. . . . ."

"Ngươi liền như vậy tin tưởng nàng?" Biểu tình  nữ tử càng thêm tuyệt vọng.

"Ta cảm thấy nàng là một nữ tử đáng tin tưởng, chính là cần thời gian mà thôi."

Hắn mặt lộ vẻ mặt không đành lòng, còn muốn nói cái gì đó, nhưng là hắn vẫn còn giúp đỡ Vân Dung chậm rãi đi ra Phật đường.

Liên phi sớm đã sửa sang lại tốt vạt áo, nhìn hai người bóng lưng rời đi, nàng ám cắn ngân nha: Hi Thần, nữ nhân của nhị hoàng tử  . . . . . Nghĩ đến đây, trên mặt của nàng ta hiện lên một ý cười giảo hoạt . . . . . .